Theo báo cáo được công bố tại Diễn đàn Kinh tế thể thao 2026 cuối tuần trước, thể thao tại Việt Nam đang dần thành một ngành kinh tế. Quy mô của kinh tế thể thao Việt Nam giai đoạn 2024-2025 ước tính khoảng 3-5 tỷ USD.
Trong khi đó, trên thế giới, Statista và một số đơn vị ước tính quy mô thị trường thể thao (gồm bản quyền truyền thông, tài trợ và doanh thu ngày thi đấu) hiện có giá trị đến 400-500 tỷ USD.
Nhóm nghiên cứu cho biết Việt Nam đang ở giai đoạn đầu tiên phát triển nền kinh tế thể thao khi các nhu cầu thị trường đã hình thành, nhưng chuỗi cung ứng chưa hoàn chỉnh. Với tốc độ tăng trưởng 8-15% mỗi năm, kinh tế thể thao ở Việt Nam còn nhiều dư địa để phát triển và dự báo có thể đạt quy mô 8-10 tỷ USD vào 2030, 20-30 tỷ USD vào 2040.
Tuy nhiên, để hiện thực hóa những con số này, kinh tế thể thao tại Việt Nam cần giải quyết khá nhiều nút thắt.
Thứ nhất, Việt Nam vẫn hạn chế về cơ sở hạ tầng, khiến nhiều đơn vị gặp khó khăn trong tổ chức các giải đấu có quy mô lớn với giá trị thương mại cao. Nhìn chung, phần lớn sân vận động, nhà thi đấu… đã xây dựng từ lâu, thiếu trang thiết bị hiện đại, xuống cấp và vẫn thuộc sự quản lý của các địa phương.
“Trong nhiều năm, thể thao Việt Nam tồn tại một nghịch lý quen thuộc – sự quan tâm của công chúng rất lớn, nhưng hạ tầng thi đấu lại không tương xứng. Các giải đấu quốc tế (nếu có) thường phải liệu cơm gắp mắm về quy mô tổ chức”, nhóm nghiên cứu viết trong Báo cáo Kinh tế thể thao Việt Nam 2026.
Thực tế, sân vận động Mỹ Đình hay Thống Nhất chủ yếu vẫn phục vụ thi đấu, chưa khai thác hết giá trị kinh tế, trong khi các nước phát triển sử dụng sân vận động quanh năm cho nhiều sự kiện khác nhau nhằm tăng số ngày khai thác, đa dạng nguồn thu ngoài thể thao. Các nhà thi đấu với ưu điểm chi phí vận hành thấp hơn sân vận động, dễ lấp kín cũng vẫn chưa có hệ thống giải đấu đủ mạnh để khai thác tối đa.
Môn thể thao mới cũng khó du nhập khi thiếu địa điểm tổ chức. Hiệp hội thể thao ôtô cho biết thời gian qua, một số đối tác Nhật Bản rất muốn đưa giải đua xe chuyên nghiệp về Việt Nam nhưng gặp trở ngại do thiếu đường đua đạt chuẩn.
Tình trạng này sắp tới có thể được cải thiện nhờ việc một số tập đoàn lớn bắt đầu tham gia như Vingroup với sân vận động PVF (60.000 chỗ tại Hưng Yên), Trống Đồng (135.000 chỗ tại Hà Nội) hay Sun Group với dự án Khu liên hợp thể dục thể thao Quốc gia Rạch Chiếc (TP HCM).
Chủ tịch Công ty cổ phần Động Lực Lê Văn Thành cũng kiến nghị nên đẩy mạnh việc xã hội hóa hạ tầng thể thao. Ông Thành nhận định nếu Nhà nước đầu tư một sân vận động lớn trong 20-30 năm sẽ rất lãng phí. Tuy nhiên, doanh nhân này cho rằng các công ty tư nhân khi được giao đất và xây dựng một sân thi đấu “sẽ khai thác hiệu quả hơn”.
Quy trình, thủ tục để tổ chức sự kiện ở Việt Nam cũng được đánh giá khó hơn so với một số quốc gia trong khu vực. Ông Lim Son, Chủ tịch đơn vị chuyên tổ chức sự kiện boxing quốc tế VSP cho biết ở Hàn Quốc, họ không phải xin quá nhiều giấy phép mà chủ yếu làm việc cùng các liên đoàn, hiệp hội và tập trung vào yếu tố thương mại. Tuy nhiên, ở Việt Nam, ông nói phải đối mặt với rủi ro khoảng 80% đến từ quy trình, sự chậm trễ và thời gian chờ phê duyệt.
Tương tự, Chủ tịch HĐQT kiêm CEO New Sports Tô Duy cũng cho rằng chưa có sự thống nhất giữa các địa phương trong việc cấp phép tổ chức. “Cùng là xin phép một sự kiện, nhưng mỗi thành phố lại có cách xử lý khác nhau”, lãnh đạo công ty chuyên tổ chức các giải đấu bóng rổ, pickleball này cho hay.
Chính sách phát triển, ưu đãi nhằm khuyến khích việc đầu tư thể thao hay tổ chức các sự kiện tầm cỡ thế giới hiện cũng thiếu. Theo thống kê của Liên đoàn Điền kinh Việt Nam, mỗi năm trong nước có hơn 100 giải chạy thường niên được tổ chức. Tuy nhiên, chỉ một giải trong số này có hơn 20.000 người tham dự theo số liệu BTC công bố và phần lớn chưa có thống kê về đóng góp giá trị kinh tế, du lịch cụ thể với mỗi địa phương.
Trong khi đó, tại Thái Lan, một giải marathon thường được tổ chức vào dịp cuối năm ở Bangkok thu hút gần 48.000 runners từ 86 quốc gia, vùng lãnh thổ trong 2025, mang lại hiệu quả kinh tế rất lớn.
Với nhiều sự hỗ trợ từ chính quyền, Bangkok Marathon không bán vé tham dự cao, thậm chí thấp hơn so với nhiều giải tại Việt Nam. Tuy nhiên, Tổng cục trưởng Du lịch Thái Lan (TAT) Thapanee Kiatphaibool ước tính sự kiện thể thao này đóng góp trực tiếp và gián tiếp cho kinh tế Thái Lan 48 triệu USD, trong đó riêng về du lịch khoảng 40 triệu USD.
Theo tờ The Nation, Chính phủ Thái Lan cam kết hỗ trợ liên tục trong 3 năm (2025–2027) nhằm bảo đảm giúp giải đấu ở Bangkok lọt vào nhóm một trong những giải marathon lớn nhất hành tinh World Marathon Majors (WMM).
Hiện tại, WMM có 7 giải major các thành phố Boston, Berlin, Chicago, London, New York, Tokyo, Sydney. Nhìn chung tại Thái Lan, Nhà nước coi đầu tư sự kiện thể thao như một khoản đầu tư, định vị như sản phẩm quốc gia để góp phần kích cầu, thu hút du khách quốc tế.
Theo bà Trần Thùy Chi, Chủ tịch Vietcontent Group, tại Việt Nam, nhà nước cần chuyển sang vai trò “kiến trúc sư hệ sinh thái”, mở quyền khai thác cơ sở công, hợp pháp hóa quyền kinh doanh thể thao và tạo ưu đãi tài chính cho khu vực tư nhân.
Chủ tịch Động Lực đề xuất cần sớm đưa ra luật về kinh tế thể thao để phát triển ngành này. Theo ông Thành, một quỹ đầu tư về thể thao nên được đưa vào hoạt động. Thông qua đó, các doanh nhân, cá nhận đóng góp vào quỹ này cũng có thể được hưởng quyền lợi về việc khấu trừ thuế.
Ông Cho Hae, Chủ tịch Quỹ xúc tiến thể thao Hàn Quốc cũng cho rằng Chính phủ Việt Nam cần hỗ trợ, kích thích khu vực tư nhân đầu tư vào kinh tế thể thao. Theo chuyên gia này, trước năm 1988, thể thao Hàn Quốc chỉ hướng tới thành tích, huy chương. Nhưng sau đó, quốc gia này đã nhận ra đây là công cụ phát triển kinh tế và ban hành Đạo luật Khuyến khích Công nghiệp Thể thao vào năm 2007, trong đó có các ưu đãi về thuế.
Dầu thô Mỹ WTI giao tháng 5 và dầu Brent giao tháng 6 đều tăng giá, trong đó WTI đã vượt Brent do lo ngại gián đoạn nguồn cung trong ngắn hạn tại eo biển Hormuz. Mỗi thùng dầu Brent tăng 7,8% lên mức 109,03 USD, còn WTI đắt thêm 11,4% lên 111,5 USD.
Thậm chí, theo dữ liệu của S&P Global, giá giao ngay với các lô hàng Brent lên 141,36 USD mỗi thùng - mức cao nhất kể từ khủng hoảng tài chính 2008.
Giá giao ngay phản ánh nhu cầu đối với dầu Brent sẽ được giao trong vòng 10-30 ngày tới. Mức giá cao với các lô hàng giao sớm cho thấy nguồn cung vật chất đang rất khó khăn khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển khoảng 20-25% lượng dầu thô, 30% khí LNG toàn cầu.
Giá dầu thô tiếp tục đi lên sau phát biểu của Tổng thống Donald Trump ngày 2/4 rằng chiến sự có thể kéo dài thêm ít nhất 2-3 tuần, và để ngỏ khả năng leo thang khi Mỹ có thể nhắm mục tiêu vào các cơ sở dầu mỏ của Iran.
Nhà đầu tư lo ngại xung đột kéo dài sẽ đẩy chi phí năng lượng toàn cầu tăng cao, từ đó làm gia tăng lạm phát và kìm hãm tăng trưởng kinh tế. Giá xăng tại Mỹ tăng 37% kể từ khi chiến sự nổ ra, với mức trung bình đạt 4,08 USD mỗi gallon (khoảng 1,08 USD một lít), theo số liệu mới nhất từ Hiệp hội Ôtô Mỹ (AAA). Người tiêu dùng nước này đang chịu sức ép chi phí gia tăng, khi giá cả từ thực phẩm đến vé máy bay đều leo thang, buộc nhiều gia đình phải cân nhắc lại chi tiêu.
"Làn sương mù chiến sự vẫn dày đặc và nguồn cung dầu còn quá thấp để có thể phát tín hiệu an toàn", chiến lược gia trưởng Felix Vezina-Poirier tại BCA Research nhận định.
Trong khi đó, thị trường chứng khoán Mỹ hôm qua mở cửa trong sắc đỏ, nhưng dần phục hồi sau thông tin Iran cùng Oman xây dựng một cơ chế nhằm tạo điều kiện cho tàu thuyền qua lại Hormuz. Nhà đầu tư hiện tập trung vào thời điểm dòng chảy dầu có thể được nối lại qua tuyến vận tải biển chiến lược này.
Chỉ số DJIA giảm 61 điểm, tương đương 0,13%, thu hẹp đà đi xuống sau khi có lúc mất hơn 650 điểm trong phiên. Còn S&P 500 và Nasdaq Composite lần lượt tăng 0,11% và 0,18%, đảo chiều sau khi hạ hơn 1,5%.
Năm 2025 ghi nhận một cột mốc ấn tượng khi xuất khẩu rau quả của Việt Nam đạt 8,5 tỷ USD, trở thành động lực tăng trưởng mới của ngành nông nghiệp.
Bước sang năm 2026, với mục tiêu tham vọng từ 9 đến 10 tỷ USD, ngành rau quả tiếp tục đón tin vui khi 4 tháng đầu năm xuất khẩu đã đạt 2,06 tỷ USD, tăng hơn 22% so với cùng kỳ.
Đáng chú ý, trái bưởi Việt Nam đã mở thành công cánh cửa vào thị trường Úc và ký nghị định thư xuất sang Trung Quốc, hứa hẹn mang về giá trị xấp xỉ 1 tỷ USD. Tuy nhiên, con đường tiến tới mốc 10 tỷ USD không trải đầy hoa hồng.
Trong số ChatToday phát sóng vào ngày mai (16/5) trên báo Dân trí, ông Nguyễn Đình Tùng, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Vina T&T Group, Phó Chủ tịch Hiệp hội Rau quả Việt Nam, thẳng thắn chỉ ra những "điểm nghẽn" có thể cản bước tiến của toàn ngành.
Theo ông Tùng, thách thức lớn nhất hiện nay đến từ những biến động địa chính trị toàn cầu. Căng thẳng tại khu vực Trung Đông khiến các tuyến hàng hải bị gián đoạn, thời gian vận chuyển hàng hóa sang các thị trường xa như châu Âu hay bờ Đông nước Mỹ phải kéo dài thêm từ 10 đến 15 ngày. Điều này khiến nhiều loại trái cây không đáp ứng được yêu cầu bảo quản gần như bị "tê liệt", đồng thời đẩy chi phí logistics lên mức rất cao.
Bên cạnh yếu tố khách quan, những điểm yếu nội tại cũng đang đe dọa mục tiêu tỷ USD. Việc một số lô hàng bị cảnh báo về dư lượng thuốc bảo vệ thực vật, dù chỉ chiếm tỷ lệ nhỏ, vẫn có nguy cơ ảnh hưởng đến thương hiệu chung của nông sản Việt. Ngoài ra, tình trạng ách tắc kiểm nghiệm sầu riêng trong mùa vụ cũng là một cảnh báo về năng lực thông quan hàng hóa.
Vậy đâu là giải pháp để ngành trái cây Việt Nam phát triển bền vững?
Trả lời câu hỏi này, ông Tùng nhấn mạnh vào việc quản lý mã số vùng trồng. Vị chuyên gia ví mã số vùng trồng quan trọng như "sổ đỏ" của một mảnh vườn, giúp truy xuất nguồn gốc minh bạch và khoanh vùng nhanh chóng khi có sự cố.
Ông kiến nghị Bộ Nông nghiệp và Môi trường cùng các địa phương cần chủ động cấp mã số vùng trồng cho toàn bộ diện tích của bà con nông dân, thay vì để người dân hoặc doanh nghiệp tự đi xin như hiện nay.
Bên cạnh đó, vị Phó Chủ tịch Hiệp hội Rau quả Việt Nam cũng chia sẻ khát vọng xây dựng một thương hiệu trái cây quốc gia, biến Việt Nam thành một thế lực xuất khẩu thực sự để phần lớn thặng dư thương mại trở về trong nước. Những loại quả thuần chủng Việt Nam như sầu riêng Ri6, bưởi da xanh hay dừa xiêm Bến Tre hoàn toàn đủ sức gánh vác sứ mệnh tiên phong này.
ChatToday là talkshow với các nhân vật liên quan tới những vấn đề về kinh tế. Sản phẩm này do các thành viên Ban Kinh tế, Báo điện tử Dân trí lên ý tưởng và triển khai thực hiện.
Xuất hiện trên Dân trí và các nền tảng mạng xã hội của báo vào 9h ngày 1 và 16 hàng tháng, ChatToday đem đến những câu chuyện của nhân vật khách mời hoặc các góc nhìn, quan điểm của họ về một chủ đề kinh tế đang được bạn đọc quan tâm.
Quyết định chấp thuận nhà đầu tư cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ được Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND TP.HCM Võ Văn Minh trao cho liên danh nhà đầu tư dự án.
Bày tỏ niềm vui tại buổi lễ, ông Nguyễn Lê Chơn Tâm, Tổng giám đốc Cảng Sài Gòn (liên danh nhà đầu tư cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ) cho biết cảng Cần Giờ nằm trên tuyến vận tải biển chiến lược của khu vực và quốc tế.
Khi dự án này hoàn thành sẽ tạo phát triển đột phá cho hệ thống cảng biển, tăng cường vị thế của Việt Nam trên bản đồ logistics toàn cầu.
Ông Tâm khẳng định liên danh tham gia dự án gồm các doanh nghiệp có kinh nghiệm và tiềm lực trong lĩnh vực đầu tư, khai thác hệ thống cảng biển quy mô lớn, yêu cầu kỹ thuật cao.
Với sự góp mặt của hãng tàu container lớn nhất thế giới MSC sẽ mang đến nguồn lực tài chính giúp nước ta tham gia sâu hơn vào mạng lưới logistics toàn cầu và nâng vai trò trung tâm trung chuyển trong khu vực.
Cù lao Phú Lợi sẽ là nơi xây dựng cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ. "Viên ngọc thô" Phú Lợi đang đợi ngày mài giũa để trở thành mắt xích quan trọng trên hải trình vạn dặm, trở thành điểm trung chuyển của những siêu tàu của thế giới.
Siêu cảng Cần Giờ hình thành sẽ cùng cụm cảng hiện hữu ở phía đối diện Cái Mép - Thị Vải trở thành khối mặt tiền biển đón siêu tàu liền mạch, đưa TP.HCM trở thành trung tâm logistics của khu vực và quốc tế.