Ngày 16-6, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Quảng Ngãi đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can đối với Lê Quý Bảo (19 tuổi), Trần Ngọc Vũ (21 tuổi) và Hồ Quang An (25 tuổi) để điều tra về tội giết người xảy ra ở quán bar Mợ Chảnh.
Theo kết quả điều tra ban đầu, khuya 4-6 rạng sáng 5-6, xuất phát từ những việc nhỏ nhặt trong lúc vui chơi tại quán bar Mợ Chảnh (phường Nghĩa Lộ, tỉnh Quảng Ngãi), nhóm của Trần Ngọc Vũ (trú phường Đức Phổ, Quảng Ngãi) xảy ra mâu thuẫn với một nhóm thanh niên ngồi ở bàn số 14.
Nhận thấy Vũ có hiềm khích với nhóm thanh niên này, Lê Quý Bảo (trú xã Nghĩa Hành, Quảng Ngãi) đã rời quán bar ra khu vực để xe, mở cốp xe máy lấy một con dao giấu trong túi quần rồi quay lại quán với mục đích sử dụng khi xảy ra xô xát.
Khi thấy Hồ Quang An và Trần Ngọc Vũ đi qua khu vực bàn số 14, Bảo lập tức đi theo rồi áp sát nhóm thanh niên đang ngồi tại đây.
Sau đó, Bảo dùng dao mang theo tấn công anh P.Đ.C.(24 tuổi, trú xã Vệ Giang, tỉnh Quảng Ngãi).
Nạn nhân bị đâm 3 nhát, trong đó có một nhát ở vùng lưng gây tổn thương động mạch chủ, rách phổi, mất máu cấp dẫn đến tử vong.
Tại cơ quan điều tra, các bị can đã thừa nhận hành vi phạm tội. Lời khai của các bị can phù hợp với tài liệu, chứng cứ mà cơ quan điều tra thu thập được.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Công an Đồng Nai đã trích xuất camera, xác minh việc hai nhóm thanh niên đuổi chém nhau gây náo loạn trung tâm tâm thành phố khuya 19/5.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Mua nhà nhưng không có quyền với đất, cán bộ khởi kiện khi bị thu hồi

Vụ kiện hành chính lĩnh vực quản lý đất đai và yêu cầu bồi thường thiệt hại giữa ông Hưng và Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc (cũ) vừa được TAND Tối cao lựa chọn làm án để các tòa án toàn quốc nghiên cứu áp dụng từ 1/7.
Nội dung vụ kiện thể hiện, năm 1991, vợ chồng ông Hưng về công tác tại TAND huyện thuộc tỉnh Vĩnh Phú (cũ) và được cơ quan phân nhà.
Khi Tòa chuyển trụ sở mới, ông Hưng làm đơn xin mua nhà thanh lý và được Tòa đồng ý bán cho 3 gian nhà với số tiền 4 triệu đồng, năm 1998.
10 năm sao, UBND huyện này có quyết định thu hồi và chuyển mục đích sử dụng đối với toàn bộ đất trụ sở cũ, trong đó có căn nhà ông Hưng đang sinh sống. Ông làm đơn xin hợp thức đất nhưng không được chấp nhận nên đã có khiếu nại.
UBND huyện và tỉnh đã bác khiếu nại. Đến tháng 7/2011, huyện ra quyết định cưỡng chế giải phóng mặt bằng đối với tài sản nhà ông Hưng.
Trong đơn kiện, ông cho rằng các quyết định trên là trái pháp luật, xâm phạm đến quyền và lợi ích hợp pháp của gia đình ông vì đủ điều kiện được làm thủ tục cấp sổ đỏ.
Huyện chưa giải phóng mặt bằng đã đấu giá quyền sử dụng đất. Ông cũng cho rằng tỉnh ban hành quyết định giải quyết khiếu nại nhưng không gửi cho vợ chồng ông nhưng đã thực hiện cưỡng chế. Đâylà xâm phạm quyền và lợi ích chính đáng của gia đình ông.
Ông do đó khởi kiện tỉnh và huyện, yêu cầu bồi thường 942 triệu đồng do việc cưỡng chế gây ra và bồi thường danh dự nhân phẩm 300 triệu đồng.
Chủ tịch tỉnh: Hợp đồng ghi rõ chỉ bán nhà, không bán đất
Người bị kiện là Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc (cũ) trình bày việc ông Hưng đề nghị được xem xét cấp sổ đỏ 3 gian nhà công vụ mua thanh lý là không có cơ sở. Lý do, từ năm 1984 đến 2007, chủ sở hữu thửa đất là TAND huyện, không phải ông Hưng.
Tại Hợp đồng mua bán nhà thanh lý không thể hiện tài sản thanh lý là nhà ở gắn liền với đất ở, mà chỉ thể hiện phần nhà. Ông Hưng cũng không phải là người bị nhà nước thu hồi đất, không thuộc đối tượng được bồi thường về đất theo
quy định hay diện được xét cấp sổ đỏ theo Luật đất đai.
Theo chủ tịch tỉnh, việc tỉnh và huyện quy hoạch và đấu giá đất tại khu vực đó phục vụ hạ tầng, kinh tế địa phương và đúng quy định. Bị đơn khẳng định đã trả lời khiếu nại của ông Hưng đúng luật.
UBND huyện cùng quan điểm, khẳng định khi TAND huyện này chỉ bán thanh lý nhà "không phải thanh lý nhà ở gắn liền với đất ở".
7 năm sau khi khởi kiện, vụ kiện của ông Hưng mới có phán quyết sơ thẩm vào tháng 11/2018. Theo đó, ông Hưng bị bác đơn khởi kiện và toàn bộ các yêu cầu liên quan.
Do có đơn kháng cáo, một năm sau, vụ kiện của ông được TAND cấp cao tại Hà Nội xét xử theo trình tự phúc thẩm song kết quả không thay đổi nhiều.
Đơn khởi kiện và mọi yêu cầu khởi kiện của ông Hưng vẫn bị bác. Song HĐXX buộc UBND thị trấn phải trả ông Hưng 272.000 đồng. Đây là giá trị tài sản nguyên vật liệu của gia đình ông Hưng bị cưỡng chế.
Không đồng ý với con số 272.000 đồng, vợ chồng ông Hưng có đơn đề nghị xem xét bản án phúc thẩm trên theo thủ tục giám đốc thẩm.
TAND Tối cao: Dân tuy không sở hữu đất vẫn phải được bồi thường nhà
Tại phiên giám đốc thẩm tháng 4/20243, Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao đánh giá, về phương diện quyền sử dụng đất, do ông Hưng chỉ mua tài sản là nhà thanh lý mà không có bất kỳ văn bản hay thỏa thuận nào về việc chuyển nhượng quyền sử dụng đất gắn liền. Do đó, Tòa sơ thẩm và phúc thẩm đều xác định ông không đủ điều kiện được bồi thường về đất là có căn cứ.
Tuy nhiên, Tòa Tối cao đã chỉ ra, dù chủ thể bị thu hồi đất về mặt hành chính là cơ quan nhà nước, nhưng ông Hưng mới là chủ sở hữu hợp pháp đối với 3 gian nhà mua thanh lý.
Ông Hưng mua nhà này để ở lâu dài, không phải là mua bán vật liệu hay phế liệu. Nhà của ông Hưng đã được tạo lập và sử dụng ổn định từ trước thời điểm Nhà nước ban hành quyết định thu hồi đất và trước cả khi có quy hoạch sử dụng đất tại địa phương.
Từ những phân tích đó, Tòa án tối cao đã vận dụng Điều 43 Luật Đất đai năm 2013 để bảo vệ quyền lợi cho người dân. Cụ thể, theo quy định này, người bị thu hồi đất dù không thuộc diện được bồi thường về đất thì vẫn phải được bồi thường thiệt hại đối với các tài sản gắn liền với đất bị thu hồi.
"Nên lẽ ra, sau khi có quyết định thu hồi đất, UBND huyện phải thực hiện việc kiểm kê các tài sản của ông Hưng đê có cơ sở xem xét việc bồi thường hoặc hỗ trợ đối với các tài sản có trên đất bị thu hồi (nếu có) thì mới đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp cho gia đình ông", Tòa tối cao nêu.
Bên cạnh vấn đề bồi thường, Tòa Tối cao còn chỉ ra những sai phạm trong thủ tục cưỡng chế giải phóng mặt bằng của UBND huyện.
Việc cơ quan này ban hành quyết định cưỡng chế dựa trên các quy định xử phạt vi phạm hành chính là hoàn toàn sai lệch về đối tượng và bản chất vụ việc. Do gia đình ông Hưng không có bất kỳ hành vi vi phạm hành chính nào trong việc sử dụng đất, và diện tích này được thu hồi theo quy hoạch chung chứ không phải do xử lý vi phạm.
Tòa Tối cao án cũng phê bình việc UBND huyện lập biên bản kiểm kê thiếu chính xác, bỏ qua nhiều tài sản thực tế mà gia đình ông Hưng đã đầu tư xây dựng, tôn tạo trong nhiều năm.
Vào ngày thực hiện cưỡng chế giải phóng mặt bằng, UBND thị trấn mới lập biên bản kiểm kê tài sản và xác định "ngoài 3 gian nhà trên đất không còn tài sản nào khác" là không đúng với thực tế, Toà Tối cao nhận định.
Cùng ngày, sau khi đã tiến hành cưỡng chế, UBND thị trấn lập Biên bản kiểm kê tài sản còn lại (cửa gỗ, gạch chỉ...) và bán thanh lý được 272.000 đồng và sung công quỹ. Đây là lý do TAND cấp cao tại Hà Nội trong bản án phúc thẩm đã tuyên thị trấn phải trả lại 272.000 đồng cho nhà ông Hưng.
Song theo Tòa tối cao, tòa sơ thẩm chưa xem xét quyền lợi tài sản của ông Hưng đã bác yêu cầu khởi kiện là chưa đủ căn cứ. Tòa phúc thẩm tuyên thị trấn phải trả lại 272.000 đồng cho ông Hưng "cũng là không đúng".
Từ những phân tích trên, TAND Tối cao quyết định tuyên hủy cả án sơ thẩm và phúc thẩm.
Vụ án được giao về cho TAND tỉnh Phú Thọ giải quyết lại theo thủ tục sơ thẩm theo đúng quy định của pháp luật.
Án lệ của TAND Tối cao từ vụ tranh chấp này được xác lập với nguyên tắc: Nhà nước thu hồi đất, bên mua tài sản trên đất không đủ điều kiện được bồi thường về đất nhưng được xem xét bồi thường, hỗ trợ đối với tài sản trên đất.
Như vậy, quyền sở hữu tài sản hợp pháp của người dân luôn được pháp luật bảo vệ, ngay cả khi tài sản đó nằm trên đất thuộc quyền quản lý của Nhà nước và Nhà nước thu hồi vì lợi ích chung. Án lệ đảm bảo, không người dân nào bị "mất trắng" những tài sản mà họ đã dày công tạo lập hợp pháp.
*Tên nhân vật được thay đổi
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Cựu Viện trưởng Y dược học dân tộc TP HCM được gia đình khắc phục hết 47 tỷ đồng 'nhận hối lộ'

Ngày 15/6, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội xem xét kháng cáo trong vụ án đưa và nhận hối lộ, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, diễn ra giữa Công ty dược LanQ và 13 bệnh viện, trung tâm y tế toàn quốc, do có kháng cáo của 15 bị cáo.
Trong số này có ông Huỳnh Nguyễn Lộc, 46 tuổi, bị xác định nhận hối lộ nhiều nhất. Mỗi lần đều bảo trợ lý đi lấy tiền và dùng "ám hiệu" để xác nhận. Ông bị TAND Hà Nội tuyên 14 năm tù - cao nhất trong nhóm tội này và có kháng cáo kêu oan, xin xem xét lại toàn bộ án sơ thẩm.
Tại phiên phúc thẩm, ông Lộc giữ nguyên quan điểm, nói "không có nhu cầu" nhận tiền, còn việc cấp dưới đi nhận tiền mang đi đâu làm gì ông không chỉ đạo hay can thiệp. Ông khẳng định cấp dưới có toàn quyền quyết định công việc mà không cần phải thông qua ông, dù là Viện trưởng.
Ông Lộc trình bày dài, nhiều lần HĐXX phải yêu cầu dừng, song về cơ bản không có tình tiết mới.
VKS đánh giá có đầy đủ bằng chứng xác định tội nhận hối lộ của ông. Dù tại tòa ông không thừa nhận hành vi song đã được gia đình khắc phục toàn bộ hậu quả. Cơ quan công tố do đó đề nghị cấp phúc thẩm giảm cho ông Lộc 2-3 năm tù về tội Nhận hối lộ, xuống còn 11-12 năm.
Hậu quả vụ án cơ bản được khắc phục
Ngoài ông Lộc đã được gia đình nộp lại toàn bộ tiền, VKS ghi nhận nhiều người kháng cáo khác đã khắc phục toàn bộ hậu quả phần dân sự theo trách nhiệm tòa sơ thẩm tuyên.
Trong số này có ông Nguyễn Mạnh Quyền, Chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Y dược LanQ, đã nộp lại hơn 16 tỷ đồng, cũng được VKS đề nghị giảm 2-3 năm tù. Ông bị cấp sơ thẩm phạt án cao nhất, 19 năm tù về 2 tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Đưa hối lộ.
Đồng phạm của ông, ông Phạm Văn Cách, Chủ tịch HĐQT Cty CP dược phẩm Sơn Lâm là người bị tuyên án cao thứ 2 - án 15 năm với hai tội trên. Ông cũng đã khắc phục đủ tiền, được VKS đề nghị giảm 2-4 năm tù.
Các bị cáo còn lại cũng được VKS xét các tình tiết giảm nhẹ mới, hậu quả vụ án cơ bản đã khắc phục hết, để đề nghị giảm 3-9 tháng tù, hoặc chuyển án tù sang án treo.
Bán thuốc sai nhãn, hối lộ để tuồn thuốc vào bệnh viện
Các bị cáo trong vụ án này liên quan hai nhóm sai phạm: gian lận hóa đơn, nguồn gốc thuốc để trục lợi tiền thanh toán bảo hiểm xã hội và đưa nhận hối lộ để tuồn thuốc vào nhiều bệnh viện.
Ở nhóm sai phạm thứ nhất, ông Quyền, chủ Bệnh viện LanQ ở tỉnh Bắc Giang, bị xác định thông đồng để Công ty Sơn Lâm của ông Cách trúng thầu cung cấp thuốc.
Giá thuốc sau đó bị hai ông chủ nâng khống, dùng thuốc khác dán đè nhãn để bán trong quá trình điều trị cho bệnh nhân tại bệnh viện. LanQ sau đó được Bảo hiểm Xã hội tỉnh Bắc Giang thanh toán 40 tỷ đồng. Trong đó, 18 tỷ đồng được xác định là tiền trục lợi trái phép từ hành vi lừa đảo.
Trong quá trình này, ông Lại, cựu giám đốc BHXH Bắc Giang được LanQ hối lộ 700 triệu đồng để được ứng tiền, thanh toán tiền thuốc nhanh dù LanQ chưa đủ giấy tờ.
Tại phiên sơ thẩm, ông Lại khai có nhận tiền và kể khổ khi bị doanh nghiệp "lao vào phòng làm việc", nhét phong bì tiền trong tập tài liệu hoặc chạy theo ông để đưa tiền.
Ông cho rằng khi cầm tiền, nhận thức pháp luật còn hạn chế, không nghĩ đó là nhận hối lộ. Ông từng từ chối nhung hươu quý, phong bì dày của bệnh viện, những món quà giá trị hơn rất nhiều.
Ở nhóm sai phạm thứ hai, liên quan ông Cách và quá trình đưa hối lộ 71 tỷ đồng cho sếp 13 bệnh viện để được bán thuốc, dược liệu.
Ông Cách khai đưa tiền nhằm tránh bị "gây khó dễ". Tiền được chuyển khoản hoặc đưa thẳng tiền mặt, trực tiếp cho sếp bệnh viện hoặc tài khoản của người quen, tùy nhu cầu.
Ví dụ, bà Hương, cựu giám đốc Bệnh viện Y học cổ truyền tỉnh Thái Nguyên sẽ bảo chuyển vào tài khoản em gái, ghi nội dung chuyển khoản là "cọc mua đất". Nhưng bà phân trần, nhận qua tài khoản để dễ hạch toán khi tiêu tiền cho việc chung của viện, vì nếu là của hối lộ, bà đã nhận bằng tiền mặt.
Trong khi ông Lộc, cựu viện trưởng của Viện Y dược học dân tộc TP HCM, phản đối cáo buộc gay gắt, nói "không có nhu cầu" nhận hối lộ vì làm ra nhiều tiền, bạn bè có điều kiện thường xuyên hỗ trợ.
Tin Gốc: Vnexpress

