Trong những năm gần đây, những cuộc tranh luận về việc nên mua hay thuê nhà chưa bao giờ lắng xuống. Tuy nhiên một xu hướng mới đáng chú ý đang dần hiện hữu: ngày càng nhiều người trẻ tại Trung Quốc bắt đầu nghiêm túc cân nhắc và thậm chí lựa chọn việc thuê nhà suốt đời.
Điều từng được xem là một sự thỏa hiệp bất đắc dĩ đang dần chuyển thành một lựa chọn lối sống có chủ đích.
Trước đây, việc sở hữu một ngôi nhà riêng được nhiều người xem là nền tảng cơ bản để xây dựng một cuộc sống vững chắc, đồng thời là biểu tượng rõ nét của sự thành công.
Ngôi nhà không chỉ được nhìn nhận đơn thuần là một không gian sinh sống, mà còn là yếu tố gắn kết sâu sắc với vô số cột mốc quan trọng trong đời, bao gồm cảm giác an toàn, quyền sở hữu, chuyện hôn nhân, cũng như việc sinh con.
Nhưng khi bối cảnh kinh tế, xã hội và các giá trị cá nhân không ngừng biến đổi, quan điểm truyền thống này hiện đang phải đối mặt với những thách thức mới.
Một mặt, giá nhà đất “cắt cổ” chính là chất xúc tác trực tiếp thôi thúc giới trẻ phải nhìn nhận lại các ưu tiên của mình.
Tại nhiều thành phố, việc mua một ngôi nhà đồng nghĩa với việc phải vét sạch khoản tiền tiết kiệm tích lũy qua nhiều thế hệ, đồng thời gánh trên vai một khoản nợ thế chấp khổng lồ kéo dài suốt hàng thập kỷ.
Áp lực này không chỉ thắt chặt chi tiêu sinh hoạt hằng ngày và làm giảm sút chất lượng cuộc sống của giới trẻ, mà còn buộc họ phải trở nên thận trọng hơn trong các lựa chọn nghề nghiệp, từ đó khiến họ ngần ngại chuyển đến một thành phố khác hay dấn thân vào những cơ hội mới mẻ.
Nhiều người trẻ đã thử tính toán kỹ lưỡng. Và họ nhận ra rằng mua nhà không còn là một khoản đầu tư đảm bảo sinh lời khi kỳ vọng về sự tăng giá bất động sản ngày càng phai nhạt, những rủi ro cố hữu khi phải gánh vác các khoản nợ khổng lồ lại càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Cô Trương Tế Ninh (Zhang Jining) làm việc tại một trường đại học ở trung tâm Bắc Kinh. Chồng cô cũng là một công chức. Dù thu nhập của hai vợ chồng khá ổn định, nhưng cũng chỉ có thể mua được căn hộ cũ với diện tích chỉ khoảng 60m2.
Trong khi nếu mua căn hộ rộng và mới hơn có thể lên đến hàng triệu nhân dân tệ, điều vượt quá khả năng của hai vợ chồng. Nếu mua, vợ chồng cô cũng phải chịu áp lực trả nợ hằng tháng vô cùng nặng nề trong suốt nhiều năm tới.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô đã quyết định thuê 1 căn hộ rộng 80m2 với ba phòng ngủ, nằm trong khu nhà ở dành cho giảng viên thuộc trường đại học nơi cô công tác với giá 8.000 nhân dân tệ (khoảng 32 triệu đồng).
Mặt khác, các giá trị quan của thế hệ trẻ ngày nay đã trở nên đa dạng hơn. Họ chú trọng nhiều hơn đến chất lượng cuộc sống hiện tại, sự tự do cá nhân và việc hiện thực hóa bản thân. Thay vì để bản thân bị “ràng buộc” bởi một ngôi nhà, họ có xu hướng dành ngân sách của mình để nâng cao trải nghiệm sống, đầu tư vào giáo dục hoặc phát triển bản thân.
Sự lên ngôi của các lối sống như sống độc thân, trì hoãn hôn nhân và sống tự lập cũng đã phần nào làm giảm bớt nhu cầu sở hữu nhà ở truyền thống, vốn xoay quanh hạt nhân là gia đình.
Khi hôn nhân và việc sinh con không còn được xem là những “yêu cầu bắt buộc” trong cuộc sống, ngôi nhà vốn từng được coi là điều kiện tiên quyết cho những cột mốc này, tất yếu sẽ chuyển từ vị thế là một “nhu cầu thiết yếu” sang chỉ còn là một “lựa chọn”.
Năm 2017, Hoa Hoa (Hua Hua) mua một căn hộ nhỏ một phòng ngủ ở Quảng Châu và dành 6 tháng để sửa sang.
“Lúc đó, tôi cảm thấy rất an tâm khi có chỗ ở riêng”, cô chia sẻ. Nhưng sau khi chuyển việc, cô phải làm việc ở cách nhà 20km. Cô thuê một chỗ ở gần công ty trong tuần và chỉ về nhà vào cuối tuần.
Ngôi nhà dần trở thành gánh nặng. Năm 2019, cô rao bán căn hộ và cuối cùng bán được vào năm 2021, đúng lúc thị trường nhà đất đạt đỉnh. Cô nói: “Tôi đã tránh được khoản lỗ hàng trăm nghìn nhân dân tệ và đột nhiên không còn áp lực trả góp nữa”.
Sau đó cô đến Vân Nam, thuê một căn hộ ba phòng ngủ rộng 118m2 với giá 1.900 nhân dân tệ/tháng tại Côn Minh, nhìn ra hồ Điền Trì và được bao quanh bởi cây xanh tươi tốt.
Giờ đây, cô tự nuôi sống bản thân bằng việc giao dịch chứng khoán, không còn cần phải đến chỗ làm nữa và dành nhiều giờ thư giãn trên ghế sofa, tận hưởng cuộc sống chậm rãi.
Trước đây, việc thuê nhà thường gắn liền với những ấn tượng tiêu cực như “không ổn định”, “cảm giác phiêu bạt” và “chất lượng cuộc sống kém”. Chủ nhà tự ý tăng tiền thuê và phá vỡ hợp đồng vào phút cuối, cùng với việc người thuê thường xuyên chuyển đi.
Đây là những điểm khó chịu thường gặp khi thuê nhà. Nhưng tình hình này hiện đang thay đổi.
Một hiện tượng gọi là “thuê nhà nâng cấp” đang âm thầm nổi lên. Một số người trẻ và các gia đình trung lưu ở thành thị đang từ bỏ kế hoạch mua hoặc nâng cấp ngôi nhà vốn có của mình. Thay vào đó lựa chọn cải thiện chất lượng sống mà không tăng thêm nợ thông qua việc thuê nhà dài hạn hoặc lấy tiền cho thuê nhà cũ để thuê nhà mới tiện nghi hơn.
Ví dụ, một số người trả trước tiền thuê nhà trong 10 năm cho các hợp đồng thuê ổn định với giá thấp hơn nhiều so với giá thị trường, cho phép họ trang trí “ngôi nhà” theo ý thích.
Những người khác cho thuê những căn hộ cũ, nhỏ, không lý tưởng của họ, sử dụng tiền thuê đó để bù đắp tiền thuê cho một căn nhà lớn hơn, ở vị trí tốt hơn. Về cơ bản là “sống trong một ngôi nhà mà họ không đủ khả năng mua với giá bằng một nửa”.
Căn hộ cô Trương Tế Ninh thuê nếu theo giá thị trường là gần 12.000 nhân dân tệ/tháng (khoảng 48 triệu đồng). Sau khi thương lượng với chủ nhà, họ đồng ý thuê và trả trước tiền thuê nhà trong 10 năm. Do đó tiền thuê giảm xuống 8.000 nhân dân tệ/tháng.
Mức giảm tiền thuê gần 50% này rất hấp dẫn đối với cô và vợ chồng cô đã sử dụng hết số tiền tích cóp được để dự định mua nhà để thuê trong 10 năm, mà không lo nợ nần hay áp lực mua nhà, cặp đôi rất hài lòng sau khi ký hợp đồng.
Trong khi đó anh Đinh Dư Diên (Ding Yuyuan) ở Thượng Hải lại có cách tiếp cận khác: cho thuê nhà để trang trải tiền thuê nhà.
Anh sở hữu căn hộ nhỏ, cũ rộng 36m2 ở đường vành đai nội thành Thượng Hải nhưng hiện nay không còn phù hợp với nhu cầu sử dụng của gia đình. Anh chuẩn bị có con và bố mẹ anh sẽ chuyển đến ở cùng, căn hộ 36m2 thì không đủ. Nếu bán sẽ bị lỗ và cũng không đủ để mua căn hộ mới.
Theo tính toán của anh Đinh, nếu mua căn hộ mới như ý muốn ở ngoài vành đai, khoản trả góp hằng tháng sẽ vào khoảng 14.000 – 15.000 nhân dân tệ (khoảng 56-60 triệu đồng), trong khi thuê một căn hộ chỉ tốn 7.000 nhân dân tệ/tháng (khoảng 28 triệu đồng), tương đương với việc chuyển đến một căn nhà mà họ không đủ khả năng mua với giá chưa bằng một nửa.
Sau đó anh đã cân nhắc mô hình “cho thuê để thuê”, cho thuê căn hộ cũ của mình với giá 5.000 nhân dân tệ/tháng (khoảng 20 triệu đồng), sau đó thuê một căn hộ đầy đủ nội thất, có thang máy, rộng 89m2 với giá 7.000 nhân dân tệ/tháng (khoảng 28 triệu đồng).
Nói cách khác, chỉ cần thêm 2.000 nhân dân tệ/tháng (khoảng 8 triệu đồng), hai vợ chồng anh có thể chuyển đến một căn hộ mới rộng hơn, tiện nghi hơn và có thang máy.
Thực tế trên cho thấy sự phát triển dần dần của thị trường cho thuê và định hướng chính sách. Sự xuất hiện của các căn hộ cho thuê dài hạn và các công ty môi giới cho thuê chuyên nghiệp đã nâng cao chất lượng nhà ở và chuẩn hóa dịch vụ.
Đồng thời định hướng chính sách “thuê và mua song song” và việc xây dựng nhà ở cho thuê giá rẻ đều hướng đến việc biến thuê nhà trở thành một lựa chọn nhà ở ổn định, đàng hoàng và bền vững hơn.
Khi thuê nhà cũng có thể mang lại cuộc sống an toàn, thoải mái và đầy đủ tiện nghi, thì nhu cầu cứng nhắc “phải mua nhà” sẽ tự nhiên suy yếu.
Theo báo Korea Herald, Bộ Tư pháp Hàn Quốc ngày 1-7 thông báo sẽ gia hạn chính sách miễn lệ phí xin thị thực (visa) đối với khách du lịch theo đoàn đến từ sáu quốc gia đến hết ngày 31-12-2026, nhằm hỗ trợ phục hồi ngành du lịch quốc tế.
Chính sách này áp dụng cho các đoàn khách đến từ Việt Nam, Campuchia, Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia và Philippines. Đoàn khách từ các nước trên sẽ được miễn lệ phí xin visa trị giá 23.000 won, tương đương 15 USD.
Trước đó, chính sách này vốn dự kiến kết thúc vào cuối tháng 6, nhưng Bộ Tư pháp Hàn Quốc quyết định kéo dài thêm 6 tháng do nhu cầu xin visa du lịch theo đoàn tiếp tục tăng, đặc biệt từ Trung Quốc và các nước Đông Nam Á.
Theo số liệu của cơ quan này, trong năm 2025 có hơn 790.000 lượt khách nhập cảnh Hàn Quốc bằng visa du lịch theo đoàn, tăng 39% so với năm trước.
Trong đó lượng khách theo đoàn từ Trung Quốc tăng 48%, còn khách từ Việt Nam tăng 5% so với năm 2024.
Ấn Độ là thị trường có tốc độ tăng trưởng mạnh nhất khi số khách theo đoàn tăng hơn gấp đôi, từ 573 người năm 2024 lên 1.120 người năm 2025.
Ngoài ra Bộ Tư pháp Hàn Quốc cũng cho biết tỉ lệ khách theo đoàn trốn khỏi lịch trình và ở lại nước này trái phép đã giảm xuống còn 0,07% trong năm 2025 - thấp hơn một nửa so với mức 0,19% của năm trước. Theo bộ, điều này cho thấy chương trình được quản lý ổn định.
Cơ quan này nhận định việc miễn lệ phí visa có thể đã góp phần thu hút thêm khách du lịch theo đoàn đến Hàn Quốc, bên cạnh những yếu tố như quan hệ ngoại giao được cải thiện và sự lan tỏa của văn hóa Hàn Quốc.
Nước này kỳ vọng việc gia hạn chính sách sẽ giúp giảm chi phí cho khách du lịch theo đoàn, đồng thời hỗ trợ quá trình phục hồi của ngành du lịch và thúc đẩy kinh tế địa phương.
Sáng 1-6, sau lễ đón chính thức và hội đàm tại Phủ Tổng thống (Điện Malacanang) ở Manila, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. đã cùng gặp gỡ báo chí, chứng kiến việc trao một số văn kiện hợp tác giữa hai bên.
Trước đông đảo báo chí hai nước, Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. nhấn mạnh chuyến thăm của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm "có ý nghĩa lịch sử" và sự hiện diện của nhà lãnh đạo Việt Nam là minh chứng mạnh mẽ cho tình hữu nghị giữa hai quốc gia.
"Chuyến thăm lần này càng có ý nghĩa lớn lao hơn nữa khi chúng ta chính thức nâng tầm quan hệ song phương lên Đối tác chiến lược tăng cường, đúng vào dịp kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao và đánh dấu một thập kỷ hợp tác hiệu quả trong khuôn khổ Đối tác chiến lược hiệu quả.
Việc nâng cấp này khẳng định vị thế đặc biệt và lâu dài của Việt Nam - Đối tác chiến lược duy nhất của Philippines tại Đông Nam Á", Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. khẳng định.
Nhấn mạnh Việt Nam hiện là đối tác thương mại lớn thứ 11 của Philippines, Tổng thống Philippines khẳng định hai bên đặt mục tiêu kim ngạch thương mại sớm vượt mốc 10 tỉ USD. Hai nước cam kết tạo môi trường thuận lợi cho đầu tư hai chiều, đặc biệt trong lĩnh vực chế biến chế tạo, công nghệ xanh và kinh tế số.
Nông nghiệp tiếp tục là nền tảng quan trọng của Đối tác chiến lược tăng cường. Hai bên sẽ mở ra các kênh hợp tác mới trong thương mại nông sản, chế biến hải sản và nghiên cứu khoa học chung nhằm xây dựng nền nông nghiệp thích ứng với biến đổi khí hậu, bảo đảm an ninh lương thực cho nhân dân hai nước.
"Cuộc trao đổi hôm nay đã làm rõ một chân lý quan trọng: Đối tác chiến lược tăng cường không chỉ phản ánh lợi ích song phương mà còn xác định rõ vị trí Philippines và Việt Nam là những điểm tựa vững chắc cho hòa bình, đổi mới sáng tạo, năng động và tăng trưởng bền vững trong ASEAN cũng như khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương", Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. nhấn mạnh.
Phát biểu tại cuộc gặp báo chí, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm khẳng định việc nâng tầm quan hệ song phương dựa trên cơ sở quan hệ hữu nghị tốt đẹp, phù hợp lợi ích và nguyện vọng của nhân dân hai nước.
Với khuôn khổ quan hệ mới, hai bên sẽ tập trung đẩy mạnh hợp tác trên một số lĩnh vực trọng điểm.
Thứ nhất, tăng cường tin cậy chính trị, củng cố nền tảng chiến lược vững chắc cho quan hệ hai nước; duy trì tiếp xúc cấp cao và các cấp trên tất cả các kênh, cũng như duy trì tham vấn về các vấn đề khu vực và quốc tế chiến lược. Bên cạnh đó, tăng tính bổ trợ lẫn nhau về định hướng phát triển; phát huy tối đa và duy trì triển khai hiệu quả các cơ chế hợp tác song phương.
Thứ hai, củng cố và mở rộng hợp tác an ninh - quốc phòng, hợp tác trên biển và đại dương; thiết lập và triển khai mạnh mẽ các cơ chế hợp tác; duy trì trao đổi đoàn cấp cao quốc phòng - an ninh.
Tăng cường chia sẻ thông tin và đẩy mạnh hợp tác giữa các lực lượng thực thi pháp luật để phòng chống tội phạm xuyên quốc gia, trong đó có lừa đảo qua mạng, di cư bất hợp pháp, buôn bán người, đánh bạc, lừa đảo tài chính, lao động và cư trú bất hợp pháp.
Thêm vào đó, xử lý các thách thức an ninh truyền thống và phi truyền thống, không để bất kỳ tổ chức hoặc cá nhân nào lợi dụng lãnh thổ của nước này để hoạt động chống phá nước kia.
Thứ ba, tạo đột phá trong hợp tác kinh tế, mang lại lợi ích thực chất cho nhân dân và sự phát triển của mỗi nước. Trong đó, tăng cường kết nối doanh nghiệp, khuyến khích doanh nghiệp hai nước đầu tư sang nhau trong các lĩnh vực ưu tiên như khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số, năng lượng, đầu tư chiều sâu vào sản xuất và các sáng kiến kinh tế xanh.
Thứ tư, thúc đẩy hợp tác thực chất trong một số lĩnh vực ưu tiên, trong đó có nông nghiệp, bảo đảm an ninh lương thực, nâng cao năng lực chế biến thực phẩm, tăng cường chuỗi cung ứng để nâng cao khả năng chống chịu và tính bền vững trong bối cảnh thách thức toàn cầu.
Thêm vào đó, thúc đẩy hợp tác kết nối hạ tầng cứng và chuyển đổi số, mở rộng hợp tác văn hóa, giao lưu nhân dân, giáo dục, du lịch và lao động.
Thứ năm, phối hợp chặt chẽ tại các diễn đàn khu vực và quốc tế, củng cố đoàn kết nội khối ASEAN, duy trì vai trò trung tâm của ASEAN, đặc biệt trong năm Philippines đảm nhiệm vai trò Chủ tịch ASEAN 2026.
Hai bên cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên hợp quốc, Hiến chương ASEAN và các nguyên tắc bình đẳng, hợp tác cùng có lợi.
Hai bên tái khẳng định tầm quan trọng, cam kết duy trì môi trường hòa bình, ổn định, bảo đảm an ninh, an toàn và tự do hàng hải, hàng không tại Biển Đông; giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, trong đó có UNCLOS 1982.
"Tôi tin tưởng rằng với quyết tâm và tầm nhìn chung, Việt Nam và Philippines sẽ đưa quan hệ Đối tác chiến lược tăng cường ngày càng đi vào chiều sâu, thực chất và hiệu quả, vì lợi ích của nhân dân hai nước, đồng thời góp phần vào hòa bình, ổn định, hợp tác, thịnh vượng và phát triển của khu vực và trên thế giới", Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm bày tỏ.
Trong bối cảnh các cuộc đàm phán về một thỏa thuận hòa bình tiềm năng giữa Iran và Mỹ đang tăng tốc, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bổ sung một điều kiện mới: phải có thêm nhiều quốc gia tham gia vào Hiệp định Abraham.
Nhà lãnh đạo Mỹ hôm 27/5 gợi ý rằng ông có thể từ chối ký kết một thỏa thuận với Iran cho đến khi một loạt quốc gia Trung Đông đồng ý tham gia vào khuôn khổ Hiệp định Abraham.
"Đó thực sự sẽ là một dấu hiệu to lớn, và tôi nghĩ các quốc gia đó đang nợ chúng ta điều đó. Tôi không chắc chúng ta có nên thực hiện thỏa thuận (với Iran) hay không nếu họ không ký kết hiệp định", ông phát biểu trong một cuộc họp nội các.
Ông cho biết, hiện tại ông muốn các cuộc thảo luận đó phải trở thành một phần của các cuộc đàm phán rộng lớn hơn hướng tới một thỏa thuận hòa bình giữa Mỹ và Iran. Tuy nhiên, khi bị chất vấn sâu hơn về vấn đề này, ông đã từ chối khẳng định liệu bất kỳ thỏa thuận nào cũng sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào việc bổ sung các quốc gia vào Hiệp định Abraham hay không.
"Chúng ta có thể thực hiện một thỏa thuận tốt ngay bây giờ, nhưng có lẽ đó không phải là một thỏa thuận tuyệt vời. Nếu đó không phải là một thỏa thuận tuyệt vời, chúng ta sẽ không thực hiện nó”, ông Trump nói.
Trước đó trong tuần, ông Trump đã gây sức ép lên một số quốc gia bao gồm Ả rập Xê út, Qatar và Pakistan để yêu cầu họ tham gia Hiệp định Abraham. Sau đó, ông gợi ý các nước khác như Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập và Jordan, thậm chí Iran. Mặc dù vậy, cho đến nay có rất ít dấu hiệu cho thấy bất kỳ quốc gia nào trong số này hào hứng với điều đó.
Trong bối cảnh đàm phán chấm dứt xung đột với Iran không có nhiều tiến triển, ông Trump hôm qua một lần nữa tuyên bố ông không vội ký thỏa thuận với Tehran.
Ông nhấn mạnh, Iran đã tính toán sai lầm nếu họ nghĩ rằng cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 tới sẽ buộc ông phải nhượng bộ để đạt được một thỏa thuận. "Tôi không quan tâm đến cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ", ông nói.
Hiệp định Abraham là một loạt các thỏa thuận do Mỹ làm trung gian nhằm bình thường hóa quan hệ giữa Israel và một số quốc gia Trung Đông. Các thỏa thuận này được hình thành trong nhiệm kỳ đầu của ông Trump.
Các thỏa thuận ban đầu được ký kết giữa Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất (UAE), Bahrain, Sudan và Maroc vào năm 2020. Tuy nhiên, tình trạng bất ổn kéo dài ở Sudan đã làm trì hoãn việc chính thức hóa mối quan hệ của nước này với Israel. Kazakhstan đã gia nhập hiệp định vào tháng 11/2025 ngay cả khi quốc gia này vốn đã có quan hệ bình thường với Israel từ những năm 1990.
Theo Viện Trung Đông, các thỏa thuận này cũng đánh dấu lần bình thường hóa chính thức đầu tiên trong quan hệ ngoại giao Ả rập - Israel kể từ hiệp ước hòa bình năm 1994 của Israel với Jordan và thỏa thuận Ai Cập - Israel năm 1979. Quá trình bình thường hóa đã chứng kiến các mối quan hệ ngoại giao được thiết lập và các đại sứ quán được mở cửa.
Các chuyến bay thẳng cũng đã bắt đầu giữa Israel và Maroc vào tháng 8/2021, và hãng hàng không Gulf Air của Bahrain đã khởi động các chuyến bay thẳng đến Tel Aviv vào tháng 9 năm đó. Theo Viện Hòa bình Hiệp định Abraham, nếu không tính ngành du lịch và dịch vụ, thương mại giữa Israel và các nước Ả rập ở Trung Đông đã tăng 234% trong 7 tháng đầu năm 2021 so với cùng kỳ năm 2020.
Thành quả lớn nhất trong các hiệp định đối với Israel là thỏa thuận với UAE, một nhà sản xuất dầu mỏ lớn toàn cầu và là một trung tâm thương mại, kinh doanh có ảnh hưởng ngoại giao sâu rộng trên khắp Trung Đông. Israel và UAE kể từ đó đã phát triển các mối quan hệ kinh tế và an ninh chặt chẽ, bao gồm hợp tác quốc phòng và một hiệp định thương mại tự do.
Mặc dù các hiệp định này được giới ngoại giao hoan nghênh như một bước đi hướng tới một Trung Đông hòa bình hơn, chúng vẫn không nhận được sự ủng hộ của công chúng ở nhiều nơi trong khu vực, phần lớn là vì các thỏa thuận này không giải quyết cuộc xung đột Israel - Palestine.
Tiến sĩ James M. Dorsey, Nghiên cứu viên cao cấp thỉnh giảng tại Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam thuộc Đại học Công nghệ Nanyang (Singapore), cho rằng có thể có một vài lý do khiến ông Trump muốn đưa Hiệp định Abraham vào bất kỳ thỏa thuận nào với Iran. Chúng bao gồm việc xoa dịu sự ủng hộ trong nội bộ đảng của ông và phong trào "Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại" (MAGA), cũng như để làm vừa lòng Israel.