Trong lần gần nhất trước đó mà Arsenal đoạt chức vô địch (năm 2004), chiếc cúp được trao cho họ là một phiên bản đặc biệt, sẽ không bao giờ xuất hiện lần nữa. Đó là chiếc cúp được mạ vàng toàn bộ (thay vì chỉ mạ vàng phần vương miện), để ghi nhớ Arsenal là nhà vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên không thua trận nào trong suốt mùa bóng.
Bây giờ, Arsenal chỉ lãnh cúp bình thường, nhưng mùa bóng này của Arsenal lại còn có chỗ đặc biệt hơn cả mùa bóng bất bại 2003 – 2004. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, Arsenal vô địch giải Ngoại hạng Anh đồng thời lọt được vào trận chung kết Champions League.
Tất nhiên, nếu lại vô địch Champions League thì đây chính là mùa bóng vĩ đại nhất trong lịch sử tồn tại của Arsenal – một lịch sử hào hùng vốn đã được ghi dấu ngay từ đầu mùa (Arsenal là đội đầu tiên trên thế giới thi đấu ở giải vô địch quốc gia đúng 100 mùa liên tiếp). Đội bóng đang tiến đến chỗ “vĩ đại nhất trong lịch sử tồn tại” liệu có khả năng mở ra một kỷ nguyên mới trong làng bóng Anh? Kỷ nguyên mà Arsenal là thế lực thống trị?
Ngay cả Arsenal “bất bại”, dưới tay HLV huyền thoại Arsene Wenger (và Arsenal của Wenger đã vô địch giải Ngoại hạng Anh nhiều lần), cũng chưa bao giờ bảo vệ được ngôi cao. Gần đây, HLV Juergen Klopp đem về cho Liverpool cả một thời kỳ oanh liệt. Nhưng Liverpool của Klopp cũng chưa bao giờ bảo vệ thành công danh hiệu. Vô địch giải Ngoại hạng Anh nhiều lần liên tiếp là điều xưa nay chỉ có 3 đội làm được: M.U của HLV Alex Ferguson, Chelsea của “người đặc biệt” Jose Mourinho và Man.City của HLV Pep Guardiola. Arsenal mà bảo vệ được chức vô địch trong mùa bóng tới, HLV Mikel Arteta sẽ được sánh vai với các huyền thoại Ferguson, Mourinho, Guardiola – những HLV hiếm hoi không chỉ vô địch mà còn bảo vệ được chức vô địch giải Ngoại hạng Anh.
Như người ta vẫn nói, bảo vệ chức vô địch luôn khó hơn là đoạt lấy nó. Dù sao đi nữa, đang có không ít cơ sở để giới quan sát tin rằng Arsenal có thể bảo vệ vương miện thành công. Tuổi đời, yếu tố tinh thần và đối thủ cạnh tranh là những yếu tố quan trọng nhất đang có vẻ ủng hộ Arsenal trước mùa bóng tới.
Max Dowman, chỉ đang ở tuổi 16, là ngôi sao trẻ mới nhất mà Arsenal vừa giới thiệu trong mùa bóng này. Đây là cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử Champions League (khi ra sân ở trận gặp Slavia Prague, Dowman mới 15 tuổi). Dowman cũng lập được kỷ lục kép khi ghi bàn vào lưới Everton – cây làm bàn trẻ nhất trong lịch sử Arsenal và giải Ngoại hạng Anh. Dowman trẻ đến nỗi, cậu bé… không được phép xuất hiện trong phòng thay đồ của Arsenal. Cậu phải thay đồ riêng, với người giám hộ luôn ở bên cạnh, theo luật bảo vệ trẻ em của nước Anh.
Trước Dowman, Arsenal đã có Ethan Nwaneri và Myles Lewis-Skelly, đều tỏ ra xuất sắc ở tuổi 19. Các trụ cột quan trọng nhất trong đội như William Saliba, Gabriel Magalhaes, Jurrien Timber, Martin Odegaard, Declan Rice, Bukayo Saka, Martin Zubimendi, Eberechi Eze, Viktor Gyokeres… đều đang ở vào độ tuổi sung sức nhất. Họ đã quen thuộc, ăn ý với nhau, và trên lý thuyết sẽ còn tỏ ra xuất sắc hơn nữa trong mùa bóng tới.
Trong toàn bộ danh sách của Arsenal, chỉ có 4 cầu thủ đã ở tuổi 30 trở lên, trong đó có 2 thủ môn (Davis Raya 30 tuổi, Kepa 31 tuổi). Hai người còn lại không quá quan trọng (Christian Norgaard 32 tuổi, Leandro Trossard 31 tuổi).
Nhìn vào hàng ngũ cạnh tranh, không thấy có đối thủ nào thật sự đáng gờm trong giai đoạn này. Khả năng cao là kỷ nguyên thành công của Man.City đã khép hẳn lại. HLV Pep Guardiola đã ra đi và khó nói trước tương lai của đội bóng này sẽ như thế nào. M.U chỉ vừa trở lại hàng ngũ có vé dự Champions League. Chelsea và Liverpool đều quá sa sút trong mùa bóng này. Một mặt, Arsenal đang chiếm thế thượng phong trong hàng ngũ các “ông lớn” ở giải Ngoại hạng. Mặt khác, thầy trò Arteta đã rũ bỏ được gánh nặng tinh thần, khi họ giờ đây không còn phải diễn vai của kẻ về nhì vĩ đại nữa.
Marcus Rashford vào sân từ ghế dự bị và ghi bàn cho đội tuyển Anh (thắng Croatia 4-2) từ đường chuyền của một cầu thủ dự bị khác - Bukayo Saka. Ở trận Thụy Sĩ thắng Bosnia 4-1, có đến 4 bàn được ghi bởi các cầu thủ dự bị của cả hai bên. Với các cầu thủ tấn công, đấy là chuyện quá bình thường. Băng ghế dự bị càng nhiều hảo thủ càng tốt. Ai cũng sẽ có dịp trổ tài. HLV Mikel Arteta của Arsenal thậm chí còn nói ông không có khái niệm "cầu thủ dự bị". Với ông, khác biệt giữa cầu thủ trong đội hình xuất phát và cầu thủ ngồi ngoài chỉ là ai đá trước, ai đá sau.
Thủ môn thì khác, nhất là thủ môn ở một giải đấu tập trung, kiểu World Cup. Cho dù được xem là có công lớn giúp Arsenal trở lại ngôi vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm chờ đợi, David Raya chỉ có vai trò dự bị cho thủ môn Unai Simon trong đội tuyển Tây Ban Nha. Nếu không xảy ra tình huống đặc biệt, cơ hội bắt chính của Raya tại World Cup này gần như là con số 0. Cơ hội của thủ môn số 3 Garcia (Barcelona) lại càng thấp hơn.
Một đội bóng mà có đến 3 tiền đạo hàng đầu thế giới thì đấy là giấc mơ của mọi HLV. Và điều chắc chắn là cả ba tiền đạo "khủng" đều sẽ có cơ hội thể hiện mình. Ngược lại, Tây Ban Nha đang có cùng lúc đến 3 thủ môn hàng đầu thế giới, nhưng đấy là "sự giàu có" cực kỳ đáng tiếc, vì HLV Luis De La Fuente đành bỏ phí 2 tài năng lớn. Cụ thể ở đây là Raya và Garcia.
Tiếc cho Raya và Garcia ở chỗ họ không được vào đội hình chính của Tây Ban Nha hoàn toàn không phải vì thua Simon về mặt tài năng, mà hơn là đằng khác. Vấn đề là trong bóng đá, vai trò thủ môn có đặc điểm rất riêng, khác hẳn các vai trò còn lại trong đội hình. Sự quen thuộc thường là ưu tiên 1 để HLV chọn thủ môn bắt chính. Simon thuận lợi hơn Raya và Garcia ở chỗ này, chứ trong mùa bóng 2025-2026 vừa qua, Simon thua xa 2 thủ môn dự bị trong mọi số liệu chuyên môn: tỷ lệ cứu nguy (Simon là 63,5%; Raya 76,8%; Garcia 74,5%), số bàn thua (73; 31; 42), tỷ lệ giữ sạch lưới (17,4%; 54,9%; 40%), tỷ lệ chuyền chính xác (57,98%; 65,01%; 89,72%).
Vì đặc điểm chuyên biệt của vai trò thủ môn, và vì lối chơi rất riêng của HLV De La Fuente, chúng ta đành tạm kết luận: ghế dự bị của Tây Ban Nha có 2 thủ môn giỏi hơn người đang bắt chính ở đội này ("tạm kết luận" là vì thật ra mọi so sánh đều khập khiễng, chủ yếu mang tính tham khảo). Một mặt, Tây Ban Nha không dùng thủ môn giỏi nhất. Mặt khác, dù giỏi đến mức độ nào, thủ môn Tây Ban Nha cũng luôn phải chịu áp lực lớn, không có những thuận lợi thường thấy như ở đa số đội khác.
Các trung vệ Tây Ban Nha thường đứng rất cao. Hậu vệ cánh thì tấn công nhiều hơn phòng thủ, đe dọa khung thành đối phương nhiều hơn là bảo vệ khung thành đội nhà. Tiền vệ liên tục chuyền bóng trong phạm vi hẹp, đông người. Khi mọi chuyện ổn thỏa, đấy là lối chơi đẹp mắt, làm cho hàng thủ đối phương ngán ngẩm. Thế nhưng trong cách chơi ấy, chỉ cần một đường chuyền hỏng là đủ trở thành cơ hội phản công nhanh cho đối phương. Họ tha hồ khai thác khoảng trống thênh thang phía trước thủ môn Tây Ban Nha. Và do mất bóng bất ngờ khi đang mải mê tấn công, dễ xảy ra tình trạng các đồng đội ngay phía trước thủ môn Simon chưa kịp ổn định thế thủ. Tây Ban Nha là đội có thể thêu hoa dệt gấm trong suốt 10 phút rồi bỗng lập tức rơi vào tình trạng báo động ngay phút kế tiếp. Lối chơi của Tây Ban Nha không bảo vệ thủ môn mà ngược lại, luôn thử thách chốt chặn cuối cùng.
Đặc điểm "quen thuộc" giúp Simon được chọn thay vì Raya hoặc Garcia là anh đã quá quen với tình trạng luôn bị thử thách ấy. Simon phải thường xuyên đọc tình huống, tính toán khoảng trống phía trước và tốc độ của các cầu thủ liên quan để nhanh chóng có quyết định hợp lý khi Tây Ban Nha bị phản công.
Tây Ban Nha mà thắng, khả năng cao là người ta sẽ khen Pedri, Rodri, Lamine Yamal. Còn nếu thua, khả năng cao là thủ môn Simon sẽ bị chỉ trích. Bắt chính ở đội tuyển Tây Ban Nha là "nghề có rủi ro cao".
Việt Nam bước vào ASEAN Cup 2026 sau khi thắng Myanmar 4-0 ở trận giao hữu. Nguyễn Xuân Son, Phạm Xuân Mạnh, Đỗ Hoàng Hên và Nguyễn Đình Bắc lần lượt ghi bàn giúp chủ nhà thắng ở trận đầu trên sân Thái Nguyên.
Đình Bắc sút 11m về góc cao bên trái, nâng tỷ số lên 4-0. Đây là bàn thắng thứ ba của Đình Bắc cho đội tuyển, sau các pha lập công vào lưới Philippines và Nhật Bản.
Thành Long vừa vào sân đã tạo dấu ấn, với đường chuyền từ bên trái vào cấm địa cho Đình Bắc. Đình Bắc xoay sang chân trái, bị Kyaw Min Oo xoạc ngã và trọng tài người Thái Lan lập tức thổi phạt đền cho chủ nhà.
Min Oo nhận thẻ vàng thứ hai, đồng nghĩa thẻ đỏ, khiến Myanmar chỉ còn 10 người trên sân.
Gia Hưng và Thành Long vào thay Xuân Son và Tài Lộc.
Hai Long thoát xuống bên phái cấm địa rồi chuyền ra tuyến hai cho Tài Lộc sút chân phải không thuận. Bóng đi xoáy nhưng không hiểm, bị thủ môn Myanmar bắt gọn sau hai nhịp.
Nhận bóng từ quả phất dài của Lê Giang, Xuân Son thoát xuống bên trái, rẽ sang chân phải rồi sút xa nhưng bóng đi nhẹ, đúng vị trí thủ môn.
Xuân Mạnh chọc khe xuống bên phải cấm địa cho Hai Long thoát xuống. Tiền vệ này chuyền ngược ra tuyến hai cho Văn Vĩ lao vào sút, nhưng bóng đi vọt xà.
Văn Hậu từ cánh trái, chuyền vào nách cho Văn Vĩ. Hậu vệ CLB Nam Định tạt cho Xuân Son ngả người móc bóng ngược nhưng vọt xà.
Ban tổ chức thông báo gần 22.000 khán giả tới sân xem trận đấu. Họ nhiều lần tạo sóng người, và đồng thanh hô Việt Nam. Đây là lần đầu đội tuyển chơi trên sân Thái Nguyên.
Đội tuyển Việt Nam khép lại quá trình chuẩn bị cho ASEAN Cup 2026 bằng trận giao hữu với Myanmar trên sân Thái Nguyên lúc 19h thứ Bảy 18/7. Đây là cơ hội cuối để HLV Kim Sang-sik rà soát lực lượng sau gần bốn tuần tập luyện, trong đó có chuyến tập huấn tại Hàn Quốc, trước khi chốt đội hình hướng tới mục tiêu bảo vệ ngôi vô địch Đông Nam Á.
Những trụ cột như Quang Hải, Hoàng Đức và Xuân Son được kỳ vọng sẽ tạo nên bộ khung, trong khi nhiều gương mặt mới như Đỗ Hoàng Hên, Nguyễn Tài Lộc có cơ hội ghi điểm.
Bên kia chiến tuyến, Myanmar bước vào trận đấu với nhiều thay đổi khi HLV Jorn Andersen ra mắt trên cương vị thuyền trưởng. HLV người Na Uy xem cuộc đối đầu với Việt Nam là dịp kiểm chứng năng lực cầu thủ và xây dựng lối chơi trước ASEAN Cup.
Dù chỉ mang tính chất giao hữu, trận đấu vẫn hứa hẹn có chất lượng chuyên môn cao khi cả hai đội đều coi đây là màn tổng duyệt quan trọng. Việt Nam được đánh giá cao hơn nhờ lợi thế sân nhà và lực lượng vượt trội, nhưng Myanmar nhiều khả năng sẽ chơi quyết tâm để tạo dấu ấn dưới thời HLV mới.
Kỳ tích một lần nữa gọi tên tân binh World Cup 2026 - Cape Verde. Sau hai lượt trận ở bảng H, đội tuyển đến từ quốc đảo nhỏ bé ngoài khơi bờ biển Tây Phi đã giành điểm từ tay hai nhà cựu vô địch - Tây Ban Nha đăng quang năm 2010 và Uruguay lên ngôi các kỳ 1930, 1950.
Trên sân Hard Rock, Miami, Cape Verde ghi bàn đầu tiên của họ tại World Cup để mở tỷ số ở phút 21, từ pha đá phạt cách hơn 30 mét của Kevin Pina. Thủ môn Uruguay Fernando Muslera đã chỉ huy đồng đội lập hàng rào với hai người, nhưng thay vì đứng vững để cản phá, họ lại tự tách đôi, như mở tung cửa, để bóng đi xuyên qua khe hở rồi đập đất bay thẳng vào lưới trong sự bất lực của người gác đền 40 tuổi.
Khoảnh khắc ấy trở thành giây phút bùng nổ tại đúng chất "hard rock", nhưng lấy đi nước mắt của hàng nghìn CĐV Cape Verde trên khán đài, và cả chủ nhân của siêu phẩm. Pina khóc khi mừng cùng các đồng đội, có lẽ không chỉ bởi bàn thắng lịch sử của đội nhà. Đó còn là hồi ức của những năm tháng từng đá bóng phủi trên đường phố Brocton, New York khi di cư sang Mỹ, hay những lần bị Casa Pia và Benfica ở Bồ Đào Nha từ chối vì không đủ trình độ.
Bị dội gáo nước lạnh, Uruguay vùng lên mạnh mẽ. Khác với Tây Ban Nha từng bế tắc trước khối phòng ngự kiên cường lùi sâu của Cape Verde, các học trò của Marcelo Bielsa tìm ra cách thức "tháo dỡ" bức tường thành trước mặt thủ môn Vozinha. Công thức là những đường chuyền bổng nhắm về phía cột xa, đồng thời dồn quân số áp đảo ở khu vực đó.
Phút 44, bằng quả tạt sớm từ nách trái trung lộ, Uruguay tạo thế ba-đấu-hai ở cột xa, ép hậu vệ trái đối thủ Cabral chạm đầu lái bóng đập trúng cột dọc. Bóng dội ra và Maximiliano Araujo - chủ nhân bàn gỡ 1-1 trước Arab Saudi trong trận ra quân - lao vào dứt điểm gỡ hòa.
Phút bù thứ 6 hiệp một, Manuel Ugarte treo bóng bổng từ trung lộ hướng về phía rìa cánh phải hàng thủ Cape Verde. Uruguay vào thế hai-đấu-một và Araujo đánh đầu kiến tạo thành công để tiền đạo cánh phải Agustin Canobbio băng cắt đệm bóng gọn vào lưới Vozinha.
Trước giờ bóng lăn, HLV Bubista đã trao một món quà dành tặng Bielsa bên kia chiến tuyến. Và trên sân, các cầu thủ Uruguay như thể muốn đáp lễ. Không chỉ một mà đến hai lần.
Nếu bàn thua đầu của đại diện Nam Mỹ là lỗi tách người của hàng rào chắn, thì bàn thua thứ hai ở phút 61 đến từ sai lầm của cả thủ môn Muslera lẫn trung vệ lệch trái Mathias Olivera. Sau một pha ném biên, Olivera chuyền về cẩu thả vào thẳng trung lộ.
Nhưng Muslera thì đã băng ra khỏi vùng cấm định giải vây, thế là vận may mở ra với Helio Varela - người vừa vào sân 3 phút. Và Varela chỉ cần một nhịp chạm để loại bỏ thủ thành kỳ cựu người Uruguay trước khi sút bóng vào lưới trống.
Trong khoảng nửa giờ đồng hồ còn lại tại sân Hard Rock, Uruguay cuống cuồng tìm kiếm chiến thắng từ những bài xuống biên và căng ngang vào trong. Vozinha hai lần vồ hụt hoặc bắt không gọn bóng, nhưng cả hai lần ấy đều chỉ khép lại với cơ hội ngon ăn cho thầy trò Bielsa.
Sau khi lần lượt bị Arab Saudi và Cape Verde cưa điểm, cánh cửa vào vòng 1/16 với Uruguay giờ chỉ còn 35%, theo đánh giá từ Opta. Ở trận cuối vòng bảng, họ sẽ gặp Tây Ban Nha. Còn với Cape Verde - đội tuyển có biệt danh "Cá mập Xanh", khả năng này là 67%.