Hơn 30 năm qua, Casey O’Connor (36 tuổi, bang New South Wales Australia) luôn tin Alana Horton (35 tuổi) là người em họ thân thiết của mình. Cả hai sống cạnh nhà nhau, có chung nhiều sở thích và tuổi thơ gắn bó khăng khít.
Theo thời gian, người thân, bạn bè và cả những người xa lạ thường nhận xét hai người có ngoại hình rất giống nhau và sự gắn bó của họ cũng đặc biệt tự nhiên. Tuy nhiên, O’Connor và Horton luôn chỉ cười cho qua.
“Tôi luôn nghĩ đơn giản rằng chúng tôi là chị em họ nên có nét giống nhau. Tôi không hề biết phía sau còn có một câu chuyện khác”, O’Connor nói trên The People.
Cuộc điện thoại làm thay đổi mọi thứ
Từ nhỏ, O’Connor luôn nghĩ, Horton là con gái của vợ chồng dì ruột cô. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào năm 2020 khi cô gái 36 tuổi nhận được cuộc điện thoại của “em họ” Horton.
“Qua cuộc gọi, Horton cho biết, mẹ cô ấy nói bà từng nghi ngờ mẹ tôi có quan hệ ngoài luồng với chồng của bà ấy vào khoảng thời gian tôi được thụ thai”, O’Connor kể lại.
Thông tin này khiến O’Connor vô cùng sửng sốt. Thời điểm ấy, cô đang phải đối mặt với nhiều khó khăn cá nhân, bao gồm những vấn đề về sức khỏe tinh thần. Cô không đủ khả năng để nhận định về một tình huống có thể làm thay đổi cả cuộc đời.
Đến năm 2024, sau khi được chẩn đoán mắc một dạng rối loạn tâm trạng nghiêm trọng liên quan đến nội tiết tố và bắt đầu điều trị tâm lý, O’Connor mới cảm thấy đủ sẵn sàng để đối diện với những câu hỏi mà cô đã né tránh suốt nhiều năm.
Trong quá trình thực hiện các xét nghiệm y khoa và tìm hiểu kỹ hơn về tiền sử sức khỏe gia đình, cô nhận ra mình còn thiếu rất nhiều thông tin quan trọng về nguồn gốc sinh học của bản thân.
Quãng thời gian khó khăn để chấp nhận
Tháng 2/2025, O’Connor thực hiện xét nghiệm ADN. Người đàn ông đã nuôi dưỡng cô từ nhỏ và vẫn được cô xem là cha đồng ý làm xét nghiệm.
Khi kết quả được trả về, điều khiến O’Connor lo lắng nhất đã xảy ra: Hai người không có quan hệ huyết thống.
Cô gái cho hay, bản thân đã phần nào chuẩn bị tâm lý cho khả năng đó từ trước. Trong thời gian chờ kết quả, cô thường xem lại những bức ảnh gia đình cũ và bắt đầu nhận ra nhiều chi tiết trước đây chưa từng để ý, chẳng hạn như sự khác biệt rất lớn trong nụ cười của hai cha con.
Một năm sau, xét nghiệm ADN thứ hai với sự tham gia của Horton đã xác nhận điều mà cả hai nghi ngờ từ lâu: Họ là chị em cùng cha khác mẹ.
Việc chấp nhận sự thật này là một quá trình dài. Tuy nhiên, O’Connor cho biết phát hiện ấy cũng mang đến những điều tích cực.
Thay vì cảm thấy mình đã đánh mất hàng chục năm tình chị em, O’Connor nhìn nhận mọi việc theo hướng khác. Bởi họ vốn đã dành phần lớn cuộc đời bên nhau nên cả hai không xem đây là khoảng thời gian mất mát.
Hiện cả mẹ ruột và cha ruột của O’Connor đều đã qua đời, khiến một số câu hỏi sẽ mãi không có lời giải đáp.
Dù vậy, có một mối quan hệ chưa bao giờ thay đổi, đó là tình cảm giữa cô và người đàn ông đã nuôi dưỡng mình.
“Ông ấy luôn là người ủng hộ tôi nhiều nhất trong suốt câu chuyện này cũng như cả cuộc đời tôi. Ông ấy là điểm tựa vững chắc và tôi biết mình luôn có người để chia sẻ”, cô gái nói.
Những năm tháng sống trong hoài nghi từng ảnh hưởng đáng kể đến sức khỏe tinh thần của O’Connor, góp phần gây ra tình trạng lo âu, trầm cảm và mặc cảm về bản thân. Song, việc trò chuyện với một chuyên gia tâm lý đáng tin cậy đã giúp cô giải tỏa rất nhiều gánh nặng cảm xúc.
Cũng theo cô gái này, một phần của quá trình chữa lành đến từ việc chia sẻ câu chuyện trên mạng xã hội. O’Connor bắt đầu ghi lại hành trình xét nghiệm ADN và liên tục cập nhật những thông tin mới cho người theo dõi.
Câu chuyện thu hút sự quan tâm của hàng triệu người. O’Connor hy vọng những ai đang ở hoàn cảnh tương tự sẽ mạnh dạn chia sẻ tâm sự của mình, tìm kiếm sự hỗ trợ khi cần thiết và nhớ rằng họ không hề đơn độc.
Một bé gái 13 tuổi bỏ nhà đi nhiều ngày để đến phòng trọ của người đàn ông quen qua Facebook. Một vụ việc khác, hai em gái nhỏ trở thành nạn nhân trong vụ án hiếp dâm...
Đọc những tin ấy, người lớn thường phản ứng rất nhanh bằng sự giận dữ: trách kẻ phạm tội, trách mạng xã hội, trách trẻ "thiếu hiểu biết"...
Nhưng sau những vụ việc đau lòng ấy có lẽ cần nhìn sâu hơn vào một thực tế khác: trẻ em hôm nay đang lớn lên trong một thế giới mà khoảng cách giữa "người lạ" và "người quen" gần như bị xóa nhòa.
Một tài khoản Facebook, TikTok hay game online xa lạ đôi khi len sâu vào tâm lý trẻ còn nhiều hơn cả người thân trong nhà.
Nguy hiểm nhất là nhiều đứa trẻ không hề nghĩ mình đang gặp nguy hiểm. Các em nghĩ mình "được yêu", "được quan tâm", "được thấu hiểu". Trong khi phía bên kia có thể là một người trưởng thành đầy kinh nghiệm thao túng tâm lý.
Một đứa trẻ 13 tuổi chưa đủ khả năng nhận thức đầy đủ để tự bảo vệ mình trước những cạm bẫy cảm xúc và dục vọng của người lớn.
Về phía pháp luật, những hành vi quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên rõ ràng phải bị xử lý nghiêm minh, không thể có bất kỳ sự biện minh nào bằng lý do "tự nguyện", "quen biết qua mạng" hay "hai bên có tình cảm".
Nhưng chỉ pháp luật thôi là chưa đủ, bởi sau mỗi vụ việc, điều đau đớn nhất không chỉ là bản án dành cho thủ phạm mà còn là những tổn thương kéo dài trong tâm lý đứa trẻ. Có em mất niềm tin vào người khác; có em mặc cảm, khủng hoảng, học hành đổ vỡ. Có gia đình tan nát vì cảm giác bất lực và ân hận.
Nhiều phụ huynh thường nghĩ nguy cơ xâm hại chỉ đến từ bên ngoài xã hội. Thật ra rất nhiều đứa trẻ bị tổn thương bắt đầu từ khi trẻ cô đơn, lạc lối khi đang ở ngay trong gia đình mình.
Cha mẹ bận rộn, con có điện thoại từ sớm. Mỗi ngày trẻ dành hàng giờ trên mạng, người lớn gần như không biết con đang nói chuyện với ai, xem gì, tham gia hội nhóm nào. Những mối quan hệ độc hại len vào những khoảng trống tình cảm gia đình.
Điều đáng lo là trẻ tiếp xúc thông tin quá nhanh nhưng lại không kịp có kỹ năng tự bảo vệ. Trẻ có thể biết dùng mạng xã hội từ tiểu học nhưng không được dạy đủ về ranh giới cơ thể, sự đồng thuận, nguy cơ dụ dỗ trên mạng hay cách cầu cứu khi gặp nguy hiểm.
Nhiều gia đình vẫn xem giáo dục giới tính là chuyện "nhạy cảm", ngại nói với con. Trong khi Internet thì dạy trẻ đủ mọi thứ, kể cả những điều méo mó và lệch lạc. Sự im lặng của người lớn đôi khi nguy hiểm hơn cả mạng xã hội.
Nhưng bảo vệ trẻ em không thể chỉ bắt đầu sau một bi kịch mà phải bắt đầu từ đời sống hằng ngày. Cha mẹ cần chịu khó trò chuyện với con, biết hôm nay con vui hay buồn, biết bạn bè con là ai, biết con đang theo dõi những tài khoản nào trên mạng, biết những thay đổi bất thường trong tâm lý con...
Ngoài gia đình, nhà trường cũng cần thay đổi cách tiếp cận. Giáo dục kỹ năng sống và an toàn số không thể chỉ là vài buổi tuyên truyền. Trẻ cần được học thực chất về nguy cơ trên không gian mạng, kỹ năng từ chối, kỹ năng cầu cứu và cả giá trị của lòng tự trọng.
Một đứa trẻ thiếu kỹ năng và thiếu sự đồng hành sẽ rất dễ trở thành nạn nhân giữa thế giới ảo đầy cạm bẫy trên mạng xã hội. Một chiếc điện thoại thông minh có thể mở ra tri thức, kết nối và cơ hội nhưng cũng có thể mở ra những cuộc trò chuyện nguy hiểm mà cha mẹ không hề hay biết.
Sau mỗi vụ việc đau lòng, xã hội thường phẫn nộ vài ngày rồi quên đi nhưng với những đứa trẻ, vết thương có thể kéo dài nhiều năm. Do vậy bảo vệ trẻ em hôm nay không chỉ là trách nhiệm của công an hay pháp luật.
Đó còn là trách nhiệm của gia đình, nhà trường và cả cộng đồng trong việc tạo ra một môi trường mà trẻ được lắng nghe, được trang bị kỹ năng và được lớn lên an toàn.
Trên thế giới từng ghi nhận không ít câu chuyện kỳ lạ khi người mất tích được cho là đã chết bất ngờ trở về. Trường hợp của một hướng dẫn viên leo núi tại Nepal tiếp tục khiến dư luận chú ý, khi ông được tìm thấy còn sống giữa lúc gia đình đang làm đám tang.
Người đàn ông 52 tuổi, một hướng dẫn viên leo núi kỳ cựu của Nepal, đã mất tích trong hành trình trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường trên đỉnh Everest. Sau nhiều ngày tìm kiếm vô vọng giữa thời tiết khắc nghiệt, gia đình ông tại Kathmandu tin rằng điều tồi tệ nhất đã xảy ra và bắt đầu tổ chức tang lễ theo phong tục địa phương. Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xuất hiện giữa "nóc nhà thế giới".
Sáng 6/6, một đội dọn dẹp môi trường trên Everest bất ngờ phát hiện một người đàn ông đang bò chậm chạp trên sườn núi phủ đầy tuyết gần khu vực Khumbu Icefall. Khi tiến lại gần, họ sửng sốt nhận ra đó chính là Dawa Sherpa – người đã mất tích suốt 6 ngày.
Ông được đưa đến nơi an toàn trong tình trạng kiệt sức, gầy rộc vì đói khát và thiếu oxy nghiêm trọng. Sau khi được tiếp nước và thức ăn, Dawa được trực thăng đưa thẳng tới bệnh viện ở Kathmandu.
Các bác sĩ xác định ông bị mất nước nặng, tê cóng và gãy xương, nhưng điều quan trọng nhất là ông đã giữ được mạng sống.
Kể lại hành trình sinh tồn của mình, Dawa cho biết trong lúc tìm đường xuống núi, ông không may rơi xuống một khe nứt băng sâu. Ông bị mắc kẹt hơn hai ngày trước khi tự tìm được cách thoát ra.
"Tôi đã nghĩ mình sẽ chết trên ngọn núi ấy. Có những lúc tôi hoàn toàn không còn hy vọng", ông chia sẻ.
Ban đầu, ông không có bất kỳ nguồn thực phẩm nào. Để duy trì sự sống giữa nhiệt độ âm sâu, ông phải nhai những mẩu băng tuyết dù cơn đau buốt lan khắp hàm răng.
"Tôi chỉ còn cách nhai băng. Răng đau đến mức tưởng như vỡ ra nhưng tôi vẫn phải tiếp tục", ông nhớ lại.
Sau đó, Dawa may mắn tìm thấy vài viên sô cô-la còn sót lại trong túi áo. Lượng thực phẩm ít ỏi ấy trở thành nguồn năng lượng quý giá giúp ông cầm cự qua những ngày dài cô độc giữa vùng núi băng giá.
Dawa được nhìn thấy lần cuối vào ngày 29/5 khi đang xuống núi sau khi dẫn một nhà leo núi người Ba Lan chinh phục Everest thành công. Trong khi vị khách trở về trại căn cứ an toàn, ông lại đột ngột mất liên lạc.
Thời điểm đó cũng là những ngày cuối của mùa leo núi Everest. Phần lớn các đoàn thám hiểm đã rút khỏi khu vực, nhiều tuyến đường bắt đầu được tháo dỡ khiến công tác tìm kiếm trở nên vô cùng khó khăn.
Không nhận được bất kỳ tín hiệu nào sau nhiều ngày, gia đình ông dần đánh mất hy vọng.
Con gái của Dawa cho biết tang lễ đã diễn ra hai ngày thì gia đình bất ngờ nhận được thông tin có một người sống sót vừa được giải cứu trên Everest.
"Ban đầu chúng tôi không dám tin đó là cha mình. Chỉ đến khi nhìn thấy hình ảnh được gửi về, cả gia đình mới thực sự vỡ òa trong hạnh phúc", cô xúc động kể lại.
Câu chuyện sống sót kỳ diệu của Dawa Sherpa nhanh chóng lan truyền khắp Nepal và cộng đồng leo núi quốc tế. Nhiều người xem đây là một trong những trường hợp sinh tồn đáng kinh ngạc nhất từng được ghi nhận trên Everest.
Ông Ang Tshering Sherpa, một nhân vật có ảnh hưởng trong ngành leo núi Nepal, nhận định rằng việc sống sót suốt nhiều ngày trong điều kiện khắc nghiệt như vậy là điều gần như không tưởng.
"Đây thực sự là một kỳ tích. Không phải ai cũng có thể vượt qua thử thách sinh tử đó", ông nói.
Những người Sherpa từ lâu nổi tiếng với khả năng thích nghi đặc biệt ở độ cao lớn. Sinh ra và lớn lên giữa dãy Himalaya, họ sở hữu thể lực, sức bền cùng kinh nghiệm sinh tồn hiếm có, trở thành lực lượng không thể thiếu trong các cuộc chinh phục Everest.
Năm nay, Everest ghi nhận mùa leo núi đông đúc nhất lịch sử với hơn 1.000 nhà leo núi và hướng dẫn viên tham gia hành trình chinh phục đỉnh núi cao 8.849 mét. Giữa hàng nghìn con người ấy, câu chuyện của Dawa Sherpa đã trở thành minh chứng đầy xúc động về ý chí sinh tồn và những phép màu đôi khi vẫn xuất hiện giữa nơi khắc nghiệt nhất hành tinh.
Năm 2023, thế giới bất ngờ chú ý đến một câu chuyện tưởng chừng khó tin một chú gà nhỏ bé nhưng lại mang trong mình "hành trình sống" vượt xa mọi giới hạn tự nhiên.
Điển hình giữa những con gà thường chỉ sống vài năm, có một "cụ gà" ở Michigan (Mỹ) khiến cả thế giới phải chú ý: Peanut con gà mái đã hơn 21 năm tuổi và vẫn khỏe mạnh một cách khó tin.
Peanut được ghi nhận bởi Guinness World Records là "con gà già nhất thế giới", với độ tuổi 21 năm 156 ngày và vẫn tiếp tục tăng. Trong khi tuổi thọ trung bình của gà chỉ khoảng 5-8 năm, Peanut gần như là một "ngoại lệ sống" của tự nhiên.
Câu chuyện bắt đầu cách đây hơn hai thập kỷ, khi chủ trang trại Marsi Parker Darwin định xử lý một mẻ trứng bị bỏ quên vì đã hỏng. Bà dự định ném chúng xuống khu vực nuôi cá sấu thì bất ngờ nghe thấy một tiếng kêu rất yếu ớt phát ra từ bên trong.
"Tôi nghe thêm lần nữa và nhận ra có một con gà con vẫn còn sống. Nó dường như không thể tự phá vỏ trứng để chui ra. Tôi đã giúp nó," bà Darwin kể lại.
Từ khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ đó, Peanut ra đời một chú gà con bé hơn bình thường, yếu ớt và đặc biệt nhỏ bé. Suốt cuộc đời, nó chưa từng vượt quá 0,45 kg, chỉ bằng khoảng một phần ba so với những con gà khác trong trang trại. Chính vì vậy, chủ trang trại đặt tên nó là "Peanut" (hạt đậu phộng).
Không ai khi ấy nghĩ rằng con gà nhỏ bé ấy lại có thể sống lâu đến vậy, chứ chưa nói đến việc trở thành kỷ lục thế giới.
Nhiều năm sau, khi một kỷ lục cũ bị phá vỡ, bạn bè của bà Darwin đã khuyến khích bà gửi hồ sơ lên Guinness. Tuy nhiên, việc chứng minh tuổi của một con gà không hề đơn giản. Bằng chứng chủ yếu chỉ là những bức ảnh cũ chụp Peanut cùng gia đình qua nhiều năm.
Peanut vẫn sống khỏe mạnh và thậm chí còn được tổ chức sinh nhật mỗi năm. Nó đang tiến gần hơn đến một cột mốc lịch sử khác vượt qua kỷ lục con gà sống lâu nhất từng được ghi nhận Muffy, sống 23 năm 152 ngày.