Năm nay, Giải bóng chuyền vô địch quốc gia đổi tên thành Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB. Thể thức thi đấu cũng có sự thay đổi đáng kể.
Theo đó, giải vẫn giữ việc tổ chức làm 2 giai đoạn. Tuy nhiên, giai đoạn vòng bảng thay vì chỉ tổ chức 1 vòng đấu, lần đầu tiên trong lịch sử giải tăng lên 2 vòng đấu lượt đi và lượt về. Như vậy mỗi CLB được thi đấu 14 trận vòng bảng (thay vì 7 trận như mùa giải năm ngoái).
Vòng 1 thi đấu tập trung cả nội dung nam và nữ. Địa điểm diễn ra là tại xã Đông Anh (Hà Nội) từ ngày 6 đến 19-4.
Vòng 2 và vòng chung kết nội dung nữ diễn ra từ ngày 14 đến 25-10 tại Nhà thi đấu Vĩnh Long. Nội dung nam từ ngày 28-10 đến 8-11 tại Trung tâm thể thao Công an TP.HCM.
Ngày 6-4, vòng 1 chính thức khai mạc, đánh dấu mùa giải mới của Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB 2026. Trận mở màn là cuộc đối đầu rất đáng xem giữa CLB Hà Nội và Binh chủng Thông tin lúc 12h ở bảng nữ. Binh chủng Thông tin đã quá quen mặt với khán giả Việt Nam, với truyền thống lâu đời và nhiều lần vô địch.
Trong khi đó, Hà Nội tuy vừa lên hạng nhưng đã có sự đầu tư mạnh mẽ từ vị trí huấn luyện cho đến VĐV. Vì vậy, đây là màn so tài rất được chờ đợi ở ngày ra quân.
Đến 14h30 là trận đấu ở bảng nam giữa Thể Công Tân Cảng và LPBank Ninh Bình. Đội bóng áo lính có sự bổ sung chất lượng từ Rivan Nurmulki (Indonesia), vì vậy được kỳ vọng sẽ cải thiện so với tại Cúp Hoa Lư vừa qua.
Lúc 17h là trận nữ giữa Geleximco Hưng Yên và HCĐG Lào Cai. Cuối cùng là màn so tài giữa Sanest Khánh Hòa và Hà Nội ở bảng nam lúc 20h.
* Giờ bắt đầu trận đấu có thể thay đổi tùy thuộc vào ban tổ chức.
Nguồn: https://tuoitre.vn/lich-truc-tiep-bong-chuyen-quoc-gia-ngay-6-4-20260405144413274.htm
Tình Yêu Giới Tính
Những kỷ vật thân thương còn lại - Kỳ 3: Chiếc xe máy cũ và điện thoại 'cục gạch' của cha tôi

Nhưng với tôi, hai kỷ vật ấy là vô giá về tình cha. Chúng không chỉ là phương tiện mưu sinh mà còn là sự hy sinh thầm lặng của một người cha tự nguyện nhận lấy gian truân, thiệt thòi, nhường phần tốt đẹp để con gái có hành trang đủ đầy vào đời.
Đầu tháng 3-2026, cha tôi qua đời ở tuổi 67 sau một cơn bệnh hiểm nghèo. Tại góc sân nhà tôi ở vùng quê Châu Đốc (An Giang), chiếc xe Wave cũ mòn - kỷ vật gắn liền với hành trình mưu sinh của cha giờ nằm im lìm như vẫn đợi chờ ông nổ máy.
Ít ai biết chính chiếc xe ấy đã cùng cha con tôi trải qua bước ngoặt lớn cuộc đời tôi. Năm 2016, tôi tốt nghiệp lớp 12 với tâm thế đầy bất định, không dám chọn trường đại học hay lập kế hoạch cụ thể, bởi nỗi lo lớn nhất vẫn là bài toán kinh tế chật vật của gia đình.
Để con gái được đi học, cha mẹ tôi đã dồn hết số tiền tích góp ít ỏi, kết hợp với khoản vay từ Ngân hàng Chính sách xã hội. Nhờ đó tôi không chỉ có cơ hội chạm tay vào giảng đường đại học mà còn có được người bạn đồng hành là chiếc xe máy cũ hiệu Wave để đi học ở Sài Gòn.
Chiếc xe đó, dù là hàng "xài rồi", tức qua một đời chủ trong nhiều năm, đã theo tôi suốt bốn năm đại học, đưa tôi đi làm thêm, thực tập, chở cả những bao gạo ngon, thùng đồ ăn làm sẵn của mẹ gửi từ quê lên. Trước đó nó còn cùng cha con tôi ngược xuôi khắp các quận nội thành ở Sài Gòn để chọn trường, tìm thuê nhà trọ trước ngày tôi nhập học.
Và suốt những năm tháng ấy, cha tôi vẫn chạy chiếc xe cũ nát mua tận năm 2001, món đồ "cà tàng" mà ông chưa bao giờ có ý định thay mới cho riêng mình.
Khi tôi ra trường năm 2021 và gia đình cố gắng dành dụm được ít tiền, cha mẹ quyết định sắm xe mới để tôi tiện đi làm, đỡ nỗi lo con gái đêm hôm bị trục trặc xe cộ cũ kỹ giữa đường.
Và cha đã âm thầm thực hiện một cuộc "hoán đổi" để con gái đỡ vất vả. Sau khi mua xe mới cho tôi, cha bán đi chiếc xe nát đời 2001 vốn đã "tới tuổi" hư hao quá nhiều, rồi nhận lại chiếc Wave cũng cũ mèm mà tôi từng đi học để mang về quê.
Rồi chiếc xe ấy lại cùng cha rong ruổi khắp các nẻo đường quê, theo những cuộc mưu sinh vô cùng nhọc nhằn. Dù đôi lúc bị hỏng song cha tôi rất quý nó vì "xe này con nhỏ chạy kỹ, máy còn tốt lắm". Cha không nói thêm nhưng tôi còn biết cha thích chiếc xe ấy vì như thấy hình bóng con gái thương yêu trên chiếc xe mà tôi từng đi.
Suốt cả đời, cha tôi luôn chọn ở lại với những gì cũ kỹ, nhường cho đứa con duy nhất cơ hội bước ra phố thị với sự trang bị mới mẻ, hiện đại dù phải đánh đổi biết bao mồ hôi vất vả và mái đầu ngày càng bạc thêm của cha.
Nếu chiếc Wave cũ là phương tiện mưu sinh thì điện thoại Nokia phím bấm phổ thông là thế giới kết nối duy nhất của cha tôi - người luôn chọn đứng ngoài vòng xoáy công nghệ, cũng chưa từng tiếp xúc smartphone "quẹt quẹt" hiện đại nào.
Thứ cha tôi sử dụng suốt nhiều năm chỉ là cái máy ông hay gọi vui là "cùi bắp", giá 700.000 đồng có tích hợp 3G song chưa bao giờ được ông dùng quá chức năng nghe và gọi, mà chắc chắn những cuộc gọi dài nhất ông dành cho con gái mình.
Thế nhưng những vật dụng lỗi thời ấy lại là cần câu cơm bền bỉ, giúp cha xoay xở tiền nong nuôi tôi suốt bốn năm đại học. Cha tôi tự nhận mình "dốt" công nghệ, đến mức phải... dán hai miếng keo màu xanh và đỏ lên điện thoại để dễ phân biệt nút nghe/gọi và phím tắt. Vậy mà ông chưa bao giờ để con gái lạc hậu.
Từ xe tay ga, điện thoại iPhone, laptop đến chiếc máy ảnh chuyên dụng phục vụ công việc, những thứ tôi may mắn được sở hữu ấy thực ra đều được trả bằng mồ hôi lao động quá đỗi nhọc nhằn của cha và sự tần tảo, chắt chiu từng đồng của mẹ.
Trong khi tôi được đi học, được đi làm với những thiết bị đời mới, cha vẫn hài lòng với cái điện thoại "cùi bắp", không cần thêm tính năng hay sự đổi mới, chỉ cần gọi được cho con mình.
Dù vậy đã có nhiều cuộc gọi từ cha bị tôi để lỡ hoặc nói qua loa những lúc bận rộn, nghĩ rằng sẽ gọi lại sau vì cơ hội nói chuyện với cha lúc nào chẳng có, cho đến khi không còn bất kỳ cơ hội nào nữa!
Cha mất nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý. Mọi thứ diễn ra gấp gáp, rồi lắng xuống cũng vội, chỉ còn nỗi đau dành cho mẹ con tôi ở lại, nhất là khi trông thấy kỷ vật của người cha đã khuất bóng.
Sau ngày cha ra đi, tôi thu dọn di vật ít ỏi cha để lại. Chiếc điện thoại phím bấm nằm im lìm trong tủ với pin vẫn đầy nhưng sợi dây kết nối giữa hai cha con đã vĩnh viễn đứt. Tôi ôm mãi chiếc điện thoại như còn ấm hơi cha và ước mong máy của tôi lại reo lên, lại hiện số của cha để tôi được gọi: Cha ơi cha!
Chiếc xe máy cũ kỹ cũng được cha rửa sạch sẽ nằm im trong góc nhà. Tôi dắt xe ra nổ máy cho đỡ bám bụi, tiếng động cơ quen thuộc làm sống dậy hình ảnh cha ra bến xe đón tôi từ Sài Gòn về quê, hay cuộc gọi yêu thương "Chừng nào con về, đặt vé xe chưa?" mỗi dịp Tết đến. Mọi thứ vẫn như mới hôm qua...
Giờ đây sau nhiều năm làm việc, tôi đã có thể tự sắm cho mình những thiết bị hiện đại hơn, song vẫn giữ lại những món đồ ngày ấy cha mẹ đã yêu thương dành cho mình. Và bây giờ mỗi lần dùng đến đồ của cha, tôi không còn thấy chúng chỉ đơn thuần là vật dụng, bởi ở đó có một phần cuộc đời của cha tôi - người đã chọn lùi lại trong sự cũ kỹ, nhọc nhằn và âm thầm hy sinh vì con, mà bản thân tôi vô tình không nhận ra khi còn kịp.
Chiếc xe nhuốm màu thời gian và cái điện thoại bình dân của cha tôi đã hoàn thành sứ mệnh mưu sinh gian khổ, chúng sẽ thay cha ở lại làm điểm tựa tinh thần để mỗi lần được về quê, tôi biết mình vẫn còn một chốn nhớ về người cha đã dành cả cuộc đời thương con theo cách lặng lẽ nhất.
Mười năm cuối đời đầy vất vả rồi bệnh tật của cha, tôi - đứa con gái duy nhất lại ít khi được ở bên, vì tôi hết lên TP học lại cuốn vào cuộc mưu sinh xa nhà. Giờ nhìn lên bàn thờ, nhìn những kỷ vật cũ kỹ như còn đẫm mồ hôi cha, tôi ước gì lại được nghe giọng thân thương cha gọi: "Bao giờ con về?". Chắc chắn tôi sẽ trả lời: "Con sẽ về ngay, cha ơi"!
*******************
Má mất, mấy cha con lục trong ngăn tủ thấy những lá thư, trang nhật ký má viết từ mấy chục năm trước.
>> Kỳ tới: Những lá thư yêu thương của má
Tình Yêu Giới Tính
Tin tức thế giới 3-4: Ông Trump nhắn Iran đạt thỏa thuận 'trước khi quá muộn'; Trung Quốc lên tiếng

Ngày 2-4 (theo giờ Mỹ), Tổng thống Donald Trump đã đăng tải một đoạn video ghi lại khoảnh khắc cây cầu lớn nhất Iran bị phá hủy trong một cuộc không kích, qua đó cảnh báo đã đến lúc Tehran phải đạt được một thỏa thuận “trước khi quá muộn”.
“Cây cầu lớn nhất Iran sụp đổ hoàn toàn, sẽ không bao giờ được vận hành trở lại. Sẽ còn nhiều điều xảy ra sau đó nữa! Đã đến lúc Iran phải đạt được một thỏa thuận trước khi quá muộn”, ông chủ Nhà Trắng viết trên Truth Social.
Trước đó, truyền hình nhà nước Iran đưa tin các cuộc không kích của Mỹ và Israel hôm 2-4 đã đánh trúng cầu B1 nằm giữa Karaj và Tehran. Đây là đợt tấn công thứ hai diễn ra cách đợt tấn công đầu tiên khoảng một giờ đồng hồ.
“Kẻ thù Mỹ - Do Thái một lần nữa nhắm mục tiêu vào cầu B1 ở Karaj”, truyền hình Iran cho biết, đồng thời tuyên bố các đợt không kích đã khiến ít nhất 8 thường dân thiệt mạng.
Ngoài ra, hai nhà máy thép lớn nhất của Iran đã buộc phải ngừng hoạt động do các đợt không kích liên tiếp của Mỹ và Israel.
Ngày 2-4, Bắc Kinh một lần nữa kêu gọi ngừng bắn tại Trung Đông, cũng như đảm bảo lưu thông an toàn qua eo biển Hormuz trong các cuộc trao đổi với đối tác phương Tây.
Theo Hãng tin Reuters, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã thảo luận về tình hình Trung Đông trong các cuộc điện đàm riêng với Đại diện cấp cao phụ trách chính sách đối ngoại và an ninh của Liên minh châu Âu (EU) Kaja Kallas và Ngoại trưởng Đức Johann Wadephul.
Bộ Ngoại giao Trung Quốc dẫn lời Ngoại trưởng Vương rằng ngừng bắn là chìa khóa để đảm bảo an toàn hàng hải qua eo biển Hormuz.
Ngoài ra, nhà ngoại giao Trung Quốc kêu gọi bảo vệ chủ quyền và an ninh của các quốc gia vùng Vịnh, cũng đảm bảo an toàn cho dân thường, các mục tiêu phi quân sự và những tuyến hàng hải quan trọng.
Ngày 3-4, Tổng thống Donald Trump đã cách chức Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi và chỉ định luật sư riêng của ông trước đây là Todd Blanche thay thế vị trí này.
Viết trên Truth Social, nhà lãnh đạo Mỹ cho biết bà Bondi “sẽ chuyển sang một công việc mới rất cần thiết và quan trọng trong khu vực tư nhân”.
“Bà Pam Bondi là một người Mỹ yêu nước vĩ đại và là người bạn trung thành, người đã phục vụ tận tụy trong vai trò Bộ trưởng Tư pháp của tôi suốt năm ngoái. Bà đã làm rất tốt khi giám sát chiến dịch trấn áp tội phạm quy mô lớn trên khắp đất nước, với tỉ lệ giết người giảm xuống mức thấp nhất kể từ năm 1900”, ông Trump viết.
Theo các nguồn tin của Đài CNN, ông Trump không hài lòng với bà Bondi trên nhiều phương diện, bao gồm cách bà xử lý hồ sơ phạm tội Jeffrey Epstein, cũng như việc bà chưa điều tra hoặc truy tố đủ nhiều đối thủ chính trị của ông.
Ngày 2-4, Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) đã bật đèn xanh đối với bốn phi hành gia thuộc chương trình Artemis II đang bay quanh Trái đất, cho phép họ lên đường tới Mặt trăng và thực hiện chuyến bay vòng quanh Mặt trăng có người lái đầu tiên trong hơn 50 năm.
Giám đốc bay NASA Jeff Radigan thông báo với các phi hành gia rằng đội quản lý nhiệm vụ đã phê duyệt việc kích hoạt động cơ của khoang tàu Orion để đưa tàu vào quỹ đạo hướng tới Mặt trăng.
“Các kiểm soát viên bay sẽ theo dõi chặt chẽ hiệu suất động cơ, dữ liệu dẫn đường và điều hướng trong suốt quá trình này để đảm bảo Orion luôn duy trì hướng đi chính xác cho hành trình”, NASA nêu trong một tuyên bố.
Đây là sứ mệnh có người lái đầu tiên của NASA trong chương trình Artemis. Phi hành đoàn gồm bốn thành viên: các phi hành gia NASA Reid Wiseman, Victor Glover và Christina Koch, cùng với phi hành gia người Canada Jeremy Hansen.
Tổng giám đốc NASA Jared Isaacman ca ngợi: “Các phi hành gia Artemis II đang làm rất tốt. Tàu Orion đang hoạt động ổn định theo một quỹ đạo elip ấn tượng”.
Orion sẽ bay vòng quanh Mặt trăng trong khuôn khổ sứ mệnh kéo dài 10 ngày của Artemis II, nhằm mở đường cho chuyến đổ bộ có người lái đầu tiên lên bề mặt Mặt trăng vào năm 2028 trong sứ mệnh Artemis IV.
Ngày 2-4, Tổng thống Donald Trump đã điều chỉnh các mức thuế đối với thép, nhôm và đồng nhập khẩu vì lý do an ninh quốc gia.
Theo tuyên bố của Chính phủ Mỹ, Washington sẽ duy trì mức thuế nhập khẩu 50% đối với các kim loại này theo Điều 232 của Đạo luật Thương mại 1974, nhưng áp dụng dựa trên giá trị thực mà khách hàng Mỹ chi trả, thay vì mức giá nước ngoài được cho là “bị thao túng”.
Ngoài ra, ông Trump đã ký sắc lệnh hành pháp áp thuế 100% đối với các loại dược phẩm có thương hiệu nhập khẩu vào Mỹ, trừ khi các nhà sản xuất đồng ý tham gia các thỏa thuận định giá thuốc với chính phủ, hoặc cam kết sản xuất trong nước.
Các hãng dược lớn trên thế giới đã ký thỏa thuận với Chính phủ Mỹ từ năm ngoái, qua đó giúp nhiều loại thuốc được miễn thuế. Tuy nhiên, các công ty quy mô vừa và nhỏ sẽ phải đối mặt với mức thuế này nếu không đạt được thỏa thuận riêng, hoặc không chuyển hoạt động sản xuất vào Mỹ.

Tôi là trai tỉnh lẻ, nhà nghèo. Vợ tuy không phải "cành vàng lá ngọc" thế nhưng cũng thuộc kiểu phụ nữ "chất lượng cao": Xinh đẹp, hát hay, tính tình hiền thục.
Nhà cô ấy chỉ có hai mẹ con nên sau khi cưới, tôi ở rể và rất được mẹ vợ yêu thương. Bà còn tốt tới mức 3 năm trước đã ra phòng công chứng làm hợp đồng sang tên căn nhà đang ở cho vợ chồng tôi.
Khó khăn của chúng tôi chủ yếu dồn vào việc phải đi làm kiếm tiền để chạy chữa vô sinh, làm thụ tinh ống nghiệm. Sóng gió ập đến là khi mẹ vợ bị ung thư, còn tiền chạy chữa theo phương pháp mới nhất vô cùng tốn kém.
Vợ chồng tôi không nề hà, đồng tình bán nhà đang ở để dồn tiền chữa bệnh cho mẹ, nhưng tiếc là cũng không giúp bà sống thêm với chúng tôi được bao lâu. Mẹ vợ qua đời, nhà không còn, con không có, tôi thương vợ nên cố giữ tinh thần cày cuốc kiếm tiền.
Ngoài giờ làm tại công ty, tôi đăng ký chạy xe công nghệ để kiếm thêm thu nhập. Tôi thường về muộn nhưng nhiều hôm vợ còn về muộn hơn cả tôi, bếp núc lạnh tanh không ai nấu.
Tôi hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, thái độ cũng lặng lẽ hơn. Tôi thông cảm vì nghĩ vợ cần làm gì đó bận rộn để khuây khỏa nỗi buồn nhớ mẹ. Nhưng vài ngày, vài tháng thì được chứ cả năm sống trong cảnh lạnh nhạt, tôi sinh ra cáu gắt.
Mắng vợ thì không nỡ, cãi nhau cũng không đành, tôi đành nuốt tất cả vào trong. Hai vợ chồng hầu như không có thời gian nói chuyện với nhau. Tôi bận, cô ấy càng bận hơn. Bữa cơm đầy đủ, ấm cúng gần như thiếu vắng.
Đi làm về đã quá sức mệt mỏi, chỉ mong có vợ ở nhà mở cửa, nấu cho bữa cơm. Thế nhưng, chào đón tôi chỉ là căn phòng trọ tối đèn. Tôi tức giận, cáu, dỗi, cảm thấy bị bỏ quên, tự ái và tổn thương vì vợ chỉ biết nhớ mẹ mà hoàn toàn bỏ quên sự hiện diện của chồng.
Tôi vất vả, bận rộn và cố gắng để lo cho gia đình. Tôi cũng biết buồn, cũng cô đơn, cũng cần vợ chăm sóc, dựa dẫm. Nhưng đáp lại nỗ lực của tôi chỉ là mệt mỏi, là sự gắng gượng không có chút năng lượng nào từ vợ.
Một mình tôi ngột ngạt với đủ mọi áp lực, từ việc đi ở thuê, con cái không, tiền của không, rồi đến có vợ cũng như không. Nhân một ngày vợ lại về rất muộn, bao nhiêu ấm ức, khó chịu kìm nén trong lòng tôi dâng trào. Tôi nói chuyện ly hôn.
Bỏ mặc ánh mắt sững sờ của vợ, tôi chỉ nói và nói, liên tục chê trách vợ đủ điều. Cô ấy im lặng rất lâu, sau đó nặng nề lên tiếng.
"Mấy tháng nay em nhận lời đi hát buổi tối cho quán cà phê và một quán nhậu. Em biết chắc anh không đồng ý nên mới không nói. Em chỉ muốn phụ anh kiếm thêm, đủ để vợ chồng mình đi thụ tinh nhân tạo đợt này. Nhưng ly hôn cũng tốt, đỡ phải áp lực đẻ con, mua nhà", cô ấy nói.
Sống mũi cay cay, tôi bật khóc. Vừa xót vợ, vừa giận bản thân vì thấy mình quá tệ. Hóa ra chúng tôi không hề đơn độc trên chặng hành trình vất vả này, chỉ là không nỡ để người kia khổ nên lại vô tình làm tổn thương nhau.
Trong khi vợ vì tôi, âm thầm lao lực kiếm tiền thì tôi chỉ biết trách giận. Tôi ngượng cho sự ích kỷ ngớ ngẩn của mình. Từ bữa đó, tôi không dám nhắc đến đơn ly hôn một lần nào nữa.
Tôi đủ khôn ngoan để giữ chặt người phụ nữ này như báu vật của mình. Kiếm đâu ra người vợ vừa chân thành vừa chỉ muốn những điều tốt đẹp cho tôi như vậy? Tới giờ phút này, tôi còn chẳng dám buồn, đi làm mặt mũi hớn hở còn hơn cả được yêu lần đầu.
Tôi tôn trọng vợ, vả lại biết cản không được, tôi đành để vợ đi hát nhưng giới hạn số lượng quán, phòng khi cô ấy quá ham kiếm thêm. Vài lần tôi chạy xe qua, lén lút vào quán xem vợ hát. Thấy người ta vỗ tay, tôi không khỏi tự hào, hãnh diện.
Thôi thì chấp nhận cuộc sống này cần thực tế, cũng coi như một nghề tay trái hợp pháp, hợp sở trường. Hết giờ làm, tôi lại lao ra đường, còn vợ lên sân khấu.
Nói thì dễ dàng vậy nhưng tôi cũng phải vật vã mãi để đấu tranh với suy nghĩ tiêu cực trong đầu, làm đàn ông không lo được cho vợ, tôi thấy mình kém cỏi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hát và đứng trên sân khấu cũng là sở thích, niềm vui của vợ, tôi không thể cản.
Việc của tôi là chăm chỉ, yêu thương và quan tâm đúng cách, cho cô ấy cuộc sống yên vui, cố gắng có con rồi khắc mua được nhà, "thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn" đúng không?
Nghĩ lại cũng may hôm đó tôi nói ra được tích tụ trong lòng, dù ích kỷ, không vui, nhưng là dịp để cả hai bộc bạch hết suy nghĩ. Chứ cứ âm thầm khó chịu, mệt mỏi thì chắc chắn im lặng đã giết chết hôn nhân của tôi mất.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Tin Gốc: Dân Trí

