Sinh ra với những dị tật bẩm sinh hiếm gặp, một người đàn ông ở Bồ Châu, tỉnh An Huy, Trung Quốc từng phải đối mặt với vô số ánh nhìn tò mò và những khó khăn trong cuộc sống. Thế nhưng, bằng nghị lực phi thường, anh Li đã vượt qua mặc cảm, tự xây dựng cuộc đời độc lập và trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều người.
Theo truyền thông địa phương, anh Li chào đời với hội chứng gây biến dạng tay chân nghiêm trọng. Đôi bàn chân của anh có hình dạng đặc biệt, các ngón bị dính lại với nhau, chỉ còn hai ngón chính, khiến nhiều người liên tưởng đến hình ảnh “móng bò”. Hai bàn tay cũng không phát triển bình thường, các ngón dính sát vào nhau, chỉ còn ba ngón có thể sử dụng, tạo nên hình dáng giống “bàn tay càng cua”.
Đằng sau sự khác biệt ấy là một nguyên nhân khiến nhiều người xót xa. Các bác sĩ cho rằng tình trạng của anh có liên quan đến yếu tố di truyền, xuất phát từ việc ông bà ngoại của anh từng là họ hàng gần. Hôn nhân cận huyết khiến nguy cơ các gen bệnh lặn gặp nhau tăng cao, từ đó có thể dẫn đến những bất thường về sức khỏe ở thế hệ sau.
Anh Li cho biết, trong gia đình anh, thế hệ trước không biểu hiện dấu hiệu bất thường rõ rệt. Tuy nhiên, những thay đổi trong gen đã âm thầm tồn tại và chỉ bộc lộ khi anh được sinh ra. Ngay từ nhỏ, anh đã phải trải qua hành trình dài cùng gia đình đến nhiều bệnh viện để tìm kiếm hy vọng. Thế nhưng, kết luận cuối cùng của các bác sĩ là đây là một dạng dị tật di truyền, không nhất thiết phải can thiệp phẫu thuật.
Nhớ lại thời thơ ấu, anh Li từng kể rằng mẹ anh nhiều lần bật khóc khi nhìn thấy hình hài của con trai. Nỗi đau của người mẹ không chỉ đến từ sự thương con mà còn từ những lo lắng về tương lai khi con phải sống với những khiếm khuyết khác biệt.
Dù vậy, anh Li không để số phận quyết định cuộc đời mình. Anh học cách thích nghi với cơ thể, tự chăm sóc bản thân và từng bước tìm kiếm công việc phù hợp. Trước đây, anh tự học cách thổi bóng bay để kiếm sống, sau đó phát triển công việc kinh doanh liên quan đến khí heli.
Hiện tại, anh có thể tự lo liệu phần lớn sinh hoạt hằng ngày và tự tin khẳng định khả năng của mình: “Tôi có thể làm mọi việc, chỉ trừ lái xe”. Không chỉ vậy, niềm hạnh phúc lớn nhất của anh là cả ba người con đều khỏe mạnh, không thừa hưởng những dị tật giống bố.
Câu chuyện của anh Li không chỉ nói về nghị lực vượt lên nghịch cảnh mà còn gợi nhắc về tầm quan trọng của việc hiểu biết về sức khỏe di truyền. Theo các chuyên gia, khi những người có quan hệ huyết thống gần kết hôn, khả năng cùng mang một gen bệnh lặn sẽ cao hơn so với dân số thông thường. Nếu cả hai cùng mang gen này, con cái có nguy cơ mắc các bệnh hoặc dị tật bẩm sinh cao hơn.
Chính vì những nguy cơ đó, nhiều quốc gia đã có quy định hạn chế hoặc cấm hôn nhân cận huyết nhằm bảo vệ sức khỏe của thế hệ sau. Trường hợp của anh Li là một câu chuyện buồn về hậu quả của những yếu tố di truyền, nhưng đồng thời cũng là minh chứng rằng nghị lực và sự cố gắng có thể giúp con người vượt qua những giới hạn tưởng chừng không thể.
Hòn đảo có biệt danh "nơi có mật độ dân số đông nhất thế giới". Các túp lều bám vào vách đá, tạo thành mạng lưới hẻm nhỏ vừa đủ hai người lách qua. Từng tấc đất đều được tận dụng để dựng nhà ở hoặc cơ sở kinh doanh.
Người dân tập trung tại hòn đảo này vì nguồn lợi thủy sản. Vùng nước sâu bao quanh Migingo có lượng lớn cá rô sông Nile. Việc sống tại đảo giúp ngư dân tiết kiệm nhiên liệu và tiếp cận người mua. Mỗi sáng, hơn 100 chiếc thuyền cập bến để giao hàng. Theo Islands, tại các thị trường quốc tế, phile cá rô sông Nile có giá xuất khẩu lên tới 300 USD cho khoảng 0,9 kg.
Migingo vận hành như một thành phố thu nhỏ với nhà hàng, quán bar, hiệu thuốc, thẩm mỹ viện và sòng bạc ngoài trời. Về y tế, hòn đảo có một phòng khám xử lý vết thương nhẹ hoặc xét nghiệm sốt rét, do một y tá phụ trách. Các ca bệnh nặng sẽ được chuyển vào đất liền Kenya. Tuy nhiên, điều kiện vệ sinh tại đây không đảm bảo khi người dân xả rác và nước thải xuống hồ.
Cư dân Migingo đến từ Kenya, Uganda và Tanzania, trong đó người Kenya chiếm khoảng 80%, ngôn ngữ chính là tiếng Swahili.
Daniel Obadha, thợ điện người Kenya, cho biết anh chọn Migingo vì lượng khách lớn từ vùng biên giới giúp kinh doanh thuận lợi, thu nhập cao hơn đất liền. Ngư dân Uganda Eddison Ouma kể anh bám trụ tại đây để đánh cá vì không có lựa chọn nghề nghiệp khác, mỗi năm chỉ về thăm gia đình hai lần.
Theo báo cáo của nền tảng Amusing Planet vào mùa cao điểm một đội ngư dân có thể kiếm tới 300 USD một ngày từ đánh bắt cá rô sông Nile. Những ngư dân cá nhân hoặc hộ gia đình nhỏ cũng có thể được 30-35 USD mỗi ngày, bằng thu nhập trung bình một tháng (thậm chí 2-3 tháng) của nhiều lao động tại các vùng nông thôn đất liền Kenya hay Uganda.
Lịch sử của Migingo gắn liền với những tranh chấp. Trước thập niên 1990, mỏm đá này chìm dưới nước hồ Victoria. Khi nước rút năm 1991, hai ngư dân Kenya tuyên bố quyền sở hữu, nhưng phía Uganda khẳng định công dân của họ định cư đầu tiên. Năm 2016, hai quốc gia lập ủy ban chung để xác định biên giới nhưng không đạt kết quả.
Hiện Kenya và Uganda cùng quản lý hòn đảo. Trên diện tích 2.000 m2, cảnh sát hai nước đều đóng quân. Người dân thường xuyên gặp hai lực lượng cảnh sát cùng đi tuần. Đôi khi họ chĩa súng vào nhau nhưng vào những ngày yên bình, lực lượng an ninh của hai bên và ngư dân lại cùng nhau uống bia, giải trí ở các quán bar.
Bên cạnh tranh chấp chủ quyền, ngư dân trên đảo Migingo còn phải đối phó với hải tặc cướp cá, động cơ thuyền và tình trạng đánh bắt quá mức.
Đoạn clip tiểu phẩm tuyên truyền phòng chống cá độ bóng đá mùa World Cup do Công an TP.HCM và TikToker "Thanh Đau Đầu" thực hiện - Ảnh: PA05 Công an TP.HCM
Trong bối cảnh World Cup 2026 đang diễn ra hết sức sôi động, kéo theo nguy cơ phát sinh các hoạt động cá độ trực tuyến, mới đây Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an TP.HCM đã kết hợp với TikToker "Thanh Đau Đầu" thực hiện một đoạn video clip ngắn thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng sau khi được đăng tải.
Thay vì truyền tải các quy định pháp luật theo cách "truyền thống", đoạn video clip xây dựng tình huống gần gũi xoay quanh tâm lý muốn thử vận may bằng cá độ bóng đá của một người trẻ.
Thông qua phần đối thoại trực tiếp, cán bộ công an đã giải thích các quy định liên quan đến hành vi đánh bạc, tổ chức đánh bạc trên không gian mạng, đồng thời cảnh báo những hệ lụy pháp lý và kinh tế mà người tham gia có thể phải đối mặt.
Qua đoạn clip, cơ quan công an nhắc nhở hành vi đánh bạc trên không gian mạng (qua website, ứng dụng, mạng xã hội...) có thể bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm và còn có thể bị phạt tiền từ 20 triệu đồng - 100 triệu đồng;
Trong khi đó, đối với hành vi tổ chức đánh bạc có thể bị phạt tù từ 1 năm đến 5 năm và phạt tiền đến 300 triệu đồng.
Điểm đáng chú ý là toàn bộ thông điệp được thể hiện dưới dạng tiểu phẩm ngắn, sử dụng ngôn ngữ đời thường, phù hợp với thói quen tiếp nhận thông tin của người dùng mạng xã hội, đặc biệt là giới trẻ.
Thời gian quan, các đơn vị nghiệp vụ, địa phương Công an TP.HCM đã chủ động đổi mới trong công tác tuyên truyền pháp luật, góp phần đưa kiến thức pháp luật đến gần hơn với người dân thông qua các nền tảng số.
Video clip tuyên truyền pháp luật về hành vi đánh bạc, tổ chức đánh bạc trên không gian mạng - Clip do PA05 Công an TP.HCM cung cấp
Lối đi dành cho nhân viên phía sau siêu thị RT-Mart ở quận Dương Phổ, Thượng Hải, trở thành nơi ông tá túc hàng đêm. Dù giống người vô gia cư, ông không ăn xin hay gây rối.
Đêm đến, ông mang theo tiền mặt, máy tính xách tay, tai nghe Bluetooth và máy ảnh cầm tay. Đến 4h30, ông thức dậy dọn dẹp sạch sẽ để không ảnh hưởng hoạt động của siêu thị. Ban ngày, ông ăn uống, sinh hoạt quanh đây, thời gian rảnh thì lướt web hoặc xem phim truyền hình.
Ông có căn hộ rộng khoảng 20 m2 tại khu phố Kongjiang số 5 do mẹ đẻ để lại. Sau khi ly hôn năm 2000, vợ và con trai cắt đứt liên lạc, ông ngày càng ám ảnh với cảm giác cô độc. "Tôi sợ mình sẽ giống những người già báo chí thường nhắc tới, chết một mình mà không ai phát hiện", ông nói. Sự náo nhiệt ở siêu thị giúp ông an tâm và vui vẻ hơn.
Cuộc sống bất tiện khiến ông luôn trong tình trạng luộm thuộm, tóc bết và râu dài. Mọi thứ chỉ thay đổi vào tháng 5/2021, khi cô Huang Lanxia, lao động nhập cư từ Sơn Đông, xuất hiện.
Cô Huang làm nghề giúp việc, thường đẩy một cụ già ngồi xe lăn đến siêu thị dạo chơi. Thấy ông Qiang Ming sống khắc khổ, cô chủ động bắt chuyện, giúp ông gội đầu, giặt quần áo. Suốt hơn ba năm, cô đều đặn mang cơm nước đến chăm sóc ông.
Ông Qiang Ming đề nghị giao tài sản cùng thẻ hưu trí cho cô Huang, nhờ chăm sóc và lo hậu sự với tư cách con gái nuôi. Cuối năm 2024, ông chuyển đến sống cùng cô tại một căn hộ thuê. Tuy nhiên, khi hai người đến văn phòng công chứng để chuyển giao tài sản mới phát hiện trong thỏa thuận ly hôn căn hộ ở khu phố Kongjiang số 5 được xác định thuộc về vợ cũ của ông.
Ông Qiang Ming cho rằng đó chỉ là "ly hôn giả", song vì vợ cũ đã qua đời nên nội dung không thể thay đổi. Sau đó, tòa án phán quyết căn nhà thuộc quyền sở hữu của con trai ông.
Người con cho biết cha mẹ ly hôn do mâu thuẫn kéo dài. Anh từng đề nghị sửa sang nhà để bố quay về sống nhưng ông từ chối. Anh cũng lo ngại cha bị lợi dụng, đồng thời cam kết ông vẫn có quyền ở căn nhà này đến cuối đời. Dù vậy, ông Qiang Ming vẫn không quay về.
Câu chuyện của ông là một lát cắt về thực trạng già hóa dân số và sự cô đơn của người cao tuổi tại Trung Quốc.
Hồi tháng 1, Thượng Hải bắt đầu nghiên cứu cơ chế giám sát đa bên đối với việc chỉ định người giám hộ cho người già. Việc đưa các tổ chức chuyên nghiệp tham gia đánh giá được kỳ vọng sẽ tạo cầu nối hài hòa hơn giữa tình cảm, lợi ích và pháp luật cho những người cao tuổi sống đơn độc.