Ngày 20/5, Novak Djokovic đã có mặt tại Paris để chuẩn bị cho giải Grand Slam thứ 82 trong sự nghiệp lẫy lừng của mình. Nhà vô địch 3 lần của Roland Garros đã có buổi tập mở màn trên sân Philippe-Chatrier cùng Alexander Zverev.
Tay vợt người Serbia sở hữu thành tích 101 chiến thắng, 17 thất bại tại Roland Garros và anh sẽ đi vào lịch sử với tư cách VĐV quần vợt đầu tiên có 22 lần tham dự giải Grand Slam sân đất nện tại Pháp.
Tuy nhiên, hành trình năm nay dự báo nhiều thử thách khi Nole mới thi đấu 3 giải từ đầu năm 2026 và mới đánh duy nhất một trận trên mặt sân đất nện mùa giải này. Việc bị loại sớm ở Rome Masters khiến ngôi sao người Serbia bị hoài nghi về phong độ.
Djokovic không tham dự Monte Carlo Masters, Madrid Open và thua ngay trận mở màn Rome Masters khiến anh chưa có nhiều trải nghiệm ở sân đất nện năm nay. Ngôi sao 38 tuổi cũng không dự Geneva Open tại Thụy Sĩ và anh sẽ bị trừ 250 điểm do đang là đương kim vô địch giải đấu.
Bên cạnh đó, việc phải bảo vệ hơn 1.050 điểm từ mùa trước khiến Nole chịu rất nhiều áp lực tại Roland Garros. Nếu không thể tiến vào bán kết, Nole khả năng cao không nằm trong top 4 ATP và đối mặt nhiều bất lợi trước lễ bốc thăm Wimbledon, US Open năm nay.
Roland Garros 2026 diễn ra tại Paris từ ngày 24/5 đến 7/6, đương kim vô địch Carlos Alcaraz vắng mặt vì chấn thương. Ngôi sao người Tây Ban Nha đã liên tục bỏ các giải đấu Madrid Open, Rome Masters và có thể vắng mặt ở Wimbledon.
Việc không tham dự Roland Garros khiến Alcaraz bị trừ 2.000 điểm và tiếp tục bị Sinner bỏ xa trên bảng xếp hạng ATP. Thậm chí nếu tiếp tục vắng mặt ở các giải đấu lớn, Alcaraz có thể bị Zverev chiếm vị trí số hai thế giới vào cuối năm.
Về phần mình, Jannik Sinner đang hưng phấn cao độ sau khi vô địch 5 giải đấu ATP Masters 1000 năm nay. Mục tiêu của ngôi sao người Italy là lên ngôi ở Roland Garros, giải đấu anh đang là đương kim á quân khi thua Alcaraz ở chung kết.
Tin Gốc: Dân Trí

Tại các hội nghị bóng đá lớn nhất nước Mỹ, giới chuyên môn thường tranh luận về lý do bóng đá nam nước này chưa từng tạo ra một siêu sao tầm cỡ thế giới. Các cuộc thảo luận xoay quanh triết lý huấn luyện, phương pháp đào tạo, hệ thống phát triển cầu thủ, chi phí chơi bóng hay những bất cập trong bóng đá trẻ. Tất cả đều được cho là góp phần khiến Mỹ hiếm khi có đại diện trong nhóm 50 cầu thủ hàng đầu thế giới.
Tuy nhiên, với nhiều người trong cuộc, câu trả lời cho chủ đề sẽ tiếp tục được đặt ra khi World Cup 2026 diễn ra - vì sao nền thể thao giàu mạnh nhất hành tinh chưa từng tạo ra một siêu sao bóng đá nam thực thụ - chỉ gói gọn trong một từ: văn hóa.
"Đây là môn thể thao được dẫn dắt bởi văn hóa", Tom Byer, chuyên gia đào tạo trẻ từng góp phần thay đổi bóng đá Nhật Bản, nhận định.
John Hackworth, HLV có nhiều thập kỷ làm việc trong hệ thống bóng đá Mỹ, cho rằng: "Cho đến khi nước Mỹ xây dựng được một nền văn hóa bóng đá nhất quán hơn, chúng tôi vẫn sẽ đối mặt với nhiều thách thức hơn các quốc gia khác".
Bóng đá đến quá muộn. Nhiều chuyên gia tin rằng văn hóa bóng đá tại Mỹ đang dần hình thành, nhưng việc tiếp cận môn thể thao này muộn hơn nhiều quốc gia khác đã tạo ra những bất lợi kéo dài.
Khi bóng đá đã trở thành môn thể thao số một tại châu Âu và Nam Mỹ, người Mỹ vẫn dành sự quan tâm chủ yếu cho bóng bầu dục, bóng rổ hay bóng chày. Khoảng trống văn hóa ấy không thể được lấp đầy hoàn toàn bằng tiền bạc, sân bãi hay các chương trình đào tạo HLV.
Trong khi đó, yếu tố thương mại nhanh chóng chi phối hệ thống bóng đá trẻ. Nhiều CLB và giải đấu phát triển dựa trên cơ hội kinh doanh thay vì nhu cầu của những đứa trẻ có thể trở thành ngôi sao trong tương lai. "Cho dù tôi nói chuyện với ai, ở bất kỳ cấp độ nào của bóng đá Mỹ, tất cả đều đồng ý rằng hệ thống hiện tại đang gặp vấn đề", cựu giám đốc thể thao Liên đoàn Bóng đá Mỹ Matt Crocker từng nhận xét.
Theo nhiều chuyên gia, đây là một trong những nguyên nhân khiến tuyển Mỹ bước vào World Cup 2026 mà không sở hữu cầu thủ nào thuộc nhóm 100 người hay nhất thế giới.
Nếu yếu tố may mắn đóng vai trò nhất định, nó cũng không thể giải thích vì sao khoảng 80% trong số 100 cầu thủ hàng đầu hiện nay đến từ chỉ 10 quốc gia - gồm 8 nhà vô địch World Cup cùng Hà Lan và Bồ Đào Nha.
Điểm chung của họ là nền văn hóa bóng đá lâu đời và hệ thống phát triển tài năng hiệu quả.
Lớn lên cùng trái bóng. Lionel Messi, Cristiano Ronaldo, Kylian Mbappe hay Lamine Yamal đều sở hữu tài năng thiên bẩm. Nhưng họ còn có một điểm chung khác - lớn lên trong môi trường mà bóng đá hiện diện ở khắp nơi.
Messi sinh ra tại Rosario (Argentina), còn Mbappe lớn lên ở Bondy, vùng ngoại ô Paris (Pháp). Tại những nơi này, bóng đá là một phần của đời sống thường nhật. "Với chúng tôi, bóng đá thiết yếu như bánh mì và nước uống", Mbappe từng viết.
Cả Messi lẫn Mbappe đều tiếp xúc với trái bóng từ khi mới hai hoặc ba tuổi. Họ chơi bóng ở mọi nơi, mọi lúc, cùng bạn bè và người thân.
Ngược lại, Christian Pulisic - ngôi sao lớn nhất của bóng đá Mỹ hiện nay - lớn lên tại Hershey, bang Pennsylvania, nơi anh mô tả là "một thị trấn Mỹ điển hình, gần như không ai quan tâm đến bóng đá".
Pulisic may mắn có bố mẹ từng chơi bóng và có một năm sinh sống tại Anh. Nhưng những trường hợp như vậy không phổ biến tại Mỹ.
Theo các chuyên gia, sự khác biệt không nằm ở các học viện hiện đại mà ở những giờ chơi bóng tự phát trong công viên, trên đường phố hay trong sân sau nhà.
Marije Elferink-Gemser, giáo sư người Hà Lan chuyên nghiên cứu phát triển tài năng thể thao, cho rằng kỹ năng xử lý bóng trong bóng đá đặc biệt phức tạp, đòi hỏi trẻ phải làm quen từ rất sớm. Bà nhấn mạnh trẻ em cần có thời gian tự khám phá kỹ năng trong môi trường ít sự can thiệp của người lớn.
Tom Byer cho rằng sáu năm đầu đời là "giai đoạn vàng" để hình thành khả năng kiểm soát bóng. "Phần lớn trẻ em Mỹ gia nhập đội bóng ở độ tuổi đó để học những kỹ năng cơ bản. Điều đó có nghĩa là các em đã khởi đầu với bất lợi", ông nói. Theo Byer, tại những quốc gia có nền bóng đá mạnh, "vạch xuất phát của trẻ em đã ở phía trước hàng dặm".
Hệ thống đào tạo nhiều bất cập. Bên cạnh yếu tố văn hóa, nhiều chuyên gia cho rằng hệ thống bóng đá trẻ Mỹ vẫn tồn tại nhiều hạn chế.
Trong hai thập kỷ qua, các học viện thuộc MLS đã đầu tư hàng trăm triệu USD cho công tác đào tạo trẻ và đạt nhiều tiến bộ đáng kể. "Nhìn chung, các học viện MLS đang làm khá tốt công việc của mình", Hackworth đánh giá.
Tuy nhiên, bên dưới tầng lớp tinh hoa này là một mạng lưới phức tạp gồm các CLB nghiệp dư, giải đấu và tổ chức quản lý khác nhau.
Nhiều CLB cạnh tranh quyết liệt để giành cầu thủ, thu học phí cao hoặc thuê những HLV thiếu chuyên môn. Một số nơi đặt mục tiêu chiến thắng và xây dựng thương hiệu lên trên việc phát triển cầu thủ.
Crocker cho rằng hệ thống hiện tại quá phức tạp, tốn kém và mang nặng tính chính trị. Chi phí thi đấu ngày càng tăng khi các đội thường xuyên phải di chuyển xa để tham dự các giải đấu hoặc sự kiện tuyển trạch thay vì thi đấu với các đối thủ trong khu vực. "Đó là một con quái vật lớn hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Hệ thống này quá phức tạp và quá nhiều yếu tố chính trị", ông nói.
Theo Hans Vander Elst, Giám đốc bóng đá của công ty tư vấn DoublePass (Bỉ), các quốc gia thành công nhất đều sở hữu lộ trình phát triển tài năng rõ ràng. "Cầu thủ có thể nhanh chóng chuyển từ bóng đá cộng đồng lên các CLB bán chuyên rồi chuyên nghiệp", ông nói.
Trong khi đó, Mỹ có rất nhiều tài năng nhưng thiếu những con đường phát triển hiệu quả để đưa họ tới đỉnh cao.
Chờ một thế hệ mới. Dù vậy, nhiều người tin rằng bóng đá Mỹ đang đi đúng hướng. Một số chương trình như "Soccer at Schools" của Liên đoàn Bóng đá Mỹ được kỳ vọng sẽ giúp trẻ em tiếp cận môn thể thao này từ sớm.
Tom Byer dẫn ví dụ từ Nhật Bản, nơi các chiến dịch truyền thông kéo dài nhiều năm đã góp phần tạo nên một "nền văn hóa bóng đá nhân tạo", khuyến khích phụ huynh cho con làm quen với trái bóng ngay từ tuổi mẫu giáo.
Tại Mỹ, quá trình thay đổi được thúc đẩy bởi các thế hệ mới. Nếu trước đây nhiều phụ huynh chưa từng chơi hoặc xem bóng đá, ngày nay ngày càng nhiều người lớn lên cùng MLS, World Cup và các giải đấu quốc tế.
"Khi những bậc cha mẹ từng chơi bóng và theo dõi bóng đá có con, họ sẽ đưa cho đứa trẻ một quả bóng", Jared Micklos, Giám đốc chiến lược của Học viện YSC, nhận định.
Mỹ có thể sẽ không bao giờ sở hữu nền văn hóa bóng đá sâu sắc như Pháp hay Uruguay, nơi môn thể thao này gắn liền với bản sắc dân tộc. Tuy nhiên, hàng trăm nghìn khán giả hiện đến sân xem bóng đá mỗi tuần, hàng triệu người chơi môn thể thao này và hàng chục triệu người theo dõi World Cup.
Theo Micklos, chính những trải nghiệm đó sẽ dần tạo nên thế hệ tiếp theo. "Họ sẽ mua áo đấu, xem các trận đấu, mua cho con mình một quả bóng và đăng ký cho chúng tham gia các lớp bóng đá", ông nói. "Rồi một ngày nào đó, có thể rất sớm hoặc phải vài thập kỷ nữa, nước Mỹ sẽ xuất hiện những cầu thủ thuộc nhóm 50 người xuất sắc nhất thế giới. Tôi tin rằng theo thời gian, Mỹ sẽ trở thành một thế lực của bóng đá quốc tế. Chúng tôi mới chỉ bắt đầu khai phá tiềm năng của mình".
Tin Gốc: Vnexpress

Phút 21 trên sân Atlanta, Argentina được hưởng phạt đền khi hậu vệ trái Nicolas Tagliafico bị Haissem Hassan phạm lỗi trong cấm địa. Messi nhận trách nhiệm đá phạt đền, nhưng cú sút về góc phải bị thủ môn Mostafa Shobeir đoán đúng hướng và dùng hai tay đẩy ra. Thủ quân Argentina thất vọng đến nỗi không đuổi theo để đoạt bóng hai, mà lững thững quanh chấm 11m.
Đây là lần thứ hai Messi đá hỏng phạt đền tại World Cup 2026, sau tình huống sút ra ngoài ở vòng bảng gặp Áo. Sau đó, anh vẫn lập cú đúp từ những pha bóng sống. Theo thống kê của Opta, siêu sao Argentina trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử World Cup sút hỏng hai quả phạt đền trong cùng một kỳ, không tính loạt luân lưu.
Messi cũng nâng tổng số lần đá hỏng phạt đền ở các vòng chung kết World Cup lên bốn. Chưa cầu thủ nào khác trong lịch sử giải đấu sút hỏng quá hai quả. Đứng sau Messi là cựu tiền đạo Ghana Asamoah Gyan với hai lần sút hỏng.
Pha đá hỏng trước Ai Cập cũng khiến hiệu suất đá phạt đền của Messi tại World Cup giảm xuống còn 50%. Tiền đạo 39 tuổi thực hiện tám quả phạt đền ở World Cup, ghi bốn bàn và bỏ lỡ bốn lần.
Trên sóng BBC Radio 5 Live, cựu thủ môn tuyển Anh Paul Robinson thừa nhận bất ngờ khi Messi không thể ghi bàn từ chấm 11m. "Không ai trong sân nghĩ Messi sẽ đá hỏng. Shobeir đọc đúng hướng và xứng đáng được khen ngợi", Robinson nói.
Bình luận trên ITV, cựu tiền đạo Scotland Ally McCoist cũng nhận xét Messi không thể hiện sự tự tin thường thấy. "Thật khó tin. Cậu ấy trông không thật sự tự tin", McCoist nói. "Đó là pha cứu thua tốt, nhưng cũng là cú sút khá thuận lợi cho thủ môn".
Người hùng của Ai Cập là thủ thành Mostafa Shobeir. Anh trở thành thủ môn thứ tư trong lịch sử World Cup cản hai quả phạt đền trong cùng một kỳ, sau Jan Tomaszewski của Ba Lan năm 1974, Brad Friedel của Mỹ năm 2002 và Wojciech Szczesny của Ba Lan năm 2022. Trước đó, ở lượt cuối vòng bảng gặp Iran, thủ môn 26 tuổi đẩy được cú sút phạt đền của tiền đạo Mehdi Taremi.
Ở thời điểm Messi đá hỏng phạt đền, Argentina bị dẫn 0-1 sau bàn đánh đầu của trung vệ Yasser Ibrahim phút 15. Đây cũng là lần đầu tiên kể từ trận mở màn World Cup 2022 gặp Arab Saudi, Argentina rơi vào thế bị dẫn bàn tại World Cup.
Argentina còn trở thành đội tuyển Nam Mỹ thứ ba bị một đại diện châu Phi dẫn trước ở vòng knock-out World Cup, sau trận Colombia - Cameroon năm 1990 và Uruguay - Ghana năm 2010. Colombia sau đó thất bại, còn Uruguay thắng ngược Ghana trên loạt đá luân lưu.
Điều kỳ lạ là 10 phút sau khi đá hỏng phạt đền, Messi có cơ hội đá phạt hàng rào từ cự ly trên 30 m. Anh còn tạo ra nguy hiểm hơn quả phạt đền, khi đưa bóng xoáy dội cột dọc.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Tay đua Thụy Sĩ độc diễn giành chiến thắng chặng 12 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM

Hôm nay (15.4), Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026 diễn ra chặng 12 từ Quảng Ngãi đến phường Quy Nhơn (Gia Lai) dài 178 km. Chặng đua chứng kiến nỗ lực đáng khen của tay đua Christoph Janssen.
Trong thế trận các đội đua mạnh kèm cặp nhau, đặc biệt đội TP.HCM New Group và TP.HCM Vinama kiểm soát tốc độ nhằm bảo vệ áo vàng cho Yarash Uladzislau, tay đua Christoph Janssen tách tốp thành công. Do có khoảng cách thời gian hơn 7 phút so với áo vàng Yarash Uladzislau nên ê kíp TP.HCM không rượt đuổi mà chỉ canh tầm.
Christoph Janssen cùng đồng đội Lê Hải Đăng và 6 tay đua khác cùng nhau cạnh tranh ở 3 điểm rút giải thưởng dọc đường. Sau đó tay đua đến từ Thụy Sĩ quyết định một mình một ngựa bứt phá. Bất chấp các đối thủ ở tốp đông rượt đuổi với tốc độ cao trong những km cuối, Christoph Janssen với guồng chân đều đặn cùng ý chí kiên cường đã hoàn tất cú solo ngoạn mục, cán đích đầu tiên tại Quy Nhơn. Đây là thành quả xứng đáng cho nỗ lực không mệt mỏi của Christoph Janssen giúp anh mang về cho đội đua đất sen hồng danh hiệu thắng chặng đầu tiên ở Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026.
Đoàn đông của áo vàng Yarash Uladzislau về đích sau Christoph Janssen, qua đó bảo vệ thành công danh hiệu áo vàng sau 12 chặng. Các danh hiệu khác cũng không thay đổi khi Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) áo cam, Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) áo xanh, Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) áo trắng và TP.HCM Vinama nhất đồng đội.
Ngày mai (16.4), các tay đua tranh tài chặng 13 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM vòng đua phường Quy Nhơn với cự ly thi đấu 50 km.
Tin Gốc: Thanh Niên

