Bài viết Thiệp hồng chưa kịp trao tay đã kèm ngay QR số tài khoản: Tranh cãi văn minh hay kém duyên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc có địa chỉ email cuon****@gmail.com cho rằng đưa tiền phong bì hay chuyển khoản thì bản chất vẫn là chúc phúc.
“Có thể nhiều người khó chịu, nhất là người lớn tuổi, nhưng miễn không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức mà đáp ứng tiêu chí tiện, nhanh, gọn thì vẫn cứ nên phát huy và lan rộng”, bạn đọc này nói.
Tương tự, bạn đọc Tư bày tỏ đám cưới thường đông đúc nên việc quản lý phong bì khá phức tạp. Bạn cũng thừa nhận việc chuyển khoản rất tiện.
“Quan trọng là không ai bị ép buộc, còn lại là sự tự nguyện của mỗi người. Đi chợ, ăn uống, thanh toán đều dùng mã rồi thì đám cưới cũng vậy thôi”, bạn đọc Tư nói.
Trên 60 tuổi, bạn đọc tran****@gmail.com ủng hộ cách làm này. Bạn đọc này nói phù hợp với xu thế thời đại, thuận tiện cho những người thân thiết nhưng ở xa không dự được. Ngoài ra còn tiết kiệm công sức, thời gian, tiền bạc cho in thiệp và đi mời từng người.
Bạn đọc để lại địa chỉ email ledu****@gmail.com nói thiệp mời kèm luôn mã QR rất tiện lợi, linh hoạt, sáng tạo… “Thôi rồi cảnh ngồi ghi từng phong bì, đánh số thứ tự rồi chạy bở hơi tai đến từng nhà để mời… Nên nhân rộng mô hình này!”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Ngoan bày tỏ rằng có chê trách chứng tỏ dù nói mình toàn trẻ mà không theo kịp thời đại. “Họ làm vậy là quá tiện rồi. Không lẽ đi đám mà không đi quà hay đi tiền. Ở mấy nước phát triển, họ mời còn phải trả lời đi hay là không đi để họ biết đặt bàn, để không dư và cũng không thiếu”, Ngoan nói.
Chung quan điểm, bạn đọc Ba Phi nói thẳng chẳng sao bởi chuyển hay không chuyển, chuyển bao nhiêu là quyền của bạn. Bạn đọc Nem nói nếu mã QR vừa kết hợp chỉ đường, thông tin cưới và vừa chuyển khoản thì sẽ tinh tế hơn.
Bạn đọc Tý Em nói thời này ai cũng dùng điện thoại, chuyển khoản, quét QR là chuyện bình thường. Thay vì phải lo mang phong bì, đổi tiền hay không gửi được ai vì không thể đi, QR trên thiệp giúp khách mời đỡ ngại khi nhắn tin hỏi. Thiệp cưới chỉ là cách mời, còn việc mừng cưới là tùy mỗi người.
Bạn đọc Khai Phong nói thẳng thiệp mời cưới in luôn mã QR tài khoản không chỉ vô duyên mà còn thất lễ nữa! Bạn đọc này nói tiền mừng cưới là một khoản tự nguyện, không bắt buộc. Tuy nhiên tập tục xưa nay là đi ăn cưới có tiền mừng để góp vốn ban đầu cho cặp đôi mới cưới.
“Ý nghĩa là như vậy, nhưng là tự nguyện và không nên mặc định công khai là phải có tiền mừng. Gắn mã QR vào là công khai nhắc phải có tiền mừng cưới, vừa mất đi ý nghĩa vừa như trao đổi vật chất”, bạn đọc Phong bày tỏ.
Còn bạn đọc Dkz nói tại sao không làm 3 bước: Đăng ký kết hôn; bay đi Đà Lạt hay Phú Quốc 1 tuần; đăng vài tấm hình lễ cưới nhỏ trong nhà thờ hay nhà hàng với vài bạn chí thân, thế là xong. Tính toán thu hồi tiền vốn chi cho hại não ra thế?
Bạn đọc Xứ dừa nói thẳng như kiểu chìa tay xin tiền thì đúng hơn. Bạn đọc Chánh Đức nói tùy theo suy nghĩ của mỗi thế hệ. Ông đã U60, thấy cái hay cái đẹp của đám cưới xưa vẫn là truyền thống cần gìn giữ.
Bạn đọc Min Min hiểu là muốn tiện, nhưng thiệp cưới mà kèm sẵn số tài khoản hoặc mã QR chuyển tiền thì vẫn thấy hơi nhạy cảm. Vì bản chất thiệp cưới là lời mời, là chia sẻ niềm vui, chứ không phải nơi “gợi ý cách mừng”.
“Mình sợ nhất là nó làm người ta nghĩ nhiều về chuyện mừng bao nhiêu hơn là chuyện đi chúc mừng. Thành ra hơi mất tự nhiên”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Sao Xẹt cho rằng nhận được thiệp, điện thoại gọi, tin nhắn mời dự tiệc cưới, thì đi hay không, quyền của người nhận lời mời.
“Chuyển tiền mừng cách nào cũng quyền của người đến dự. Mừng bao nhiêu cũng tùy, không cần quá xét nét, phân tích nọ kia cho nhức đầu. Cuộc sống bộn bề bao việc, dễ người, dễ ta”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc Khánh An cho rằng có thể để mã QR ở bàn tiếp khách cho ai muốn chuyển khoản. Còn mời cưới thì nên gửi từng người tận tay, chứ đăng chung chung như thế không tôn trọng người khác một xíu nào.
Câu chuyện "dở khóc dở cười" xảy ra ở Trung Quốc. Cô gái ở Trịnh Châu, Trung Quốc được giao phụ trách thu chi tại cơ sở kinh doanh thực phẩm lạnh của gia đình. Từ giữa năm 2024, cô bắt đầu nhiều lần chuyển tiền công ty để nạp cho các nền tảng livestream và mua các sản phẩm giải trí ngẫu nhiên.
Điều đáng nói chỉ sau hơn một năm, tổng số tiền thất thoát lên tới khoảng 17 triệu Nhân Dân Tệ (khoảng 65 tỷ). Trong đó, khoảng 11 triệu Nhân Dân Tệ (42 tỷ đồng) được dùng để "tặng thưởng" streamer, giúp cô trở thành người chi tiêu hàng đầu trong nhiều phòng livestream. Phần còn lại được đổ vào trò chơi "blind box" với các gói mở ngẫu nhiên.
Khi sự việc bị phát hiện, người cha 50 tuổi buộc phải đưa con gái đến cơ quan công an đầu thú. Ông cho biết doanh nghiệp gia đình hiện gần như kiệt quệ, đồng thời gánh thêm khoản nợ lớn.
Dù đối mặt nguy cơ án tù dài hạn, cô gái vẫn có dấu hiệu lệ thuộc điện thoại và tiếp tục hành vi tiêu xài trên mạng. Gia đình nhiều lần liên hệ streamer yêu cầu hoàn trả nhưng không đạt kết quả.
Hiện vụ việc đang được cơ quan chức năng tiếp tục làm rõ. Luật sư nhận định đây có thể là hành vi chiếm đoạt tài sản trong công việc với khung hình phạt rất nặng, đồng thời việc thu hồi số tiền đã thất thoát cũng gặp nhiều khó khăn.
Vụ việc tiếp tục gây xôn xao dư luận, trở thành lời cảnh báo về rủi ro của việc chi tiêu mất kiểm soát trên các nền tảng livestream và mạng xã hội.
Ngày 19-4, Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh đã quán triệt Nghị quyết và Chương trình hành động của Đoàn thực hiện nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV. Gần 157.000 cán bộ Đoàn các cấp tham dự tại các điểm cầu trực tuyến.
Chương trình hành động của Đoàn xác định 7 chương trình, 105 nhóm nội dung, giải pháp và 16 chỉ tiêu, bám sát và cụ thể hóa quan điểm, chủ trương, tầm nhìn của Đại hội Đảng đã xác định.
Trong đó, các cấp bộ Đoàn trong cả nước tăng cường giáo dục lý tưởng cách mạng, đạo đức, lối sống, lòng yêu nước, khát vọng cống hiến cho thanh thiếu nhi.
Đoàn Thanh niên xác định học tập nghị quyết gắn với kiểm tra, đánh giá trên nền tảng số, phát triển công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) và nền tảng số phục vụ công tác tuyên truyền, giáo dục đoàn viên, thanh niên.
Các nội dung lớn Đoàn Thanh niên cả nước thực hiện ngay sau đại hội này là phát huy vai trò tiên phong của thanh niên trong khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số, khởi nghiệp, lập nghiệp và phát triển nguồn nhân lực trẻ.
Đoàn huy động thanh niên tham gia phát triển xã hội bền vững, bảo vệ môi trường, ứng phó biến đổi khí hậu, tình nguyện vì cuộc sống cộng đồng.
Tổ chức đoàn tiếp tục nâng cao nhận thức, trách nhiệm của thanh thiếu niên trong nhiệm vụ bảo đảm quốc phòng, an ninh, chăm lo, giáo dục, bồi dưỡng và bảo vệ trẻ em, nâng cao hiệu quả công tác quốc tế thanh niên, chủ động hội nhập quốc tế toàn diện, sâu rộng.
Anh Nguyễn Minh Triết - Bí thư thường trực Trung ương Đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam - cho hay trước yêu cầu mới của sự nghiệp cách mạng, những vận hội và thách thức mới, tổ chức Đoàn và tuổi trẻ Việt Nam càng phải nhận thức sâu sắc hơn trách nhiệm của mình đối với Đảng, với Tổ quốc và Nhân dân.
"Việc học tập, quán triệt sâu sắc Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng là cơ sở quan trọng để mỗi cán bộ Đoàn, mỗi tổ chức Đoàn tiếp tục củng cố bản lĩnh chính trị, nâng cao chất lượng tham mưu, tổ chức thực hiện hiệu quả hơn các nhiệm vụ được giao, góp phần đưa Nghị quyết của Đảng sớm đi vào cuộc sống bằng những hành động thiết thực của tuổi trẻ" - anh Triết nhấn mạnh.
Theo anh Bùi Quang Huy - Bí thư Thứ nhất Trung ương Đoàn - học tập, quán triệt nghị quyết lần này không chỉ là yêu cầu nhiệm vụ trước mắt, mà còn là bước chuẩn bị để tổ chức Đoàn và tuổi trẻ cả nước đảm nhận trách nhiệm của mình trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.
Anh Huy cho rằng trong thời đại hiện nay, sức mạnh của quốc gia được đo bằng năng lực sáng tạo, trình độ khoa học - công nghệ, chất lượng nguồn nhân lực và khả năng thích ứng trước những biến động lớn của thế giới.
Trong bối cảnh đó, đổi mới sáng tạo không còn là việc riêng của một số lĩnh vực, mà phải trở thành tinh thần phát triển chung của đất nước, của từng ngành, từng địa phương, từng cơ quan, đơn vị và của mỗi người dân, nhất là thế hệ trẻ.
"Anh Huy yêu cầu ngay sau hội nghị, mỗi cán bộ Đoàn, nhất là cán bộ chủ chốt, phải bắt đầu từ chính mình: học kỹ hơn, nghĩ sâu hơn, làm quyết liệt hơn, nói đi đôi với làm, lấy hiệu quả thực tế làm thước đo uy tín và trách nhiệm" - anh Huy nói.
Giữa những đô thị đang vươn mình mạnh mẽ, vẫn còn đó những "gờ cao" vô cảm tại các công trình công cộng đang tước đi quyền được hòa nhập cơ bản nhất của hàng triệu người khuyết tật.
Dù Luật Người khuyết tật, quy chuẩn xây dựng về tiếp cận đã có hiệu lực từ lâu, việc thực thi các quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về xây dựng công trình đảm bảo người khuyết tật tiếp cận vẫn chưa thực sự hiệu quả.
Dạo quanh các tuyến phố chính của nơi tôi đang ở hay thậm chí là các trụ sở cơ quan hành chính, không khó để bắt gặp những hình ảnh trớ trêu. Một vỉa hè được lát đá hoa cương sang trọng nhưng lại thiếu đường dốc cho xe lăn, hay có đường lên nhưng không có đường xuống, gờ cao, khoảng cách xa không đúng quy chuẩn.
Một nhà vệ sinh công cộng gắn mác "hiện đại" nhưng lối vào lại hẹp hơn bề ngang một chiếc xe lăn tiêu chuẩn, không có đường lên cho người khuyết tật.
Một người khuyết tật vận động có thể phải luôn nhìn trước ngó sau nhờ người khiêng xe lăn khi đến trụ sở UBND phường xã, hay đi bệnh viện. Lúc đó, họ cảm giác mình như một gánh nặng. Chỉ một cái gờ xi măng nhỏ thôi cũng đủ để ngăn bước chân người khuyết tật vận động với thế giới bên ngoài.
Ngay đường lên cho người khuyết tật lại có một rãnh sâu thoát nước
Ở các công trình công cộng hiện còn tồn tại nhiều vấn đề về thiết kế, ngăn cản người khuyết tật vận động hòa nhập. Đó là đường dốc siêu dốc: có những công trình xây đường dốc cho xe lăn với độ dốc lên đến 300 hoặc 450. Đây không phải là lối đi, đây là một "cái bẫy" nguy hiểm. Theo quy chuẩn, độ dốc lý tưởng phải là 1/12.
Vỉa hè bị chiếm: Ngay cả khi vỉa hè có lối lên xuống thì việc hàng quán, xe máy bủa vây đã biến những nỗ lực tiếp cận này trở nên vô nghĩa.
Còn với hệ thống giao thông công cộng, xe buýt sàn thấp vẫn là một khái niệm xa xỉ tại nhiều tỉnh thành.
Việc thiếu vắng các hạng mục tiếp cận vật lý không đơn thuần là thiếu một lối đi. Khi thiết kế một công trình công cộng mà quên đi người khuyết tật, chúng ta đã vô tình gạt họ ra khỏi đời sống xã hội, tước đi quyền tự lập của họ.
Cần phải khẳng định mạnh mẽ rằng: Tiếp cận vật lý là quyền, không phải là sự ban ơn. Người khuyết tật có quyền được đi học, đi làm, đi khám bệnh và hưởng thụ văn hóa mà không cần phải phụ thuộc hoàn toàn vào sự giúp đỡ của người khác.
Một xã hội văn minh là một xã hội mà ở đó người yếu thế nhất vẫn có thể di chuyển tự do. Các địa phương cần có chế tài nghiêm khắc hơn đối với các công trình công cộng không tuân thủ quy chuẩn tiếp cận. Đã đến lúc các kiến trúc sư, các nhà thầu xây dựng và cơ quan quản lý phải đặt mình vào vị trí của người ngồi xe lăn trước khi đặt viên gạch đầu tiên.
Đừng để những "gờ nhỏ" tiếp tục ngăn cản những khát vọng lớn. Một lối đi bằng phẳng, một tay vịn đúng tầm, một thang máy có chữ nổi... không chỉ là những khối bê tông, sắt thép. Đó là sự thấu cảm, là sự công bằng và là thước đo lòng nhân ái của một cộng đồng.
Mong rằng, đã đến lúc chúng ta đo lường sự phát triển bằng nụ cười tự tin của người khuyết tật khi họ có thể tự mình lăn bánh vào những không gian công cộng.