Vụ tranh chấp hợp đồng bảo hiểm xe cơ giới này vừa được Hội đồng Thẩm phán TAND Tối cao lựa chọn làm một trong 8 án lệ vừa công bố. Theo đó, các tòa án trên toàn quốc có trách nhiệm nghiên cứu, áp dụng án lệ này trong xét xử kể từ ngày 1/7.
Nội dung án lệ tập trung giải quyết trường hợp của một ôtô bị cháy khi có hợp đồng bảo hiểm còn hiệu lực. Cơ quan giám định kết luận vụ cháy do con người gây ra, nhưng cơ quan điều tra chưa xác định được cụ thể ai gây ra và đã ra quyết định tạm đình chỉ điều tra vụ án hình sự.
Vậy trong trường hợp này, doanh nghiệp bảo hiểm có trách nhiệm bồi thường thiệt hại về tài sản cho chủ xe không?
Vụ án được TAND huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam (cũ) xét xử sơ thẩm tháng 11/2022, giữa nguyên đơn ông Vương và bị đơn là Công ty bảo hiểm H.
Vụ việc bắt đầu từ cuối năm 2018, khi ông Vương ký hợp đồng bảo hiểm xe cơ giới với Công ty bảo hiểm H, cho chiếc Ford Ranger của mình, thời hạn một năm từ tháng 12/2018- 12/2019.
Hai loại hình bảo hiểm chính gồm bảo hiểm tự nguyện xe ôtô và bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe. Giá trị bảo hiểm vật chất xe là 650 triệu đồng.
Sau khi mua bảo hiểm, quá trình sử dụng xe ông Vương được xác định đã thực hiện việc đăng kiếm và bảo trì định kỳ theo quy định của nhà sản xuất.
Song rạng sáng 16/7/2019, đầu xe bùng cháy khi đang đậu ngay tại bãi gần nhà. Sau vụ hỏa hoạn kéo dài khoảng 20 phút, toàn bộ khoang động cơ cùng các chi tiết nhựa và cao su phía trước bị nhiệt tác động và hư hại hoàn toàn.
Ngay sau đó, ông Vương đã thực hiện đúng nghĩa vụ của mình bằng việc thông báo cho phía bảo hiểm và các cơ quan chức năng để tiến hành giám định hiện trường và lấy lời khai ban đầu. Bảo hiểm H cũng đã cử cán bộ đến ghi nhận sự việc và hướng dẫn thủ tục bồi thường sơ bộ.
Những rắc rối pháp lý bắt đầu nảy sinh khi các cơ quan chuyên môn vào cuộc để xác định nguyên nhân của vụ cháy. Kết quả giám định cho thấy, nguyên nhân dẫn đến vụ cháy xe do sự tác động từ con người.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Núi Thành đã quyết định khởi tố vụ án hình sự về tội Hủy hoại tài sản để tìm thủ phạm.
Tuy nhiên, sau thời gian điều tra không thể xác định được người đốt xe, cơ quan điều tra tạm đình chỉ điều tra vụ án hình sự. Trong khi đó, Bảo hiểm H yêu cầu có kết luận chính thức về thủ phạm mới tiến hành bồi thường.
Cho rằng Bảo hiểm H cố tình từ chối bồi thường với lý do này là trái với các thỏa thuận trong Hợp đồng bảo hiểm, ông Vương khởi kiện, đề nghị Tòa tuyên buộc Bảo hiểm H chi trả tổn thất vật chất theo hợp đồng 650 triệu đồng, chi phí giám định và lãi suất từ khoản bồi thường chậm trả trong 2 năm.
Tại tòa, Bảo hiểm H lập luận đơn vị bảo hiểm sẽ không chịu trách nhiệm trong trường hợp có “hành động cố ý gây thiệt hại của chủ xe, người điều khiển xe và những người có quyền lợi liên quan”.
Do đó, khi vụ án hình sự bị tạm đình chỉ mà chưa rõ ai là người đốt xe, phía doanh nghiệp cho rằng chưa có căn cứ để loại trừ khả năng chủ xe tự gây cháy để trục lợi bảo hiểm và yêu cầu ông Vương phải đợi cho đến khi có kết luận điều tra cuối cùng mới xem xét bồi thường.
Họ nói đã đề nghị sẽ ứng trước 50% giá trị thiệt hại trên tinh thần “chia sẻ khó khăn”, nhưng ông Vương đã không chấp nhận giải pháp này.
Tòa sơ thẩm tuyên chấp nhận yêu cầu của ông Vương, song phía Bảo hiểm H kháng cáo.
Tòa phúc thẩm: Chưa rõ người đốt xe, bảo hiểm vẫn phải bồi thường
9 tháng sau, vụ kiện được TAND tỉnh Quảng Nam (cũ) xét xử phúc thẩm.
HĐXX xác định rằng, việc xe bị cháy là một thiệt hại thực tế và là một “sự kiện bảo hiểm” đã phát sinh rõ ràng trong thời gian hợp đồng còn hiệu lực.
Tòa nhận định việc cơ quan điều tra tạm đình chỉ vụ án do chưa tìm thấy thủ phạm không đồng nghĩa với việc có bằng chứng cho thấy chủ xe đã cố ý gây cháy.
Theo hồ sơ vụ án, không có bất kỳ tài liệu nào chứng minh ông Vương có lỗi hay vi phạm các điều khoản loại trừ. Việc bắt buộc người mua bảo hiểm phải chờ đợi vô thời hạn cho đến khi tìm ra tội phạm trong một vụ án hình sự để được bồi thường dân sự là không phù hợp với bản chất của dịch vụ bảo hiểm rủi ro.
Do vậy, việc ông Vương yêu cầu Bảo hiểm H bồi thường thiệt hại vật chất là có căn cứ nên được chấp nhận.
Tòa tuyên buộc Bảo hiểm H trả cho ông Vương 100% mức bảo hiếm theo hợp đồng bảo hiểm, là 650 triệu đồng. Tổng số tiền lãi chậm trả được xác định là hơn 186 triệu đồng cùng chi phí giám định 27,5 triệu đồng.
Bảo hiểm vẫn có quyền đòi thủ phạm bồi thường
Một điểm quan trọng khác được Tòa nêu trong bản án là quyền lợi của doanh nghiệp bảo hiểm vẫn luôn được pháp luật bảo vệ thông qua chế định “thế quyền”.
Cụ thể, theo Luật Kinh doanh bảo hiểm, sau khi trả tiền bồi thường cho ông Vương, Bảo hiểm H có quyền bảo lưu quyền khiếu nại và đòi người thứ ba (thủ phạm gây cháy) bồi hoàn lại số tiền đó.
Do đó, việc doanh nghiệp bồi thường trước cho khách hàng khi chưa biết thủ phạm không làm mất đi quyền lợi kinh tế của họ nếu sau này cơ quan chức năng tìm ra người phá hoại.
Nhận định này đã tháo gỡ nút thắt lớn nhất trong tranh chấp, khẳng định rằng rủi ro về việc chưa tìm thấy thủ phạm không được phép đẩy sang cho người mua bảo hiểm gánh chịu.
Án lệ này không chỉ giải quyết triệt để một vụ tranh chấp cụ thể mà còn thiết lập một chuẩn mực pháp lý cho toàn ngành bảo hiểm, ngăn chặn tình trạng các doanh nghiệp bảo hiểm lấy lý do “chờ kết quả điều tra” để kéo dài thời gian, né tránh nghĩa vụ bồi thường.
Án lệ cũng giúp người tham gia bảo hiểm yên tâm cho rằng quyền lợi của họ sẽ được bảo vệ, ngay cả khi thủ phạm chưa được tìm ra.
Ayaka bị chụp lén dưới váy lần đầu tiên khi mới 6 tuổi.
Giáo viên dạy bơi của Ayaka là kẻ biến thái chuyên nhắm mục tiêu vào trẻ em trong hơn một thập kỷ. Hắn đã lén chụp ảnh và quay video của cô bé, sau đó chia sẻ trên một nhóm Telegram với những kẻ ấu dâm khác.
Bố của Ayaka, anh Suzuki, chỉ biết con gái mình là nạn nhân khi cảnh sát gọi điện cách đây hai năm. Khuôn mặt và tên của cô bé xuất hiện trong một số hình ảnh nên dễ dàng bị nhận dạng. Từng khuyến khích con tham gia trường dạy bơi, Suzuki thấy hổ thẹn vì đã đẩy con vào hoàn cảnh đó và phẫn nộ với kẻ gây tội ác.
Ayaka chỉ là một trong vô số nạn nhân của hành vi quay lén dưới váy và chụp ảnh lén mang tính chất tình dục ở Nhật Bản - dạng tội phạm đã trở thành vấn nạn kéo dài tại quốc gia này.
Áp phích cảnh báo thường xuyên được dán ở các ga tàu và tòa nhà công cộng tại Nhật Bản. Tất cả điện thoại thông minh bán ra tại nước này đều được yêu cầu phát ra âm thanh màn trập khi chụp ảnh và quay video - biện pháp nhằm ngăn chặn quay chụp lén. Năm 2023, Nhật Bản ban hành luật cấm "hành vi chụp lén mang tính chất tình dục" trên phạm vi toàn quốc, trong khuôn khổ sửa đổi lớn đối với hệ thống pháp luật về tội phạm tình dục. Trước đó, những vụ việc như vậy chỉ bị xử lý theo quy định địa phương, vốn khác nhau giữa từng tỉnh thành.
Dù Nhật Bản đã nhiều năm siết chặt các biện pháp ngăn chặn, hành vi quay lén vẫn nằm trong nhóm tội phạm tình dục phổ biến nhất nước này. Năm 2025, cảnh sát trên toàn quốc đã bắt giữ 9.237 đối tượng liên quan đến các hành vi quay chụp lén - con số cao nhất kể từ khi số liệu được thống kê.
Theo nhà chức trách, mức tăng này một phần xuất phát từ việc luật mới mở rộng định nghĩa và phạm vi xử lý đối với các hành vi vi phạm. Đồng thời, sự hiện diện gần như khắp nơi của điện thoại thông minh đã khiến việc phạm tội cũng như tái phạm trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên, điều đáng lo ngại là đối tượng phạm tội đang ngày càng trẻ hóa.
Từ học sinh đến tội phạm tình dục
Trước đây, phần lớn thủ phạm là người trưởng thành. Tuy nhiên, ngày càng nhiều trẻ em đang tham gia vào các hành vi quay lén. Theo số liệu cảnh sát, số vụ quay lén có liên quan đến người chưa thành niên trong năm 2024 đã tăng gần 6 lần so với năm trước và tiếp tục đi lên trong năm 2025.
"Tôi rất sốc khi biết hành vi phạm tội này đang xảy ra trong trường học. Thủ phạm có thể là bạn cùng lớp, và những hình ảnh đó có thể bị phát tán trên mạng", Sumire Nagamori, chuyên gia an ninh mạng và nhà hoạt động vì quyền trẻ em, chia sẻ.
Trong các phòng chat trên nền tảng mạng xã hội Telegram và Discord, người dùng đăng tải những đoạn video "giới thiệu" về nội dung lạm dụng tình dục trẻ em. Một số người dùng nói rằng đang học cấp hai hoặc cấp ba và sẵn sàng chụp ảnh bạn cùng lớp.
Telegram cho biết hệ thống kiểm duyệt của họ loại bỏ hàng triệu nội dung độc hại mỗi tháng, bao gồm nội dung khiêu dâm không được sự đồng ý. Họ cũng nhấn mạnh đã loại bỏ hơn 260.000 nhóm và kênh liên quan đến lạm dụng tình dục trẻ em chỉ riêng trong năm 2026.
Bà Nagamori cho rằng có nhiều yếu tố đứng sau xu hướng đáng lo ngại này. Việc sở hữu điện thoại thông minh giúp giới trẻ luôn có trong tay thiết bị ghi hình và khả năng tiếp cận vô số nội dung trên mạng, từ đó tạo điều kiện cho các hành vi bắt chước phát tán nhanh chóng.
"Nhiều trẻ em hiện sở hữu và sử dụng thiết bị kỹ thuật số từ rất sớm, trong khi chưa được giáo dục đầy đủ về đạo đức hay kỹ năng và kiến thức về môi trường số. Trước khi đủ khả năng nhận thức rõ điều gì là đúng hay sai, các em đã có sẵn những công cụ có thể bị lợi dụng để gây tổn hại cho người khác", bà Nagamori cho biết.
Daisuke Nakamura, nhà trị liệu tâm lý do tòa án chỉ định để điều trị cho những người bị kết tội về hành vi quay chụp lén, cho biết số lượng bệnh nhân vị thành niên tại phòng khám của ông ngày càng tăng.
"Khi tôi mở phòng khám cách đây 15 năm, hầu hết khách hàng là đàn ông trung niên. Giờ đây, tôi tiếp nhận nhiều học sinh trung học cơ sở, trung học phổ thông và sinh viên đại học hơn", ông Nakamura nói. Khách hàng nhỏ nhất chỉ 13-14 tuổi, thi thoảng còn có cả học sinh tiểu học.
Kimura, hiện 19 tuổi, là một trong số những người từng phạm tội và đồng ý kể lại câu chuyện dưới tên giả.
Kimura tò mò việc quay lén dưới váy từ năm 15 tuổi, sau khi xem phim khiêu dâm. Sau nhiều tháng tiếp xúc với những nội dung như vậy, anh ta nảy ý định làm theo ngoài đời thực.
Ở tuổi 17, Kimura cho biết nạn nhân đầu tiên của mình là một cô gái đang đi thang cuốn tại sân ga tàu điện ngầm. Trong năm tiếp theo, Kimura nhắm mục tiêu vào khoảng 30 nạn nhân, chỉ dừng lại khi bị cảnh sát phát hiện xâm nhập trái phép vào nhà riêng để ăn trộm nội y trên dây phơi. "Nếu lúc đó không bị bắt, có lẽ tôi đã cưỡng hiếp ai đó trong vòng một hoặc hai năm tới", Kimura thừa nhận.
Từ đó, Kimura phải tham gia các chương trình bắt buộc nhằm ngăn ngừa tái phạm và cải tạo. "Tôi thực sự rất hối hận. Giờ tôi có thể sống một cuộc sống bình thường, nhưng tôi cảm thấy phải đảm bảo rằng bản thân không bao giờ quên những gì đã làm", Kimura nói.
Xu hướng trẻ hóa của tội phạm quay lén xuất hiện trong bối cảnh nhiều chuyên gia cho rằng khuôn khổ pháp lý của Nhật Bản chưa bắt kịp tốc độ phát triển của các hình thức xâm hại tình dục trên môi trường số.
Tài liệu lạm dụng tình dục trẻ em thường bị truy tố theo Luật phòng chống nội dung xâm hại tình dục trẻ em của Nhật Bản. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng hệ thống pháp luật hiện hành chưa đủ chặt chẽ. Theo đó, luật chỉ xử lý các trường hợp có hình ảnh bộ phận sinh dục của trẻ em, khiến một số nội dung mang tính lạm dụng tình dục trẻ em không bị coi là vi phạm theo quy định hiện hành. Khoảng trống pháp lý này có thể dẫn đến việc thủ phạm nhận mức án nhẹ hơn nhiều so với mức độ nghiêm trọng của hành vi.
Nhật Bản đang xây dựng một cơ sở dữ liệu về người phạm tội tình dục, cho phép các tổ chức làm việc với trẻ em, như trường học và cơ sở giáo dục, xác minh tiền án của những người xin việc liên quan đến các hành vi xâm hại tình dục trẻ em.
Dù vậy, không giống hệ thống đăng ký tội phạm tình dục tại Mỹ, dữ liệu này sẽ chỉ dành cho các tổ chức đủ điều kiện và không được công khai cho người dân tra cứu.
Huấn luyện viên bơi lội của Ayaka đã bị kết án 4 năm tù về tội chụp lén nhiều trẻ em. Suzuki lo sợ ngày hắn được thả khi đã chấp hành được một nửa bản án.
Đối với kẻ phạm tội, hành vi chụp lén dưới váy chỉ diễn ra trong vài giây và thường không bị phát hiện. Nhưng đối với vô số nạn nhân, hậu quả mà nó để lại có thể kéo dài dai dẳng dưới dạng một "vết sẹo số" tồn tại mãi trên không gian mạng.
"Những kẻ gây ra tội ác có thể chuộc lỗi, nhưng con gái tôi sẽ phải sống chung với những video này suốt quãng đời còn lại", Suzuki nói.
Chiều 11/5, Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Lạng Sơn cho biết vào 9h30 ngày 10/5, tại quốc lộ 1A, đoạn qua phường Đông Kinh (tỉnh Lạng Sơn), Đội Quản lý thị trường số 1 phối hợp với lực lượng Cảnh sát giao thông kiểm tra xe khách giường nằm 46 chỗ mang biển kiểm soát 26B-003xx do ông N.N.L. (trú Sơn La) điều khiển.
Qua kiểm tra, lực lượng chức năng phát hiện trên xe có 9 bao tải, tổng trọng lượng 80kg, chứa xác ve sầu sấy khô, còn gọi là thuyền thoái.
Theo lực lượng chức năng, mặt hàng này là nguyên liệu làm thuốc, thuộc danh mục 11 Thông tư 09/2024/TT-BYT ngày 11/6/2024 của Bộ Y tế về thuốc, nguyên liệu làm thuốc dùng cho người và mỹ phẩm xuất khẩu, nhập khẩu đã được xác định mã số hàng hóa theo danh mục hàng hóa xuất khẩu, nhập khẩu Việt Nam.
Tại thời điểm kiểm tra, lái xe trình bày nhận vận chuyển thuê số hàng trên từ Sơn La về Lạng Sơn.
Tuy nhiên người này không xuất trình được bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến nguồn gốc, xuất xứ của hàng hóa. Lực lượng chức năng đã lập biên bản, tạm giữ toàn bộ số hàng hóa để tiếp tục xác minh, xử lý theo quy định.
Trước đó, trên mạng xã hội Facebook lan truyền đoạn clip dài gần 10 phút ghi lại cảnh một số người trao đổi với lực lượng quản lý thị trường tỉnh Lạng Sơn về việc đơn vị này yêu cầu cung cấp giấy tờ liên quan đến số ve sầu sấy khô trong cốp xe.
Trong clip một người đàn ông lớn tiếng nói ve sầu khô không phải danh mục hàng cấm nên không có giấy tờ.
Sau phán quyết phúc thẩm của TAND TP HCM tuyên buộc Ban quản trị và đơn vị vận hành phải bàn giao hơn 2.650 m2 hầm giữ xe tại Chung cư Khánh Hội 1, số 360C Bến Vân Đồn, cho chủ đầu tư, hàng trăm cư dân đã gửi đơn kêu cứu vì lo mất nguồn thu vận hành và bảo trì chung cư.
Không chỉ tại Khánh Hội 1, tranh chấp hầm giữ xe nhiều năm qua liên tục xảy ra ở các chung cư tại TP HCM và Hà Nội. Điểm chung là cả cư dân lẫn chủ đầu tư đều cho rằng phần diện tích này thuộc quyền sở hữu của mình.
Một luật sư từng tham gia những vụ kiện tương tự nhìn nhận, hầm giữ xe không chỉ là nơi để phương tiện mà còn là tài sản có giá trị khai thác thương mại lớn. Với nhiều chung cư cũ, đây còn là nguồn thu quan trọng để vận hành và bảo trì tòa nhà.
Trong vụ tranh chấp tại Chung cư Khánh Hội 1, theo Ban quản trị, chung cư này được xây dựng từ hơn 20 năm trước, thời điểm pháp luật chưa quy định bắt buộc đóng quỹ bảo trì 2%. Do đó, khi phát sinh tranh chấp nếu toàn bộ tầng hầm được giao cho chủ đầu tư thì dẫn đến sự bức xúc của cư dân cũng là điều đương nhiên.
Thực tế, đại diện cư dân cho biết đã phải dùng nguồn thu từ hầm giữ xe để sửa chữa thang máy, sửa chữa hệ thống điện nước và vận hành chung cư. "Nếu mất nguồn thu từ hầm xe, sẽ phát sinh nhiều vấn đề khó tìm được tiếng nói chung trong việc duy trì hoạt động của chung cư, ảnh hưởng đến nhiều vấn đề an sinh nơi cư trú", luật sư này cho hay.
Khu vực để xe máy và ôtô được quy định khác nhau
Theo các luật sư, nguyên nhân tranh chấp hầm giữ xe nằm ở việc nhiều người mặc định hầm xe là tài sản chung của cư dân, trong khi pháp luật hiện hành không quy định theo hướng này.
Thạc sĩ, luật sư Đặng Thị Thúy Huyền (Công ty Luật HPL và cộng sự) cho biết pháp luật hiện nay không mặc nhiên xác định toàn bộ tầng hầm chung cư là sở hữu chung. "Tranh chấp hầm giữ xe thực chất không chỉ là mâu thuẫn về chỗ đậu xe mà còn liên quan quyền sở hữu, quyền khai thác thương mại và lợi ích kinh tế lâu dài tại các dự án chung cư", bà Huyền nói.
Để xác định hầm xe thuộc cư dân hay chủ đầu tư phải xem xét đồng thời nhiều yếu tố như thời điểm hình thành dự án, quy định pháp luật áp dụng, hồ sơ thiết kế được phê duyệt, phương án phân bổ chi phí đầu tư và đặc biệt là nội dung hợp đồng mua bán căn hộ.
Theo Nghị định 71/2010 hướng dẫn Luật Nhà ở 2005, khu vực để xe máy, xe hai bánh phục vụ nhu cầu cư dân thuộc sở hữu chung. Trong khi đó, khu vực để ôtô có thể là sở hữu chung hoặc sở hữu riêng của chủ đầu tư, tùy cách xác lập quyền sở hữu trong hồ sơ pháp lý dự án và hợp đồng mua bán căn hộ.
"Pháp luật không mặc định toàn bộ tầng hầm hay chỗ để ôtô là tài sản chung của cư dân", bà Huyền nói.
Luật Nhà ở 2014 và Luật Nhà ở 2023 tiếp tục duy trì nguyên tắc này - tức phân định sở hữu chung, riêng trên cơ sở hồ sơ pháp lý dự án và thỏa thuận giữa các bên. Cụ thể, theo Điều 101 Luật Nhà ở 2014 chỗ để ôtô có thể được bán, cho thuê riêng hoặc do chủ đầu tư quản lý nếu chưa chuyển nhượng cho cư dân. Và Điều 142 Luật Nhà ở 2023, phần sở hữu chung và sở hữu riêng trong nhà chung cư phải được ghi rõ trong hợp đồng mua bán, thuê mua căn hộ.
Mấu chốt nằm ở hợp đồng mua bán
Luật sư Huyền cho biết thêm, trong nhiều vụ tranh chấp, tòa án thường xem xét rất kỹ hợp đồng mua bán căn hộ để xác định chủ đầu tư có công khai quyền sở hữu riêng ngay từ đầu hay không.
Nếu hợp đồng quy định rõ khu vực để ôtô thuộc sở hữu riêng của chủ đầu tư thì đây là căn cứ pháp lý quan trọng để bảo vệ quyền của doanh nghiệp. Ngược lại, nếu hợp đồng không đề cập hoặc quy định không rõ ràng, tranh chấp rất dễ phát sinh.
Khi đó, tòa xem xét yếu tố chi phí xây dựng tầng hầm có được phân bổ vào giá bán căn hộ hay không.
"Nhiều bản án cho thấy nếu chủ đầu tư chứng minh được khu vực để ôtô được đầu tư riêng, hạch toán độc lập và không tính vào giá bán căn hộ thì khả năng cao được công nhận là tài sản riêng", bà Huyền nói.
Trong khi đó, cư dân thường cho rằng chi phí xây dựng tầng hầm đã được tính vào giá bán căn hộ nên khu vực này phải thuộc sở hữu chung.
Người mua nhà cần lưu ý gì?
Cùng quan điểm, luật sư Trần Minh Hùng (Đoàn luật sư TP HCM) cho rằng, một thực tế khác là nhiều dự án chung cư được xây dựng trước đây không ghi rõ quyền sở hữu hầm xe trong hợp đồng, dẫn đến việc mỗi bên hiểu theo một cách khác nhau khi xảy ra tranh chấp. Đồng thời, người mua nhà không chú ý kỹ các điều khoản liên quan khu vực để xe trước khi ký hợp đồng.
Theo ông Hùng để tránh phát sinh các tranh chấp, ở góc độ chủ đầu tư, ngay từ giai đoạn cấp phép dự án, hồ sơ pháp lý và giấy phép xây dựng cần xác định rõ phần diện tích nào thuộc sở hữu chung, phần nào thuộc sở hữu riêng của chủ đầu tư nhằm đảm bảo quyền lợi các bên.
Đối với người dân, khi ký hợp đồng mua cần đặc biệt lưu ý các nội dung: hợp đồng có ghi rõ hầm xe thuộc sở hữu riêng hay chung không; chỗ để ôtô và xe máy được quy định thế nào; chi phí xây dựng tầng hầm có tính vào giá bán căn hộ không; chủ đầu tư có quyền khai thác thương mại khu vực này hay không; hồ sơ pháp lý và giấy phép xây dựng có xác định rõ phần sở hữu chung - riêng hay không.
"Nếu hợp đồng và hồ sơ pháp lý không quy định rõ, tranh chấp rất dễ phát sinh khi chung cư đi vào vận hành", ông Hùng nói.
Theo luật sư, với nhiều tranh chấp chung cư hiện nay, chỉ một điều khoản mập mờ liên quan hầm giữ xe cũng có thể dẫn tới khiếu kiện kéo dài nhiều năm giữa cư dân và chủ đầu tư.