Sau 5 năm chung sống, chúng tôi ly hôn, đến giờ chia tay được hai năm. Tôi luôn hy vọng có thể quay lại với vợ cũ. giờ thì chẳng thể. Từ khi chia tay, chưa bao giờ tôi nghĩ cô ấy sẽ lấy chồng khác. Tôi biết mình vô tâm, không lo lắng cho gia đình nên mới dẫn đến vợ chồng tan vỡ. Tôi nhận ra lỗi của mình, đã cố gắng thay đổi, rồi nhiều lần muốn quay trở lại, tìm mọi cách nhưng khi đứng trước cô ấy, tôi lại khó thốt nên lời.
Tôi biết tính vợ đã nói là làm, đã quyết thì không ai có thể xoay chuyển được. Có khoảng thời gian tôi rất căm hận cô ấy vì dứt tình nhanh chóng, nhưng tình yêu dành cho vợ quá lớn khiến tôi không thể quên được. Tôi ân hận nhiều về những hành động và lời nói của mình, không nghĩ sau lời nói đó làm cô ấy suy sụp tinh thần và quyết định rời xa tôi. Tôi giờ vẫn yêu vợ cũ nhiều, phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả của bài viết "Ở tuổi 37, tôi chọn đàn ông chưa từng có vợ hay người đã đổ vỡ". Rất cảm ơn những lời động viên và góp ý chân thành từ mọi người. Hôm nay, tôi xin phép được trải lòng rõ ràng hơn về những trăn trở của mình. Sự muộn chồng của tôi đến từ hai lý do: một là cá tính yêu thích tự do, độc lập; hai là tôi đã dành quãng thời gian dài để chăm sóc cháu. Việc quấn quýt bên con trẻ khiến tôi dần quên đi hạnh phúc riêng. Cho đến vài năm nay, khi mẹ cháu đã ở bên cạnh, tôi mới bắt đầu tách riêng để sống cuộc đời của mình.
Có ý kiến cho rằng ở bên tôi đàn ông sẽ "rất mệt". Tôi chưa từng chung sống với người đàn ông nào ngoài gia đình nên không dám khẳng định. Nhưng tôi tin vào cảm nhận của những người thân thuộc nhất: Mẹ và các chị đều muốn ở cùng tôi khi về già; cháu tôi nói dì rất tâm lý; năm 17 tuổi bố tôi từng bảo: "Ai lấy được con là có phúc". Và đặc biệt, tôi có người em tri kỷ chia sẻ rằng thời gian ở bên tôi là vui vẻ nhất trong đời em ấy...
Tôi sống giản dị, đôi khi bị mẹ trêu là "như bà già 70" vì một bộ quần áo có thể mặc hơn chục năm. Tôi không chạy theo trào lưu mà tin vào những giá trị nội tại. Tôi thừa nhận mình bướng tính, khó bị khuất phục nhưng ở bất kỳ môi trường nào, tôi cũng chọn cách sống lặng lẽ, hòa thuận. Tôi không còn nét tươi mới hay sự nồng nhiệt điệu đà của cô gái trẻ và tôi cũng không muốn gồng mình để trở thành một hình mẫu nào khác.
Về chuyện tình cảm, tôi vẫn giữ tư tưởng của phụ nữ xưa: coi trọng sự "xứng lứa vừa đôi". Tôi không kết nối với người kém tuổi vì cảm thấy rủi ro cao và bản thân cũng không có cảm xúc. Với tôi, đàn ông từng đổ vỡ hôn nhân thường có sự vững chãi và thấu hiểu. Nếu gặp người đang nuôi con, tôi sẵn sàng cùng họ chăm sóc đứa trẻ, vì tôi vốn dĩ rất yêu trẻ con. Có con ruột là phúc, không có thì con nuôi cũng là duyên, miễn chúng ta có sự đồng điệu.
Mong ước của tôi bây giờ chỉ đơn giản là tìm được một người "hợp chuyện". Không nhất thiết phải có tình cảm nam nữ quá dạt dào ngay từ đầu, chỉ cần nói chuyện hợp, nhìn nhau thấy mến, để rồi từ từ thương nhau, biết nấu cho nhau chén cháo khi đau bệnh. Đã có người ngỏ lời nhưng dường như họ chỉ tìm một người để tròn vai làm vợ, làm mẹ theo bản năng mà thiếu đi sự đồng điệu về tâm hồn. Dù 5 năm hay 10 năm nữa, tôi vẫn chọn cách kiên nhẫn chờ đợi. Chờ từ khi tóc còn xanh đến lúc tóc bạc cũng được, miễn là khi ở bên người ấy, tôi được là chính mình, bình an và cùng nhau già đi. Chân thành cảm ơn độc giả đã lắng nghe.
Hoài Thư

Chuyện xảy ra từ 4 năm rồi, điều thực sự cháu không thể ngờ tới. Lúc đó, mẹ đã có những hành động khó hiểu và vài cuộc điện thoại kỳ lạ rồi. Thế nhưng với đầu óc của đứa nhóc 16 tuổi và niềm tin tuyệt đối nên cháu bận tâm không quá hai giây.
Mọi chuyện cứ tiếp tục, mẹ hành động kỳ lạ hơn nhưng không quá rõ ràng, bởi mẹ có hiểu biết và khôn ngoan. Với sự nhạy cảm của một đứa con gái, cháu biết có chuyện gì đó đang xảy ra nhưng không có bằng chứng. Không có tin nhắn lạ nào, cũng không số điện thoại lạ, lại có một nỗi sợ mơ hồ nên cháu tự nhủ mình chỉ đang nghĩ lung tung thôi. Cách đây vài tháng, cháu mò ra và cài ghi âm cuộc gọi vào điện thoại mẹ. Cháu thật sự sốc khi biết mẹ đang ngoại tình với người đàn ông có gia đình và con bằng tuổi cháu rồi.
Cháu đã làm mọi cách: giận dỗi có, nói chuyện thẳng thắn có, khóc lóc có, thậm chí là đi gặp ông ta nói chuyện, bỏ nhà đi cả ngày nữa... Hết 3 lần 4 lượt, đến cuối cùng là hôm đi gặp ông ấy về, "gừng càng già càng cay" mà, cháu cảm thấy mình thật non nớt trước sự che giấu của một người lớn, không thể nào làm ông ấy nhận mình sai (mặc dù có bằng chứng và số điện thoại con ông mà cực khổ lắm cháu mới có được), chưa nói đến việc tránh xa mẹ cháu. Ấm ức, bất lực, khóc đến ướt gối, lúc đó bỗng nhiên mẹ đi xuống và thấy cháu ngồi khóc, chắc là mẹ nào chẳng thương con nên mẹ cũng khóc và nói là sẽ chấm dứt với người đàn ông đó.
Cháu chấp nhận gạt mọi thứ, cũng biết không ai hoàn hảo, vì thế chỉ coi đó là một vết sẹo trong tim thôi, không bao giờ nói lại hay nghi ngờ nữa. Với cháu, mẹ vẫn là số một. Giờ sau hai tháng, một lần vô tình cháu biết được mẹ vẫn còn lén lút qua lại với ông ta. Cháu thật sự suy sụp, không thể tâm sự với bất cứ ai, khóc hết nước mắt biết bao đêm, suy nghĩ cũng nhiều lắm. Cháu biết mẹ cũng vì cô đơn, chịu đựng một mình. Cháu giận lắm nhưng lại sợ càng đẩy mẹ đi xa gia đình hơn.
Giờ chỉ cháu có thể làm gì đó thôi. Bố vì công việc hay đi làm xa, cả tháng mới về vài ngày, làm sao để hâm nóng tình cảm với mẹ? Chị cháu cũng học xa nhà, mỗi lần định tâm sự lại bảo bận thi nên cháu sợ ảnh hưởng đến chị, một mình cháu chịu là quá đủ rồi. Mỗi lần ba về, cả nhà rất đầm ấm, vui vẻ, người khác nhìn vào đều ngưỡng mộ gia đình cháu. Mẹ cũng chăm lo cho gia đình, yêu con cái, nhưng chuyện mẹ làm khiến cháu không thể cứ vui vẻ mà xem như không có gì được. Cháu phải làm gì đây? Các cô chú là người trưởng thành, cho cháu lời khuyên ạ. Cháu cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Bạn trai muốn tôi trả 75% tình phí để bù đắp cho anh vì thu nhập cao hơn

Chúng tôi quen nhau được gần hai năm, anh hơn tôi 7 tuổi. Trong quãng thời gian ấy, có những ngày rất vui, những chuyến đi, những buổi tối ăn uống giản dị, những khoảnh khắc tôi từng nghĩ rằng mình đã chọn đúng người. Nhưng xen kẽ với đó là một điều khiến tôi dần mệt mỏi: anh luôn bị ám ảnh bởi tiền bạc. Mỗi lần gặp nhau, đặc biệt là khi anh "lên tinh thần", câu chuyện lại xoay về việc anh cần tôi chia sẻ chi phí. Tôi hiểu và chủ động chia sẻ cùng anh, anh mời ăn thì tôi mời nước, xen kẽ nhau. Có những lần đi chơi, tôi chủ động chuyển tiền để anh thanh toán, chỉ vì không muốn làm tổn thương cái tôi - một người đàn ông. Nhưng với anh, như vậy vẫn là chưa đủ.
Tôi biết, mình may mắn được sống trong sự đủ đầy từ nhỏ nên có thể góc nhìn của tôi cũng sẽ khác. Nhưng dần dần, càng gắn bó với anh, tôi nhận ra anh có những suy nghĩ khá cực đoan về tiền bạc. Anh thực sự không thiếu thốn nhưng không thể vượt qua nỗi ám ảnh. Anh từng cho người khác vay tiền và mất rất lâu mới đòi lại được. Tôi từng nghĩ có phải lý do này khiến anh mang trong mình một vết sẹo về niềm tin. Nhưng thay vì chữa lành, anh lại để nó ảnh hưởng triền miên đến mối quan hệ hiện tại, rằng ai cũng đến với anh vì lợi ích.
Tôi là người khi yêu luôn rất chân thành, thậm chí có thể nói là một lòng một dạ. Tôi từng muốn đồng hành lâu dài với anh, không chỉ trong tình cảm mà cả công việc, cuộc sống. Có thời điểm, tôi góp tiền cùng anh để kinh doanh, hỗ trợ quản lý và giúp đỡ với tất cả thiện chí của mình. Nhưng sau này, tôi nhận ra bạn trai không nhìn nhận đúng sự đóng góp đó, lại cho rằng tôi đang kiểm soát, can thiệp anh, muốn tôi góp vốn nhưng không được góp ý gì. Có thời điểm anh chửi tôi thậm tệ. Khi tôi quyết định rút vốn, thay vì tôn trọng lựa chọn của tôi, sau này anh liên tục trách móc rằng tôi đã làm "vỡ nát kế hoạch" của anh. Những lời trách cứ ấy khiến tôi nhận ra, sự đồng hành mà tôi từng tin tưởng lại không được đặt đúng vị trí trong mắt anh.
Có giai đoạn công việc khó khăn, tôi chấp nhận đi làm xa để tăng thu nhập, để cả hai đỡ vất vả hơn sau này nếu nghiêm túc đến với nhau, nhưng anh không hiểu điều đó. Anh trách tôi bỏ rơi anh. Rồi chúng tôi cứ thế cãi nhau nhiều hơn, và lý do gần như chỉ xoay quanh tiền. Anh cho rằng tôi phải chi nhiều hơn vì thu nhập của tôi cao hơn anh. Anh muốn tôi bù lại phần chênh lệch trong những chuyến du lịch trước đây. Thậm chí có lần anh nói thẳng rằng tôi nên chi hơn ba phần tư cho một chuyến đi chung để thể hiện sự trân trọng, bù đắp cho anh.
Tôi từng có thời điểm quan sát rất lâu và biết trong người đàn ông này đầy rẫy tổn thương. Anh phóng chiếu nó lên mối quan hệ với tôi và tôi thấy điều đó không còn là sự chia sẻ mà là áp đặt. Chính vì thế tình cảm không có đất để nảy nở. Tôi từng nói với anh rằng tôi có thu nhập tốt hơn nhưng cũng có những trách nhiệm và kế hoạch riêng, phải chi tiêu cá nhân, hỗ trợ gia đình và dự định học cao học. Dù vậy, trong suốt thời gian yêu nhau, tôi vẫn thường xuyên mời anh đi ăn, đi chơi, chưa bao giờ tính toán thiệt hơn. Tôi nhận ra một điều mình cần ở một mối quan hệ không phải là tiền bạc, mà là cảm giác an toàn, bình yên. Và ở anh, tôi không thấy điều đó.
Càng về sau, mối quan hệ càng chông chênh, có những lúc anh rất ngọt ngào, quan tâm tôi nhưng rồi có lần đột ngột lạnh nhạt, cắt đứt liên lạc khiến tôi rơi vào trạng thái hoang mang, mất kiểm soát cảm xúc. Trong tâm lý học gọi đó là kéo - thả cảm xúc. Đỉnh điểm là khi chúng tôi chia tay, anh yêu cầu tôi trả lại số tiền của những chuyến đi chung trước đây. Tôi thực sự sốc và bảo thế anh quên rằng tôi cũng đóng góp tiền bạc, công sức, thời gian à? Trong suy nghĩ của tôi, khi đã là người yêu, những gì đã cùng nhau trải qua, dù là vui hay buồn, kể cả tiền bạc đều là sự tự nguyện. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải "tính sổ" với người mình từng yêu.
Khi nhìn lại, tôi không biết vấn đề nằm ở việc anh tổn thương quá sâu về tiền bạc và niềm tin, hay đơn giản là chúng tôi không phù hợp ngay từ đầu. Xin hỏi bạn đọc, trong trường hợp này, tôi có nên trả lại số tiền anh yêu cầu?
Linh Ngọc

