Ngày 6-4, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết Phòng An ninh điều tra Công an tỉnh vừa phát hiện đường dây mua bán trái phép hóa đơn giá trị gia tăng (hóa đơn thuế) xảy ra trên địa bàn tỉnh và nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước.
Kết quả điều tra bước đầu xác định trong quá trình hoạt động kinh doanh tại xã Tề Lỗ (tỉnh Phú Thọ), Nguyễn Đức Nghĩa (53 tuổi, ở xã Tề Lỗ) nhận thấy nhu cầu mua hóa đơn thuế khống của một số tổ chức, cá nhân để hợp thức hóa nguồn hàng hóa đầu vào.
Từ đó Nghĩa đã trực tiếp quản lý, điều hành Công ty TNHH thương mại Tuấn Anh Vĩnh Phúc, Công ty TNHH máy công trình Trường An và tận dụng các mối quan hệ xã hội, thông qua Zalo, Telegram để liên hệ mua hóa đơn thuế khống, sau đó bán lại nhằm thu lợi bất chính.
Bước đầu công an xác định số lượng hóa đơn thuế mà Nghĩa và những người liên quan đã mua bán trái phép có giá trị hàng trăm tỉ đồng.
Căn cứ vào kết quả điều tra ban đầu, ngày 18-3, Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra quyết định khởi tố vụ án mua bán trái phép hóa đơn xảy ra tại tỉnh Phú Thọ và một số tỉnh, thành phố.
Đến ngày 27-3, Cơ quan an ninh điều tra tiếp tục ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Nguyễn Đức Nghĩa về tội mua bán trái phép hóa đơn.
Ngoài Nghĩa, công an cũng khởi tố 6 người có liên quan ở các địa phương khác.
Hiện vụ án đang được tiếp tục điều tra, mở rộng.

Ngày 4/6, Tổ điều tra Khu vực 2 - Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng đã bắt tạm giam đối với Đỗ Phú Tâm (SN 1999, trú tại phường Điện Bàn Bắc, Đà Nẵng) để điều tra về tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Kết quả điều tra xác định khoảng tháng 2/2023, Tâm được chủ một quán nhậu trên đường Nguyễn Phước Lan (phường Hòa Xuân, Đà Nẵng) thuê làm quản lý kiêm thu ngân.
Trong quá trình làm việc, Tâm được giao trực tiếp quản lý doanh thu, thu tiền thanh toán của khách, ghi chép doanh thu hàng ngày, quản lý hoạt động thu, chi và chịu trách nhiệm đối với toàn bộ nguồn tiền doanh thu phát sinh tại quán.
Lợi dụng sự tin tưởng của chủ cơ sở kinh doanh, từ tháng 2/2025, Tâm nảy sinh ý định chiếm đoạt tiền doanh thu để phục vụ mục đích tiêu xài cá nhân. Đối với các khoản thanh toán bằng hình thức chuyển khoản, Tâm không thể can thiệp để chiếm đoạt.
Tuy nhiên, đối với các khoản thanh toán bằng tiền mặt, sau khi trực tiếp nhận tiền từ khách, Tâm không nộp đầy đủ cho chủ quán mà giữ lại sử dụng cá nhân, không ghi nhận đầy đủ vào sổ theo dõi doanh thu.
Để che giấu hành vi phạm tội, Tâm thường xuyên ghi chép doanh thu thấp hơn doanh thu thực tế phát sinh, khiến chủ quán không phát hiện số tiền bị thất thoát. Bằng thủ đoạn trên, tháng 2-12/2025, đối tượng đã nhiều lần chiếm đoạt tiền doanh thu của quán với tổng số tiền gần 900 triệu đồng.
Tin Gốc: Dân Trí
Pháp Luật
Ranh giới 'bảo vệ công lý' và đặc quyền bảo mật của luật sư với thân chủ

Thi thể chỉ được tình cờ phát hiện vào 5 tháng sau đó, năm 1973. Garrow bị xét xử vào hè 1974, bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 25 năm sau khi thừa nhận giết 4 người.
Khi bị phát hiện đã giữ bí mật thông tin, hai luật sư Frank H. Armani và Francis Belge phải đối mặt với các cáo buộc hình sự và nguy cơ bị tước quyền hành nghề luật sư.
Armani và Belge tuyên bố bị ràng buộc bởi nghĩa vụ bảo mật "không được tiết lộ thông tin có thể buộc tội thân chủ".
Tòa án quận New York chấp nhận điều này, cho rằng "vì lợi ích công lý". Theo tòa án, khi mối quan hệ giữa luật sư và thân chủ được bảo mật thì tư vấn pháp lý mới đạt hiệu quả cao. Nếu không thể nắm được tất cả thông tin về vụ án, luật sư chỉ có thể bào chữa cho thân chủ một cách nửa vời. Điều này tất yếu bao gồm việc kể cho luật sư mọi thứ có liên quan đến tội ác.
Armani và Belge được tuyên vô tội. Công tố viên kháng cáo.
Tòa phúc thẩm ủng hộ phán quyết của tòa sơ thẩm, nhưng bày tỏ lo ngại về đặc quyền luật sư - thân chủ không có giới hạn. Tòa lưu ý các luật sư dù bảo vệ thân chủ nhưng cũng phải "tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức cơ bản của con người".
Vụ án này đã trở thành ví dụ điển hình trong các khóa học đạo đức pháp lý. Nó nêu bật nghĩa vụ đạo đức của luật sư trong việc giữ bí mật thông tin của thân chủ, đồng thời giúp định hình sự phát triển của các quy tắc đạo đức về tính bảo mật.
Ở các nước theo hệ thống Thông luật (Common Law) như Mỹ, Canada hay Australia, đặc quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ (attorney-client privilege) được xem là nguyên tắc nền tảng.
Theo đó, quyền bảo mật là quyền của thân chủ từ chối tiết lộ và ngăn chặn bất kỳ người nào khác tiết lộ các thông tin trao đổi bí mật giữa thân chủ với luật sư.
Tòa án Tối cao Mỹ cho rằng bằng cách đảm bảo tính bảo mật, đặc quyền này khuyến khích thân chủ tiết lộ "đầy đủ và thẳng thắn" cho luật sư của họ, nhờ đó luật sư có thể đưa ra lời khuyên công bằng và hiệu quả hơn.
Theo Hiệp hội Luật sư Mỹ (ABA), quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ là điều kiện thiết yếu để đảm bảo quyền được xét xử công bằng trong mọi hệ thống pháp luật hiện đại.
Vì vậy, trong đa số trường hợp, luật sư không được tiết lộ thông tin của thân chủ và không có nghĩa vụ tố giác hành vi phạm tội đã xảy ra, mọi thông tin trao đổi phục vụ tư vấn pháp lý được giữ kín. Tuy nhiên, quyền bảo mật không phải là "lá chắn" tuyệt đối.
Trên thực tế, luật sư có thể hoặc buộc phải tiết lộ thông tin khi tội phạm đang và sắp xảy ra có nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng; bị thân chủ lợi dụng để thực hiện hành vi phạm tội; phải báo cáo theo luật riêng (đặc biệt trong lĩnh vực tài chính).
Tại Mỹ, trong vụ án United States v. Zolin, Tòa án Tối cao cho phép tòa án xem xét tài liệu bảo mật nếu có dấu hiệu thân chủ sử dụng luật sư để thực hiện gian lận. Nguyên tắc này được gọi là "ngoại lệ tội phạm - gian lận" (crime-fraud exception).
"Ngoại lệ tội phạm - gian lận" có thể khiến đặc quyền trở nên vô hiệu khi các cuộc trao đổi giữa luật sư và thân chủ được sử dụng để thúc đẩy một tội phạm, hành vi sai trái hoặc gian lận.
Trong vụ án Clark v. United States, Tòa án Tối cao Mỹ tuyên bố: "Một thân chủ tham khảo ý kiến luật sư để được tư vấn nhằm phục vụ cho việc thực hiện hành vi gian lận sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ pháp luật. Anh ta phải để sự thật được nói ra".
Tại Anh, nguyên tắc này đã xuất hiện từ rất sớm trong vụ R v. Cox and Railton (1884), tòa án khẳng định quyền bảo mật không bảo vệ các trao đổi nhằm mục đích gian lận. Nếu một người tham khảo ý kiến luật sư để thực hiện mục đích phạm tội thì bất kể luật sư có cố ý hỗ trợ việc thực hiện mục đích đó hay không, các cuộc trao đổi giữa thân chủ và luật sư không được hưởng đặc quyền bảo mật.
Trong các nước thuộc Liên minh châu Âu, quyền bảo mật được ưu tiên khi bào chữa hoặc tư vấn pháp lý, nhưng khi tham gia giao dịch tài chính, luật sư có thể phải báo cáo giao dịch đáng ngờ theo luật chống rửa tiền.
Tại Trung Quốc, quyền bảo mật không được công nhận đầy đủ như trong hệ thống Thông luật. Luật sư vẫn có nghĩa vụ giữ bí mật nghề nghiệp, nhưng có thể bị yêu cầu cung cấp thông tin, nghĩa vụ hợp tác với cơ quan điều tra được đặt cao hơn.
Điều 46 của Luật Tố tụng Hình sự Trung Quốc quy định: "Luật sư bào chữa có quyền giữ bí mật các tình tiết và thông tin liên quan đến thân chủ mà họ biết được trong quá trình hành nghề. Tuy nhiên, nếu luật sư bào chữa biết được trong quá trình hành nghề rằng thân chủ hoặc bất kỳ người nào khác đang chuẩn bị hoặc đang thực hiện hành vi phạm tội gây nguy hại đến an ninh quốc gia, an ninh công cộng hoặc gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an toàn cá nhân của người khác, phải kịp thời thông báo cho cơ quan tư pháp".
Dù có điểm khác nhau, các hệ thống đều hướng tới một mục tiêu chung: đảm bảo mọi người - kể cả người bị buộc tội - có quyền được bào chữa công bằng. Trong cấu trúc đó, luật sư không phải người phán xét mà là người bảo vệ quy trình công lý.
Ranh giới không nằm ở việc biết hay không biết sự thật mà ở việc luật sư có trở thành một phần của hành vi phạm tội hay không. Nếu vượt ranh giới, như giúp tiêu hủy chứng cứ, họ có thể bị truy tố như đồng phạm, toàn bộ "lá chắn đặc quyền" lập tức sụp đổ.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Bi kịch từ những kèo cá độ: Gã thanh niên sát hại tài xế xe ôm để lấy tiền trả nợ

Ngày 16/6, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.HCM, đang tạm giữ Võ Minh Duy (29 tuổi, ngụ xã Phước Hòa, Tp.HCM) để làm rõ hành vi giết người, cướp tài sản.
Theo thông tin điều tra ban đầu, Võ Minh Duy (SN 1997, ngụ ấp 2A, xã Phước Hòa, Tp.HCM) từ cuối năm 2025 đã tham gia đánh bạc bằng hình thức cá độ đá gà trên không gian mạng.
Do liên tục thua cược, Duy đã vay mượn tiền của gia đình, người thân và bạn bè với tổng số tiền khoảng 300 triệu đồng.
Do mất khả năng chi trả các khoản nợ, Duy rời khỏi địa phương, thuê phòng trọ tại phường Phú Lợi để sinh sống và làm nhân viên bán nước giải khát.
Trong quá trình này, đối tượng nảy sinh ý định cướp tài sản của người chạy xe ôm nhằm có tiền trả nợ. Khoảng 5h45 ngày 13/6/2026, Duy rời phòng trọ, đón xe ôm đến khu vực phường Bến Cát. Sau đó, Duy quay trở lại phòng trọ lấy dao cất trong túi quần rồi tiếp tục đi bộ ra khu vực đường Huỳnh Văn Lũy giao với đường Mỹ Phước – Tân Vạn để tìm người chở thuê.
Khoảng 7h20 cùng ngày, Duy gặp ông N.B.K. (SN 1974, ngụ tỉnh Đồng Nai), là tài xế xe ôm công nghệ, thuê ông N.B.K. chở đến khu vực tổ 1, ấp Suối Con, xã Phước Hòa, là nơi có các lô cao su vắng người qua lại.
Khi đi sâu vào khu vực đường đất đỏ trong lô cao su, cách đường nhựa khoảng 500m, Duy khống chế ông K. và tấn công nạn nhân, chiếm đoạt xe mô tô rồi rời khỏi hiện trường.
Ngay sau khi tiếp nhận tin báo, Phòng Cảnh sát hình sự Công an Tp.HCM đã phối hợp Công an xã Phước Hòa và các đơn vị nghiệp vụ triển khai lực lượng truy xét. Đến khoảng 11h cùng ngày, lực lượng Công an đã xác định và mời Võ Minh Duy về trụ sở làm việc khi đối tượng đang xử lý vết thương tại một con hẻm gần trụ sở Công an phường Tân Uyên.
Ngoài ông K., Duy khai nhận đã thực hiện thêm 2 vụ khác, cướp được tiền, điện thoại và 2 xe máy của 2 tài xế xe ôm công nghệ.
Hiện Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.HCM đang tiếp tục điều tra mở rộng vụ án để xử lý đối tượng theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

