Elizabeth là nhân viên bưu điện 27 tuổi đã ly hôn và là mẹ của ba đứa con khi chuyển từ bang Arizona đến Oregon.
Tối 19/5/1983, Elizabeth đưa ba con đến phòng cấp cứu, nói chúng bị một người lạ bắn. Bản thân cô cũng bị thương ở cẳng tay trái.
Elizabeth kể một người đàn ông đã tiếp cận họ để cướp xe, hành hung. Người mẹ khẳng định kẻ tấn công đã bắn lũ trẻ và cô vội vàng đưa các con đến bệnh viện.
Cheryl (7 tuổi) được xác nhận đã tử vong, trong khi Christie (8 tuổi) và Danny (3 tuổi) phải phẫu thuật khẩn cấp.
Bác sĩ Steven Wilhite kể khi phẫu thuật cho Christie lần đầu, ông nghĩ cô bé đã chết vì đồng tử giãn rộng và huyết áp “gần như bằng 0”. Bác sĩ nói chuyện với Elizabeth nhưng thấy người mẹ “hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc, không một giọt nước mắt”. Cô ta nói với ông “Tôi đã làm hỏng chiếc xe mới của mình rồi. Máu vương vãi khắp phía sau xe”.
Danny bị liệt từ thắt lưng trở xuống, còn Christie bị đột quỵ gây suy kiệt ảnh hưởng đến khả năng nói và vận động.
Bí mật của người mẹ
Theo Doug Welch, thám tử thuộc Văn phòng Cảnh sát trưởng hạt Lane vào thời điểm đó, lời khai của Elizabeth về những gì đã xảy ra vào đêm hôm ấy không hợp lý lắm. Elizabeth nói lái xe trên một con đường nông thôn khá vắng vẻ để ngắm cảnh, nhưng lúc đó đã hơn 21h, bọn trẻ đáng lẽ đã đi ngủ và trời đã tối.
Họ cũng nghi ngờ tại sao Elizabeth lại dừng xe và ra ngoài gặp người lạ trong khi ba đứa con vẫn ở trong xe.
Elizabeth cũng phủ nhận việc sở hữu súng ngắn, nhưng chồng cũ và người tình Robert Knickerbocker lại khẳng định cô ta có súng.
Ban đầu, ngoài Elizabeth, không có nhân chứng nào có thể kể lại những gì đã xảy ra. Tuy nhiên, khi dần hồi phục và lấy lại khả năng nói, Christie kể với cảnh sát rằng không có người đàn ông nào tại hiện trường vụ nổ súng.
Các điều tra viên có bước đột phá lớn khi tìm thấy nhật ký của Elizabeth, viết về lòng si mê Robert – người tình không muốn làm bố của các con cô. Robert là đồng nghiệp cũ của Elizabeth, đã kết hôn và vẫn sống ở Arizona.
“Chúng tôi tin rằng động cơ của vụ nổ súng là đưa Nick đến bên cô ta. Elizabeth coi bọn trẻ là gánh nặng hoặc trở ngại cho việc Nick đến Oregon, và chừng nào anh ta còn nói rằng sẽ không làm bố của con người khác, thì chúng phải đi”, thám tử Doug Welch nói.
Lời khai của đứa con sống sót
Cảnh sát bắt Elizabeth vào ngày 28/2/1984 và phát hiện cô ta đang mang thai. Con gái Amy chào đời vào ngày 27/6/1984, được chính quyền bang Oregon nuôi dưỡng trước khi được nhận làm con nuôi và đổi tên.
Các công tố viên lo ngại Elizabeth có thể được trắng án vì hầu hết bằng chứng của họ là bằng chứng gián tiếp. Tuy nhiên, sau nhiều tháng điều trị vật lý và tâm lý, Christie đã có thể làm chứng tại phiên tòa. Khi được hỏi ai đã nổ súng, cô bé trả lời: “Mẹ cháu”.
Christie làm chứng rằng Elizabeth dừng xe, lấy thứ gì đó ra khỏi cốp, rồi bắn vào ba đứa trẻ bên trong xe. Cảnh sát cho rằng sau đó cô ta đã tự bắn mình.
Nhờ lời khai của Christie, Elizabeth bị kết tội với một tội danh giết người, hai tội danh hành hung cấp độ một và hai tội danh mưu sát. Cô ta bị kết án tù chung thân, cộng thêm 50 năm tù.
10 ngày trốn khỏi nhà tù
Chỉ sau ba năm bị giam giữ, Elizabeth trốn thoát bằng cách trèo qua hàng rào dây thép gai tại nhà tù ở Salem, Oregon vào ngày 11/7/1987.
Cảnh sát tin rằng cô ta đã ném một chiếc áo khoác qua hàng rào dây thép gai, rồi trèo qua. Sau đó cô ta trốn dưới một chiếc xe, cởi áo sơ mi đang mặc (có những lỗ do dây thép gai gây ra) rồi vứt lại khi bỏ chạy.
Nhà chức trách dán thông báo truy nã trên khắp 14 tiểu bang trong nỗ lực bắt giữ Elizabeth, vì lo sợ cô ta sẽ đi tìm những đứa trẻ sống sót.
Cảnh sát nhận thấy vết hằn trên một cuốn sổ tay trong phòng giam của Elizabeth, hóa ra đó là bản đồ mà cô ta và bạn tù đã vẽ dẫn đến nhà của chồng người bạn tù, Wayne Seifer.
10 ngày sau, nhà chức trách tìm thấy và bắt giữ Elizabeth tại nhà Wayne.
Khi được hỏi lý do bỏ trốn, Elizabeth nói rằng muốn tìm kẻ lạ mặt mà cô ta cáo buộc đã giết con gái mình. “Lúc đó tôi muốn trả thù”, Elizabeth nói.
Sau khi trốn thoát khỏi nhà tù ở Oregon, Elizabeth được chuyển đến một cơ sở an ninh tối đa dành cho phụ nữ ở New Jersey. Cô ta bị từ chối ân xá ba lần vào năm 2008, 2010 và 2020.
Số phận những đứa trẻ
Năm 1984, Christie và Danny được một công tố viên trong vụ án này nhận nuôi. Hai chị em đều đã tốt nghiệp đại học. Christie kết hôn và có con trai vào năm 2005. Danny vẫn bị liệt một phần cơ thể nhưng có cuộc sống bình thường hạnh phúc.
Danny và Christie cố sống kín đáo, không bao giờ muốn nói công khai về mẹ, những trải nghiệm của họ hay vụ sát hại Cheryl.
Con gái út, Amy, được một gia đình nhận nuôi và đổi tên thành Rebecca Babcock. Cô biết về mẹ đẻ khi 16 tuổi, dẫn đến ảnh hưởng tâm lý và sa vào con đường tự hủy hoại bản thân bằng ma túy. Rebecca sinh hai con khi mới 20 tuổi, đều cho gia đình khác nhận nuôi.
Rebecca đã viết thư cho Elizabeth trong tù để cố gắng tìm hiểu xem tại sao một người mẹ lại có thể phạm tội tày trời – giết con mình.
Rebecca cho biết, ban đầu Elizabeth có những phản hồi tích cực, nhưng những lá thư ngày càng trở nên mất kiểm soát. Rebecca quyết định cắt đứt liên lạc hoàn toàn để tập trung vào cuộc sống của chính mình, học tâm lý học và trở thành điều phối viên về sức khỏe hành vi trẻ em.
Rebecca kể rằng đã liên lạc với anh chị, nhưng họ không muốn nói chuyện với cô. “Dễ hiểu thôi, họ đã rất khó khăn để vượt qua chuyện này. Họ đã điều chỉnh được cuộc sống và đang hạnh phúc, hãy cứ để yên như vậy”, Rebecca chia sẻ.
Ngày 8/4, TAND TP HCM xét hỏi bà Nguyễn Thị Như Loan (Tổng giám đốc, nguyên Chủ tịch HĐQT Công ty Quốc Cường Gia Lai) cùng các bị cáo, về các sai phạm trong chuyển nhượng hơn 6.000 m2 đất "vàng" tại 39-39B Bến Vân Đồn, gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng cho Nhà nước.
Bị gọi lên thẩm vấn, bà Loan cầm theo nhiều hồ sơ, cho biết tham gia giao dịch khu đất do Tập đoàn Cao su Việt Nam quản lý từ cuối năm 2013, thông qua hợp đồng hứa mua - hứa bán có công chứng với nhóm Lê Y Linh (Giám đốc Công ty Việt Tín) và Đặng Phước Dừa (Chủ tịch HĐQT Công ty Việt Tín).
Bà Loan bị cáo buộc thâu tóm khu đất khi nhận chuyển nhượng vốn tại Công ty TNHH Phú Việt Tín (do nhóm Linh, Dừa và hai công ty thuộc Tập đoàn Cao su Việt Nam thành lập) với tổng giá trị giao dịch khoảng 460,9 tỷ đồng, gồm cả tiền sử dụng đất. Dù dự án chưa hoàn tất thủ tục pháp lý, tháng 9/2014 bà tiếp tục ký thỏa thuận chuyển nhượng; đến tháng 11 cùng năm, toàn bộ vốn tại Phú Việt Tín được bán cho hai công ty thuộc Novaland với giá hơn 846 tỷ đồng.
Cơ quan tố tụng xác định bà biết bên chuyển nhượng chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính nhưng vẫn nhận mua rồi nhanh chóng sang tay, hưởng lợi hơn 297,8 tỷ đồng. Hành vi này là phạm tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí.
Phủ nhận biết trước vướng mắc pháp lý, đối chất gay gắt
Trả lời tòa, bà Loan cho biết trước khi ký hợp đồng đã gặp Linh tại khách sạn Rex (quận 1), yêu cầu cung cấp hồ sơ pháp lý. Sau đó Linh cho số điện thoại ông Dừa để liên hệ. Sau khi nhận hồ sơ và nghiên cứu, bà quyết định mua vì thấy Công ty Reto (do Linh đại diện) đã sở hữu 80% cổ phần. Bà khẳng định khi đó hoàn toàn không biết khu đất có nguồn gốc là tài sản Nhà nước.
Tuy nhiên, bị thẩm vấn trước đó, bị cáo Phạm Văn Thành (nguyên Trưởng ban Kế hoạch và Đầu tư, Tập đoàn Cao su Việt Nam) khai bà Loan từng liên hệ hỏi về dự án, đồng thời gặp Trần Ngọc Thuận (nguyên thành viên HĐTV, Tổng giám đốc Tập đoàn).
HĐXX vì vậy hỏi bà Loan "có cùng ông Dừa hoặc người nào của Tập đoàn Cao su Việt Nam đi tìm hiểu pháp lý dự án hay không". Bà trả lời "không", thêm rằng: "Bị cáo nói có cơ sở chứ không nói bằng mồm. Cho đến thời điểm làm việc với cơ quan điều tra, tức 12 năm sau, bị cáo mới biết công ty của Linh chưa thanh toán tiền sử dụng đất".
Cựu CEO Quốc Cường Gia Lai cho biết thời điểm gặp ông Thành là sau khi đã chuyển cho nhóm Linh và Dừa 50 tỷ đồng, theo hợp đồng chuyển nhượng. Khi đó, do liên hệ ông Dừa để thúc đẩy giao dịch nhưng không được nên bà lo ngại rủi ro, mới tìm gặp ông Thành để hỏi thông tin.
Được gọi lên đối chất, bị cáo Thành khai bà Loan từng đến công ty gặp mình và được cho biết về việc hợp tác với Linh, Dừa triển khai dự án trên khu đất này.
Nghe vậy, bà Loan lập tức phản bác "không đúng", nói chỉ khi làm việc với cơ quan điều tra mới biết mình đã "lầm". Bà cho rằng, ngay cả thông tin tìm hiểu từ phía các sở, ngành cũng bị nhóm Linh làm giả hồ sơ nên không phát hiện dự án chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính.
Tiếp tục được triệu tập đối chất, bị cáo Dừa khai khi nhận 50 tỷ đồng đặt cọc từ bà Loan đã thông báo rõ tình trạng pháp lý dự án, đồng thời nói "khoản tiền này dùng để hoàn tất thủ tục khu đất".
Bà Loan lớn giọng đáp lại: "Anh Dừa nói bằng mồm, tôi nói bằng cơ sở pháp lý".
Khi bị HĐXX yêu cầu dừng, bà này bật khóc, cho rằng mình bị "vu khống" và khẳng định mọi lời khai đều có chứng cứ.
Thừa nhận thiếu tìm hiểu pháp lý, nhận sai khi sang nhượng cho Novaland
Sau giờ giải lao, bà Loan bình tĩnh trở lại, thừa nhận khi ký hợp đồng với ông Dừa chỉ tập trung thúc đẩy giao dịch, thanh toán mà không tìm hiểu kỹ pháp lý dự án, dẫn đến việc phải ra tòa.
Chủ tọa phân tích, bản chất giao dịch là nhận chuyển nhượng phần vốn góp hình thành từ quyền sử dụng đất, trong khi vốn đầu tư thực tế không đáng kể. "Không chỉ bị cáo, nhiều người ngồi đây, kể cả cựu lãnh đạo thành phố, cũng có sai phạm nên mới phải ra tòa hôm nay", chủ tọa nói.
Đối với việc chuyển nhượng tiếp dự án cho phía Novaland, bà Loan thừa nhận hành vi như cáo trạng
Liên quan đến vấn đề khắc phục hậu quả vụ án, bà Loan cho biết, quá trình điều tra cho đến trước khi diễn ra phiên tòa, đã nộp khắc phục được hơn 230 tỷ đồng. Ngoài ra, bà còn bị kê biên một số bất động sản. Như vậy, theo bị cáo, bà đã khắc phục được toàn bộ hậu quả.
Bà giải thích thêm, trong số tiền bị cáo buộc hưởng lợi, thực tế đã có những khoản tiền được tính vào doanh thu của công ty, đã được chia lợi tức cho hơn 1.600 cổ đông.
Trước đó, các bị cáo là lãnh đạo, cán bộ Tập đoàn Cao su Việt Nam thừa nhận sai phạm. Trong đó, ông Lê Quang Thung (nguyên Tổng giám đốc, quyền Chủ tịch HĐQT) khai đã đồng ý chủ trương chuyển nhượng khu đất cho nhóm Linh và Dừa thông qua góp vốn lập Công ty Phú Việt Tín, kèm theo các thỏa thuận lợi ích vật chất.
Ông Thung thừa nhận đã nhận 200.000 SGD (thanh toán viện phí cho con) và 300.000 USD tiền mặt từ Linh.
Do không đủ năng lực tài chính, nhóm Linh và Dừa sau đó chuyển nhượng dự án cho bà Loan.
Mức án bằng với thời hạn tạm giam nên nữ bị cáo này được thả tự do tại tòa vì đã chấp hành xong thời hạn tù.
Tại tòa, bị cáo cho biết, con trai 13 tuổi của mình chậm phát triển, điều trị tại trung tâm can thiệp đặc biệt. Vì thế, cháu thỉnh thoảng có nghịch ngợm, bấm chuông hoặc nghịch cửa hàng xóm trong chung cư.
Vụ án khởi nguồn từ việc chị H. (SN 1982, hàng xóm sát vách của bị cáo) đăng tải lên hội nhóm của cư dân tòa nhà với nội dung: Con trai bị cáo Vân Anh có biểu hiện sàm sỡ người khác, đề nghị mọi người nâng cao cảnh giác.
Bức xúc với việc này, khoảng 20h ngày 9/1, chị H. đi làm về đến trước cửa thì bị người em họ của bị cáo hỏi lý do đăng tin lên mạng xã hội. Sau đó, nữ bị cáo từ trong nhà đi ra, mắng chửi và hành hung chị H..
Theo cơ quan tố tụng, bị cáo có hành vi túm tóc, đánh vào vùng đầu và mặt chị H.. Khi xảy ra sự việc, em họ của Vân Anh can ngăn, sau đó chị H. đến bệnh viện để khám và điều trị. Nạn nhân sau đó gửi đơn trình báo đến cơ quan công an kèm clip ghi lại diễn biến một phần vụ việc.
Quá trình xét xử, tòa sơ thẩm kết luận, hành vi của bị cáo gây tác động xấu đến dư luận, ảnh hưởng đến tình hình an ninh, trật tự trên địa bàn.
Sau thời gian tạm giam, đến nay, bị cáo rất hối hận, muốn gửi lời xin lỗi tới chị H., mong chị thông cảm về hoàn cảnh gia đình, bỏ qua sai lầm của mình; đồng thời mong tòa "giơ cao đánh khẽ".
Phân tích về sai phạm của bị cáo, HĐXX cũng cho rằng, khi nhận được lời góp ý từ người khác về con trai mình, bị cáo có nhiều giải pháp như trao đổi với chị H. để thông cảm, nhưng bị cáo đã không làm. Hoặc bị cáo cũng có thể phối hợp với ban quản lý tòa nhà để hỗ trợ theo dõi, quản lý con tốt hơn.
Do vậy, cách hành xử là rất quan trọng, làm sao để hài hòa giữa các bên.
Ngày 17/6, Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Ninh Bình cho biết vừa triệt phá đường dây sử dụng tài khoản iCloud để chiếm quyền kiểm soát điện thoại di động của người khác nhằm chiếm đoạt tài sản.
Qua công tác rà soát các hội, nhóm trên các nền tảng mạng xã hội Telegram, Zalo, Facebook, Phòng Cảnh sát hình sự xác định có 2 nhóm đối tượng hoạt động với phương thức, thủ đoạn tương tự nhau.
Nhóm thứ nhất do Trần Văn Tâm (SN 2001), trú tại xã Xuân Hưng, tỉnh Ninh Bình cầm đầu. Đối tượng thuê căn hộ tại phường Từ Liêm, TP Hà Nội làm địa điểm hoạt động, chỉ đạo 8 đối tượng khác thực hiện hành vi phạm tội.
Nhóm thứ hai do Mai Tiến Giáp (SN 2006), trú tại xóm 19, xã Xuân Hưng, tỉnh Ninh Bình cầm đầu. Đối tượng thuê căn hộ tại phường Tây Mỗ, TP Hà Nội để tổ chức hoạt động, chỉ đạo 6 đối tượng khác tham gia.
Theo tài liệu điều tra, các đối tượng lợi dụng trò chơi điện tử trực tuyến Free Fire, một tựa game bắn súng sinh tồn có đông người tham gia, để tiếp cận, tìm kiếm nạn nhân.
Sau khi mua hoặc sử dụng các tài khoản game có thứ hạng cao, các đối tượng chủ động kết bạn, làm quen với người chơi và đưa ra lời mời “cày thuê”, hứa hẹn trả công từ 300 đến 500.000 đồng/ngày.
Khi nạn nhân đồng ý, các đối tượng hướng dẫn chuyển sang trao đổi qua các nền tảng mạng xã hội khác, đồng thời yêu cầu nạn nhân phải sử dụng điện thoại iPhone đời cao. Chúng viện lý do cần liên kết tài khoản game để “cày thuê”, sau đó cung cấp một tài khoản iCloud và hướng dẫn nạn nhân đăng nhập vào thiết bị.
Khi nạn nhân hoàn tất việc đăng nhập, các đối tượng lập tức sử dụng thông tin tài khoản này để truy cập từ xa, kiểm soát trạng thái thiết bị, thu thập thông tin máy và thực hiện thao tác thay đổi quyền quản lý tài khoản.
Tiếp đó, chúng tiến hành khóa thiết bị, xóa dữ liệu từ xa khiến nạn nhân mất hoàn toàn quyền sử dụng điện thoại.
Sau khi chiếm quyền kiểm soát thiết bị, các đối tượng sử dụng nhiều tài khoản mạng xã hội ảo, ẩn danh để liên hệ với bị hại, yêu cầu chuyển tiền chuộc lại điện thoại. Mức tiền chuộc được đưa ra tùy thuộc vào từng dòng máy và giá trị thiết bị.
Theo cảnh sát, từ tháng 2/2026 đến nay, các đối tượng đã thực hiện hành vi phạm tội đối với nhiều bị hại trên phạm vi cả nước, chiếm đoạt số tiền lên tới hàng chục tỷ đồng.
Căn cứ chứng cứ, tài liệu thu thập được, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Ninh Bình đã triệu tập, đấu tranh làm rõ hành vi phạm tội của 16 đối tượng thuộc 2 nhóm trên.
Tại cơ quan Công an, các đối tượng đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình đã tạm giữ hình sự 16 đối tượng để điều tra, làm rõ về các hành vi Xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác và Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản.