Hiệp 1 trận đấu giữa Pháp và Morocco diễn ra với sự lấn lướt hoàn toàn thuộc về đại diện châu Âu nhưng không có bàn thắng nào được ghi.
Ngay sau tiếng còi khai cuộc, tuyển Pháp chủ động dâng cao ép sân và liên tiếp tạo ra các cơ hội nguy hiểm. Bước ngoặt đến ở phút 25 khi Kylian Mbappe bị đốn ngã trong vòng cấm, mang về quả phạt đền cho “Les Bleus”.
Tuy nhiên trên chấm 11m, tiền đạo của Real Madrid đã không thể chiến thắng được phản xạ xuất sắc của thủ thành Yassine Bounou.
Trong suốt hiệp đấu, Pháp tung ra tới 13 cú dứt điểm (3 trúng đích) trong khi Morocco hoàn toàn bế tắc và chỉ có cú sút duy nhất từ quả đá phạt cuối trận của Hakimi.
Thủ môn Bounou tiếp tục sắm vai người hùng khi cản phá thành công cú sút của Doue ở phút 35. Sự kém duyên của tuyển Pháp khép lại ở phút bù giờ thứ 2 khi cú dứt điểm từ xa của Lucas Digne đưa bóng đi trúng xà ngang đầy tiếc nuối.
Hiệp 1 kết thúc với tỉ số 0-0. Hai đội phải chờ đến 45 phút tiếp theo để hy vọng tìm kiếm bàn thắng mở điểm.
Tiếp tục cập nhật….
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thể Thao
Ngôi sao bóng chuyền gây tranh cãi giới tính của Philippines bất ngờ rời tuyển

Trong danh sách đăng ký mới cập nhật của các đội tham dự AVC Cup, Trisha Tubu không có tên ở tuyển bóng chuyền nữ Philippines, dù trước đó cô là 1 trong 20 cái tên được triệu tập.
Danh sách cuối cùng của tuyển Philippines gồm có 14 VĐV, và Tubu đã bị loại. Hiện ban lãnh đạo đội tuyển vẫn chưa đưa ra thông báo nào, nhưng đây thực sự là một cú sốc với người hâm mộ Philippines.
Một tuần trước Tubu còn được vinh danh là VĐV xuất sắc nhất ở Giải vô địch bóng chuyền Philippines. Dù không quá cao to (cao 1m73), VĐV 25 tuổi này sở hữu sức bật và những cú đập uy lực, giúp cô tỏa sáng ở vị trí đối chuyền.
Dù vậy Tubu cũng là một trong những VĐV gây tranh cãi về giới tính của làng bóng chuyền châu lục.
Đối chuyền 25 tuổi này sở hữu thân hình rắn rỏi và vẻ ngoài khá nam tính. Cô gần tương tự như trường hợp của Aprilia Santini Manganang ở Indonesia, hay Nguyễn Thị Bích Tuyền của Việt Nam.
Cuối năm 2025, những tranh cãi về giới tính bùng nổ trong làng thể thao, đặc biệt là ở điền kinh và bóng chuyền. Điều này khiến nhiều liên đoàn thế giới ở từng môn khác nhau phải đưa ra giải pháp cụ thể.
Xét nghiệm giới tính dần trở nên phổ biến ở các sân chơi bóng chuyền, đặc biệt là trong những giải đấu lớn thuộc phạm vi quản lý của FIVB.
Cũng vì vậy ngay sau khi Tubu bị gạch tên khỏi tuyển Philippines, người hâm mộ không khỏi liên tưởng đến việc cô rút lui vì chuyện xét nghiệm giới tính.
Đến lúc này Liên đoàn Bóng chuyền Philippines cũng như truyền thông quốc gia này vẫn chưa đưa ra giải thích cụ thể cho lý do vắng mặt của Tubu ở AVC Cup. Không loại trừ khả năng việc đối chuyền 25 tuổi bị gạch tên là vì lý do thuần chuyên môn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Như một chiếc lốp xe bị đâm thủng và xì hơi từ từ, Real đuối dần rồi hoàn toàn tan vỡ ngay trong một trận cầu lớn với Bayern Munich, đúng lúc họ tưởng chừng ở rất gần một kỳ tích.
Hãy nhìn ra rộng hơn! Chủ tịch Florentino Perez cố gắng can thiệp, nhưng lại thay nhầm "linh kiện" khi quyết định chia tay Xabi Alonso. Đội bóng được giao lại cho Alvaro Arbeloa, nhưng quyền lực thực tế lại nằm trong tay các cầu thủ. Kết quả là thất bại toàn tập: nhà cầm quân trẻ đánh mất uy quyền, các cầu thủ trở thành tâm điểm của hoài nghi, còn các khán đài thì sục sôi giận dữ. Một cuộc chuyển giao bị khai tử ngay từ trong trứng nước, với một dàn sao đẳng cấp thế giới nhưng lại đánh mất niềm tin theo thời gian.
Về mặt chuyên môn, khó có thể trách Arbeloa khi cậu ấy đã làm đúng như lời dạy của HLV huyền thoại Cesar Luis Menotti. Đó là đặt cái bồn cầu vào phòng tắm, ghế sofa vào phòng khách và bàn ăn vào phòng bếp - tức làm những điều cơ bản nhất. Cậu ấy cũng cho thấy nỗ lực làm mới đội hình bằng những tài năng từ lò đào tạo trẻ của CLB trong bối cảnh thiếu hụt nhân sự. Thực tế, cậu ấy chẳng thể làm gì hơn.
Tuy nhiên, phong cách quản trị của Arbeloa - vốn nằm giữa ranh giới cảm xúc và chính trị - mới là điều cần mổ xẻ. Cậu ấy quá nuông chiều các ngôi sao, một nghĩa cử có thể được lòng họ ở góc độ cá nhân, nhưng lại vô hại trên sân cỏ. Cậu ấy tỏ ra quá mẫn cán với CLB khi công kích trọng tài và vỗ về các trụ cột, nhưng cái giá phải trả chính là sự thỏa hiệp không thể tạo nên uy quyền.
Ngay cả trong những thời khắc tồi tệ nhất, những phát biểu của Arbeloa vẫn quá ôn hòa và luôn nỗ lực khơi gợi lòng tự tôn, như thể việc nhắc lại lịch sử là một liều thuốc tăng lực. Vì thế, Real thiếu đi ngọn lửa rực cháy mà họ khát khao hơn bao giờ hết, vì họ đang kéo theo "món nợ" không xứng tầm với vị thế huyền thoại của mình, chính là thiếu đi linh hồn trong quá nhiều trận đấu.
CLB có một biểu tượng quyền lực rõ ràng với Chủ tịch Perez - hiện thân cho một định chế tối cao. Điều đó quan trọng về mặt cấu trúc và sẽ là một di sản lâu bền. Việc biết ai là người nắm quyền thật sự giúp Real duy trì trật tự. Tuy nhiên, tầm ảnh hưởng của Perez không chạm tới được phòng thay đồ, nơi đang "mồ côi" những cá tính có sức lôi cuốn mạnh mẽ.
Các đời HLV gần đây đều không làm được chuyện đó tại Real. Họ bị chính CLB làm suy yếu quyền thế trong một vòng xoáy tự hủy. Trong bóng đá đỉnh cao, nhận thức là yếu tố quyết định, và cầu thủ sẽ nhanh chóng nhận ra đâu là một người thầy bản lĩnh, đâu là kẻ yếu thế.
Bản thân phòng thay đồ Real cũng không thể bù đắp được khoảng trống quyền lực đó. Vinicius không phải một thủ lĩnh khi quá sa đà vào những cuộc chiến bên lề. Dani Carvajal sa sút vì không còn đóng vai trò then chốt trên sân. Những Thibaut Courtois, Eder Militao, Fede Valverde, Jude Bellingham hay Kylian Mbappe đều là siêu sao, nhưng họ thiên về thủ lĩnh chuyên môn hơn là thủ lĩnh tinh thần. Đội bóng thiếu đi những gương mặt như Sergio Ramos hay Raul Gonzalez ngày trước, tức những người mà tự thân họ đã sở hữu uy quyền để khiến tất cả phải lắng nghe, tuân phục.
Những lúc yên bình, các khiếm khuyết này thường bị che lấp. Nhưng Real đang trải qua một cuộc khủng hoảng của kết quả - nguồn cơn của mọi loại khủng hoảng, bị cộng hưởng bởi một đội hình mất cân đối và một bản sắc nhạt nhòa, chẳng còn gì ngoài ánh hào quang lịch sử. Để tìm lại lối chơi vốn có, họ cần những tiền vệ có nhãn quan và tư duy. Trong khi, để tìm lại quyền kiểm soát, có lẽ CLB sẽ lại tìm đến một mẫu HLV độc đoán, kiểu người mà Perez ưa thích và xem như một "bến đỗ" trong cơn bão. Nhưng lịch sử cho thấy mô hình này thường ngắn ngủi và ít khi thành công tại Santiago Bernabeu.
Việc đặt niềm tin vào những HLV có hồ sơ bài bản, vững chãi và có lộ trình rõ ràng đã sớm bị gạt bỏ sau quyết định sa thải Alonso. Cậu ấy từng là niềm khao khát của cả châu Âu khi mới đến, nhưng đã bị CLB "ngấu nghiến" trong thời gian kỷ lục. Ở Real, chiến thắng phải đến ngay hôm nay, chứ không phải ngày nọ, ngày kia. "Thói hư" văn hóa ấy giờ đã trở thành một luật định bất thành văn.
Phía trước là hai tháng để Real cảm thấy tự ăn năn. Bởi lẽ, việc phải thi đấu mà không còn mục tiêu chẳng khác nào một án phạt. Nhưng đó cũng là cơ hội để suy ngẫm. Các cầu thủ không còn gì để nói, và Arbeloa coi như đã khép lại chương sự nghiệp tại đây. Tất cả đều là nạn nhân của kết quả, thứ giáo điều tuyệt đối trong bóng đá.
Tuy nhiên, tại một cỗ máy chuyên "xuất xưởng các kịch bản" như Real, sân khấu không bao giờ được phép để trống. Bây giờ, chỉ Perez mới có thể lấp đầy khoảng trống đó, bằng những quyết định thúc đẩy một cuộc đại tu sâu rễ bền gốc.
Tin Gốc: Vnexpress

Ben Hmida và Ismael Gharbi thay Dylan Bronn và Elias Saad.
Sau hiệp một, siêu máy tính của FIFA xác định tỷ lệ thắng trận này của Nhật Bản tăng lên 98%.
Đại diện châu Á kiểm soát bóng không vượt trội, với 55%, nhưng tạo ra hai bàn thắng sau bốn pha dứt điểm. Họ đáng lẽ có bàn thứ ba nếu như thủ thành Dahmen không chơi xuất thần ở phút thứ 10. Nhật Bản có trận thứ 7 ghi hai bàn trong 10 trận World Cup gần nhất. Trong khi đó, Tunisia bế tắc toàn tập.
Tunisia mất phương hướng và không thể kiểm soát bóng lâu trước lối chơi áp sát rất nhanh của đối phương. Lối chơi phòng ngự không bóng của Nhật Bản chặn đứng mọi đường chuyền, trong khi Sano và Kamada thắng trong hầu hết pha tranh chấp tay đôi.
Ở nửa đầu trận, HLV Renard liên tục gào thét, nhưng mọi thứ trở nên yên ắng ở nửa cuối. Có lẽ ông đang chờ đến giờ nghỉ giữa hai hiệp.
Nhật Bản cướp bóng ở giữa sân, trước khi Itakura chuyền nhanh lên tuyến trên cho Ueda. Tiền đạo Nhật Bản xoay người đi bóng chếch sang biên phải mà không chịu áp lực kèm cặp, trước khi tung cú sút sát vạch 16m50 đưa bóng qua hai chân Talbi rồi đập đất vào góc trái thành bàn.
Bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp ở World Cup khiến Ueda xúc động. Anh ôm mặt, rồi nhắm mắt chắp tay cầu nguyện khi chạy về góc sân. Đây cũng là bàn thứ 17 của Ueda cho Nhật Bản. Nhật Bản chưa từng thua khi tiền đạo này ghi bàn trong 11 trận trước đó, với 10 chiến thắng.
Sau 15 phút đầu pressing quyết liệt, Nhật Bản giảm nhịp độ, thực hiện lối chơi phản công để khai thác khoảng trống bên cánh phải của Tunisia. Dù vậy, họ vẫn tạo ra nguy hiểm bằng một vài đường chuyền dài.
Renard đang la hét trên đường biên, thúc giục đội của mình tuân theo chỉ đạo trong khi Tunisia bị Nhật Bản dồn ép. HLV từng giúp Zambia, Bờ Biển Ngà vô địch châu Phi, rồi Arab Saudi hạ Argentina ở World Cup có quá ít thời gian làm việc để tạo ra thay đổi đủ lớn.
Sau quả phạt góc ở biên trái, cầu thủ Nhật Bản tung cú sút xa đưa bóng đập chân cầu thủ Tunisia đổi hướng vào góc thấp trái. Nhưng Dahmen phản xạ xuất thần cứu bóng trên vạch vôi, rồi đưa chân phá đi trước khi Tomiyasu ập vào đá bồi.
Dù đã có hệ thống mắt diều hâu kiểm tra bóng qua vạch vôi, trọng tài vẫn mất khoảng 30 giây để chờ VAR kiểm tra lại bàn thắng. Đồ họa truyền hình sau đó cho thấy bóng chỉ còn cách 1 cm là qua hết vạch vôi.
Thủ môn Suzuki chuyền dài đến sát vòng cấm Tunisia. Talbi để bóng nảy lên, giúp Ueda kiểm soát rồi xoay lưng căng ngang vào khu vực 5m50. Bronn giải nguy ngay trước khi Nakamura kịp ập vào đệm cận thành. HLV Renard đang nổi giận ở ngoài biên.
Đây là bàn thắng nhanh nhất được ghi bởi một cầu thủ Nhật Bản trong lịch sử World Cup. Kỷ lục trước đó thuộc về Shinji Kagawa vào năm 2018 khi ghi bàn ở phút thứ 6 trong trận gặp Colombia.
Kamada cũng là cầu thủ Nhật Bản thứ hai ghi bàn trong hai trận liên tiếp tại World Cup, sau khi Junichi Inamoto lập công trước Bỉ và Nga năm 2002.
Nhật Bản phối hợp nhuần nhuyễn, đưa bóng từ cánh phải đến trung lộ rồi sang trái. Keito Nakamura dốc bóng vào vòng cấm trước khi căng ngang vào vòng 5m50. Daichi Kamada không chủ động dứt điểm nhưng bóng vẫn đập chân tạo nên pha giật gót thành bàn. Tiền vệ của Crystal Palace tiếp tục tỏa sáng, sau khi gỡ hòa 2-2 trước Hà Lan.
Tin Gốc: Vnexpress

