Sarah Danh, 27 tuổi và Luke Gradl, 28 tuổi, kết hôn hôm 21/3 tại Spring Branch, bang Texas (Mỹ).
Chú rể Luke cho biết đây là đám cưới trong mơ của cả hai, trong đó cô dâu Sarah đã dành hơn một năm chuẩn bị tỉ mỉ từng chi tiết.
Ngay sau lễ cưới, cặp vợ chồng mới cưới tới Tokyo (Nhật Bản) để hưởng tuần trăng mật kéo dài 16 ngày. Tuy nhiên, chỉ tới ngày thứ hai của chuyến đi, mọi thứ bất ngờ biến chuyển theo hướng tồi tệ.
“Khi tới khách sạn chiều 8/4, cô ấy cảm thấy không khỏe nên chúng tôi quyết định nghỉ ngơi vì còn rất nhiều thời gian ở Nhật”, Luke nhớ lại.
Chỉ sau một ngày, tình hình chuyển theo chiều hướng xấu rất nhanh. Cô được chồng đưa tới bệnh viện lúc nửa đêm. Sau đó Sarah phải nhập khoa cấp cứu rồi chuyển thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt vì sức khỏe suy giảm đe dọa tính mạng.
Theo Luke, vợ anh xuất hiện hàng loạt triệu chứng nghiêm trọng như vàng da, nôn ói, sốt, đau nhức cơ thể và bệnh não gan ở mức cực kỳ nghiêm trọng.
Tình trạng của vợ khiến anh hoàn toàn sốc vì trong lễ cưới trước đó, Sarah không hề có dấu hiệu bất thường nào về sức khỏe.
Trước đó, cô là y tá khoa sản tại bệnh viện ở thành phố San Antonio, bang Texas. Cô tốt nghiệp chưa đầy 2 năm và dành phần lớn thời gian để chăm sóc bệnh nhân trước khi bản thân rơi vào hoàn cảnh nguy kịch.
Sau khi nhập viện, cô được chẩn đoán suy gan cấp cùng nhiều biến chứng nguy hiểm. Vài tuần sau khi nhập viện, cô gái gốc Việt được sắp xếp chuyến bay y tế khẩn cấp để trở về Mỹ.
Trong suốt khoảng thời gian vợ nguy kịch nơi đất khách, Luke gần như một mình xoay xở mọi việc. Anh cho biết viện phí tại Nhật phải được thanh toán đầy đủ trước khi bệnh nhân được xuất viện, khiến gia đình phải lập trang GoFundMe để kêu gọi hỗ trợ tài chính.
Khi trở về Texas vào ngày 21/4, Sarah vẫn trong tình trạng hôn mê. Các bác sĩ phát hiện cô bị tổn thương não nghiêm trọng ở cả hai bán cầu và cảnh báo gia đình rằng, cô có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại hoặc hồi phục bình thường.
Quá trình phục hồi như phép màu
Tuy nhiên cô dâu trẻ đã phục hồi ngoài dự đoán của giới y khoa.
Mới đây vào ngày 11/5, chú của cô đã chia sẻ thông tin mới nhất. Đó là khoảnh khắc cô tỉnh táo, tươi cười trên giường bệnh. Nhiều người gọi sự phục hồi này giống như phép màu.
“Sức khỏe của con bé tiến triển nhanh hơn tất cả dự đoán. Gia đình vô cùng biết ơn sự chăm sóc tận tình của đội ngũ y bác sỹ”, chú ruột của cô nói.
Theo gia đình, hiện cô có thể nhận ra, ghi nhớ và giao tiếp với những người xung quanh. Gan của cô ở trạng thái ổn định, dù vẫn còn một số biến động trong dự đoán của bác sỹ.
Dù hồi phục tích cực, hành trình phía trước của Sarah vẫn còn dài. Theo đại diện gia đình, cô sẽ được chuyển tới trung tâm phục hồi chức năng ở Houston để tiếp tục vật lý trị liệu và phục hồi nhận thức chuyên sâu.
Đại diện gia đình cũng chia sẻ, họ rất biết ơn tất cả những người đã cầu nguyện và động viên gia đình suốt thời gian qua. Thời gian tới, gia đình sẽ tiếp tục đồng hành với sự lạc quan vào chặng đường phía trước.
Vượt qua hơn 21.500 tác phẩm dự thi, bạn Phùng Minh Hiếu - học sinh lớp 12A17 Trường THPT Marie Curie - đã đoạt giải đặc biệt với bài viết "Thành phố nghĩa tình: Nơi cho tôi một cái tên, một tổ ấm để bước vào đời" về chính cuộc đời mình.
Cuộc thi do báo Dân Trí phối hợp Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM tổ chức đã tổng kết, trao giải ngày 9-7, kỷ niệm 50 năm thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Bác (1976 - 2026).
Câu chuyện về bé gái sơ sinh bị bỏ rơi trong con hẻm nhỏ ở phường 8, quận 3 cũ (nay là phường Xuân Hòa, TP.HCM) khiến khán phòng lễ trao giải lặng đi. Đứa trẻ ấy đã được bà Phú - người phụ nữ gần 50 tuổi khi ấy sống trong cảnh thiếu trước hụt sau cùng chồng làm nghề đạp xích lô - mang về nuôi.
Mái nhà vốn chật chội với nhiều thế hệ cùng chung sống cùng những bữa rau cháo đạm bạc từ khoảnh khắc ấy đã cho đứa trẻ bị bỏ rơi một mái ấm. Những tháng ngày sau đó không hề dễ dàng, đứa bé thường xuyên đau ốm, cứ bú vào lại nôn trớ, rồi nhiều đêm quấy khóc khiến đôi vợ chồng lớn tuổi phải thức trắng.
Thử thách lớn nhất là đến tuổi đi học, đứa bé không có giấy khai sinh nên không thể đến trường như bao đứa trẻ khác.
May mắn thay, các cán bộ, công chức của UBND phường 8, quận 3 cũ khi ấy đã tận tâm, kiên trì tìm mọi cách để hoàn tất thủ tục, trao cho em tờ giấy khai sinh, cũng là trao cho em quyền đến trường với cái tên Phùng Minh Hiếu.
Bày tỏ cảm xúc khi nhận giải thưởng, Phùng Minh Hiếu nói: "Cuộc thi "50 năm thành phố trong tôi" đã cho con cơ hội nhìn lại hành trình lớn lên của chính mình, đồng thời mở ra cơ hội để con viết nên những tâm tình, lời tri ân gửi đến mảnh đất nơi đây".
Với cô bé ấy, TP.HCM đã trao cho mình những món quà vô cùng quý giá. Đó là một cái tên khi được cầm trên tay giấy khai sinh để đến trường, là một mái nhà luôn có người thân yêu thương hết mực.
Xa hơn là cả tương lai được thắp lên, vun đắp bằng tình yêu thương của các cô chú ở địa phương, thầy cô, người thân, bạn bè, các mạnh thường quân và những người đã luôn âm thầm dõi theo bạn trên suốt hành trình này.
"Con hứa sẽ luôn cố gắng trước con đường tự lập phía trước, con sẽ sống tử tế, yêu người, yêu thành phố này và cố gắng trao đi những điều tốt đẹp như cách thành phố đã trao cho con hôm nay", Hiếu bộc bạch.
Theo tiến sĩ Alicia Clark, nhà tâm lý học tại Washington (Mỹ), cơ thể và trực giác luôn có cách cảnh báo về một mối quan hệ không phù hợp. Bà chỉ ra 7 cảm giác bất ổn mà phụ nữ thường gặp.
Luôn bối rối và hụt hẫng
Khi một người đàn ông nói những điều ngọt ngào nhưng hành động ngược lại, phụ nữ sẽ rơi vào trạng thái bối rối. Trong tâm lý học hành vi, không có gì dự đoán tương lai chính xác bằng hành động ở hiện tại. Lời nói có thể thêu dệt, nhưng hành động hiếm khi nói dối.
Nhà trị liệu tâm lý Janey Whitney (Mỹ) cho biết, nhiều khách hàng của bà nói luôn phải dè chừng phản ứng của bạn trai. Việc phải sống e dè là dấu hiệu của sự rạn nứt, cho thấy phụ nữ không được làm chính mình.
Dù anh ta bỏ rơi bạn vào phút chót, quên ngày kỷ niệm hay hành xử ích kỷ, bạn vẫn tự động tìm lý do bào chữa trước mặt gia đình, bạn bè và chính mình.
Thay vì trốn tránh sự thật bằng những lời ngụy biện, hãy dũng cảm nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi của bạn: Bạn đang cố che giấu khuyết điểm nào của anh ta sau những lời bào chữa đó?
Nghi ngờ bản thân
Một mối quan hệ lành mạnh mang lại sự tự tin. Nếu việc ở cạnh đối phương khiến phụ nữ liên tục lo lắng, hoài nghi về giá trị của bản thân, trực giác đang báo động sự không phù hợp.
Cảm thấy mình luôn là người có lỗi
Nếu phụ nữ liên tục tự hỏi mình phải thay đổi thế nào để thu hút đối phương, mối quan hệ đang có dấu hiệu tiêu cực. Nguy hiểm hơn, khi đối phương lạnh nhạt, bạn lại tự trách bản thân đã làm sai.
Trong tâm lý học, đây là hiện tượng "phóng chiếu" – khi một người đổ lỗi, đẩy mọi trách nhiệm và sự kém cỏi sang đối phương để thao túng tâm lý. Thay vì mắc bẫy và tự dằn vặt, hãy tỉnh táo đánh giá xem anh ta có thực sự xứng đáng với bạn hay không.
Cô đơn ngay cả khi ở bên nhau
Nếu ngồi cạnh nhau nhưng vẫn thấy vô hình, đó là dấu hiệu đối phương thiếu sự kết nối. Cảm giác cô đơn trong mối quan hệ không xuất phát từ việc phụ nữ đòi hỏi quá nhiều, mà do sự thiếu tương tác từ phía nam giới.
Yêu "tiềm năng" thay vì con người hiện tại
Nhiều phụ nữ ở lại trong mối quan hệ vì hy vọng đối phương sẽ thay đổi, bỏ các thói quen xấu hoặc trưởng thành hơn. Việc không chấp nhận bản chất hiện tại của nam giới cho thấy họ đang duy trì mối quan hệ dựa trên những kỳ vọng không có thật.
Sợ trạng thái độc thân
Đây là nút thắt khiến nhiều phụ nữ không dám từ bỏ. Vì "thiên kiến tiêu cực" (xu hướng tâm lý con người phóng đại nỗi sợ hãi và tập trung vào rủi ro hơn là sự tích cực), bạn dễ tin thà ở trong một mối quan hệ bất ổn còn hơn không có ai.
Nhưng thực tế, nếu đang ở bên một người khiến mình luôn cô đơn, tổn thương và lo lắng, thì bạn vốn dĩ đã độc thân rồi. Trở về trạng thái độc thân thực sự để tự do tự tại luôn tốt hơn việc giam cầm mình trong một mối quan hệ bào mòn giá trị bản thân.
Jonathan Sanchez là triệu phú tự thân người Mỹ và là đồng sáng lập nền tảng giáo dục tài chính gia đình Parent Portfolio. Xuất phát điểm là một kỹ sư phần mềm, lớn lên trong gia đình đơn thân với tư duy chắt chiu từ mẹ, anh đã cán mốc tài sản một triệu USD ở tuổi 37 nhờ chiến lược tích lũy kỷ luật, đầu tư bất động sản cho thuê và đa dạng hóa các luồng thu nhập thụ động.
Điểm nổi bật trong câu chuyện của Sanchez không nằm ở sự phô trương của cải, mà ở triết lý "tiết kiệm có chủ đích". Anh không vung tiền vào các tiêu sản hoặc những giá trị ảo (như mua ô tô mới nguyên chiếc hay thời trang nhanh), thay vào đó, dùng tiền làm đòn bẩy để "mua" lại thời gian tự do, chăm sóc gia đình và nuôi dạy con cái.
Không muốn các con bối rối hay sợ hãi khi nhắc đến tiền bạc, vợ chồng anh biến giáo dục tài chính thành một phần tự nhiên trong gia đình. "Tiền không phải điều bí ẩn, mà là công cụ bọn trẻ cần hiểu và tự tin sử dụng", anh nói.
Thay vì những bài giảng, Jonathan chọn cách lặp lại 5 câu nói đơn giản để rèn luyện tư duy tài chính cho con.
"Con có thể kiếm tiền ngay cả khi đang ngủ"
Lần đầu nghe câu này, các con của Sanchez đều bất ngờ. Anh giải thích đây là sự tăng trưởng lãi kép thông qua đầu tư.
Vợ chồng anh bắt đầu từ những bước nhỏ. Khi nhận tiền tiêu vặt hay sinh nhật, những đứa trẻ trích một phần để mua cổ phiếu quỹ. Sanchez cho con xem biểu đồ tăng trưởng và kiểm tra tiến độ định kỳ. Tiền sẽ làm việc trên thị trường chứng khoán. Họ thảo luận việc giá cổ phiếu tăng là tốt hay xấu tùy thuộc vào quyết định mua hay bán.
Theo anh, việc biến đầu tư thành thực tế giúp tiết kiệm giống một trò chơi, nuôi dưỡng sự tò mò và tính kiên nhẫn của trẻ.
"Tiết kiệm giúp con tránh được căng thẳng trong tương lai"
Câu nói giúp trẻ suy nghĩ dài hạn. Dù chưa phải trả tiền nhà hay mua xe, trẻ có thể gặp sự cố như mất đồ chơi, hỏng xe hay quên đóng phí ở trường. Sanchez dạy con chuẩn bị cho các tình huống bất ngờ. Anh khuyên con nghĩ "khi nào" sự cố xảy ra thay vì "nếu". Tư duy này biến tiết kiệm thành sự an tâm.
Các con của Sanchez thường dành một khoản tiền tiêu vặt cho trường hợp dự phòng để biết cách xử lý khi có sự cố.
"Khi con trai làm mất hàm niềng răng, bé đề nghị tự trả tiền mua mới. Chúng tôi vẫn chi trả, nhưng dùng cơ hội này để khen trách nhiệm của con và nhắc nhở tầm quan trọng của tiết kiệm", anh nói.
"Con đâu muốn phải làm việc mãi mãi"
Câu nói này khiến các con suy nghĩ. Sanchez cho biết làm việc giúp chi trả nhu cầu thiết yếu, nhưng mục tiêu là đạt đến thời điểm tiền bạc làm việc cho mình.
Khi đầu tư sớm, trẻ có nhiều lựa chọn trong tương lai như chọn công việc phù hợp, dành thời gian cho gia đình hoặc nghỉ hưu sớm.
Anh nhắc nhở việc thu nhập tăng thường đi kèm cám dỗ mua sắm. Tự do đến từ quyền lựa chọn, không phải sở hữu đồ đạc. Tiết kiệm và đầu tư giúp tránh áp lực tài chính sau này.
"Hãy tiết kiệm để mua thứ con thực sự muốn"
Theo Sanchez, sự tiện lợi của các dịch vụ tức thời khiến con người mất kiên nhẫn. Anh nhắc các con sự chờ đợi tạo ra giá trị. Thẻ tín dụng và ứng dụng "mua trước trả sau" đáp ứng nhu cầu tức thì, nhưng nợ nần gây căng thẳng dài hạn.
Khi trẻ muốn mua đồ, anh khuyến khích tiết kiệm thay vì dùng tín dụng. Quá trình này dạy tính kỷ luật. Sau vài tuần tiết kiệm, trẻ thường không còn muốn món đồ đó và chọn giữ tiền hoặc mua đồ rẻ hơn.
"Hãy trân trọng những gì con đã vất vả làm ra"
Khi trẻ tự đạt được tiền bạc, điểm số hay giải thưởng, chúng sẽ trân trọng hơn. Các con của Sanchez giữ gìn đồ đạc tự tiết kiệm mua vì hiểu nỗ lực bỏ ra.
Tiết kiệm dạy tính kiên nhẫn, xây dựng lòng biết ơn và sự tự tin. Trẻ học được những gì đạt được đòi hỏi sự kiên trì.
"Khi con cân nhắc trước khi mua hàng hoặc khoe số dư tiết kiệm, tôi biết bài học phát huy tác dụng. Con không chỉ tiết kiệm, mà đang học cách lập kế hoạch", anh nói.