Nếu ai hỏi tôi dấu hiệu nào khiến một người vợ bắt đầu nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi sẽ không nói về mùi nước hoa lạ, vết son trên cổ áo hay những cuộc gọi bất thường. Với tôi, tất cả bắt đầu từ những chuyến “công tác đột xuất” lúc nửa đêm của chồng.
Chồng tôi làm trong ngành vật tư phòng cháy chữa cháy, công việc không quá bận rộn. Thi thoảng anh cũng phải đi công tác nhưng đều là những chuyến đi có kế hoạch và có sự chuẩn bị từ trước.
Đôi lúc, anh được tăng cường để xử lý sự cố ngoài giờ cho khách hàng nhưng không quá thường xuyên. Tôi chưa bao giờ cằn nhằn vì điều đó.
Nhưng khoảng mấy tháng trở lại đây, mọi thứ dần thay đổi. Anh liên tục báo phải tăng ca, đi công tác, họp đột xuất. Có tuần, anh chỉ ăn ở nhà 3-4 bữa vì “bận đi gặp gỡ khách hàng”. Không ít lần, vừa ăn cơm xong, nghe điện thoại reo, anh vội vàng thay quần áo rồi nói: “Có sự cố phát sinh, anh phải đi ngay”.
Thời gian đầu, tôi thương chồng vất vả, chỉ biết dặn anh lái xe cẩn thận. Nhưng lâu dần, tôi nhận ra những bất thường. Anh bận rộn hơn, đi công tác nhiều hơn, tăng ca, gặp gỡ khách hàng nhiều nhưng thu nhập chẳng khá hơn. Trái lại, tiền lương mang về còn ít hơn trước một chút.
Khi tôi hỏi, anh thở dài bảo, công ty đang khó khăn, cắt giảm lương, thưởng. Nếu không chịu tăng ca thì thu nhập còn thấp hơn nữa.
Nghe cũng có lý nên tôi không hỏi thêm. Tôi cố gắng chi tiêu hợp lý để chồng không cảm thấy áp lực về kinh tế. Cho đến một đêm, gần 23h, khi hai con đã ngủ say, anh bỗng tất tả chuẩn bị vali. Anh nói phải đi công tác gấp.
Tôi sững người bởi đã gần nửa đêm, có chuyến công tác nào lại xuất phát vào giờ ấy? Thấy tôi ngạc nhiên, anh cười gượng rồi giải thích khách hàng ở tỉnh gặp sự cố, cần xử lý ngay. Tôi miễn cưỡng gật đầu nhưng trong lòng cảm thấy khó tin.
Sự tò mò khiến tôi không kìm được mà âm thầm nhắn tin hỏi đồng nghiệp của anh. Câu trả lời khiến tôi chết lặng. Không có sự cố nào phát sinh đòi hỏi chồng tôi phải đi gấp như vậy.
Tôi bắt đầu mất ngủ nhiều đêm và để ý nhiều hơn đến những thay đổi của chồng. Mỗi lần anh tăng ca, tôi gọi điện thoại thì gần như anh không nghe máy mà chỉ nhắn rất ngắn gọn: “Chồng đang họp”, “Chồng đang bận” , “Nay chồng về muộn”.
Lạ nhất là mỗi lần trở về, anh không có vẻ mệt mỏi như một người vừa làm việc nhiều giờ liền. Tâm trạng của anh dường như rất tốt.
Những thay đổi của anh buộc tôi nghĩ đến tình huống xấu nhất: Anh có người phụ nữ khác.
Tôi bí mật đặt định vị ở xe của chồng và nhận ra sự thật đau lòng. Những buổi “tăng ca” ấy không diễn ra ở công ty. Những chuyến “công tác đột xuất” cũng không hề tồn tại. Hóa ra, anh thường xuyên đến 2-3 khách sạn quanh khu vực gần công ty. Nhân tình của anh là một cô gái trẻ, vào công ty thực tập từ đầu năm.
Tôi uất nghẹn khi biết, người chồng mà tôi vẫn tin tưởng đã dùng khoảng thời gian ngoài giờ làm việc để ở bên một người phụ nữ khác. “Làm thêm giờ”, “đi công tác”, “họp khách hàng” trở thành những chiếc bình phong hoàn hảo của anh.
Cứ nghĩ mỗi lần nhắc chồng ăn tối đầy đủ khi tăng ca, mỗi lần dỗ con ngủ với lý do “bố bận kiếm tiền cho gia đình”, tôi lại thấy quặn lòng.
Tôi từng thấy day dứt khi có lần không giữ được bình tĩnh, nghi ngờ anh. Anh liền trách ngược: “Anh vất vả như vậy chẳng phải để gia đình mình có cuộc sống tốt hơn sao? Nếu em kiếm đủ tiền nuôi cả nhà thì anh cũng muốn ở nhà với mẹ con em mỗi ngày”.
Tôi âm thầm theo dõi một thời gian và nghĩ ra rất nhiều kịch bản vạch rõ sự dối trá mà chồng che giấu. Tôi đã định thuê người đến khách sạn “bắt tận tay day tận mặt”, nhưng rồi tôi nghĩ, nếu không giữ được bình tĩnh, tôi có thể có những hành vi đi quá giới hạn pháp luật cho phép.
Sau khi suy nghĩ rất nhiều, tôi quyết định thu thập chứng cứ rồi đặt trước mặt chồng ngay khi anh lại nói cần đi xử lý công việc phát sinh. Chồng tái mặt. Anh không ngờ, một phụ nữ làm văn phòng rồi suốt ngày quanh quẩn ở nhà nội trợ lại biết cách dùng định vị, thuê người theo dõi anh như vậy. Chẳng còn gì để chối cãi, anh đành quỳ gối xin tôi tha thứ.
Sự việc kéo dài quá lâu, tôi từng mong anh quay đầu. Nhưng chờ đợi mãi, tôi vẫn phải là người nói ra sự thực đau lòng ấy. Bây giờ, trong tôi, tình yêu như đã mất, chỉ còn lại niềm đau chua xót.
Nếu tôi không để ý chuyện thu nhập và nếu không có chuyến “công tác” lúc 23h đêm hôm ấy, có lẽ đến bây giờ tôi vẫn tin chồng mình là người đàn ông chăm chỉ nhất thế gian.
Suốt một thời gian dài, tôi đã thật lòng thương một người đang dùng chính sự tin tưởng của vợ để che giấu sự phản bội. Lúc này, tôi nên làm thế nào?
Gia đình tôi vốn bình thường, mẹ tôi là giáo viên cấp một đã về hưu, quen với bảng đen, phấn trắng. Bố tôi chạy xe tải đường dài, cả đời rong ruổi, hiếm khi ăn trọn một bữa cơm nhà.
Tôi may mắn có ngoại hình ưa nhìn và một công việc tử tế, làm giáo viên theo con đường của mẹ. Người ta bảo tôi có nhiều lựa chọn, mà đúng thật, cũng có vài người theo đuổi. Nhưng tôi không vội, bản thân tin vào thứ tình cảm đến chậm mà chắc, như cách mẹ tôi chờ bố về sau mỗi chuyến xe dài.
Tôi gặp anh trong một buổi liên hoan của trường với doanh nghiệp địa phương. Anh không quá nổi bật về lời nói, nhưng ánh mắt thì thẳng thắn, có gì đó rất thật. Nghe đâu, anh là con trai của gia đình giàu nhất làng, bố là giám đốc công ty vận tải lớn, đất đai không thiếu.
Anh hiện làm việc trong công ty của bố. Nghe thì có vẻ như một con đường được dọn sẵn, nhưng anh không tỏ ra kiêu ngạo. Anh nói chuyện với tôi như một người bình thường, hỏi han những điều nhỏ nhặt, từ học sinh đến giờ giấc dạy học khiến tôi thấy dễ chịu.
Chúng tôi quen nhau không ồn ào, cũng không vội vàng. Những buổi gặp mặt giản dị ở một quán cà phê nhỏ, vài câu chuyện về gia đình, về công việc. Tình cảm cứ thế dần lớn lên.
Khi anh nói muốn cưới tôi, tôi đã không do dự quá lâu. Trong lòng tôi khi ấy có một niềm tin rất rõ ràng, rằng đây là bến đỗ an toàn và ổn định. Và anh là người tôi đã chờ đợi bấy lâu nay.
Nhưng cuộc đời hình như không bao giờ đơn giản như những gì ta nghĩ. Một buổi chiều, khi tôi vừa tan lớp, mẹ anh đứng chờ ở cổng trường. Bà ăn mặc chỉnh tề, nụ cười nhẹ nhàng nói muốn trò chuyện cùng tôi.
Bà nói rằng bà tin tôi đến với con trai bà vì tình cảm. Câu nói ấy khiến tôi thấy nhẹ lòng, như được công nhận. Nhưng rồi bà đặt lên bàn một tờ giấy. Bà giải thích, rất chậm rãi, rằng đó là tờ cam kết tôi sẽ từ chối nhận tài sản từ gia đình chồng sau này.
Tôi im lặng, nghe bà vẽ ra một tương lai. Rằng sau khi cưới, vợ chồng tôi sẽ có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống đủ đầy. Nhưng tất cả sẽ đứng tên con trai bà, vì đó là tài sản do bố mẹ anh làm ra. Bà chỉ muốn một sự rõ ràng, để tránh tranh chấp nếu sau này không còn hạnh phúc.
Cách bà nói nhẹ nhàng đến mức tôi không thể phản ứng. Bà không ép buộc, chỉ “mong tôi hiểu”. Nhưng chính sự lịch sự ấy lại khiến tôi bối rối hơn. Tôi tự hỏi, nếu đã tin tôi đến với anh vì tình cảm, tại sao lại cần một tờ giấy như vậy.
Tôi mang câu chuyện ấy về, nhưng không kể với anh. Tôi muốn tự mình hiểu cảm xúc của mình trước đã. Tôi không tham tài sản của ai, điều đó tôi biết rõ. Nhưng việc bị yêu cầu ký một tờ giấy như thế, lại khiến tôi thấy mình như một người đang bị cân đo. Cuộc hôn nhân như mơ, trong phút chốc khiến tôi hoang mang, do dự.
Tôi nghĩ đến bố mẹ mình. Họ cả đời làm lụng, chưa từng nghĩ đến chuyện ký kết gì trong hôn nhân. Tình yêu của họ có thể không hoàn hảo, nhưng nó thật. Còn tôi, trong một mối quan hệ tưởng như rất đẹp, lại phải đối diện với một tờ giấy lạnh lùng.
Có phải người giàu đều như vậy, coi tiền của mình là quan trọng hơn tất thảy? Hay chỉ là tôi đang quá ngây thơ khi nghĩ rằng tình yêu có thể tồn tại mà không cần đến những ràng buộc kiểu này? Tôi không dám khẳng định mình đúng, cũng không chắc họ sai.
Có khi nào mẹ bạn trai đang cố thử lòng tôi?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, Trường cao đẳng Viễn Đông nhận quyết định công nhận trường cao đẳng chất lượng cao từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
GS.TS Lê Quân - Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, chia sẻ việc đánh giá trường cao đẳng chất lượng cao hiện đang được thực hiện dựa trên bộ tiêu chí ban hành theo thông tư của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội trước đây.
Bộ tiêu chí bao gồm quy mô đào tạo, chuẩn đầu ra, mức độ hợp tác với doanh nghiệp, chất lượng việc làm, tỉ lệ sinh viên có việc làm sau tốt nghiệp, mức độ thực hành trong chương trình, chuyển đổi số, chất lượng đội ngũ giảng viên cũng như điều kiện cơ sở vật chất và bảo đảm chất lượng.
Các tiêu chí đều được thẩm định kỹ lưỡng và trong đợt thí điểm có 10 cơ sở giáo dục nghề nghiệp đầu tiên đạt chuẩn.
Theo GS.TS Lê Quân, việc đánh giá, công nhận sẽ tiếp tục được mở rộng trong thời gian tới. Bộ Giáo dục và Đào tạo đang chủ trì xây dựng và trình Thủ tướng đề án phát triển các trường cao đẳng chất lượng cao trong giai đoạn tới.
Điểm mới là hệ quy chuẩn sắp ban hành sẽ được thiết kế theo hướng mở, giảm bớt các tiêu chí mang tính hình thức, thay vào đó trọng tâm nằm ở chất lượng chương trình đào tạo.
Cụ thể, một chương trình được coi là chất lượng cao khi có chuẩn đầu ra rõ ràng, điều kiện đảm bảo chất lượng đầy đủ và các chỉ tiêu gắn trực tiếp với người học, đặc biệt là khả năng việc làm sau tốt nghiệp.
Đáng chú ý, việc công nhận chương trình đào tạo chất lượng cao sẽ thuộc thẩm quyền của nhà trường, trên cơ sở tuân thủ các quy chuẩn do bộ ban hành.
Theo tiêu chuẩn nói trên, một trường cao đẳng có đạt chuẩn chất lượng cao hay không sẽ dựa vào tỉ lệ các chương trình đào tạo chất lượng cao mà trường triển khai.
Chẳng hạn cơ sở có khoảng 50% chương trình đạt chuẩn có thể được xếp vào nhóm trường chất lượng cao ở nhóm 2, những trường đạt khoảng 70% sẽ ở nhóm 1.
Cách tiếp cận mới cũng giúp giảm đáng kể các thủ tục hành chính trong việc công nhận, đánh giá, đồng thời tạo ra một không gian phát triển thực chất hơn cho các chương trình đào tạo.
Với các trường công lập, đây sẽ là căn cứ để đánh giá và phân bổ nguồn lực đầu tư. Còn với khu vực tư thục, đây là cơ sở để cùng tham gia vào hệ thống bảo đảm chất lượng và cạnh tranh lành mạnh.
Ngoài ra, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng không đặt nặng khái niệm "chuẩn quốc tế", mà khuyến khích các cơ sở tham gia kiểm định quốc tế như một hình thức xác nhận khách quan về chất lượng.
"Dù theo bất kỳ chuẩn nào, thước đo quan trọng nhất vẫn là năng lực thực tế của người học sau khi tốt nghiệp. Khi người học có thể làm việc, đáp ứng yêu cầu của thị trường lao động, đó mới là minh chứng rõ ràng nhất cho chất lượng của giáo dục nghề nghiệp", ông Quân nói.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết từ chiều tối qua đến sáng sớm nay 4-4, do ảnh hưởng không khí lạnh, Bắc Bộ (trừ Điện Biên, Lai Châu) mưa rào và dông rải rác. Lượng mưa từ 10-20mm, có nơi mưa to trên 40mm.
Trong mưa dông khả năng có lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh. Mưa lớn cục bộ khả năng gây lũ quét trên các sông, suối nhỏ, sạt lở đất trên sườn dốc và ngập úng tại các vùng trũng, thấp.
Ngày hôm nay, từ Quảng Trị đến Quảng Ngãi nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 37 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm từ 45-50%.
TP Hà Nội có mây, mưa rào và dông rải rác. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 28-30 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, mưa rào và dông vài nơi. Nhiệt độ thấp nhất 20-25 độ C, cao nhất 28-32 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, mưa rào và dông rải rác. Nhiệt độ thấp nhất 20-25 độ C, cao nhất 27-30 độ C.
Thanh Hóa đến Huế phía bắc nhiều mây, mưa rào và dông vài nơi, phía nam nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-37 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, riêng phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 34-37 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, riêng miền Đông nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 35-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 33-36 độ C.