Elizabeth là nhân viên bưu điện 27 tuổi đã ly hôn và là mẹ của ba đứa con khi chuyển từ bang Arizona đến Oregon.
Tối 19/5/1983, Elizabeth đưa ba con đến phòng cấp cứu, nói chúng bị một người lạ bắn. Bản thân cô cũng bị thương ở cẳng tay trái.
Elizabeth kể một người đàn ông đã tiếp cận họ để cướp xe, hành hung. Người mẹ khẳng định kẻ tấn công đã bắn lũ trẻ và cô vội vàng đưa các con đến bệnh viện.
Cheryl (7 tuổi) được xác nhận đã tử vong, trong khi Christie (8 tuổi) và Danny (3 tuổi) phải phẫu thuật khẩn cấp.
Bác sĩ Steven Wilhite kể khi phẫu thuật cho Christie lần đầu, ông nghĩ cô bé đã chết vì đồng tử giãn rộng và huyết áp “gần như bằng 0”. Bác sĩ nói chuyện với Elizabeth nhưng thấy người mẹ “hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc, không một giọt nước mắt”. Cô ta nói với ông “Tôi đã làm hỏng chiếc xe mới của mình rồi. Máu vương vãi khắp phía sau xe”.
Danny bị liệt từ thắt lưng trở xuống, còn Christie bị đột quỵ gây suy kiệt ảnh hưởng đến khả năng nói và vận động.
Bí mật của người mẹ
Theo Doug Welch, thám tử thuộc Văn phòng Cảnh sát trưởng hạt Lane vào thời điểm đó, lời khai của Elizabeth về những gì đã xảy ra vào đêm hôm ấy không hợp lý lắm. Elizabeth nói lái xe trên một con đường nông thôn khá vắng vẻ để ngắm cảnh, nhưng lúc đó đã hơn 21h, bọn trẻ đáng lẽ đã đi ngủ và trời đã tối.
Họ cũng nghi ngờ tại sao Elizabeth lại dừng xe và ra ngoài gặp người lạ trong khi ba đứa con vẫn ở trong xe.
Elizabeth cũng phủ nhận việc sở hữu súng ngắn, nhưng chồng cũ và người tình Robert Knickerbocker lại khẳng định cô ta có súng.
Ban đầu, ngoài Elizabeth, không có nhân chứng nào có thể kể lại những gì đã xảy ra. Tuy nhiên, khi dần hồi phục và lấy lại khả năng nói, Christie kể với cảnh sát rằng không có người đàn ông nào tại hiện trường vụ nổ súng.
Các điều tra viên có bước đột phá lớn khi tìm thấy nhật ký của Elizabeth, viết về lòng si mê Robert – người tình không muốn làm bố của các con cô. Robert là đồng nghiệp cũ của Elizabeth, đã kết hôn và vẫn sống ở Arizona.
“Chúng tôi tin rằng động cơ của vụ nổ súng là đưa Nick đến bên cô ta. Elizabeth coi bọn trẻ là gánh nặng hoặc trở ngại cho việc Nick đến Oregon, và chừng nào anh ta còn nói rằng sẽ không làm bố của con người khác, thì chúng phải đi”, thám tử Doug Welch nói.
Lời khai của đứa con sống sót
Cảnh sát bắt Elizabeth vào ngày 28/2/1984 và phát hiện cô ta đang mang thai. Con gái Amy chào đời vào ngày 27/6/1984, được chính quyền bang Oregon nuôi dưỡng trước khi được nhận làm con nuôi và đổi tên.
Các công tố viên lo ngại Elizabeth có thể được trắng án vì hầu hết bằng chứng của họ là bằng chứng gián tiếp. Tuy nhiên, sau nhiều tháng điều trị vật lý và tâm lý, Christie đã có thể làm chứng tại phiên tòa. Khi được hỏi ai đã nổ súng, cô bé trả lời: “Mẹ cháu”.
Christie làm chứng rằng Elizabeth dừng xe, lấy thứ gì đó ra khỏi cốp, rồi bắn vào ba đứa trẻ bên trong xe. Cảnh sát cho rằng sau đó cô ta đã tự bắn mình.
Nhờ lời khai của Christie, Elizabeth bị kết tội với một tội danh giết người, hai tội danh hành hung cấp độ một và hai tội danh mưu sát. Cô ta bị kết án tù chung thân, cộng thêm 50 năm tù.
10 ngày trốn khỏi nhà tù
Chỉ sau ba năm bị giam giữ, Elizabeth trốn thoát bằng cách trèo qua hàng rào dây thép gai tại nhà tù ở Salem, Oregon vào ngày 11/7/1987.
Cảnh sát tin rằng cô ta đã ném một chiếc áo khoác qua hàng rào dây thép gai, rồi trèo qua. Sau đó cô ta trốn dưới một chiếc xe, cởi áo sơ mi đang mặc (có những lỗ do dây thép gai gây ra) rồi vứt lại khi bỏ chạy.
Nhà chức trách dán thông báo truy nã trên khắp 14 tiểu bang trong nỗ lực bắt giữ Elizabeth, vì lo sợ cô ta sẽ đi tìm những đứa trẻ sống sót.
Cảnh sát nhận thấy vết hằn trên một cuốn sổ tay trong phòng giam của Elizabeth, hóa ra đó là bản đồ mà cô ta và bạn tù đã vẽ dẫn đến nhà của chồng người bạn tù, Wayne Seifer.
10 ngày sau, nhà chức trách tìm thấy và bắt giữ Elizabeth tại nhà Wayne.
Khi được hỏi lý do bỏ trốn, Elizabeth nói rằng muốn tìm kẻ lạ mặt mà cô ta cáo buộc đã giết con gái mình. “Lúc đó tôi muốn trả thù”, Elizabeth nói.
Sau khi trốn thoát khỏi nhà tù ở Oregon, Elizabeth được chuyển đến một cơ sở an ninh tối đa dành cho phụ nữ ở New Jersey. Cô ta bị từ chối ân xá ba lần vào năm 2008, 2010 và 2020.
Số phận những đứa trẻ
Năm 1984, Christie và Danny được một công tố viên trong vụ án này nhận nuôi. Hai chị em đều đã tốt nghiệp đại học. Christie kết hôn và có con trai vào năm 2005. Danny vẫn bị liệt một phần cơ thể nhưng có cuộc sống bình thường hạnh phúc.
Danny và Christie cố sống kín đáo, không bao giờ muốn nói công khai về mẹ, những trải nghiệm của họ hay vụ sát hại Cheryl.
Con gái út, Amy, được một gia đình nhận nuôi và đổi tên thành Rebecca Babcock. Cô biết về mẹ đẻ khi 16 tuổi, dẫn đến ảnh hưởng tâm lý và sa vào con đường tự hủy hoại bản thân bằng ma túy. Rebecca sinh hai con khi mới 20 tuổi, đều cho gia đình khác nhận nuôi.
Rebecca đã viết thư cho Elizabeth trong tù để cố gắng tìm hiểu xem tại sao một người mẹ lại có thể phạm tội tày trời – giết con mình.
Rebecca cho biết, ban đầu Elizabeth có những phản hồi tích cực, nhưng những lá thư ngày càng trở nên mất kiểm soát. Rebecca quyết định cắt đứt liên lạc hoàn toàn để tập trung vào cuộc sống của chính mình, học tâm lý học và trở thành điều phối viên về sức khỏe hành vi trẻ em.
Rebecca kể rằng đã liên lạc với anh chị, nhưng họ không muốn nói chuyện với cô. “Dễ hiểu thôi, họ đã rất khó khăn để vượt qua chuyện này. Họ đã điều chỉnh được cuộc sống và đang hạnh phúc, hãy cứ để yên như vậy”, Rebecca chia sẻ.
Phòng An ninh kinh tế (Công an Đà Nẵng) vừa ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính một hộ kinh doanh trên địa bàn phường Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng) với số tiền 137,5 triệu đồng, đồng thời buộc nộp lại toàn bộ số tiền thu lợi bất hợp pháp do thực hiện các giao dịch thanh toán khống thông qua thiết bị chấp nhận thẻ (POS).
Theo đó qua công tác xác minh, lực lượng chức năng xác định hộ kinh doanh trên đã sử dụng máy POS để thực hiện các giao dịch quẹt thẻ ngân hàng không phát sinh hoạt động mua bán hàng hóa, cung ứng dịch vụ thực tế nhằm hợp thức hóa dòng tiền, hỗ trợ rút tiền mặt, đáo hạn thẻ tín dụng và thu phí dịch vụ trái quy định pháp luật.
Hành vi này vi phạm các quy định của pháp luật trong lĩnh vực tiền tệ và ngân hàng.
Theo quy định, máy POS chỉ được sử dụng để thanh toán tiền hàng hóa, dịch vụ hợp pháp.
Ngoài việc bị xử phạt hành chính, trường hợp đủ yếu tố cấu thành còn có thể bị xem xét xử lý hình sự theo quy định của pháp luật.
Qua vụ việc trên, công an khuyến cáo người dân tuyệt đối không sử dụng máy POS đang sở hữu với mục đích quẹt lấy tiền mặt hoặc đáo hạn thẻ tín dụng, không đưa các thẻ tín dụng cá nhân của mình cho các đối tượng sở hữu máy POS quẹt để nhận tiền mặt hoặc đáo hạn thẻ tại các cơ sở kinh doanh khi không phát sinh hoạt động mua bán hàng hóa, cung ứng dịch vụ thực tế.
Đây là hành vi vi phạm quy định pháp luật trong hoạt động thanh toán và tiềm ẩn nguy cơ bị lợi dụng để hợp thức hóa dòng tiền, thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác.
Ngày 16-4, Tòa án nhân dân TP Hà Nội mở phiên sơ thẩm xét xử Phan Đình Quân (52 tuổi, cựu cán bộ Chi cục Điều tra chống buôn lậu Cục Hải quan) và Uông Thị Hoa (48 tuổi, trú xã Ô Diên, Hà Nội) về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Cựu cán bộ hải quan tên Quân và bà Hoa bị cáo buộc thực hiện phi vụ nhận số tiền 200.000 USD (khoảng hơn 5 tỉ) lừa "chạy" tại ngoại cho một tổng giám đốc.
Hồ sơ vụ án thể hiện ông Lê Văn Quang, Tổng giám đốc Công ty Phú Minh Vina, bị Công an TP Hà Nội khởi tố bị can, bắt tạm giam để điều tra các sai phạm liên quan quản lý chất thải nguy hại và mua bán hóa đơn.
Theo cáo trạng, trong thời gian chồng bị tạm giam tại Trại tạm giam số 1, bà Hoàng Thị Kiều Dung (vợ ông này) lo lắng khi ông Quang là người điều hành doanh nghiệp, là trụ cột gia đình. Thông qua quen biết, bà tìm đến Uông Thị Hoa để nhờ "lo" cho chồng được tại ngoại.
Uông Thị Hoa giới thiệu với bà Dung rằng có bạn là Phan Đình Quân công tác tại Chi cục Điều tra chống buôn lậu Cục Hải quan có thể giúp được.
Sau đó bà Dung gặp cán bộ hải quan tên Quân tại quầy thuốc của bà Hoa. Trong cuộc gặp, Quân nói việc xin tại ngoại "rất khó, tốn kém", yêu cầu bà đưa trước tiền để "giải quyết công việc".
Tin tưởng, vài ngày sau cuộc gặp trên, bà Dung mang 5 tỉ đồng đựng trong túi có tên một ngân hàng đến khu vực Trại tạm giam số 1. Tại đây, bà Dung đã đưa chiếc túi đựng 5 tỉ lên xe ô tô Lexus 570 của Hoa, cáo trạng nêu.
Uông Thị Hoa trao đổi với bà Dung là sẽ đổi tiền Việt sang tiền đô la cho đủ 200.000 USD. Do đó bà Dung đã đưa thêm số tiền khoảng 200 triệu đồng cho Hoa, nhưng không nhớ nơi đưa và ngày đưa.
Theo cáo trạng, bà Hoa đã đưa lại số tiền trên cho Phan Đình Quân để "chạy" tại ngoại cho chồng bà Dung.
Quân sau đó đã ký vào đơn xin tại ngoại cùng với ông Lê Công Khánh (bố đẻ của Lê Văn Quang) về việc bảo lãnh để xin tại ngoại cho bị can.
Vài ngày sau, Quân tiếp tục gọi bà Dung đến cửa hàng thuốc của Hoa, thông báo đã "đặt cọc" toàn bộ số tiền 200.000 USD nhờ người "chạy" tại ngoại. Tuy nhiên Quân thông báo chi phí để lo tại ngoại cho chồng bà Dung tăng lên 600.000 USD vì phải nhờ "một nhóm người" nhưng không nói rõ là ai, cáo trạng nêu.
Thấy số tiền quá lớn, bà Dung từ chối, yêu cầu Quân trả lại số tiền đã đưa trước đó. Tuy nhiên Quân cho biết "đã bỏ tiền ra đi nhờ một số người nên chưa thu hồi được", theo cáo trạng của viện kiểm sát.
Từ thời điểm này, Quân tìm cách né tránh, dần cắt liên lạc. Nhiều lần đòi tiền không được, bà Dung đã làm đơn tố cáo tới cơ quan công an.
Quá trình điều tra xác định sau khi nhận tiền, Quân có tìm hiểu một số mối quan hệ để xin tại ngoại cho chồng bà Dung nhưng không được, nên giữ lại tiền.
Sau đó cựu cán bộ hải quan đã nhờ một người đàn ông (không rõ thân nhân, lai lịch) đi xe máy đến nhà bà Dung trả lại 150.000 USD, tương đương gần 3,94 tỉ đồng.
Quá trình trao đổi với ông Quân nhờ xin tại ngoại cho chồng đã được bà Dung ghi âm lại và cung cấp cho cơ quan điều tra. Kết luận giám định cho thấy nội dung các file ghi âm phù hợp việc bị cáo Quân và Hoa nhận 200.000 USD để xin tại ngoại cho chồng bà Dung.
Hôm nay, trong quá trình thẩm vấn, hội đồng xét xử nhận thấy có một số tình tiết không thể làm rõ tại tòa, nên quyết định hoãn phiên xét xử để làm rõ.
Theo nội dung vụ án, Công ty cổ phần bất động sản Phát An Gia do Hoàng Mạnh Cường là Chủ tịch hội đồng quản tri, đại diện theo pháp luật.
Từ năm 2018 - 2019, mặc dù Cường và Công ty Phát An Gia, Công ty đầu tư Phát An Gia không nộp hồ sơ xin cấp phép đầu tư xây dựng, không được các cơ quan có thẩm quyền cấp phép thành lập dự án, phân lô, tách thửa tại các dự án:
Khu dân cư Central House đường 4; Khu dân cư đường 8; Khu dân cư Long Phước (còn gọi khu dân cư 272 Long Phước - Long Thuận); Khu dân cư Võ Văn Hát; Khu dân cu Trường Lưu, Khu dân cư Gò Cát trên địa bàn quận 9, nhưng Cường đã tự đặt tên 6 dự án trên, tự lập bản vẽ phân thành 258 nền đất, diện tích từ 52 - 100m²/ nền.
Đồng thời đánh ký hiệu, số thứ tự từng nền, quảng cáo gian dối các dự án không có thật, tuyên truyền về tính quy mô trong hoạt động kinh doanh của Công ty Phát An Gia và Công ty đầu tư Phát An Gia để tạo sự tin tưởng từ khách hàng.
Sau đó Cường sử dụng pháp nhân Phát An Gia và Công ty đầu tư Phát An Gia để ký kết các hợp đồng hứa chuyển nhượng và hứa nhận chuyển nhượng, hợp đồng đặt cọc chuyển nhượng 140 nền đất với 115 khách hàng, thu 144 tỉ đồng.
Số tiền chiếm đoạt, Cường sử dụng mua đất, trả chi phí hoạt động kinh doanh của công ty, lãi vay ngân hàng, tiền vay và lãi vay của nhiều cá nhân ngoài xã hội và tiêu xài hết cho cá nhân, đến nay không còn khả năng khắc phục hậu quả.
Đối với Hoàng Thị Hồng, người đã cùng với Cường mua và đứng tên mua 6 thửa đất nông nghiệp với diện tích hơn 6.400m², và giao cho Công ty Phát An Gia để Cường làm giám đốc độc quyền bao tiêu sản phẩm, tự phân lô, bán nền và thu tiền của khách hàng, chiếm đoạt hơn 11,4 tỉ đồng.
Tương tự, Nguyễn Thị Hoa đã cùng Cường góp tiền mua và đứng tên 2 thửa đất, ký tên với vai trò là bên nhận đặt cọc 5 hợp đồng với 3 khách hàng, chiếm đoạt hơn 4,6 tỉ đồng.
Xử sơ thẩm, TAND TP.HCM tuyên phạt Cường mức án chung thân; phạt bị cáo Hồng 11 năm tù, Hoa 5 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Về phần dân sự, tòa tuyên thu hồi các thửa đất thuộc dự án Central House Đường 4 hiện đang đứng tên bà Trần Thị Thúy Vân và đang thế chấp tại Ngân hàng VP Bank, để phát mãi tài sản đảm bảo bồi thường cho các bị hại.
Sau đó Viện KSND TP.HCM đã kháng nghị, cho rằng mức án 5 năm tù đối với bị cáo Hoa là quá nhẹ, chưa tương xứng với tính chất và mức độ hành vi phạm tội.
Về phần dân sự, liên quan đến các thửa đất tại dự án Central House Đường 4, viện kiểm sát đề nghị cấp phúc thẩm sửa án theo hướng bảo vệ quyền lợi cho Ngân hàng VPBank - bên thứ ba ngay tình đang nhận thế chấp tài sản, và buộc cá nhân liên quan nộp lại 70 tỉ đồng để đảm bảo thi hành án thay vì chỉ thu hồi quyền sử dụng đất như bản án sơ thẩm đã tuyên.