Hồ sơ vụ án và diễn biến tại phiên tòa cho thấy, người chồng là bác sĩ nha khoa, còn bà Ngọc Anh là kỹ sư máy tính. Hai người tổ chức đám cưới vào tháng 10/2001 sau nhiều năm quen biết, tìm hiểu.
Tháng 3/2015, sau 14 năm chung sống, người chồng nộp đơn xin ly hôn tại TAND quận Bình Thạnh (nay là TAND Khu vực 5) với lý do hôn nhân không hạnh phúc, mục đích hôn nhân không đạt được.
Trong các bản khai sau đó, người chồng cho rằng mâu thuẫn phát sinh từ cuối năm 2014 khi ông có quan hệ với người phụ nữ khác, vợ chồng không thể hàn gắn nên đã ly thân. Trong khi đó, bà Ngọc Anh nói vẫn còn tình cảm và mong muốn đoàn tụ. Trường hợp buộc phải ly hôn, bà đề nghị tòa giải quyết luôn việc phân chia tài sản chung.
Hòa giải không thành, người chồng giữ nguyên yêu cầu ly hôn. Đến năm 2016, bà Ngọc Anh có yêu cầu phản tố, đề nghị chia tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân nhưng cho biết chưa thu thập đủ tài liệu liên quan.
Sau nhiều năm xác minh, thu thập chứng cứ, đến năm 2024, người chồng bất ngờ thay đổi yêu cầu khởi kiện, từ ly hôn sang đề nghị hủy hôn nhân trái pháp luật.
Vị bác sĩ cho rằng giấy chứng nhận kết hôn có nhiều dấu hiệu bất thường như vợ chồng ký nhầm vị trí, ký trước khi hoàn tất thông tin giấy tờ tùy thân và chữ ký trong sổ hộ tịch không phải của ông. Theo trình bày, việc ký giấy diễn ra tại nhà do phía gia đình vợ mang về.
Người chồng cũng cho biết sau khi nghi ngờ quan hệ huyết thống với con gái, ông nhiều lần giám định ADN và kết quả xác định ông không phải cha ruột. Từ đó, ông cho rằng mình đã sống trong “cuộc hôn nhân ngoài mong muốn” suốt nhiều năm.
Phía bà Ngọc Anh không đồng ý với yêu cầu hủy hôn nhân. Bà cho rằng quan hệ vợ chồng được xác lập hợp pháp, hoàn toàn tự nguyện và không có chuyện lừa dối.
Theo bà, hai người quen nhau từ năm 1996 khi còn là sinh viên nghèo tại TPHCM và duy trì tình cảm trong nhiều năm dù gia đình hai bên không ủng hộ vì khác biệt quan điểm, hoàn cảnh. Họ từng nhiều lần chia tay rồi quay lại.
Bà thừa nhận trong thời gian chia tay từng xảy ra “sự việc ngoài ý muốn”, song khẳng định người chồng biết rõ việc không cùng huyết thống với con gái nhưng vẫn chấp nhận và đồng ý để cháu mang họ mình.
Hai người sau đó tổ chức lễ cưới tại Bảo Lộc (Lâm Đồng) và TPHCM với sự chứng kiến của gia đình, bạn bè hai bên. Theo bà, việc đăng ký kết hôn muộn là để người chồng có thêm thời gian cân nhắc trước khi quyết định gắn bó lâu dài. Bà khẳng định toàn bộ thủ tục đăng ký kết hôn được thực hiện đúng quy định, có cán bộ tư pháp hướng dẫn.
Bà Ngọc Anh cho biết, thời gian đầu hôn nhân khá hạnh phúc, hai người cùng gây dựng hệ thống nha khoa thẩm mỹ. Tuy nhiên, từ khoảng năm 2010, khi điều kiện kinh tế khá giả hơn thì mâu thuẫn bắt đầu phát sinh.
Theo bà, trong nhiều biên bản làm việc tại tòa từ năm 2015 đến 2024, người chồng đều xác nhận hôn nhân là tự nguyện và vẫn sử dụng giấy chứng nhận kết hôn trong các giao dịch dân sự, gồm cả mua bán nhà đất đứng tên hai vợ chồng.
Bà cho rằng chỉ đến khi bà yêu cầu chia toàn bộ tài sản và đề nghị tòa thu thập chứng cứ liên quan đến 4 người con ngoài giá thú của chồng với người phụ nữ khác thì ông mới chuyển sang yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật.
Tại phiên tòa, người chồng giữ nguyên quan điểm đề nghị hủy hôn nhân và không đồng ý chia tài sản chung vì cho rằng quan hệ hôn nhân không hợp pháp. Tuy nhiên, ông đồng ý chia cho vợ 20% giá trị tài sản và muốn sớm kết thúc vụ việc.
Ngược lại, bà Ngọc Anh yêu cầu được ly hôn và chia khối tài sản trị giá hơn 1.294 tỷ đồng, trong đó phần bà đề nghị được nhận hơn 674 tỷ đồng.
Theo phía bà Ngọc Anh, tài sản tranh chấp gồm nhiều bất động sản tại TPHCM và các tỉnh, hàng chục tỷ đồng tiền gửi ngân hàng cùng tiền lãi phát sinh từ năm 2014 đến nay, giá trị doanh nghiệp sở hữu chuỗi nha khoa thẩm mỹ và nhiều tài sản khác mới được truy vết, bổ sung chứng cứ tại tòa.
Sau phần tranh luận, HĐXX thông báo sẽ tuyên án vào ngày 15/5 sau khi đại diện VKS phát biểu quan điểm giải quyết vụ án.
Vụ việc xảy ra ở Trường THCS Tam Giang Tây, tỉnh Cà Mau. Theo quyết định đình chỉ điều tra của Công an tỉnh Cà Mau, thầy Trần Văn Tâm khi mua sắm thiết bị cho nhà trường đã dùng hóa đơn ghi giá cao hơn thực tế.
Số tiền bị xác định chiếm đoạt là 6.140.000 đồng, phần chi sai nguyên tắc tài chính là 6.900.000 đồng.
Ngay từ tháng 7-2024, bị can đã tự nguyện nộp 23.000.000 đồng, nhiều hơn cả phần phải khắc phục. Quan trọng hơn, chính kết luận điều tra thừa nhận tài sản làm ra có lợi cho nhà trường, giá trị thực còn cao hơn số tiền bỏ ra.
Điều đáng quý ở đây là cơ quan tố tụng đã chọn cách dừng lại. Khoản 2 điều 8 Bộ luật Hình sự năm 2015 từ lâu đặt ra một nguyên tắc nền tảng, rằng những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác.
Một khoản chênh lệch hơn 6 triệu đồng, đã khắc phục từ sớm, trong một việc mà nhà trường rốt cuộc được lợi, khó có thể coi là mối nguy cho xã hội.
Việc miễn trách nhiệm hình sự theo điểm a khoản 2 điều 29, trên cơ sở điểm a khoản 1 điều 230 Bộ luật Tố tụng hình sự vì thế là một lối ra hợp lý mà luật đã trao sẵn.
Trước đó cấp phúc thẩm đã hủy bản án sơ thẩm và trả hồ sơ để điều tra lại, rồi cơ quan điều tra cho bị can được bảo lĩnh. Đó là một chuỗi tự điều chỉnh của hệ thống và điểm dừng hôm nay là phần kết tử tế của chuỗi ấy.
Quyết định này còn có ý nghĩa vượt ra ngoài một con người. Cả nước đang nói nhiều về việc phân định rạch ròi trách nhiệm hình sự với hành chính và dân sự.
Nghị quyết 68 của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế tư nhân yêu cầu ưu tiên áp dụng biện pháp dân sự, kinh tế, hành chính trước khi nghĩ đến hình sự.
Tinh thần ấy nêu cho khu vực tư nhân nhưng nguyên lý đằng sau không của riêng ai. Một cái sai về nguyên tắc tài chính nếu hậu quả không đáng kể và đã được khắc phục thì nên được xử lý bằng kỷ luật và thu hồi, chứ không nhất thiết bằng còng số 8.
Hóa đơn sai là chuyện nhỏ có thể cho qua. Nó vẫn phải bị xử lý bằng chế tài hành chính tương xứng và người làm sai vẫn phải chịu trách nhiệm về mặt quản lý. Hoan nghênh quyết định đình chỉ không phải là cổ vũ cho sự dễ dãi mà là cổ vũ cho sự đúng mực. Dùng đúng công cụ cho đúng loại vi phạm mới là một nền tư pháp biết tiết chế.
Cái được lớn nhất không nằm ở một bản án không tuyên. Nó nằm ở tín hiệu gửi tới những người đứng đầu các đơn vị sự nghiệp ở cơ sở rằng nếu họ xoay xở vì việc chung một cách ngay thẳng, pháp luật sẽ không vội biến họ thành bị can. Đó là thứ giữ cho người ta còn dám làm.
Ngôi trường ở Tam Giang Tây ngày mai vẫn cần có người lo cho nó từng cái bàn, từng thiết bị. Một quyết định biết dừng lại đúng lúc xét cho cùng cũng đang lo cho những ngôi trường như thế.
Ngày 1/6, Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Tây Ninh (phường Thanh Điền), tổ chức lễ công bố quyết định đặc xá năm 2026 của Chủ tịch nước đối với các phạm nhân đủ điều kiện được hưởng chính sách khoan hồng.
Đến dự có Đại tá Trần Văn Luận, Phó Giám đốc Công an tỉnh, Thủ trưởng Cơ quan Thi hành án hình sự Công an tỉnh và đại diện TAND tỉnh.
Tại buổi lễ, Thượng tá Nguyễn Thị Hồng Vân - Phó Giám thị Trại tạm giam số 1 công bố quyết định đặc xá của Chủ tịch nước. Trong đợt này, Trại tạm giam số 1 có 29 phạm nhân đủ điều kiện được đặc xá, trở về địa phương tái hòa nhập cộng đồng.
Đại tá Trần Văn Luận chúc mừng các phạm nhân được đặc xá, đồng thời mong muốn mỗi người xem đây là dấu mốc quan trọng để bắt đầu cuộc sống mới, quyết tâm hoàn lương, trở thành công dân có ích cho gia đình và xã hội.
Cùng ngày, Trại giam Long Hòa (Cục C10, Bộ Công an) tổ chức lễ công bố quyết định đặc xá của Chủ tịch nước cho 169 phạm nhân chấp hành án phạt tù có đủ điều kiện.
Đây là những phạm nhân có quá trình học tập, lao động, cải tạo tích cực, chấp hành tốt các nội quy cơ sở giam giữ, đủ điều kiện và tiêu chuẩn được xét đặc xá.
Đại tá Võ Nhựt Hải - Giám thị Trại giam Long Hòa chúc mừng các phạm nhân được hưởng chính sách đặc xá năm 2026. Ông khẳng định, đặc xá không chỉ là sự tha thứ mà còn là sự ghi nhận, cơ hội mà Đảng, Nhà nước trao cho những ai thực sự biết ăn năn, hối cải, quyết tâm làm lại từ đầu.
Giám thị Trại giam Long Hòa đề nghị, sau khi trở về địa phương, các phạm nhân tiếp tục phấn đấu hướng thiện, tái hòa nhập cộng đồng, trở thành công dân có ích cho xã hội.
Cùng ngày, Trại giam Cây Cầy (xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh) tổ chức lễ công bố quyết định đặc xá của Chủ tịch nước năm 2026. Đến dự có Phó Chánh án Tòa án Nhân dân tỉnh Tây Ninh Võ Văn Ngầu và đại diện Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh.
Tại buổi lễ, đại diện lãnh đạo Trại giam Cây Cầy công bố quyết định đặc xá của Chủ tịch nước năm 2026 đối với 92 phạm nhân đang chấp hành án phạt tù tại đây.
Phát biểu tại buổi lễ, Đại tá Phạm Văn Thúy, Giám thị Trại giam Cây Cầy cho biết, đặc xá là chính sách nhân đạo đặc biệt của Đảng và Nhà nước, thể hiện sự nhân văn, khoan hồng đối với những người phạm tội thật sự ăn năn, hối cải, tích cực học tập, lao động, cải tạo và có đủ điều kiện theo quy định của pháp luật.
Tôi nghe nói người có 2 con ruột trở lên sẽ được hưởng chính sách nhà ở xã hội. Tuy nhiên tìm các quy định pháp luật về nhà ở xã hội không thấy quy định này. Vậy xin hỏi thông tin này có đúng không?
Chị Lê Hà Như (tỉnh Tây Ninh) hỏi.
Luật gia Phạm Văn Chung (Sở Tư pháp tỉnh Quảng Ngãi) trả lời:
- Theo quy định tại điều 76 Luật Nhà ở năm 2023 thì các đối tượng được hưởng chính sách về nhà ở xã hội (gồm 12 loại đối tượng) như sau:
1. Người có công với cách mạng, thân nhân liệt sĩ thuộc trường hợp được hỗ trợ cải thiện nhà ở theo quy định của Pháp lệnh Ưu đãi người có công với cách mạng.
2. Hộ gia đình nghèo, cận nghèo tại khu vực nông thôn.
3. Hộ gia đình nghèo, cận nghèo tại khu vực nông thôn thuộc vùng thường xuyên bị ảnh hưởng bởi thiên tai, biến đổi khí hậu.
4. Hộ gia đình nghèo, cận nghèo tại khu vực đô thị.
5. Người thu nhập thấp tại khu vực đô thị.
6. Công nhân, người lao động đang làm việc tại doanh nghiệp, hợp tác xã, liên hiệp hợp tác xã trong và ngoài khu công nghiệp.
7. Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, hạ sĩ quan thuộc lực lượng vũ trang nhân dân, công nhân công an, công chức, công nhân và viên chức quốc phòng đang phục vụ tại ngũ; người làm công tác cơ yếu, người làm công tác khác trong tổ chức cơ yếu hưởng lương từ ngân sách nhà nước đang công tác.
8. Cán bộ, công chức, viên chức theo quy định của pháp luật về cán bộ, công chức, viên chức.
9. Đối tượng đã trả lại nhà ở công vụ theo quy định tại khoản 4 điều 125 của Luật Nhà ở năm 2023, trừ trường hợp bị thu hồi nhà ở công vụ do vi phạm quy định của luật này.
10. Hộ gia đình, cá nhân thuộc trường hợp bị thu hồi đất và phải giải tỏa, phá dỡ nhà ở theo quy định của pháp luật mà chưa được Nhà nước bồi thường bằng nhà ở, đất ở.
11. Học sinh, sinh viên đại học, học viện, trường đại học, cao đẳng, dạy nghề, trường chuyên biệt theo quy định của pháp luật; học sinh trường dân tộc nội trú công lập.
12. Doanh nghiệp, hợp tác xã, liên hiệp hợp tác xã trong khu công nghiệp.
Tuy nhiên ngày 10-12-2025, Quốc hội đã thông qua Luật Dân số năm 2025, có hiệu lực từ ngày 1-7-2026; theo đó bổ sung thêm khoản 13 vào sau khoản 12 điều 76 Luật Nhà ở 2023 như sau: "13. Người có từ 2 con đẻ trở lên".
Như vậy từ ngày 1-7-2026 có thêm đối tượng là người có 2 con ruột trở lên cũng được hưởng chính sách nhà ở xã hội.
Lưu ý, nội dung này không được quy định trong Luật Nhà ở năm 2023, mà được bổ sung theo quy định tại Luật Dân số năm 2025.