Khác với chương trình Apollo (1962-1972), Artemis không chỉ hướng đến “cắm cờ và để lại dấu chân” với những chuyến ghé thăm Mặt Trăng ngắn hạn 1-3 ngày mà muốn thiết lập sự hiện diện lâu dài của con người, đồng thời tạo bước đệm cho việc khám phá Sao Hỏa. NASA dự định xây dựng căn cứ ở cực nam Mặt Trăng, nơi có trữ lượng băng lớn có thể cung cấp nước uống, oxy để hít thở và nhiên liệu cho tên lửa oxy-hydro.
Các phi hành gia của 6 chuyến đổ bộ Mặt Trăng trong chương trình Apollo đã mang về 382 kg đất đá từ thiên thể này, nhưng tất cả đều đến từ vùng xích đạo ở phía gần (phía luôn đối diện Trái Đất). Cực nam Mặt Trăng cổ xưa hơn nhiều với vật liệu bề mặt có niên đại hơn 4 tỷ năm, hứa hẹn mang lại thêm nhiều thông tin khoa học quý giá.
Tiến độ
NASA chỉ mất 8 năm từ lúc đưa phi hành gia đầu tiên vào vũ trụ đến khi đưa phi hành gia Neil Armstrong và Buzz Aldrin của tàu Apollo 11 đáp xuống Mặt Trăng năm 1969, kịp thời hạn mà cựu tổng thống Mỹ John Kennedy đề ra.
Chương trình Artemis tiến triển chậm hơn đáng kể sau nhiều thập kỷ Mỹ do dự xác định xem đích đến ưu tiên là Mặt Trăng hay Sao Hỏa. Nhiệm vụ không người lái Artemis I diễn ra hồi tháng 11/2022, sau hàng loạt đợt hoãn và hủy phóng. Tháng 2 năm nay, NASA cũng phải lùi lịch phóng Artemis II sau khi gặp vấn đề trong cuộc tổng duyệt nạp nhiên liệu. Vụ phóng cuối cùng cũng diễn ra thành công hôm 1/4.
Sự chậm chạp này là lý do Jared Isaacman, tân giám đốc NASA, thông báo cải tổ chương trình hồi tháng 2. Với mong muốn noi theo Apollo, ông bổ sung một nhiệm vụ giữa Artemis II và cuộc đổ bộ Mặt Trăng, hiện được chuyển thành Artemis IV và dự kiến diễn ra năm 2028.
Trong nhiệm vụ mới bổ sung Artemis III, dự kiến diễn ra năm 2027, phi hành đoàn sẽ ở gần Trái Đất hơn, giống như Apollo 9 năm 1969. Họ sẽ thực hành ghép nối tàu vũ trụ Orion trên quỹ đạo Trái Đất với một hoặc cả hai tàu đổ bộ Mặt Trăng đang được phát triển bởi SpaceX và Blue Origin.
Đối thủ và đối tác
Một điểm giống với Apollo là Artemis cũng có đối thủ theo sát. Tuy nhiên, thay vì cạnh tranh với chương trình của Liên Xô như vài chục năm trước, Artemis đang cạnh tranh với chương trình Mặt Trăng của Trung Quốc. Nước này đã có tàu hạ cánh thành công ở phía xa – quốc gia duy nhất đạt được thành tựu đó đến nay – và đang nỗ lực đưa phi hành gia đáp xuống gần cực nam Mặt Trăng vào năm 2030.
Mỹ đặt mục tiêu thực hiện chuyến đổ bộ vào năm 2028 với nhiệm vụ Artemis IV, nhưng chương trình thường xuyên gặp trở ngại và chậm tiến độ. Một số chuyên gia thậm chí dự đoán Trung Quốc sẽ đi trước Mỹ trong cuộc đua Mặt Trăng mới.
Tuy nhiên, lần này Mỹ không đơn độc. Trong khi Apollo là dự án hoàn toàn của Mỹ, nay có 60 nước tham gia ký kết Hiệp định Artemis – thỏa thuận quốc tế trong đó các thành viên cam kết ủng hộ việc khám phá không gian hòa bình, đồng thời đóng góp kinh phí, module và phi hành gia cho mục tiêu chung.
Năm 2021, Trung Quốc và Nga cũng tuyên bố hợp tác, cam kết thành lập Trạm Nghiên cứu Mặt Trăng Quốc tế (ILRS) vào năm 2035.
Tên lửa, tàu vũ trụ và trang thiết bị
Tên lửa Saturn V của chương trình Apollo cao 110 m với 5 động cơ ở tầng đầu tiên. Tên lửa Hệ thống Phóng Không gian (SLS) của chương trình Artemis cao 98 m nhưng có lực đẩy cất cánh mạnh hơn, đạt khoảng 4.000 tấn, và là tên lửa mạnh nhất của NASA. Hai bên hông SLS gắn hai tên lửa đẩy nhiên liệu rắn giống thời tàu con thoi, ngoài ra còn trang bị 4 động cơ RS-25. Trong khi Saturn V đã phóng hai lần trước khi chở phi hành gia, SLS mới chỉ phóng một lần vào tháng 11/2022, trong nhiệm vụ Artemis I.
Tàu Apollo chở được tối đa ba người lên Mặt Trăng, có 5 cửa sổ, đường kính đáy 4 m và cung cấp khoảng 6 m3 không gian sinh hoạt. Trong khi đó, phi hành đoàn Artemis II đang tới Mặt Trăng bằng Orion, tàu vũ trụ hiện đại bậc nhất.
Orion chở được tối đa 4 người, có 6 cửa sổ, đường kính đáy 5 m và thể tích lớn hơn đáng kể, đạt 9,4 m3. Điều này không chỉ cung cấp cho phi hành gia nhiều không gian sinh hoạt hơn mà còn giúp họ không phải ngủ trên ghế phóng, thay vào đó có thể dùng võng buộc vào tường, trần và hầm kết nối bên trong tàu.
Để xử lý chất thải, phi hành gia Apollo phải sử dụng hệ thống bất tiện gồm phễu, ống dẫn, túi và khăn lau dùng một lần, viên kháng sinh. Hiện tại, điều kiện vệ sinh cải thiện đáng kể khi phi hành đoàn Artemis có nhà vệ sinh riêng với cửa, đảm bảo sự kín đáo. Nhà vệ sinh này trị giá 23 triệu USD và mất 6 năm để phát triển. Nó sử dụng hệ thống hút thay cho trọng lực, tách riêng chất lỏng và chất rắn. Chất lỏng được xả ra ngoài không gian, trở thành những hạt băng, còn chất rắn được lưu trữ hợp vệ sinh trên tàu.
Tàu Orion cũng có sức mạnh tính toán vượt trội hơn nhiều. Phi hành đoàn Artemis II sẽ sử dụng các máy tính xử lý dữ liệu nhanh gấp 20.000 lần máy tính của Apollo và có bộ nhớ lớn gấp 128.000 lần. Máy tính duy nhất của Apollo, với 4 kilobyte RAM và 72-74 kilobyte ROM, thậm chí còn yếu hơn máy tính bỏ túi hiện đại.
Khác với Apollo, Orion có khu bếp để chuẩn bị bữa ăn. Con tàu cũng có không gian để tập thể dục, điều thiết yếu với phi hành gia vì môi trường vi trọng lực có thể gây suy giảm cơ bắp. Ngoài ra, trong khi các tàu Mercury, Gemini, Apollo và tàu con thoi lấy năng lượng từ pin lưu trữ điện và pin nhiên liệu trên tàu, Orion lại tận dụng năng lượng tái tạo từ pin Mặt Trời.
Bộ đồ vũ trụ
Trong chương trình Apollo, những bộ đồ cồng kềnh màu trắng đảm nhận nhiều công việc cùng lúc vì tàu không đủ không gian để chứa nhiều trang phục khác nhau. Phi hành gia mặc chúng khi cất cánh, đi bộ trên Mặt Trăng và cả lúc trở về Trái Đất.
Tàu Orion dành cho chương trình Artemis lớn hơn, được thiết kế để chở bốn phi hành gia cộng thêm hai bộ đồ vũ trụ. NASA đã thiết kế bộ đồ hoàn toàn mới để sử dụng bên trong tàu, đồng thời đặt hàng trang phục đi bộ trên Mặt Trăng từ các công ty tư nhân. Ví dụ, công ty Mỹ Axiom Space đang thiết kế bộ đồ đi bộ trên Mặt Trăng màu trắng cho các phi hành đoàn Artemis trong tương lai.
Phi hành đoàn Artemis II mặc bộ đồ màu cam thiết kế riêng cho quá trình phóng và tái nhập khí quyển, hoặc khi xảy ra giảm áp suất và tình huống khẩn cấp khác. Họ có thể sống sót tối đa 6 ngày trong bộ đồ bằng cách luồn ống hút vào mũ bảo hiểm để uống nước hoặc đồ uống bổ sung protein, sau đó dùng hệ thống ống và túi tích hợp như nhà vệ sinh.
Quỹ đạo bay
Phi hành đoàn Artemis II bay quanh Trái Đất khoảng một ngày để đảm bảo mọi thứ hoạt động tốt trước khi khai hỏa động cơ chính, hướng tới Mặt Trăng. Khoảng 3-4 ngày sau, phi hành đoàn sẽ đến không gian Mặt Trăng và tiếp tục bay thêm 8.000 km nữa, vượt qua kỷ lục về khoảng cách do tàu Apollo 13 thiết lập năm 1970.
Tương tự Apollo 13, Artemis II tận dụng lực hấp dẫn của Mặt Trăng và Trái Đất, tạo ra đường bay hình số 8 sau khi vòng qua Mặt Trăng để trở về Trái Đất theo quỹ đạo “trở về tự do”, giúp tiêu tốn rất ít nhiên liệu. Quỹ đạo này đã đưa phi hành đoàn Apollo 13 trở về an toàn, dù họ phải từ bỏ kế hoạch đổ bộ Mặt Trăng.
Giống như Apollo, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tàu chở phi hành đoàn Artemis sẽ hạ cánh bằng dù xuống Thái Bình Dương.
Hiệp phụ trận đấu trên sân Atlanta ngày 29/6 trong khuôn khổ vòng 1/16 World Cup 2026, trung vệ Jonathan Tah đánh đầu tung lưới Paraguay, giúp Đức dẫn 2-1. Nhưng sau khi tham khảo công nghệ Trợ lý trọng tài video (VAR), bàn thắng không được công nhận vì xác định Waldemar Anton đã phạm lỗi với thủ môn Orlando Gill trước đó.
Pha quay chậm cho thấy Anton có tác động từ phía sau khiến Gill ngã xuống đúng lúc Tah bật cao đánh đầu. Mức độ va chạm không lớn, khiến nhiều người cho rằng quyết định của trọng tài quá nghiêm khắc. Trận đấu sau đó phân định bằng loạt luân lưu và Đức thua.
Ngày 2/7, trong trận giữa Bỉ và Senegal, Bỉ được hưởng một quả phạt đền trong thời gian bù sau khi VAR xem xét lại và lội ngược dòng thành công. Cũng ngày, ở trận Mỹ và Bosnia & Herzegovina, tiền đạo Folarin Balogun của Mỹ phạm lỗi nhận thẻ đỏ sau khi VAR can thiệp và được đánh giá đầy tranh cãi.
Tuy nhiên, tranh cãi lớn nhất đến lúc này tại World Cup 2026, theo Eurosport, là tình huống ghi bàn bị từ chối của Croatia trước Bồ Đào Nha ngày 3/7. Khi đồng hồ điểm qua phút thứ 103 của trận đấu, từ quả tạt ở biên trái của Ivan Perisic vào vòng cấm, bóng bay qua các cầu thủ Igor Matanovic, Renato Veiga, Mario Pasalic trước khi Ruben Neves phản lưới nhà.
Tuy nhiên, VAR vào cuộc nhằm xác định tình huống Matanovic chạm bóng hay chưa. Nếu chưa, bàn thắng hợp lệ. Ngược lại, Pasalic việt vị và bàn thắng bị hủy. Thông qua cảm biến siêu nhạy trong quả bóng Trionda, trọng tài xác định cầu thủ Croatia đã chạm bóng, nghĩa là bàn thắng không được công nhận.
Theo CNN, điều đáng tiếc cho Croatia là cú chạm bóng rất nhỏ của Matanovic hầu như không thể nhận ra bằng mắt thường. Ở các kỳ World Cup trước, có lẽ bàn thắng đã được công nhận. Nhưng năm nay, FIFA đã áp dụng công nghệ mới và ban tổ chức có thể coi đây là chiến thắng lớn.
"Nó giết chết cảm xúc, giết chết mọi thứ bên trong bạn, những gì bạn trải nghiệm và đưa mọi thứ trở về điểm xuất phát. Tất cả những quyết định này đều làm mất đi niềm vui của bóng đá", Zlatko Dalić, HLV trưởng đội tuyển Croatia, nói với TNT Sports. "Việc giải quyết tất cả vấn đề không dễ dàng. Tôi đồng ý bóng đá cần công bằng, và các quyết định cũng cần công bằng, nhưng chúng ta đã đi quá xa về VAR rồi".
Forbes đánh giá, bóng đá là môn thể thao luôn đón nhận sự đổi mới, đôi khi có phần miễn cưỡng. Năm 1992, FIFA áp dụng luật chuyền về phía sau, quy định thủ môn không được dùng tay bắt bóng khi đồng đội cố ý dùng chân chuyền về nhằm ngăn chặn tình trạng các đội bóng câu giờ và làm giảm nhịp độ trận đấu. Một thập kỷ trước, công nghệ vạch vôi Goal-line được áp dụng, tự động xác định bóng đã hoàn toàn vượt qua vạch vôi khung thành hay chưa.
Ngày nay, sự phát triển của công nghệ giúp trọng tài đưa ra quyết định tốt hơn. Tuy nhiên, World Cup 2026 trở thành sân khấu cho những đổi mới theo hướng bị chi phối nhiều hơn, gồm cả việc áp dụng AI ở mức độ chưa từng có.
Các trận đấu vòng loại trực tiếp cho thấy, công nghệ không còn là yếu tố phụ, thậm chí trở thành "nhân vật chính" của trận đấu. Như trường hợp trận Bồ Đào Nha - Croatia, quyết định không chỉ tập trung vào các góc quay lại, mà còn dựa trên dữ liệu được thu thập bởi chip trong quả bóng, phát hiện ra cú chạm nhẹ làm thay đổi trình tự tấn công và xác nhận lỗi việt vị.
Thực tế, việc áp dụng công nghệ giúp khắc phục những sai lầm từng tồn tại trong các giải đấu trước: công nghệ vạch vôi loại bỏ sự "không chắc chắn" về việc bàn thắng có được công nhận hay không; công nghệ việt vị bán tự động rút ngắn thời gian chờ đợi đồng thời cải thiện tính nhất quán; VAR lật ngược các trường hợp nhầm lẫn danh tính, bỏ lỡ phạt đền và các pha phạm lỗi nguy hiểm mà trọng tài không thể nhìn thấy từ góc độ trên sân.
"Về mặt kỹ thuật, hệ thống hoạt động tốt. Công nghệ cung cấp thông tin mà mắt thường không thể nhìn thấy và cho phép trọng tài áp dụng luật với độ chính xác đáng kinh ngạc", Forbes bình luận. "Tuy nhiên, sự khác biệt giữa bàn thắng hợp lệ và không hợp lệ lại nằm ở pha chạm bóng mà hầu như không ai nhìn thấy, một sự can thiệp cơ bản vào trận đấu".
Theo các chuyên gia, công nghệ đang mang đến những điều tích cực cả trong và ngoài sân cỏ. GS Casper Harteveld của Đại học Northeastern (Mỹ) cho rằng một trong những mối liên hệ là giúp khán giả hiểu rõ hơn về luật việt vị. Luật cấm cầu thủ tấn công đang hoạt động ở vị trí xa nhất không được đứng gần vạch khung thành hơn bóng, và cầu thủ phòng ngự áp chót cũng không được đứng gần vạch khung thành hơn cầu thủ đầu tiên nhận bóng. Tại World Cup lần này, hình ảnh 3D của các cầu thủ tạo ra một phần bằng AI, giúp người hâm mộ hiểu lý do trọng tài ra quyết định.
Brennan Klein, giảng viên của Viện Khoa học Mạng thuộc Đại học Northeastern, đánh giá việc ứng dụng AI vào bóng đá "không thể tránh khỏi", khi nhu cầu thu thập dữ liệu từ trận đấu, tập luyện và nhiều hoạt động khác được ưu tiên ngày càng nhiều nhằm tạo điều kiện thuận lợi hơn cho phân tích. "Nhưng nếu bạn đến xem một trận đấu và quyết định của VAR kéo dài quá lâu, sự tức giận rõ rệt sẽ bắt đầu dâng lên, thậm chí la ó phản đối nếu mọi thứ phức tạp", Klein nói.
Stephen Warren, hiện giảng dạy tại Khoa nghiên cứu truyền thông của Đại học Northeastern, cho biết việc sử dụng công nghệ cần có sự cân bằng. "Điều mọi người yêu thích ở thể thao là yếu tố con người trong đó", Warren nói. "Chúng ta thích chờ đợi những điều bất ngờ, bởi nó do con người chơi, không phải máy".
Kuda Muhlauri, một HLV bóng đá tự do ở Boston (Mỹ) cũng cho rằng công nghệ chỉ nên phân tích ở mức vừa phải thay vì chú ý đến từng tiểu tiết. Theo ông, nó có thể làm mất đi sự hứng khởi của trận đấu và khiến cầu thủ ngần ngại ăn mừng bàn thắng trước khi được công nghệ xác nhận.
Cũng theo HLV này, công nghệ chỉ nên sử dụng để hỗ trợ ra quyết định khách quan như việt vị hay ăn vạ. "Khi cố gắng kiểm soát đến từng chi tiết của mỗi pha bóng, bạn đánh mất điều khiến bóng đá được gọi là 'môn thể thao đẹp'. Chính sự ngẫu hứng và những thứ không hoàn hảo mới tạo nên vẻ đẹp của môn thể thao này", Muhlauri nói thêm.
NASA vừa công bố Cẩm nang hướng dẫn căn cứ Mặt Trăng (MBUG) gồm 9 trang, nêu chi tiết những công việc mà cơ quan này cần thực hiện để xây dựng căn cứ hoạt động lâu dài ở cực nam Mặt Trăng. Theo MBUG cùng một số tài liệu cũ, NASA sẽ thực hiện hàng chục vụ phóng tàu và đổ bộ, triển khai thành ba giai đoạn. Cơ quan này chưa tiết lộ bao nhiêu trong số đó có phi hành đoàn, nhưng cho biết sẽ bắt đầu với chuỗi nhiệm vụ không người lái.
Giai đoạn 1 gồm 25 vụ phóng và 21 lần hạ cánh nhằm thiết lập khả năng tiếp cận thường xuyên và ổn định đến bề mặt Mặt Trăng. Theo kế hoạch Xây dựng Căn cứ Mặt Trăng do NASA công bố ngày 24/3, giai đoạn này dự kiến hoàn thành năm 2029.
Giai đoạn 2, dự kiến diễn ra năm 2029-2032, gồm 27 vụ phóng và 24 lần hạ cánh, hướng đến xây dựng hạ tầng ban đầu cho căn cứ Mặt Trăng và các nhiệm vụ chở người hai lần mỗi năm.
Giai đoạn 3, từ năm 2032 đến một thời điểm chưa xác định, sẽ có thêm 29 vụ phóng và 28 lần hạ cánh để thiết lập công nghệ vận chuyển hàng hóa qua lại, đồng thời duy trì sự hiện diện liên tục của con người trên Mặt Trăng.
NASA nổi tiếng với thành tựu đưa con người đổ bộ Mặt Trăng trong chương trình Apollo 54 năm trước. Tuy nhiên, việc xây căn cứ ở cực nam thiên thể này đi kèm với nhiều thách thức hơn, bắt đầu từ những điều cơ bản như nguồn điện ổn định.
Theo MBUG, cực nam Mặt Trăng có môi trường ánh sáng khác biệt đáng kể so với những cao nguyên và đồng bằng gần xích đạo mà phi hành gia Apollo từng ghé thăm. Tại đây, Mặt Trời sẽ luôn ở vị trí thấp so với đường chân trời và tạo bóng đổ dài. Điều này gây khó khăn cho quá trình sản xuất điện, đồng thời khiến các hệ thống phải trải qua những khoảng thời gian dài rất lạnh và tối.
NASA cần nắm thông tin chính xác về điều kiện ánh sáng và hiệu suất của pin quang điện để chọn các thiết bị năng lượng phù hợp. Chúng cũng cần đủ bền để chịu được việc tiếp xúc với bụi Mặt Trăng tích điện sắc nhọn. Bên cạnh đó, NASA cần hiểu rõ môi trường Mặt Trăng để vận hành máy phát nhiệt đồng vị phóng xạ - loại pin hạt nhân tạo ra nhiệt và điện. Kế hoạch dài hạn của cơ quan này về năng lượng bao gồm việc xây lò phản ứng hạt nhân trên Mặt Trăng.
Việc đổ bộ Mặt Trăng với tần suất dày như kế hoạch mới sẽ gặp nhiều trở ngại. MBUG lưu ý rằng NASA cần phát triển hệ thống hạ cánh chính xác có thể hoạt động ở địa hình với tầm nhìn kém và hệ thống tránh chướng ngại vật.
Ngoài ra, còn nhiều ẩn số ít được đề cập trong tài liệu như phản ứng của cơ thể người khi sống dài ngày trong môi trường Mặt Trăng. Điều này bao gồm tác động của bụi Mặt Trăng, trọng lực nhỏ, tia vũ trụ gây ung thư cùng với những thách thức liên quan đến duy trì sự sống, tập thể dục, dinh dưỡng.
NASA cho biết, họ đang nỗ lực lấp đầy nhiều khoảng trống về công nghệ và dữ liệu, đồng thời chú ý đến những yếu tố cần phát triển trong chương trình Mặt Trăng để phục vụ mục tiêu xa hơn là đưa người lên Sao Hỏa. Những yếu tố này gồm dữ liệu về sức khỏe phi hành gia trong không gian sâu và phát triển hệ thống năng lượng hạt nhân trên bề mặt Mặt Trăng.
Ngoài công nghệ, một vấn đề lớn khác là chi phí. Vài năm qua, NASA đã gặp khó khăn trong việc đưa con người trở lại Mặt Trăng. Bất chấp thành công của Artemis II, chương trình Artemis đang đội ngân sách (tiêu tốn hơn 100 tỷ USD đến nay) và chậm tiến độ so với mục tiêu ban đầu là đưa người đổ bộ Mặt Trăng năm 2024.
Chỉ hai ngày sau vụ phóng tàu chở phi hành đoàn Artemis II, Nhà Trắng đã đề xuất cắt giảm 23% ngân sách của NASA, tương đương khoảng 5,6 tỷ USD. Dù NASA tuyên bố sẽ xây căn cứ Mặt Trăng với chi phí 20 tỷ USD, chỉ riêng chi phí ước tính cho một tên lửa Hệ thống Phóng Không gian (SLS), tên lửa mạnh nhất của NASA, đã là 2,5 tỷ USD.
Dù vậy, Jared Isaacman, Giám đốc NASA, vẫn đang nỗ lực đẩy mạnh các hoạt động Mặt Trăng nhằm hiện thực hóa mục tiêu của NASA với Mặt Trăng và Sao Hỏa. Tại Hội nghị chuyên đề Vũ trụ 2026 diễn ra ở Colorado Springs ngày 14/4, Isaacman nói NASA làm tốt nhất khi "theo đuổi và đạt được những điều gần như bất khả thi". Ông nói: "Chúng tôi muốn đưa nhiều thứ đáp xuống Mặt Trăng, nếu một số thất bại thì cũng không sao. Chúng tôi sẽ học hỏi từ đó".
Khi truy cập website, người dùng tại Việt Nam bắt đầu nhận được thông báo: "Từ ngày 16/4, Messenger.com sẽ chuyển sang facebook.com/messages". Sau thời gian này, khi truy cập vào trang riêng của Messenger, hệ thống sẽ tự động chuyển sang tên miền Facebook.
Dù hai trang có giao diện giống nhau và cùng thuộc Meta, việc chuyển đổi sẽ tác động đến một số người dùng nhất định. Chẳng hạn, nhiều người chỉ dùng nền tảng của Meta để chat và không có nhu cầu truy cập mạng xã hội. Do đó, họ thường khóa tài khoản Facebook, chỉ cài ứng dụng hoặc vào trang Messenger..com Với động thái mới, họ sẽ buộc phải mở lại Facebook, hoặc chỉ sử dụng app.
"Nếu đang dùng Messenger mà không có tài khoản Facebook, bạn có thể tiếp tục trò chuyện trên ứng dụng di động Messenger", Meta khuyến nghị. Nền tảng cũng cho phép khôi phục lịch sử trò chuyện bằng cách nhập mã PIN, sau khi đã tạo bản sao lưu lần đầu trên Messenger.
Đây là bước tiếp theo của Meta trong việc đóng dần các website và ứng dụng trên máy tính. Cuối năm ngoái, công ty cũng đóng ứng dụng Messenger cài trên máy tính Mac và Windows.
Theo TechCrunch, quyết định này giúp Meta giảm chi phí thông qua việc giảm số lượng nền tảng cần duy trì, nhưng gây ra nhiều ý kiến trái chiều. Trên mạng xã hội như X và Reddit, nhiều người bày tỏ sự thất vọng với điều chỉnh của Meta, bởi họ chỉ có nhu cầu sử dụng trang web Messenger cho công việc hoặc để trò chuyện, trong khi nền tảng lại "ép" phải sử dụng thêm cả Facebook hoặc chuyển sang ứng dụng, đồng nghĩa liên tục phải cầm điện thoại lên mỗi khi cần kiểm tra hoặc trả lời tin nhắn.
Meta chưa giải thích về việc này.
Messenger ra mắt lần đầu với tên gọi Facebook Chat năm 2008, và phát triển thành ứng dụng thuộc Facebook năm 2011. Đến 2014, mạng xã hội loại bỏ chức năng nhắn tin khỏi ứng dụng di động để hướng người dùng đến ứng dụng nhắn tin độc lập. Messenger dần trở thành một nền tảng riêng biệt, tách khỏi Facebook và đóng vai trò quan trọng trong hệ sinh thái Meta, cùng Instagram, WhatsApp, Threads. Tuy nhiên năm 2023, Meta lại đưa Messenger trở lại ứng dụng Facebook, sau đó dần đóng cửa các ứng dụng, website của Messenger trên máy tính.