Tôi 74 tuổi, chồng 76 tuổi. Hôm nay là kỷ niệm 45 năm ngày cưới của chúng tôi. 45 năm, nghe qua chỉ là một con số nhưng với tôi đó là cả một đời người; Là tuổi trẻ, là trung niên, là những năm tháng tóc dần bạc đi trong sự đồng hành của người đàn ông đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Nhân dịp đặc biệt này, tôi muốn viết vài dòng tâm sự để nói lời cảm ơn chồng – người bạn đời đã cùng tôi đi qua gần nửa thế kỷ yêu thương, va vấp và trưởng thành.
Tôi lấy chồng năm 1981. Khi ấy tôi còn trẻ lắm, mang theo vào hôn nhân một trái tim nhiều mộng mơ hơn là kinh nghiệm sống. Gia đình tôi nghèo, của hồi môn chẳng có gì đáng giá ngoài vài bộ quần áo mới và chút nữ trang mẹ trao làm kỷ niệm. Tôi bước về nhà chồng với tâm thế vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi tin vào tình yêu của mình, tin rằng chỉ cần hai người thương nhau sẽ vượt qua được mọi khó khăn. Nhưng cuộc sống hôn nhân không chỉ có tình yêu.
Năm đầu tiên sau cưới là khoảng thời gian thử thách nhất. Chúng tôi sống trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Đồng lương ít ỏi của chồng phải lo cho cả gia đình. Tôi từ một cô gái quen được cha mẹ chiều chuộng, nay phải học cách làm dâu, vun vén từng bữa cơm. Bếp củi khói cay xè mắt, những ngày mưa dột mái nhà, những buổi chợ chiều phải cân nhắc từng đồng bạc. Có lúc tôi đã khóc vì tủi thân khi nấu cơm chưa ngon, khi làm việc chưa khéo mà bị nhắc nhở.
Chồng tôi khi ấy còn trẻ, gánh nặng kinh tế đè lên vai. Có những lúc anh mệt mỏi, nóng nảy, từng mắng tôi chỉ vì một chuyện nhỏ. Tôi buồn, giận, có khi nghĩ sao cuộc sống lại khó khăn đến vậy. Nhưng rồi sau mỗi lần như thế, tôi lại thấy anh lặng lẽ làm việc nhiều hơn, đi sớm về khuya hơn, cố gắng xoay xở để gia đình đỡ vất vả. Tôi dần hiểu rằng phía sau sự nghiêm khắc ấy là trách nhiệm của một người đàn ông muốn bảo vệ mái ấm của mình.
Khi con gái lớn chào đời, niềm vui xen lẫn nỗi lo. Tôi chưa có kinh nghiệm làm mẹ. Thời đó không có nhiều sách vở, internet hay các lớp tiền sản như bây giờ. Tôi học cách làm mẹ bằng sự lúng túng và những lần sai sót. Có những đêm con khóc suốt, tôi bế con đến rã rời tay mà vẫn không biết vì sao con khó chịu. Tôi từng bị mẹ chồng mắng vì chưa biết cách chăm con, thậm chí trách tôi “không biết cách sinh con”. Những lời ấy khi đó khiến tôi tổn thương sâu sắc.
Nhưng trong những ngày áp lực nhất, tôi vẫn thấy chồng mình ở đó. Anh không nói nhiều lời an ủi nhưng thức cùng tôi khi con sốt, chạy xe giữa đêm đi mua thuốc, ngồi bên cạnh khi tôi kiệt sức. Tôi hiểu rằng hôn nhân không phải là những lời hoa mỹ, mà là sự hiện diện khi người kia cần nhất. Rồi chúng tôi có thêm con trai. Hai đứa trẻ lớn lên trong căn nhà nhỏ, trong những bữa cơm giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Vợ chồng tôi dặn nhau, dù thiếu thốn đến đâu cũng phải lo cho con ăn học. Có những năm tháng chúng tôi phải chắt chiu từng đồng, từ bỏ nhiều mong muốn cá nhân để dành tiền đóng học phí cho con. Tôi còn nhớ những đêm ngồi may vá thêm để có chút tiền phụ giúp gia đình. Còn chồng, dù mệt mỏi vẫn không cho phép bản thân gục ngã.
Ngày con gái báo tin đỗ đại học, tôi đã khóc. Không phải vì bất ngờ, mà vì hạnh phúc. Tôi nhìn chồng, thấy đôi mắt anh đỏ hoe. Người đàn ông vốn ít khi bộc lộ cảm xúc ấy hôm đó đã nở nụ cười tự hào nhất. Vài năm sau, con trai cũng đỗ đại học. Căn nhà nhỏ như bừng sáng. Tôi biết, những hy sinh của vợ chồng tôi đã được đền đáp. Khi các con trưởng thành, lập gia đình, tôi lại trải qua những cảm xúc rất khác. Ngày con gái lên xe hoa, tôi vừa vui vừa nghẹn ngào. Nhìn con bước sang một chặng đường mới, tôi như thấy lại chính mình năm 1981. Tôi thầm cầu mong con cũng sẽ gặp được một người chồng biết yêu thương và đồng hành như tôi đã may mắn có được.
Giờ đây, chúng tôi đã là ông bà của hai cháu ngoại và một cháu nội. Những đứa trẻ mang đến cho tuổi già của chúng tôi niềm vui giản dị. Tôi nhìn chồng bế cháu, ánh mắt ông hiền từ và kiên nhẫn. Thời gian đã làm mềm đi những góc cạnh ngày trẻ, làm sâu thêm sự thấu hiểu giữa chúng tôi. Ở tuổi 74, tôi hiểu rằng điều quý giá nhất trong hôn nhân không phải là chưa từng cãi vã, mà là sau mỗi lần giận hờn vẫn chọn ở lại bên nhau. 45 năm qua, chúng tôi không tránh khỏi những bất đồng. Có lúc im lặng kéo dài, có lúc lời nói làm tổn thương nhau. Nhưng chưa bao giờ chúng tôi nghĩ đến việc buông tay. Chúng tôi học cách nhường nhịn khi một người nóng giận, học cách lắng nghe khi người kia mệt mỏi.
Tôi biết ơn chồng vì tính cách bền bỉ và trách nhiệm. Anh không phải người lãng mạn, không thường xuyên nói lời yêu nhưng luôn đặt gia đình lên trên hết. Anh chưa từng để mẹ con tôi phải thiếu thốn tình thương. Anh có thể không giàu có, nhưng anh giàu lòng tự trọng và sự tận tâm. Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, tôi thấy mình may mắn vì vẫn còn được nhìn thấy anh bên cạnh. Chúng tôi cùng nhau uống trà, cùng nhắc lại chuyện cũ, cùng cười về những kỷ niệm tưởng chừng rất nhỏ bé. Thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ nhưng không thể lấy đi tình nghĩa vợ chồng đã được vun đắp suốt 45 năm.
Nhân kỷ niệm 45 năm ngày cưới, tôi muốn nói lời cảm ơn anh – người chồng của tôi. Cảm ơn vì đã chọn tôi năm đó. Cảm ơn vì đã cùng tôi đi qua những năm tháng nghèo khó. Cảm ơn vì đã kiên nhẫn khi tôi vụng về, bao dung khi tôi sai sót. Cảm ơn vì đã cùng tôi nuôi dạy hai con nên người. Cảm ơn vì đã cho tôi một gia đình trọn vẹn. Nếu được quay lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường này, chọn làm vợ anh, chọn cùng anh xây dựng mái ấm, chọn cùng anh già đi. 45 năm không chỉ là hành trình của tình yêu, mà là hành trình của nghĩa tình, của trách nhiệm và của sự trưởng thành.
Ở tuổi này, tôi không mong gì hơn ngoài sức khỏe để hai chúng tôi còn có thể đồng hành thêm vài năm nữa. Để mỗi sáng còn được nhìn nhau mỉm cười, mỗi chiều còn được ngồi bên nhau kể chuyện con cháu. Và khi một ngày nào đó phải nói lời chia xa, tôi tin rằng ký ức về những năm tháng hạnh phúc này sẽ là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Cảm ơn anh – bạn đời của tôi. Cảm ơn vì một hành trình 45 năm trọn vẹn yêu thương.
Tôi có vợ và hai con, đang khá khó khăn trong công việc. Vợ là sếp của một chi nhánh ngân hàng. Vừa rồi ngân hàng có tổ chức du lịch 10 ngày ở châu Âu, chi nhánh vợ có hai người được đi là vợ tôi và một cậu trưởng phòng. Tôi ở nhà trông con, mọi chuyện khá bình thường. Tuy nhiên, tôi tình cờ thấy được trong máy điện thoại của vợ có rất nhiều hình ảnh chụp cho cậu kia, rồi ảnh hai người chụp cùng nhau trong suốt chuyến đi.
Vợ bảo đi chung với nhau thì chụp thôi chứ không nghĩ gì nhiều. Vợ vẫn rất chăm lo cho các con và luôn nói chẳng làm gì sai, không có gì phải sợ. Tôi chưa biết phải nghĩ như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi quen bạn trai được gần một năm. Một lần cầm điện thoại mới biết bạn trai chơi cờ bạc thua lỗ hơn 300 triệu đồng, giờ vẫn còn trả nợ. Lần thứ hai cầm điện thoại mới biết bạn từng nhắn tin cho gái gọi, từng đi karaoke và ôm gái nhưng bạn nói chỉ dừng ở đó, chưa từng ngủ với họ. Qua các tin nhắn, tôi cũng không thấy dấu hiệu này. Những chuyện này đều xảy ra cách đây 4 năm, lúc bạn mới 22 tuổi và mấy năm trở lại đây thì không thấy những tin như vậy nữa.
Bạn nói hồi trẻ ham chơi, còn bây giờ đã bỏ hết rồi. Trước đây bạn cũng hay nhậu và hút thuốc nhưng từ khi quen tôi đã bỏ hết. Tôi không biết có thể tin được không vì ngoài những cái đó ra, bạn cũng rất siêng năng làm việc nhà và kiếm tiền, yêu thương tôi. Có thực sự một người đàn ông khi trẻ đã chơi bời đủ thì sau này họ không còn ham chơi và tập trung làm ăn, lo cho gia đình không?
Tôi 40 tuổi, chồng 39 tuổi, đến với nhau khi cả hai đều đổ vỡ. Chồng có một con gái sống với vợ trước. Còn tôi có một con trai riêng với chồng trước. Ban đầu anh đối xử với con trai riêng của tôi rất tốt, thậm chí bé rất thương quý anh. Tôi cứ nghĩ đã tìm thấy người đàn ông yêu thương thật lòng hai mẹ con nên tiến tới hôn nhân nhanh chóng sau thời gian ngắn tìm hiểu. Đây có lẽ là cái sai lầm lớn nhất dẫn đến những mất mát và đau khổ của tôi và gia đình tôi sau này.
Chúng tôi không làm đám cưới mà chỉ là một bữa gặp mặt thân mật giữa hai gia đình. Xin nói thêm, ba chồng mất lúc chồng tôi ly hôn với vợ cũ và anh không ưa thích gia đình phía nội nên trong ngày gặp mặt chỉ có mẹ và các dì cậu phía ngoại thôi. Sau khi cưới, chồng lên Sài Gòn với hai mẹ con tôi. Anh tạo ra vỏ bọc hình ảnh là một người cha, người chồng, người con rất hoàn hảo. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn gặp được người chồng sau này. Chính tôi cũng không ngờ, tất cả là kịch bản hoàn hảo anh dựng lên để qua mặt lừa dối hai mẹ con tôi, gia đình và cả mẹ ruột của anh ấy.
Sau kết hôn, tôi có bé gái chung với anh, hiện nay bé được 3 tuổi. Khi tôi thông báo có thai, anh chẳng vui chẳng buồn, giờ nghĩ lại kiểu như là ngoài kịch bản của anh vậy. Lúc mới lên Sài Gòn, anh nói không có tiền tiết kiệm, nếu tôi thương anh thì hỗ trợ vốn để anh làm ăn. Tôi vì thương chồng và tin tưởng, cũng muốn tạo điều kiện nên đưa hết tiền tiết kiệm trước hôn nhân cho anh làm ăn. Kết quả nhận được là thua lỗ không còn đồng nào. Tôi cũng bỏ qua và động viên anh cố gắng làm lại.
Trong quá trình mang thai, anh vẫn đưa đón tôi đi làm. Anh cũng đi làm nhưng làm gì tôi không biết vì tôi tin tưởng nên không hỏi và anh cũng không nói cụ thể. Tôi phát hiện anh lấy hết vàng và nữ trang của tôi bán và cầm cố. Tôi đưa tiền anh chuộc về mà không kiểm tra lại vàng cầm về là giả hay thật. Anh hứa hẹn và xin tha thứ nên tôi cũng cho qua. Tôi sinh đã có bảo hiểm chi trả nên anh không phải lo nhiều về tiền viện phí sinh mổ. Đến khi tôi sinh bé được một tháng, hai vợ chồng thống nhất là sẽ mua vàng tích lũy. Tôi lấy hết tiền thai sản đưa anh mua vàng.
Trong thời gian nghỉ thai sản 6 tháng, rất nhiều lần anh bỏ đi cả đêm nếu tôi nói hay làm gì anh không vừa ý. Đến khi tôi đi làm lại, anh ở nhà chăm con giúp tôi. Chiều tối tôi về thì anh đi làm, còn làm gì tôi không được biết. Hàng tháng tiền lương tôi nhận chuyển cho anh mua vàng để dành. Vì tôi tin tưởng chồng và không nghĩ anh sẽ mua vàng giả nên khi anh mua về là tôi mang cất kỹ, xem là tài sản tích lũy để lo cho gia đình sau này.
Nhưng đâu ngờ hai năm trời ròng, anh lừa dối, qua mặt tôi mua vàng giả mang về cho tôi. Tính tổng lại số tiền rất lớn, hơn 2 tỷ đều là vàng giả. Tôi phát hiện ra khi mẹ tôi vào Sài Gòn ở cùng, mẹ mới kể là anh cũng nói và làm đủ mọi cách để mẹ thương xót mà cho mượn tiền. Lúc này, mẹ ruột anh kể cho tôi biết là anh cũng lấy của bà số tiền lớn, nếu không đưa là anh sẽ bán thận.
Chuyện vỡ ra, anh không một lời xin lỗi, chỉ giải thích là làm ăn thua lỗ, nặng lãi nên bị người ta dí đòi nợ. Anh chỉ nói là sẽ đi làm rồi kiếm lại dần. Tôi vì còn thương và cũng muốn cho anh cơ hội làm lại nên cho anh quay về. Nhưng khi quay về, anh làm gì không nói cho tôi biết, khi tôi nói nặng lời gì là anh bỏ nhà đi thật lâu, khi nào tôi nhắn tin gọi mới về. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại. Anh cũng chẳng đóng góp tiền bạc gì với tôi hàng ngày. Tôi cũng chẳng muốn hỏi, anh đưa thì tôi nhận, lúc nhiều lúc ít, lúc thì không đưa. Anh đưa tôi theo cảm xúc vui buồn thất thường của anh nhưng gom chung một tháng không quá 6 triệu phụ tôi nuôi con.
Lúc còn ở với vợ cũ và mẹ ruột, anh cũng hay bỏ đi nếu ai nói động tới. Tôi vẫn làm tròn trách nhiệm người vợ, người mẹ, người con, vẫn chăm lo cho anh. Nhưng từ ngày anh bỏ đi và quay về thì anh xem nhà tôi như nhà trọ. Những lúc bình thường, sáng anh chở tôi đi làm, chiều về anh chơi với con khoảng một hai tiếng đồng hồ thì đi làm tiếp đến một hai giờ sáng mới về. Ngoài ra, anh chẳng quan tâm, lo lắng với mẹ và con riêng của tôi. Vì quá yêu mà tôi bỏ qua, không quá đặt nặng.
Đối với con chung, anh là người cha yêu thương, chăm sóc từ lúc mới sinh đến giờ rất tốt. Vì nghĩ thương con và còn tình cảm nên bao nhiêu lần tôi muốn ly hôn nhưng không nỡ. Có một lần tôi nói chuyện qua Messenger với một người đàn ông lạ, người này tôi không quen biết, câu chuyện chỉ xoay quanh hỏi thăm và nói chuyện con cái cho vui vì tôi nghĩ người lạ họ không biết tôi. Vì điện thoại tôi không cài mật khẩu nên chồng biết và gán cho tôi tội ngoại tình. Tôi có giải thích và đưa cho chồng nói chuyện với người đó, rồi người đó gửi hình nhạy cảm, chồng nói là của tôi. Tôi đã giải thích rất nhiều lần nhưng anh không tin, từ đó chì chiết tôi rất nhiều mỗi khi có mâu thuẫn.
Tôi cố gắng nhẫn nhịn vì con và gia đình và vì vẫn còn tình cảm. Nhưng càng nhịn anh càng lấy điều đó ra xúc phạm, chì chiết tôi. Đến khi tôi muốn ly hôn thuận tình thì anh bắt đầu làm khó dễ đủ chuyện. Không biết đơn phương ly hôn có bị đi lại, tòa yêu cầu gì nhiều không.
Tôi chỉ muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ lòng hơn vì biết chắc chắn mọi người sẽ khuyên tôi ly hôn sớm và gấp người chồng này. Mọi người sẽ nói tôi yếu đuối, lụy tình. Tôi nhận thức được hết nhưng khi yêu nhiều thì nặng lòng quá.