Tiếp tục phiên họp sáng 21.4 về tình hình kinh tế – xã hội, đại biểu Nguyễn Đặng Ân (Lạng Sơn) có ý kiến đáng chú ý về sắp xếp, tinh gọn bộ máy.
Theo ông Ân, sau sắp xếp, cấp xã hiện đi vào hoạt động dần ổn định và hiệu quả. Việc phục vụ người dân, doanh nghiệp thuận lợi hơn.
Tuy nhiên, việc bố trí nhân lực, cơ cấu tổ chức cũng bộc lộ một số bất cập cần điều chỉnh kịp thời để bộ máy hoạt động hiệu quả hơn.
Ông Ân nêu, cấp xã hiện nay có 2 phòng là phòng kinh tế và phòng văn hóa – xã hội không chuyên sâu, một phòng chịu sự hướng dẫn chuyên môn của 5 – 6 sở, dẫn đến quá tải.
Cán bộ, công chức cấp xã một số nơi còn thiếu về số lượng và rất thiếu công chức có chuyên môn sâu như xây dựng, giao thông, công nghệ thông tin.
Trong khi chức năng, nhiệm vụ, khối lượng công việc rất lớn và thực hiện trực tiếp với người dân, doanh nghiệp nhiều hơn so với cấp xã trước sắp xếp. Đại biểu Ân đề nghị cần đào tạo, đào tạo lại để đáp ứng yêu cầu.
Cạnh đó, biên chế về y tế, giáo dục ở địa phương đang thiếu, chịu áp lực chỉ tiêu giảm biên chế nên rất cần rà soát tổng thể để giao biên chế phù hợp.
Ông Ân cho biết, theo Công văn 12 của Ban Chỉ đạo Chính phủ hướng dẫn một số nội dung với người hoạt động không chuyên trách ở cấp xã khi thực hiện mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, các tỉnh đã phê duyệt danh sách người hoạt động không chuyên trách nghỉ theo Nghị định 154 tại thời điểm 1.7.2025.
Lạng Sơn còn trên 330 trường hợp đang được bố trí hỗ trợ công việc tại các phòng, cơ quan, đơn vị cấp xã. Việc này rất cần hướng dẫn cụ thể, xem đến 31.5.2026 sẽ bố trí thế nào.
Với thôn, tổ dân phố, sau khi sắp xếp lại, đại biểu Ân nêu rõ nhiều thôn được chuyển thành tổ dân phố sau khi sáp nhập giữa các xã với phường để thành lập phường khi thực hiện mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.
Quy mô dân số các tổ dân phố này thấp, nếu áp dụng tiêu chuẩn từ 200 hộ hoặc cao hơn nữa, với các tỉnh miền núi sẽ không phù hợp vì diện tích các khối thuộc phường rất rộng.
Ở Lạng Sơn, có những khối phố rộng 6,44 km2 nhưng chỉ có 75 hộ dân. Nếu tiếp tục sáp nhập, diện tích một khối phố có thể lên đến hơn 10 mk2. Trong khi hạ tầng giao thông, hạ tầng công nghệ thông tin chưa đáp ứng tốt thì bí thư, trưởng khối rất khó có thể bao quát được công việc.
Đại biểu đề nghị xem xét bổ sung tiêu chuẩn tổ dân phố hình thành do thực hiện sáp nhập giữa xã và phường phải chuyển từ thôn thành tổ dân phố để phù hợp thực tiễn.
Chính phủ cần sớm ban hành nghị định quy định về hoạt động của thôn, tổ dân phố, chế độ chính sách với người hoạt động không chuyên trách ở thôn, tổ dân phố.
Việc này để địa phương kịp thời tham mưu các nội dung về sắp xếp thôn, tổ dân phố, ban hành các quy định chế độ, chính sách với người hoạt động không chuyên trách ở thôn, tổ dân phố.
Chuyện hai người đàn ông đánh nhau trên đường Mai Chí Thọ (TP.HCM) vì chuyện bóp còi xe xin vượt gây ồn ào, sau đó bị công an bắt tạm giam đăng trên báo Tuổi Trẻ Online (bài Bóp còi xin vượt gây ồn ào, hai người đàn ông đánh nhau trên đường bị Công an TP.HCM bắt tạm giam) nhận được nhiều phản hồi từ bạn đọc ở góc nhìn đối nhân xử thế.
Nhiều bạn đọc cho biết họ không có thiện cảm với những người cứ bấm còi xe liên tục như đòi đường trong khi đường chẳng còn chỗ trống nào. Còi xe là để cảnh báo nguy hiểm chứ không phải để xin nhường đường hay giải tỏa sự nóng vội, tức giận, bực mình với người đi đường.
Bạn đọc Nguyễn Thanh Hiệp bình luận: "Việc lạm dụng còi trên đường phố cần phải bị xử lý. Mặc dù còi được xem như tín hiệu yêu cầu chú ý, nhường đường, nhưng lạm dụng bấm còi liên tục gây khủng hoảng tinh thần cho một số người. Vì vậy đề nghị cần có luật cấm lạm dụng còi trên đường phố".
"Nhiều người không hiểu tác dụng thật sự cái còi xe. Còi xe không phải bấm để người khác nhường đường cho mình đi nhanh. Tác dụng của nó là để cảnh báo xe phía trước, người phía trước, xe đối diện cẩn thận quan sát, giảm tốc độ để tránh xảy ra tai nạn", bạn đọc Thuấn nhắc nhở.
Một số bạn đọc cho rằng việc lạm dụng còi có thể gây "khủng hoảng tinh thần", đặc biệt với những người thường xuyên di chuyển trong môi trường ồn ào. Điều này cho thấy tiếng còi không chỉ là vấn đề giao thông, mà còn liên quan trực tiếp đến sức khỏe tâm lý cộng đồng.
"Áp lực cuộc sống và kẹt xe đô thị dễ khiến người ta nhạy cảm với tiếng ồn hơn thì phải?", bạn đọc ở địa chỉ minh****@gmail.com bày tỏ. Tài khoản tahi****@gmail.com kể thêm: "Tôi đi đường rất ức chế vụ còi xe đòi đường như vậy, gọi là đòi đường chứ không phải xin đường".
Hàng loạt bình luận của các bạn đọc phản ánh một thực trạng quen thuộc cứ hễ đường đông, không thể di chuyển nhưng vẫn bị bấm còi thúc ép, dừng đèn đỏ nhưng phía sau còi vẫn inh ỏi, xe phía trước không sai vẫn bị gây áp lực bằng âm thanh. Những tình huống này tạo ra cảm giác cho người lái xe dễ rơi vào trạng thái bực bội, mất kiểm soát.
"Tôi rất ghét những người bấm còi inh ỏi trên đường phố. Bản thân tôi là tài xế ở TP.HCM, chạy xe cả ngày, thậm chí cả tuần không hề bấm còi. Tôi coi như cái xe không có còi và quên luôn. Đường phố không hề có tiếng còi xe inh ỏi, tiếng văng tục quát tháo.
Riêng trong trường hợp này người lái xe công nghệ sai, gây bức xúc cho người khác, nhất là khi họ đang trong tình trạng có hơi men thì nỗi bức xúc càng tăng. Rõ ràng là cả hai đều sai nhưng người lái xe công nghệ sai nhiều hơn", bạn đọc có nickname Nói Thật chia sẻ quan điểm.
Bạn đọc tên Trúc cho rằng việc bấm còi xe hay không nằm ở ý thức và sự điềm tĩnh. Còi xe là cần thiết khi gặp tình huống nguy hiểm, ví dụ xe từ hẻm lao ra không quan sát hay nhắc người đi trước khi họ không thấy xe mình, có thể gây ra nguy hiểm cho nhau.
Điều này cho thấy vấn đề không phải là "có nên bấm còi hay không", mà là bấm khi nào và bấm như thế nào.
"Đàn ông hơn nhau ở sự điềm tĩnh, không phải nắm đấm", tài khoản minh****@gmail.com bình luận thêm.
Một bạn đọc giải thích: "Suy nghĩ đơn giản, các tài xế sẽ ngừng hoặc hạn chế tối đa việc bấm còi khi mọi người đều tuân thủ Luật Trật tự an toàn giao thông.
Lấy ví dụ đơn giản: biết bao nhiêu tài xế xe máy phóng từ vỉa hè/hẻm ra đường lớn mà không cần quan sát/nhường đường, lúc đó tôi sẽ bấm còi để cảnh báo nguy hiểm nhằm tránh va chạm tức thì. Vì vậy, chúng ta phải xử phạt thật nghiêm, ngay tức thì, không nhân nhượng, không loay hoay những hành vi vi phạm".
Còn bạn đọc Hoàng cho rằng thói quen bóp còi vô tội vạ của nhiều người nằm ở ý thức, nhiều khi gây ức chế cho người khác, nhưng cách hành xử dùng nắm đấm để giải quyết mâu thuẫn thì chỉ có nước nhận lấy kết cục đắng. Việc bắt tạm giam là một động thái cần thiết để răn đe sự nóng nảy, thiếu kiểm soát của các "xế thủ" hiện nay.
Một bạn đọc khác bày tỏ: "Kỷ cương là hệ thống phép tắc, luật lệ, quy định nghiêm ngặt mà các cá nhân, tổ chức phải tuân thủ để duy trì trật tự và ổn định trong xã hội. Nó đại diện cho sự nghiêm minh, tôn trọng nguyên tắc, giúp đảm bảo hiệu quả hoạt động và tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển bền vững".
Bạn đọc Kiên cho rằng chỉ vì cái còi xe mà hai người đàn ông phải vào trại tạm giam thay vì được thong dong đi chơi với gia đình dịp lễ thì đúng là không đáng.
"Hy vọng đây là bài học cảnh tỉnh cho những ai còn mang tư duy 'hổ báo' khi tham gia giao thông", bạn đọc tên Khanh khuyên. Tài khoản Nguyễn cũng nhắc nhở, đừng để một phút bốc đồng mà đánh đổi cả tương lai và danh dự của bản thân.
Theo nhóm nghiên cứu thuộc Đại học Quốc gia TP.HCM, TP đang đối mặt nguy cơ khủng hoảng sinh thái đô thị ngày càng nghiêm trọng dưới tác động cộng hưởng của ngập lụt, sụt lún và biến đổi khí hậu. Kết quả nghiên cứu cho thấy quá trình đô thị hóa nhanh đã làm mất hơn 90% diện tích đất ngập nước tự nhiên kể từ năm 1990. Nền đất TP đang sụt lún khoảng 8 mm mỗi năm do khai thác nước ngầm quá mức, trong khi mực nước sông tăng lên do tác động của triều cường.
TS Bùi Thị Minh Hà, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM (ĐH Quốc gia TP.HCM), đánh giá với quy mô dân số siêu đô thị có thể đạt 20 - 30 triệu người vào năm 2050, TP.HCM phải đối mặt thách thức lớn với xu hướng nước biển dâng và quản trị rủi ro ngập lụt.
GS-TS Nguyễn Văn Phước, Chủ tịch Liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật TP.HCM, cho rằng khi định hướng phát triển TP.HCM thành siêu đô thị trong 100 năm tới, câu hỏi quan trọng nhất cần được đặt ra là liệu TP có đủ nguồn nước để đáp ứng nhu cầu phát triển hay không. Nước là yếu tố quyết định mọi hoạt động KT-XH, nên nếu quy hoạch đô thị vượt quá sức chịu tải của nguồn nước, TP sẽ phải đối mặt với hàng loạt hệ lụy như thiếu nước, sụt lún địa tầng, khô hạn cực đoan.
Hiện nguồn nước của TP.HCM chủ yếu phụ thuộc vào hệ thống sông Sài Gòn, sông Đồng Nai cùng các hồ chứa Dầu Tiếng, Trị An và Phước Hòa. Đây đều là những nguồn nước chịu tác động từ lưu vực thượng nguồn, trong khi biến đổi khí hậu, ô nhiễm và mất cân bằng sinh thái ngày càng gia tăng. Theo dự báo, đến năm 2050, những tác động này sẽ trở nên nghiêm trọng hơn, ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh nguồn nước của toàn vùng.
Từ thực tế đó, GS-TS Nguyễn Văn Phước đề xuất thay đổi tư duy phát triển, lấy nguồn nước làm nền tảng cho mọi quyết sách quy hoạch. Theo ông, thay vì ưu tiên phát triển không gian đô thị, giao thông hay công nghiệp rồi mới tính đến yếu tố môi trường, cần đảo ngược trình tự: bảo đảm nguồn nước và hệ sinh thái trước, sau đó mới quy hoạch các lĩnh vực phát triển. Quy hoạch nguồn nước phải dựa trên đặc điểm thủy văn tự nhiên, bảo đảm các đường thoát lũ, duy trì những vùng trũng, hồ điều hòa và các không gian chứa nước tự nhiên.
Bên cạnh đó, TP.HCM cần bảo vệ các hành lang xanh chiến lược dọc sông Sài Gòn, sông Đồng Nai, khu vực ven biển, hành lang biển, khu vực Cần Giờ, Côn Đảo nhằm duy trì chức năng bảo vệ nguồn nước, thoát lũ và bảo tồn hệ sinh thái; lập các hành lang bảo vệ nghiêm ngặt, không bố trí các khu công nghiệp, nhà máy hoặc kho chứa hóa chất độc hại ven khu vực cấp nước. Đồng thời, cần đầu tư hạ tầng trữ nước thô, tái sử dụng nước và chủ động thích ứng với các biến động thủy văn trong tương lai.
Liên quan đến quản lý chất thải rắn, GS-TS Nguyễn Văn Phước cho rằng TP.HCM vẫn đang vận hành theo mô hình thu gom, vận chuyển rồi chôn lấp. Vì vậy, TP cần chuyển từ tư duy "xử lý chất thải" sang "quản lý tài nguyên đô thị", thông qua hệ thống phân loại rác tại nguồn, thu hồi các thành phần có giá trị để làm nguyên liệu hoặc nhiên liệu phục vụ sản xuất. Các bãi chôn lấp cũ cũng cần được chuyển đổi thành các trung tâm tái chế và trung tâm kinh tế xanh thay vì tiếp tục là nơi xử lý rác.
Trưa 26/4, đoàn xe dự đám cưới từ quốc lộ 1 rẽ vào đường nhánh hướng về thôn Trì Bình, xã Bình Sơn, băng qua tuyến đường sắt Bắc – Nam. Một số xe đi trước kịp qua khi chưa có tín hiệu dừng.
Đến lượt ôtô 7 chỗ do tài xế 36 tuổi điều khiển, đèn đỏ đã bật và thanh chắn bắt đầu hạ xuống. Tuy vậy, tài xế vẫn cố đi tiếp, khiến xe bị mắc kẹt giữa đường ray và barie.
Người này xuống xe tìm cách xử lý, nhiều người trong đoàn chạy tới hỗ trợ. Sau hơn một phút, nhân viên đường sắt mở thanh chắn phía đối diện để giải tỏa, giúp xe thoát ra. Một phút sau, tàu hỏa chạy qua khu vực gác chắn.
Tài xế bị cảnh sát lập biên bản với hai lỗi: vượt đường ngang khi đèn đỏ và dừng xe trong phạm vi an toàn đường sắt. Tổng mức phạt 5,9 triệu đồng, kèm tước giấy phép lái xe 2 tháng. Người này cho biết mượn xe chở khách dự đám cưới, do vội theo các xe phía trước nên vi phạm.
Một lãnh đạo ngành đường sắt cho hay đèn đỏ tại các điểm giao cắt thường bật trước khi hạ chắn khoảng 10 giây, nên trường hợp này đã vượt tín hiệu cảnh báo.
Trước đó hai ngày, tại Quảng Ngãi, một người đàn ông 40 tuổi ở xã Sơn Tịnh cũng lái xe máy tông gãy gác chắn khi tàu sắp đến, ngã gần đường ray và được nhân viên kịp thời đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm.