Marcus Rashford vào sân từ ghế dự bị và ghi bàn cho đội tuyển Anh (thắng Croatia 4-2) từ đường chuyền của một cầu thủ dự bị khác – Bukayo Saka. Ở trận Thụy Sĩ thắng Bosnia 4-1, có đến 4 bàn được ghi bởi các cầu thủ dự bị của cả hai bên. Với các cầu thủ tấn công, đấy là chuyện quá bình thường. Băng ghế dự bị càng nhiều hảo thủ càng tốt. Ai cũng sẽ có dịp trổ tài. HLV Mikel Arteta của Arsenal thậm chí còn nói ông không có khái niệm “cầu thủ dự bị”. Với ông, khác biệt giữa cầu thủ trong đội hình xuất phát và cầu thủ ngồi ngoài chỉ là ai đá trước, ai đá sau.
Thủ môn thì khác, nhất là thủ môn ở một giải đấu tập trung, kiểu World Cup. Cho dù được xem là có công lớn giúp Arsenal trở lại ngôi vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm chờ đợi, David Raya chỉ có vai trò dự bị cho thủ môn Unai Simon trong đội tuyển Tây Ban Nha. Nếu không xảy ra tình huống đặc biệt, cơ hội bắt chính của Raya tại World Cup này gần như là con số 0. Cơ hội của thủ môn số 3 Garcia (Barcelona) lại càng thấp hơn.
Một đội bóng mà có đến 3 tiền đạo hàng đầu thế giới thì đấy là giấc mơ của mọi HLV. Và điều chắc chắn là cả ba tiền đạo “khủng” đều sẽ có cơ hội thể hiện mình. Ngược lại, Tây Ban Nha đang có cùng lúc đến 3 thủ môn hàng đầu thế giới, nhưng đấy là “sự giàu có” cực kỳ đáng tiếc, vì HLV Luis De La Fuente đành bỏ phí 2 tài năng lớn. Cụ thể ở đây là Raya và Garcia.
Tiếc cho Raya và Garcia ở chỗ họ không được vào đội hình chính của Tây Ban Nha hoàn toàn không phải vì thua Simon về mặt tài năng, mà hơn là đằng khác. Vấn đề là trong bóng đá, vai trò thủ môn có đặc điểm rất riêng, khác hẳn các vai trò còn lại trong đội hình. Sự quen thuộc thường là ưu tiên 1 để HLV chọn thủ môn bắt chính. Simon thuận lợi hơn Raya và Garcia ở chỗ này, chứ trong mùa bóng 2025-2026 vừa qua, Simon thua xa 2 thủ môn dự bị trong mọi số liệu chuyên môn: tỷ lệ cứu nguy (Simon là 63,5%; Raya 76,8%; Garcia 74,5%), số bàn thua (73; 31; 42), tỷ lệ giữ sạch lưới (17,4%; 54,9%; 40%), tỷ lệ chuyền chính xác (57,98%; 65,01%; 89,72%).
Vì đặc điểm chuyên biệt của vai trò thủ môn, và vì lối chơi rất riêng của HLV De La Fuente, chúng ta đành tạm kết luận: ghế dự bị của Tây Ban Nha có 2 thủ môn giỏi hơn người đang bắt chính ở đội này (“tạm kết luận” là vì thật ra mọi so sánh đều khập khiễng, chủ yếu mang tính tham khảo). Một mặt, Tây Ban Nha không dùng thủ môn giỏi nhất. Mặt khác, dù giỏi đến mức độ nào, thủ môn Tây Ban Nha cũng luôn phải chịu áp lực lớn, không có những thuận lợi thường thấy như ở đa số đội khác.
Các trung vệ Tây Ban Nha thường đứng rất cao. Hậu vệ cánh thì tấn công nhiều hơn phòng thủ, đe dọa khung thành đối phương nhiều hơn là bảo vệ khung thành đội nhà. Tiền vệ liên tục chuyền bóng trong phạm vi hẹp, đông người. Khi mọi chuyện ổn thỏa, đấy là lối chơi đẹp mắt, làm cho hàng thủ đối phương ngán ngẩm. Thế nhưng trong cách chơi ấy, chỉ cần một đường chuyền hỏng là đủ trở thành cơ hội phản công nhanh cho đối phương. Họ tha hồ khai thác khoảng trống thênh thang phía trước thủ môn Tây Ban Nha. Và do mất bóng bất ngờ khi đang mải mê tấn công, dễ xảy ra tình trạng các đồng đội ngay phía trước thủ môn Simon chưa kịp ổn định thế thủ. Tây Ban Nha là đội có thể thêu hoa dệt gấm trong suốt 10 phút rồi bỗng lập tức rơi vào tình trạng báo động ngay phút kế tiếp. Lối chơi của Tây Ban Nha không bảo vệ thủ môn mà ngược lại, luôn thử thách chốt chặn cuối cùng.
Đặc điểm “quen thuộc” giúp Simon được chọn thay vì Raya hoặc Garcia là anh đã quá quen với tình trạng luôn bị thử thách ấy. Simon phải thường xuyên đọc tình huống, tính toán khoảng trống phía trước và tốc độ của các cầu thủ liên quan để nhanh chóng có quyết định hợp lý khi Tây Ban Nha bị phản công.
Tây Ban Nha mà thắng, khả năng cao là người ta sẽ khen Pedri, Rodri, Lamine Yamal. Còn nếu thua, khả năng cao là thủ môn Simon sẽ bị chỉ trích. Bắt chính ở đội tuyển Tây Ban Nha là “nghề có rủi ro cao”.
CLB Hà Nội hiện có 39 điểm, xếp hạng 3 sẽ chạm trán với đội Thanh Hóa (21 điểm, hạng 11) vào lúc 18 giờ trên sân của đội bóng xứ Thanh. Thi đấu trên sân khách nhưng Nguyễn Văn Quyết cùng các đồng đội quyết tâm với mục tiêu giành trọn 3 điểm. Bởi lẽ nếu để hòa hoặc thua ở trận đấu này, họ nguy cơ bị đối thủ xếp sau là CLB Ninh Bình (38 điểm, hạng 4) qua mặt. Thêm động lực cho CLB Hà Nội bởi nếu đánh bại đội Thanh Hóa, họ sẽ áp sát ngôi nhì trên bảng xếp hạng V-League của đội Thể Công Viettel (43 điểm).
Ở vòng đấu trước, CLB Hà Nội vượt qua CLB Đà Nẵng với tỷ số 2-1 còn CLB Thanh Hóa chia điểm với CLB Becamex TP.HCM trên sân Bình Dương. Phong độ của 2 đội được đánh giá khá tốt, hứa hẹn tạo nên cuộc chạm trán hấp dẫn, khó đoán. Với CLB Thanh Hóa, họ nỗ lực giành giật từng điểm để chạy trốn khỏi nhóm "cầm đèn đỏ".
Ở trận còn lại diễn ra cùng giờ trên sân Ninh Bình, CLB Ninh Bình cũng có động lực lớn bởi nếu thắng CLB Hải Phòng (28 điểm, hạng 7), họ có cơ hội chiếm hạng nhì của CLB Hà Nội. Đội Ninh Bình vừa trải qua 2 lượt trận liên tiếp gặp đối thủ mạnh là CLB Hà Nội (thua 2-3), CLB Thể Công Viettel (hòa 1-1). Vì thế trước đối thủ bị đánh giá yếu hơn là CLB Hải Phòng, các học trò HLV Bae Ji-won được kỳ vọng làm nên chuyện.
"Thật vậy, Messi đã có thể chơi trọn 90 phút trận hôm nay, nhưng anh muốn các đồng đội của mình có cơ hội ra sân dù chỉ vài mươi phút. Chúng tôi đã thực hiện nhiều thay đổi, và kết quả thật trọn vẹn. Tất cả các cầu thủ thay thế đều thi đấu rất tốt. Riêng Messi thì miễn chê, cậu ấy vẫn có thêm bàn thắng. Giờ thì phần thú vị nhất mới bắt đầu (vòng knock-out), những điều tốt đẹp nhất vẫn còn ở phía trước", HLV Scaloni chia sẻ.
Việc đội tuyển Argentina sớm có vé đi tiếp và bảo đảm ngôi nhất bảng J, cùng đề nghị của Messi, HLV Scaloni đã thực hiện nhiều sự thay đổi trong đội hình thi đấu của Albiceleste.
Trong đó, các cầu thủ vào sân từ ghế dự bị hoặc chưa thi đấu trước đó đều ra sân, như Alvarez, Paredes và Lo Celso đều có tên trong đội hình chính thức. Chưa kể tài năng trẻ Nico Paz cũng có lần đầu ra sân chính thức ở World Cup và đá thay chính vị trí của người đàn anh, thần tượng của mình, danh thủ Messi.
Hay tiền đạo Giuliano Simeone, con trai của HLV nổi tiếng Diego Simeone. Vào hiệp hai, HLV Scaloni còn đưa thêm Barco, bên cạnh đã có sẵn trung vệ Senesi, rồi tiền đạo Jose Lopez, hậu vệ Palacios… giúp họ đều có sự ra mắt ở sân chơi World Cup.
"Sự xoay vòng này phản ánh phong cách huấn luyện mà Scaloni theo đuổi, đó cũng là sự chuẩn bị lực lượng kế thừa cho kỳ World Cup kế tiếp", theo báo Argentina, Diario Ole.
Trận thắng của Argentina với thành phần còn lại trở nên ngọt ngào, trong đó pha làm bàn bằng pha sút phạt trực tiếp tuyệt đẹp của Lo Celso ở phút 19 có nhiều ý nghĩa. Lo Celso đáng lẽ dự World Cup 2022, lần đội nhà đăng quang, nhưng anh lại bỏ lỡ vào giờ chót vì chấn thương. Vì vậy, bàn thắng này đã giúp Lo Celso chứng minh giá trị của mình khi được trở lại dự World Cup và trong hành trình bảo vệ ngôi vô địch.
Hay bàn thắng đầu tiên của Lautaro Martinez ghi tại World Cup dù từ chấm 11 m, sau khi anh cùng toàn đội vô địch tại Qatar 2022, nhưng lại luôn trách mình không đóng góp gì nhiều. Bây giờ, Lautaro Martinez cho rằng, anh đã có sự tự tin hơn và hy vọng sẽ đóng góp nhiều hơn trong hành trình còn lại tại World Cup 2026. Ở hai trận trước, Lautaro Martinez ghi được 2 bàn, nhưng cả 2 đều bị từ chối bởi lỗi việt vị.
"Điều chúng tôi muốn là những cầu thủ chưa được ra sân có cơ hội thi đấu. Họ đã có một trận đấu tốt. Tôi rất vui, vì chúng tôi đã cho mọi người cơ hội thi đấu", HLV Scaloni giải thích. Ông cũng tiết lộ lý do vì sao lại sử dụng Palacios ở vị trí hậu vệ phải: "Đúng vậy, đội cần Palacios ở đó. Chúng tôi không muốn mạo hiểm với Nahuel (Molina) và Montiel. Palacios đã giúp chúng tôi giải quyết bất kỳ vấn đề tiềm tàng nào".
Đánh giá tổng thể, HLV Scaloni nhấn mạnh: "Đây là một trận đấu tuyệt vời. Lo Celso đã có màn ra mắt thành công và ghi bàn. Lautaro (Martinez) cũng ghi bàn. Và Leo (Messi), khỏi phải nói, anh cũng ghi thêm một bàn nữa. Giờ thì điều tốt đẹp nhất vẫn còn ở phía trước".
HLV Scaloni cũng đưa ra thông điệp rất rõ ràng: những thử thách đã qua và thời khắc quyết định bắt đầu. Đó là các trận vòng knock-out, mà bắt đầu bằng cuộc gặp Cabo Verde lúc 5 giờ ngày 4.7 ở vòng 32 đội.
Đây là đối thủ mà HLV Scaloni đánh giá rất cao, và không hề có một sự chủ quan nào khi đối đầu. Scaloni nói: "Cabo Verde không làm tôi ngạc nhiên, bởi vì đó là một đội bóng mạnh. Đó là một đối thủ khó chơi, một đội đã từng gây khó khăn cho Tây Ban Nha, một trong những ứng cử viên vô địch, cũng như cho Uruguay và Ả Rập Xê Út. Đó là một đội bóng nhanh và có chất lượng".
Cuộc đua vô địch V-League 2025-2026 đang dần ngã ngũ khi CLB Công An Hà Nội đã tạo ra lợi thế quá lớn.
Chiến thắng “hủy diệt” 5-1 trước SHB Đà Nẵng đã giúp Đình Bắc và các đồng đội có được 44 điểm, hơn đội xếp thứ 2 là Thể Công - Viettel đến 9 điểm.
CLB Ninh Bình đứng thứ 3 khi vừa đánh bại Hoàng Anh Gia Lai với tỉ số 2-1. Tân binh V-League sau thời gian thăng hoa đầu mùa, giờ đây có lẽ hài lòng với vị trí trong top 3.
Gục ngã trước Hải Phòng khiến CLB Hà Nội bỏ lỡ cơ hội áp sát nhóm dẫn đầu. Đỗ Hoàng Hên và các đồng đội tiếp tục thể hiện bộ mặt thiếu ổn định ở mùa giải năm nay.
CLB Công An TP.HCM có lẽ là đội bóng gây thất vọng nhất vòng 17 khi để thua đậm 0-4 trước Đông Á Thanh Hóa.
Trong ngày tiền đạo chủ lực Tiến Linh mờ nhạt, đoàn quân của HLV Lê Huỳnh Đức phải nhận thất bại tủi hổ.
Ở nhóm cuối bảng xếp hạng, cuộc đua trụ hạng đang trở nên khó đoán hơn bao giờ hết. Sau thắng lợi trước Công An TP.HCM, CLB Đông Á Thanh Hóa đã vươn lên vị trí thứ 11 (16 điểm), đẩy Hoàng Anh Gia Lai xuống hạng 12 (15 điểm).
Hai vị trí cuối cùng lần lượt thuộc về SHB Đà Nẵng (hạng 13) và PVF-CAND (hạng 14). Mặc dù cùng có 12 điểm nhưng đội bóng sông Hàn đứng trên do hơn hiệu số bàn thắng bại (-11 với -15).