Wimbledon là Grand Slam thứ hai liên tiếp Sinner thi đấu trong lúc đối thủ lớn nhất, Carlos Alcaraz, vắng mặt. Lần trước tại Roland Garros, mọi thứ trở thành thảm họa. Sinner, hạt giống số một và là ứng viên vô địch sáng giá nhất, sụp đổ ở vòng hai vì nắng nóng và vấn đề thể trạng khi chỉ còn cách thắng lợi một game trước Juan Manuel Cerundolo, tay vợt lúc đó đứng thứ 54 thế giới.
Ngay sau thất bại ấy, Sinner cố giảm nhẹ tác động của thời tiết, khẳng định nắng nóng không phải nguyên nhân chính. Nhưng khi bước vào chiến dịch bảo vệ ngôi vương Wimbledon, anh thay đổi cách nhìn. Trong một buổi họp báo ở giải biểu diễn trước thềm Grand Slam sân cỏ, tay vợt Italy cho biết anh và đội ngũ đã điều chỉnh nhiều phần trong khâu chuẩn bị để thích nghi tốt hơn với điều kiện nóng bức, thứ từng gây rắc rối cho anh ở quá nhiều giải đấu.
Sau chuỗi năm danh hiệu và 30 trận thắng liên tiếp, Sinner quyết định không dự giải khởi động nào trên sân cỏ. Anh cần nghỉ ngơi, bởi một trong những bài kiểm tra lớn nhất sự nghiệp đang chờ phía trước. Đó là bài thi chỉ có hai kết quả: đạt hoặc không đạt. Và với một người giữ vị trí số một thế giới đang bảo vệ Wimbledon, chỉ có một cách để được xem là đạt, đó là vô địch.
Hôm 12/7 trên sân Trung tâm, Sinner vượt qua bài kiểm tra ấy. Anh bảo vệ thành công danh hiệu Wimbledon sau khi thua Alexander Zverev set đầu, rồi thắng ngược chung cuộc 6-7, 7-6(7), 6-3, 6-4. “Không vô địch Grand Slam không có nghĩa là thất bại. Như tôi, tôi muốn tận hưởng trận đấu”, Sinner nói trong họp báo. “Hôm nay là một ngày rất khó khăn. Nhưng nếu thua, đó vẫn là một ngày tuyệt vời. Được chơi chung kết Grand Slam là điều rất hiếm và rất đặc biệt”.
Câu nói ấy điềm tĩnh, đúng phong cách Sinner. Nhưng màn ăn mừng của anh sau điểm cuối lại kể một câu chuyện khác. Trước đây, Sinner từng thắng những danh hiệu rất lớn mà chỉ giơ tay ăn mừng nhẹ nhàng. Lần này, sau cú thuận tay dọc dây quyết định, anh ngã xuống mặt cỏ và hạnh phúc nhìn lên bầu trời trên sân khấu thiêng liêng nhất của tennis.
HLV Darren Cahill từng nói về thất bại của Sinner ở Paris trước Cerundolo với lời thừa nhận: “Đó là một trong những trận thua chúng tôi không thật sự có câu trả lời”. Nhưng chỉ vài tuần kế tiếp, Cahill cùng đội ngũ đã giúp Sinner tìm thấy lời giải, dựa trên khả năng tự vực dậy cực kỳ mạnh mẽ của tay vợt Italy sau mỗi biến cố.
Sinner lao vào tập luyện cật lực với những ngày dài rèn giũa dưới cái nóng tháng 6 ở vùng Riviera của Pháp, rồi đến London 12 ngày trước khi giải khởi tranh. Kết quả sau cùng là đỉnh vinh quang tại All England Club. Ông Cahill tin Sinner sẽ có sự nghiệp dài và lẫy lừng, với nhiều cơ hội giành thêm Grand Slam. HLV Australia không cho rằng Wimbledon lần này quan trọng hơn mọi danh hiệu khác của Sinner, nhưng thừa nhận “chiếc cúp lần này thật sự rất đặc biệt”.
Bởi chỉ trước đó vài tuần, Sinner và đội ngũ vẫn đang cố tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra trước Cerundolo tại Paris. Sinner đi kiểm tra y tế, rồi quyết định chủ động “săn” cái nóng để tập luyện. Theo Cahill, đội cũng điều chỉnh thói quen của tay vợt 24 tuổi trước và trong trận: giữ phần thân trung tâm của Sinner mát hơn trước lúc ra sân, tận dụng các quãng nghỉ để vào phòng thay đồ, làm “nguội” cơ thể bằng điều hòa trong thời gian ngắn và thay trang phục, dù nhiều khi anh không cần làm những việc đó.
Tất cả trở nên hữu ích tại Wimbledon. Sinner biết những trận đầu ở All England Club có thể khó kiểm soát, và đúng là như vậy. Miomir Kecmanovic kéo anh vào trận năm set dài gần bốn giờ đồng hồ ngay vòng một. Suốt hai tuần, Sinner cũng không hoàn toàn tìm thấy cú thuận tay tốt nhất, nhất là quả dọc dây kết liễu quen thuộc. Nhiều thời điểm, anh cần cú giao bóng chính xác đến hoàn hảo để đưa mình qua trận.
Sinner bước vào chung kết với lợi thế đối đầu rõ rệt. Anh thắng 10 trong 14 lần gặp Zverev, gồm 9 trận gần nhất, và thắng 12 set liên tiếp trước tay vợt vừa vươn lên số hai thế giới.
Nhưng set đầu không diễn ra như “gợi ý” từ thành tích đụng độ trong quá khứ. Với chiều cao 1,98 m, Zverev thường xuyên giao bóng hơn 200 km/h, cứ như thể bóng rơi cắm xuống từ một tòa nhà chọc trời. Tay vợt Đức gần đây cũng chơi chủ động và quyết liệt hơn, chưa kể sự tự tin dâng cao khi vị thế lúc này đã là nhà vô địch Grand Slam.
Thách thức lớn khiến Sinner trong hơn hai giờ đầu thận trọng, chủ yếu chơi ở cuối sân nhằm tìm vị trí trả giao bóng hiệu quả. Phía đối diện, Zverev giao bóng hoàn hảo trong loạt tie-break set một và khép lại bằng cú thuận tay cực nặng vào góc sân.
Kịch bản ấy kéo dài sang set hai, cho đến sự thay đổi ở đoạn cuối. Trước lúc đó, Zverev mới trông giống nhân vật chính với đôi chút thế trận nghiêng về mình, dù Sinner mới là số một thế giới và là ĐKVĐ Wimbledon. Tuy nhiên trong loạt tie-break set hai, khác biệt giữa họ hiện ra rõ ràng, và đó là sự khác biệt giúp Sinner trở thành nhà vô địch xứng đáng.
Zverev tung năm cú giao bóng một rất nặng: ba quả vào giữa, hai quả ra ngoài, trong đó hai quả sau đều hướng vào cú thuận tay của Sinner. Nhưng không cú nào thật sự sát dây.
Cả Zverev lẫn Sinner đều có thể phát bóng cực mạnh. Khác biệt là Sinner kết hợp được sức mạnh ấy với điểm rơi hủy diệt. Sau khi quyết định giữ vị trí trả giao bóng gần vạch cuối sân hơn, anh trả giao chắc vào giữa sân và thắng bốn trong năm điểm ấy. Set hai thuộc về Sinner cùng với lợi thế tinh thần.
Đến cuối set ba, Zverev trượt chân và bị duỗi quá gối. Cú giao bóng của tay vợt Đức giảm tốc độ do không thể vươn người tối đa khi phát bóng. Sinner tận dụng cơ hội để thắng set ba, rồi giữ vững thế trận trong set bốn, kể cả khi Zverev tiếp tục dội những cú thuận tay nặng như búa bổ.
Zverev đã làm được nhiều điều cần làm, nhưng ranh giới của một trận chung kết Grand Slam đôi khi chỉ là một hoặc hai cú thuận tay hỏng và một pha trượt chân. Ngay cả khi cầm giao bóng kết thúc trận, Sinner vẫn phải sống sót qua một loạt đôi công trái tay dữ dội, rồi cắt bóng góc gần sau pha bỏ nhỏ của Zverev để có championship-point.
Bài kiểm tra còn một câu hỏi cuối. Sinner trả lời bằng cú thuận tay dọc dây. Anh thắng điểm rồi đổ xuống mặt cỏ ăn mừng danh hiệu Wimbledon năm thứ hai liên tiếp. Đó là màn mừng chức vô địch cảm xúc nhất của anh trong sự nghiệp.
Rạng sáng 22.5.2026 (theo giờ Việt Nam), Al-Nassr đánh bại Damac với tỷ số 4-1 trên sân Alawwal Park ở Riyadh để chính thức đăng quang ở vòng đấu cuối cùng. Đây là chức vô địch quốc gia thứ 11 trong lịch sử CLB, đồng thời là lần đầu tiên Al-Nassr lên ngôi kể từ khi Ronaldo cập bến hồi tháng 1.2023.
Bước vào trận đấu quyết định, Al-Nassr chịu áp lực lớn khi chỉ hơn Al-Hilal sít sao trong cuộc đua vô địch. Ở vòng trước, đội bóng của Ronaldo từng đánh rơi lợi thế theo cách khó tin khi thủ môn Bento mắc sai lầm nghiêm trọng ở phút bù giờ, phản lưới nhà khiến Al-Hilal gỡ hòa 1-1.
Không muốn sai lầm lặp lại, Al-Nassr nhập cuộc đầy quyết tâm trước Damac. Cựu tiền đạo Liverpool Sadio Mane mở tỷ số ở phút 31 sau một pha phối hợp đẹp mắt. Sang hiệp 2, Kingsley Coman nhân đôi cách biệt giúp đội chủ nhà tạo lợi thế an toàn.
Damac có bàn rút ngắn tỷ số nhờ công Morlaye Sylla, nhưng Ronaldo nhanh chóng dập tắt hy vọng của đối thủ bằng màn trình diễn đẳng cấp.
Siêu sao 41 tuổi ghi 2 bàn ở các phút 62 và 80 để ấn định chiến thắng 4-1 cho Al-Nassr. Trong đó, bàn thắng đầu tiên đến từ tình huống đá phạt hàng rào ở góc hẹp cực kỳ đẹp mắt - điều vốn hiếm thấy trong những năm gần đây của Ronaldo.
Không chỉ ghi bàn, Ronaldo còn thể hiện vai trò thủ lĩnh xuyên suốt trận đấu. Anh liên tục thúc giục đồng đội duy trì cường độ pressing và giữ sự tập trung trong thời điểm Damac vùng lên sau bàn rút ngắn tỷ số. Ở tuổi 41, cựu sao Real Madrid vẫn cho thấy nguồn năng lượng đáng kinh ngạc cùng khát khao chiến thắng gần như không thay đổi theo thời gian.
Hai pha lập công này cũng giúp Ronaldo nâng tổng số bàn thắng tại Saudi Pro League mùa này lên con số 28 sau 30 trận.
Theo thống kê từ ESPN, Ronaldo đã ghi tổng cộng 123 bàn thắng cho Al-Nassr chỉ sau 142 trận kể từ khi chuyển đến Ả Rập Xê Út. Thành tích này chỉ còn kém 18 bàn so với tổng số pha lập công anh từng ghi cho Manchester United, dù thi đấu ít hơn tới 204 trận.
Điều đáng chú ý là trong suốt hơn 3 năm qua, Ronaldo từng nhiều lần bị hoài nghi về quyết định chuyển sang Ả Rập Xê Út thi đấu. Không ít ý kiến cho rằng anh đã bước sang bên kia sườn dốc sự nghiệp và chỉ chọn giải đấu này vì yếu tố tài chính. Tuy nhiên, tiền đạo người Bồ Đào Nha vẫn duy trì hiệu suất ghi bàn cực kỳ ổn định và tiếp tục chứng minh đẳng cấp của một trong những cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá thế giới.
Danh hiệu lần này cũng mang ý nghĩa đặc biệt với Ronaldo bởi Al-Nassr từng trải qua nhiều thất bại đau đớn trong các cuộc đua vô địch trước đó. Mùa giải năm ngoái, họ hụt hơi ở giai đoạn cuối trước Al-Hilal. Tại AFC Champions League Two mùa này, Al-Nassr cũng vừa gây thất vọng khi thua Gamba Osaka ngay trên sân nhà ở trận chung kết.
Chính vì vậy, khoảnh khắc Ronaldo bật khóc sau tiếng còi mãn cuộc nhanh chóng gây xúc động mạnh với người hâm mộ. Đó không chỉ là cảm xúc của một danh hiệu, mà còn là sự giải tỏa sau quãng thời gian dài chịu áp lực và kỳ vọng khổng lồ.
HLV Jorge Jesus thay Ronaldo ra nghỉ ở những phút cuối để tiền đạo người Bồ Đào Nha nhận tràng pháo tay từ khán giả nhà. Sau đó, Ronaldo trở thành trung tâm của màn ăn mừng khi đánh trống cùng CĐV Al-Nassr, rồi chia vui với đồng đội, gia đình và vị hôn thê Georgina Rodriguez trước khi nâng cao chiếc cúp vô địch.
Hình ảnh Ronaldo ôm các con và đứng giữa biển người hâm mộ trên sân Alawwal Park cũng cho thấy ý nghĩa rất lớn của danh hiệu này với cá nhân anh. Dù đã sở hữu gần như mọi vinh quang trong sự nghiệp, Ronaldo vẫn thể hiện cảm xúc nguyên vẹn như những ngày đầu chinh phục bóng đá đỉnh cao.
Chức vô địch Saudi Pro League cũng giúp Ronaldo hoàn tất bộ sưu tập danh hiệu quốc nội ở 5 nền bóng đá khác nhau gồm Bồ Đào Nha, Anh, Tây Ban Nha, Ý và Ả Rập Xê Út.
Ronaldo gia nhập Al-Nassr sau cuộc chia tay đầy căng thẳng với Manchester United và HLV Erik ten Hag cuối năm 2022. Anh ký hợp đồng có giá trị khoảng 178 triệu bảng/năm để trở thành biểu tượng cho sự phát triển của bóng đá Ả Rập Xê Út.
Sự xuất hiện của Ronaldo được xem là bước ngoặt lớn với Saudi Pro League. Sau thương vụ này, hàng loạt ngôi sao hàng đầu châu Âu như Karim Benzema, Neymar, N'Golo Kante, Riyad Mahrez hay Sadio Mane cũng lần lượt chuyển đến thi đấu tại Ả Rập Xê Út.
Trước danh hiệu Saudi Pro League mùa này, Ronaldo mới chỉ giành được Arab Club Champions Cup năm 2023 cùng Al-Nassr. Tuy nhiên, theo ESPN, giải đấu này không thuộc hệ thống danh hiệu được FIFA công nhận.
Mùa hè năm nay, Ronaldo sẽ tiếp tục cùng đội tuyển Bồ Đào Nha hướng tới World Cup 2026 - giải đấu lớn thứ 6 trong sự nghiệp quốc tế của anh. Ở tuổi 41, siêu sao này vẫn chưa cho thấy dấu hiệu dừng lại và tiếp tục nuôi tham vọng chinh phục thêm những cột mốc mới trong sự nghiệp lẫy lừng của mình.
Trong hơn nửa năm qua, làng cờ tướng Trung Quốc đã nhiều lần thay đổi thái độ với Lại Lý Huynh - kỳ thủ lên ngôi vô địch thế giới vào tháng 9-2025.
"Cậu ấy vẫn chưa giỏi bằng những kỳ thủ mạnh nhất của Trung Quốc", huyền thoại cờ tướng Hứa Ngân Xuyên bình luận về chức vô địch của Lại Lý Huynh, trong bối cảnh kỳ đàn đại lục vừa phong sát gần 50 kỳ thủ hàng đầu trong đại án mua bán độ.
Nhận định này được đông đảo người hâm mộ cờ tướng Trung Quốc ủng hộ, cho rằng Lại Lý Huynh đã gặp nhiều may mắn khi dự giải đúng giai đoạn khó khăn của kỳ đàn đại lục.
Đến sau Ngũ Dương Bôi, thái độ "không phục" đó dần chuyển sang khen ngợi khi "Nam Phương công tử" lọt vào đến tận chung kết giải đấu.
Thậm chí trên các diễn đàn cờ tướng Trung Quốc, nhiều người hâm mộ còn lo lắng làng cờ đại lục giờ không còn ai đủ giỏi để áp đảo Lại Lý Huynh, như thế hệ của Vương Thiên Nhất, Trịnh Duy Đồng.
Nỗi lo này dần vơi đi sau thất bại của Lại Lý Huynh tại Kỳ Thành Bôi. Ở vòng 1/8, anh hòa Hoàng Quang Dĩnh trong trận cờ tiêu chuẩn, rồi bại trận ở ván cờ nhanh sau đó.
"Điểm yếu của kỳ thủ Việt Nam là cờ nhanh. Đây là điều mà ai cũng thấy, và có lẽ mọi vận động viên, huấn luyện viên của chúng ta cũng vậy. Hoàng Quang Dĩnh đã phòng ngự chủ động để cầu hòa trong trận cờ tiêu chuẩn, trước khi bứt phá mạnh mẽ trong trận cờ nhanh", cây viết Lương Tĩnh bình luận trên Baijiahao.
Sau chung kết Ngũ Dương Bôi, cây viết này cũng từng nhận định: "Lại Lý Huynh đã lo lắng sau khi không thắng được ở ván đầu tiên - lúc anh ấy đi tiên. Vì hòa 2 ván sẽ đấu cờ nhanh, Lại Lý Huynh tìm cách tấn công trong ván thứ 2, rồi mắc sai lầm trước Trình Vũ Đông".
Không chỉ có Lương Tĩnh, nhiều chuyên trang cờ tướng trên Baidu, Baijiahao và Zhuanlan Zhihu khi đưa tin về Lại Lý Huynh cũng nhấn mạnh rằng kỳ thủ số một Việt Nam toàn thua trên đất Trung Quốc mỗi khi phải đấu cờ nhanh.
Cụ thể sau chức vô địch thế giới, Lại Lý Huynh tham dự 2 giải lớn là Thập phiên kỳ chiến (đấu Tào Nham Lỗi) và Tửu Tổ Đỗ Khang Bôi (đấu Lý Hàn Lâm, Hà Văn Triết), đều là các giải thể thức cờ nhanh. Kết quả Lại Lý Huynh toàn thua.
Chỉ đến Ngũ Dương Bôi, giải đấu có thể thức cờ tiêu chuẩn, Lại Lý Huynh mới tỏa sáng. Không chỉ vậy, giải đấu mệnh danh "thánh đàn của kỳ vương" này còn có giai đoạn vòng bảng.
Ở giai đoạn vòng bảng, một trận cờ hòa tiêu chuẩn sẽ được tính là hòa, mang về điểm số cho cả 2 kỳ thủ. Thể thức này không gây sức ép cho những kỳ thủ có điểm yếu cờ nhanh.
Đến vòng bán kết, Lại Lý Huynh thắng Triệu Phàn Vĩ ngay từ ván cờ tiêu chuẩn lượt đi, và vì vậy không gặp sức ép trong ván lượt về.
Mọi chuyện thay đổi khi bước vào chung kết gặp Trình Vũ Đông, cả hai hòa ván lượt đi - khi Lý Huynh đi tiên, và theo Lương Tĩnh "rõ ràng Lý Huynh chịu sức ép vì không muốn đi vào lượt đấu cờ nhanh".
Đến Kỳ Thành Bôi, người hâm mộ cờ tướng Trung Quốc càng khẳng định cờ nhanh - cờ chớp là điểm yếu của "Nam Phương công tử", khi anh bại trận trước Hoàng Quang Dĩnh sau khi hòa ở cờ tiêu chuẩn.
Và điều đáng ngại là, các giải cờ tướng ngày nay dần dịch chuyển sang xu hướng cờ nhanh. Nhiều giải đấu như Kỳ Thành Bôi thậm chí áp dụng thể thức đấu cờ nhanh, cờ chớp chỉ sau đúng 1 ván hòa ở cờ tiêu chuẩn.
Tất nhiên là một kỳ thủ lão luyện, khó có chuyện Lại Lý Huynh mắc một điểm yếu rõ ràng để đối thủ khai thác. Nhưng với làng cờ nhân tài đầy rẫy như Trung Quốc, và một khi đã dụng tâm tìm cách khắc chế kỳ thủ Việt Nam, họ sẽ khai thác triệt để mọi yếu tố có thể dẫn đến thắng lợi.
Tuyển Anh đã ghi tên mình vào bán kết World Cup 2026 sau chiến thắng kịch tính trước Na Uy trong hiệp phụ diễn ra trên sân Miami (Mỹ) sáng 12/7 (giờ Việt Nam). Không phải Harry Kane, tiền vệ Jude Bellingham mới là người hùng của Tam Sư khi lập cú đúp vào lưới Na Uy, lần lượt ở phút bù giờ 45+2 và phút 94 của hiệp phụ đầu tiên.
Hai bàn thắng này giúp Bellingham trở thành cầu thủ tuyến giữa đầu tiên của tuyển Anh ghi ít nhất 6 bàn trong một kỳ World Cup và hiện là tiền vệ ghi nhiều bàn thắng nhất giải đấu năm nay.
Ngôi sao của Real Madrid hiện có 6 bàn thắng như đồng đội Harry Kane, bám sát cuộc đua Vua phá lưới World Cup 2026 khi kém Erling Haaland (Na Uy) 1 bàn, kém 2 bàn so với Kylian Mbappe (Pháp) và Lionel Messi (Argentina) .
Bellingham cũng trở thành cầu thủ Anh đầu tiên lập cú đúp liên tiếp ở hai trận đấu vòng loại trực tiếp ở World Cup, khi trước đó chân sút sinh năm 2003 đã ghi hai bàn ở vòng 1/8 khi Anh đánh bại đội chủ nhà Mexico với tỷ số 3-2.
Theo thống kê, Bellingham hiện là tiền vệ ghi nhiều bàn thắng nhất World Cup 2026, đồng thời đã cân bằng thành tích của huyền thoại Gary Lineker về số bàn thắng không đến từ phạt đền trong một giải đấu lớn (World Cup hoặc Euro) của tuyển Anh.
Lineker từng ghi 6 bàn từ bóng sống tại World Cup 1986 và Bellingham hiện cũng đã có 6 pha lập công đều đến từ các tình huống bóng sống, không có bàn thắng nào được thực hiện trên chấm phạt đền. Anh thậm chí còn có cơ hội vượt qua cựu tiền đạo tuyển Anh nếu Tam Sư tiếp tục tiến sâu.
Hai bàn thắng vào lưới Na Uy cũng giúp Bellingham (tổng 9 bàn) vượt qua Wayne Rooney (8 bàn) về số bàn thắng ghi được cho tuyển Anh tại các giải đấu lớn. Những bàn thắng của anh đã giúp tuyển Anh lần thứ ba lọt vào bán kết World Cup (1990, 2018, 2026) kể từ lần duy nhất họ đăng quang ngôi vương trên cương vị chủ nhà năm 1966.
"Tôi đã từng chứng kiến Paul Gascoigne thi đấu xuất sắc tại một giải đấu, Michael Owen cũng vậy, Wayne Rooney đã làm được điều đó vào năm 2004. Nhưng tôi chưa từng thấy một cầu thủ nào có tầm ảnh hưởng đến giải đấu như Jude Bellingham.
Đây là điều vô cùng đặc biệt mà chúng ta đang được chứng kiến. Một siêu sao thực thụ. Anh ấy đang cống hiến hết mình và hơn thế nữa cho đội tuyển Anh", Gary Neville hết lời khen ngợi Jude Bellingham trên ITV.