Tôi 32 tuổi, có chồng và hai con gái, bé 8 tuổi và bé 5 tuổi. Chồng tôi 40 tuổi, anh từng tan vỡ, có con gái riêng 12 tuổi ở với mẹ cháu. Tôi quen anh khi anh ly hôn được 3 năm. Anh không phải người quảng giao, lo làm ăn, giúp vợ việc nhà, mọi chi phí trong gia đình anh lo và đưa thêm tôi mỗi tháng 4 triệu phụ tiền chợ búa. Chồng thu nhập gần 30 triệu đồng, lương tôi bằng nửa lương anh.
Chồng tôi kỹ tính, không tâm lý, không biết nói lời tình cảm. Mỗi dịp sinh nhật, lễ tết…, tôi chưa bao giờ được nhận quà, lời chúc từ chồng. Những việc này tôi cũng quen, không đòi hỏi. Chỉ có điều, mỗi khi không vừa ý hoặc có điều gì bực mình, anh lại im lặng một cách tuyệt đối, mặt mũi khó đăm đăm.
Anh chị em tôi nhiều khi chẳng dám tới vì ngại, anh cứ lầm lì, kiểu không muốn giao tiếp. Tôi sinh xong lên nhà ngoại để được chăm sóc, vậy mà mỗi lần không hài lòng là anh lại thái độ cả với mẹ vợ. Tôi khổ tâm lắm, không biết nên làm gì. Anh không tôn trọng tôi và nhà vợ, mong được mọi người chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Mười năm hôn nhân, tôi từng nghĩ cuộc sống gia đình như mặt hồ phẳng lặng, nhưng chính sự bình lặng ấy lại khiến tôi nảy sinh sự ích kỷ. Ở tuổi tứ tuần, tôi đã để bản thân trượt dài vào một mối quan hệ sai trái với cô gái trẻ kém 20 tuổi. Ban đầu, tôi chỉ coi đó là một cuộc dạo chơi, một sự đổi chác giữa tình cảm và vật chất để tìm lại chút cảm giác tươi mới của tuổi trẻ.
Thế nhưng "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", sự quan tâm của cô ấy khiến tôi dần lún sâu, để rồi bóng dáng của người thứ ba bắt đầu làm lung lay mái ấm mà tôi đã mất 10 năm vun vén. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, vợ tôi phát hiện ra mối quan hệ kéo dài 6 tháng ấy. Mọi thứ trong tôi sụp đổ, không có sự tha thứ, không có cơ hội sửa sai, cô ấy chọn cách ly hôn nhanh chóng trong sự đau đớn tột cùng.
Bi kịch chưa dừng lại ở đó, giữa lúc chao đảo vì gia đình tan vỡ, tôi lại biết mình bị bệnh hiểm nghèo. Trong giây phút sinh tử, tôi hiểu sâu về hai chữ "gia đình". Không muốn làm gánh nặng, cũng không muốn nhận sự thương hại, tôi để lại toàn bộ tài sản cho vợ nuôi con, rồi một mình thuê nhà, tự làm, tự chăm sóc bản thân, tự vượt qua bệnh tật. Trớ trêu thay, khi tôi đẩy mọi người ra xa, cô gái trẻ kia lại thể hiện tình yêu mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô ấy muốn ở bên bù đắp, muốn cùng tôi đi qua những ngày tháng khó khăn. Thế nhưng tôi hiểu mình không thể chọn cô ấy. Sự hiện diện của cô ấy là minh chứng cho sai lầm lớn nhất đời tôi, tôi cũng không thể ích kỷ để một cô gái còn cả tương lai phía trước gắn bó với mình.
Trong sự bế tắc khi bị tôi từ chối, cô gái ấy đã làm một việc mà tôi không ngờ tới, tìm gặp vợ tôi. Cô ấy thành khẩn xin lỗi và khóc nghẹn, van nài vợ hãy cứu lấy cuộc đời tôi. Biết chuyện, vợ và gia đình hai bên đã không bỏ mặc tôi. Vợ, người tôi từng làm tổn thương sâu sắc, đã mở rộng vòng tay, bảo tôi về nhà để được chăm sóc. Vợ chọn cách gác lại nỗi đau để giữ lấy cha cho con mình, giữ lấy người bạn đời dù từng lầm lỗi.
Giờ đây, được vợ chăm sóc tận tình, tôi thấy cuộc đời mình giống như thước phim đầy sóng gió. Tôi đã đi một vòng tròn lớn, phạm phải những sai lầm tai hại, để rồi nhận ra bến đỗ duy nhất luôn chờ đợi mình chính là gia đình. Cảm ơn đời đã cho tôi cơ hội để quay về, dù là trong những ngày tháng chống chọi với bệnh tật.

Em là tác giả bài viết Xin bố mẹ cho con một khe hở để thở trước kỳ thi THPT -một bài viết nhận được rất nhiều phản hồi, chia sẻ và cả những lời động viên từ mọi người. Có cô chú đã nhắn nhủ em rằng: "Cháu phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình, tìm cách cho ba mẹ hiểu tình trạng của cháu. Đừng để ba mẹ vì quá kỳ vọng mà đẩy cháu đến cái giới hạn như cô nói nhé". Em đọc đi đọc lại lời khuyên ấy nhiều lần. Em biết đó là sự quan tâm chân thành. Nhưng giữa những ngày nước rút này, khi chỉ còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp THPT - kỳ thi được coi là "bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi học sinh" - em vẫn đang loay hoay trong chính áp lực của mình.
Một ngày của em bắt đầu từ 6 giờ sáng. Em uể oải thức dậy, vệ sinh cá nhân, vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường lúc gần 7 giờ. Ở trường, em học liên tục đến chiều. Tan học, em lại tiếp tục đến lớp học thêm từ 16h30 đến 18h30. Khi về nhà, trời đã gần tối. Bữa cơm gia đình đôi khi không còn là khoảng thời gian thư giãn, mà là lúc để bố mẹ hỏi em: "Hôm nay học thế nào?", "Có làm được bài không?", "Điểm thử được bao nhiêu?",... Em hiểu đó là sự quan tâm nhưng càng gần ngày thi, những câu hỏi ấy lại khiến tim em thắt lại.
Áp lực thi cử ngày càng đè nặng. Mỗi khi em lướt mạng xã hội vài phút để đầu óc bớt căng thẳng, bố mẹ lại nhắc nhở, thậm chí mắng em vì cho rằng em đang lãng phí thời gian. Cuối tuần, khi bạn bè rủ đi chơi để thay đổi không khí, em chỉ biết từ chối. Em ngồi một mình trước bàn học, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng mốc lịch sử, từng dạng bài tập. Có những buổi tối em học đến 11-12 giờ đêm, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Điều khiến em lo lắng nhất là áp lực điểm số. Ngay từ đầu năm lớp 12, bố mẹ đã đặt mục tiêu cho em: phải đạt từ 8 điểm trở lên ở ba môn chính. Với nhiều người, con số ấy có thể là bình thường nhưng với em, đó là ngọn núi lớn. Mỗi lần làm bài kiểm tra thử mà điểm chưa đạt như mong muốn, em lại tự trách mình. Em sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Em sợ nghe những câu nói như: "Con phải cố hơn nữa", "Người ta còn học được, sao con lại không?". Em không trách bố mẹ, vì biết họ muốn em có một tương lai tốt
Bên cạnh áp lực từ gia đình là áp lực từ thầy cô. Thầy cô nghiêm khắc hơn, giao nhiều bài tập hơn, liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của kỳ thi. Em hiểu đó là trách nhiệm và tâm huyết của thầy cô. Nhưng giữa lịch học chính khóa, học thêm và bài tập dày đặc, nhiều lúc em thấy mình như chiếc máy học. Có những hôm em ngồi trước vở mà đầu óc trống rỗng. Em biết mình phải học, nhưng cơ thể và tinh thần đều đang mệt mỏi.
Áp lực thành tích cũng khiến em nặng lòng. Em sợ nhất là ngày công bố điểm thi. Em sợ bị so sánh với con nhà người ta, những người luôn đạt điểm cao, đỗ trường top. Em sợ nghe những lời bàn tán, sợ cảm giác mình không đủ giỏi. Ở tuổi 18, em chỉ toàn thấy lo lắng và bất an. Sức khỏe của em đang giảm sút. Em ít vận động, gần như không còn thời gian cho những buổi đi bộ hay chơi thể thao. Em thường xuyên đau đầu, đau bụng, có hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng em không dám nghỉ, vì sợ tụt lại phía sau.
Có người nói em nên tự giải tỏa áp lực, nên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Em đã thử. Có những buổi tối, em ngập ngừng chia sẻ rằng em mệt, em sợ không đạt được mục tiêu. Bố mẹ lắng nghe nhưng rồi lại động viên bằng những câu như: "Cố lên con, chỉ còn hai tháng nữa thôi", "Sau này con sẽ cảm ơn bố mẹ vì đã nghiêm khắc". Em biết bố mẹ yêu em. Em cũng yêu bố mẹ. Hai tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng với em lại rất dài. Mỗi ngày trôi qua, em vừa mong thời gian trôi nhanh để sớm kết thúc kỳ thi, vừa sợ ngày ấy đến. Em vẫn đang cố gắng từng ngày, vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn đến lớp, vẫn làm bài tập, vẫn ôn luyện. Nhưng em sẽ học cách lắng nghe cơ thể mình hơn: ngủ sớm hơn một chút khi quá mệt, hít thở sâu khi căng thẳng, tự nhắc mình rằng một kỳ thi quan trọng nhưng không phải là tất cả cuộc đời.
Viết những dòng này, em không mong nhận được sự thương hại mà chỉ mong được thấu hiểu. Em biết ngoài kia còn rất nhiều bạn học sinh lớp 12 cũng đang trải qua những ngày tháng tương tự. Em mong phụ huynh, thầy cô và cả xã hội có thể nhìn chúng em không chỉ bằng bảng điểm, mà bằng những cảm xúc, những lo lắng rất thật của tuổi 18. Em mong bố mẹ hiểu rằng: em đang cố gắng hết sức. Hai tháng nữa thôi. Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.
Hương Nhi
Nguồn: https://vnexpress.net/mong-ngay-nhan-ket-qua-ky-thi-thpt-bo-me-se-om-con-vao-long-5058404.html

Tôi 34 tuổi, vợ 30 tuổi, có một con gái, hiện ở nhà riêng. Tôi dạy thêm tiếng Anh ở nhà, công việc tự do, thu nhập ổn. Từ khi cưới đến giờ được 8 năm, vợ ở nhà nội trợ là chính, cuộc sống hai vợ chồng ít khi có tranh cãi. Tôi là trụ cột gia đình, bao năm cố gắng cũng mua được nhà đất và căn chung cư ở tỉnh. Dù đang còn nợ nhưng thu nhập của tôi dành hoàn toàn để trả nợ và các chi phí cho gia đình, không hề có quỹ đen. Tính tôi hướng nội nên không bạn bè, không giao du với ai, không rượu chè thuốc lá, không game hay đỏ đen gì, chỉ thi thoảng đi đá bóng 17-18h với học sinh để nâng cao sức khỏe.
Tôi thấy việc tụ tập rất mất thời gian, nếu có thời gian rảnh tôi muốn dành cho vợ con. Trước đây, vợ ở nhà nội trợ, vợ chồng luôn dành thời gian cho nhau. Vợ cũng tâm sự là không thích tụ tập bạn bè, rất ghét tính cách bố vợ khi ông hay tụ tập bạn bè uống rượu. Không hiểu sao gần đây khi vợ đi làm, phòng vợ có nhóm (theo tôi thấy toàn chị em) hay tụ tập vào cuối tuần. Cứ gọi là vợ đi, thậm chí bỏ bê nhà cửa, chẳng thèm dọn mà đi luôn.
Lúc đầu tôi không thích, rồi vợ bảo cũng nên đi để có mối quan hệ, giúp đỡ nhau, tôi lại đồng ý nhưng nên có giới hạn, kiểu đi từ sớm thì 22h về được rồi, không phải cuộc gọi nào cũng cần có mặt. Đằng này tôi để ý thấy vợ cứ chơi đến khi muộn nhất mới về, không quan tâm cảm xúc của chồng, nghĩa là có ai về trước cứ về, mình phải ở lại tới cùng, có khi gần 23h, rồi cho rằng thế là bình thường.
Thực sự tôi thấy rất không vui bởi vợ chồng cả tuần làm trái giờ nhau, khi tôi dạy tối tất cả ngày trong tuần và cả ngày chủ nhật, còn vợ làm từ thứ hai đến hết thứ bảy, chỉ rảnh chủ nhật, rất ít dành thời gian cho nhau và cho con. Vậy nên, buổi tối cuối tuần đáng lẽ nên bù lại, đằng này cứ rảnh hoặc có ai gọi là vợ đi luôn. Xin các bạn đọc cho tôi lời khuyên, tôi thực sự không thể hòa hợp với tư tưởng "cứ bạn gọi là đi, đi là không quan tâm nhà gì cả, xong cho đó là bình thường". Hay là do tôi cổ hủ và khó tính quá?
Tin Gốc: Vnexpress

