Vợ chồng tôi cưới được gần 20 năm. Trước khi chúng tôi đến với nhau, cả hai đã trải qua một tình yêu rất đẹp và đều là mối tình đầu của nhau. Trải qua 6 năm yêu nhau, chúng tôi cũng phải cố gắng rất nhiều để có thể đến được với nhau. Trong gần 20 năm chung sống, vợ chồng có với nhau hai cháu, một trai và một gái. Cháu lớn năm nay vào lớp 10, cháu nhỏ lên lớp 8. Các cháu đều đang trong giai đoạn tuổi dậy thì. Vợ chồng tôi từng trải qua rất nhiều khó khăn từ những ngày mới bắt đầu vì chúng tôi không được sự giúp đỡ từ hai bên gia đình, do bố mẹ còn nghèo, anh chị em cũng vậy. Hay nói đúng hơn là cả hai vợ chồng đều phải tự lực cánh sinh để gây dựng cuộc sống. Tôi nói như vậy để mọi người có thể biết là vợ chồng tôi không phải đến với nhau khi không có tình yêu.
Cuộc sống của vợ chồng tôi có những lúc bình yên và cả sóng gió nhưng hơn hết cả hai đều biết vượt qua. Không ít lần xảy ra xô xát, cãi vã, có lúc tôi không biết kiềm chế bản thân nên đã đánh vợ. Những lần như thế, vợ tôi lại đòi ly hôn nhưng rồi mọi chuyện cũng qua và vợ chồng lại cố gắng vì nhau, vì con. Tuy nhiên, gần đây nhất, cả hai vợ chồng vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt, chúng tôi đều không kiềm chế được bản thân để cho sự việc đi quá xa. Lần này vợ tôi nhất định đòi ly hôn và nói không thể chấp nhận tôi nữa. Tôi biết việc vợ chồng cãi nhau, xô xát, tôi đánh vợ là sai, không thể chấp nhận được. Tôi cũng không muốn đổ lỗi cho vợ.
Hơn 10 ngày trôi qua, chẳng đêm nào tôi ngủ được. Những gì đã xảy ra tôi thực sự không mong muốn khi làm tổn thương cho vợ. Cũng vì tôi không biết kiềm chế cảm xúc nên để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, dẫn đến những hành động như vậy. Tôi biết giờ có nói thế nào sự việc cũng đã xảy ra rồi và mình không thể lấy lại được nữa. Tôi nhìn nhận lại tất cả những gì đã xảy ra từ trước đến giờ, những gì mình đã làm với vợ. Tôi đã biết mình sai thế nào và chỉ mong có cơ hội để sửa chữa và được làm lại tất cả. Thực sự đến giờ tôi mới biết gia đình quan trọng thế nào, nếu mất gia đình là mất tất cả.
Tôi không muốn vợ chồng bỏ nhau để con cái phải gánh chịu những gì bố mẹ chúng gây ra, vì nếu ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Chính con cái mới là người phải gánh hậu quả chứ không phải ai khác. Có thể giờ vợ tôi không nhận ra được những điều đó, vì trong lòng vợ tôi lúc này chỉ muốn được ly hôn thật nhanh mà thôi. Nếu ly hôn, sẽ ảnh hưởng đến tương lai con cái suốt cuộc đời chúng và có thể kéo dài vòng lặp này mãi.
Người lớn dễ dàng làm lại từ đầu nhưng khi con cái sống trong gia đình không trọn vẹn, sẽ bị ảnh hưởng bởi chính những vết nứt của bố mẹ ngày hôm nay. Thường sau này con cái sẽ không được sống trong cuộc hôn nhân hạnh phúc hoặc sẽ đổ vỡ như bố mẹ bây giờ. Bởi khi con cái không được sống trong tình yêu thương của cả bố và mẹ, chúng sẽ không thể có được niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn, lúc nào cũng lo sợ, sống trong cảnh dằn vặt và tự ti về bản thân, thậm chí trở thành gánh nặng cho xã hội.
Thử hỏi những người làm bố làm mẹ có thấy vui không khi phải chứng kiến cuộc sống của con như vậy? Tôi không muốn gia đình phải tan nát, không muốn vợ chồng bỏ nhau, con cái mỗi đứa một ngả để rồi tương lai của chúng bị hủy hoại và không được trọn vẹn.
Tôi viết ra bài này không mong được sự đồng cảm của mọi người mà chỉ muốn mọi người cho tôi một lời khuyên chân thành để tôi có thể giữ được gia đình. Liệu tôi còn cơ hội để làm lại, để sửa chữa những sai lầm của bản thân? Tôi chỉ mong vợ chồng cùng cho nhau cơ hội, hãy nghĩ vì con một chút, có thể bỏ qua những chuyện không mong muốn đã xảy ra; hãy sống và nghĩ cho tương lai của con chứ đừng vì sự ích kỷ của bản thân để rồi mất đi gia đình, mất đi tất cả. Bởi chỉ có gia đình mới là điều quan trọng, là động lực để ta cố gắng mỗi ngày.
Tôi đã nói và phân tích rất nhiều để vợ hiểu rằng nếu như cô ấy cứ một mực đòi ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Có thể bây giờ chúng ta chưa thể nhìn thấy hết được. Nó sẽ hủy hoại tương lai phía trước và chính chúng ta sẽ phải trả giá cho những quyết định sai lầm đó bằng sự đánh đổi tuổi thơ của các con, lấy đi tương lai của các con. Tất cả mọi người không ai có thể sống vui vẻ. Không phải bố mẹ nào ly hôn, con cái cũng hư hỏng nhưng trong số những đứa trẻ hư hỏng, nghiện ngập ngoài xã hội, rất nhiều em có hoàn cảnh bố mẹ đổ vỡ. Nên liệu có đáng để chúng ta đánh đổi như vậy không?
Những gì trải qua, giờ tôi thực sự dám đối diện, dám nhìn nhận vào lỗi lầm mình đã gây ra. Tôi không phủ nhận điều gì. Hơn ai hết, tôi chỉ mong vợ sẽ quay về để vợ chồng cùng nhau nuôi dạy con nên người. Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ tôi thêm lần nào nữa. Dù biết bây giờ tôi nói như vậy chắc mọi người không tin, bởi người ta thường nói: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”. Nhưng với tôi, sau những biến cố như vậy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thực sự nhận ra điều gì mới quan trọng trong cuộc đời mình.
Tôi sẽ xóa bỏ con người của ngày hôm qua để làm lại cuộc đời, để không còn phải ân hận thêm lần nào nữa. Những gì đã xảy ra giúp tôi trưởng thành hơn và nhìn rõ mọi thứ hơn. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên để tôi có thể giữ trọn vẹn gia đình, để gia đình tôi không phải tan vỡ. Liệu tôi có thể thoát ra khỏi hoàn cảnh bây giờ không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi 33 tuổi, sinh ra ở một miền quê nghèo, học tập và sinh sống ở Hà Nội. Tại đây, tôi đã gặp và yêu em. Thời gian đầu chúng tôi đến với nhau vì cả hai đều là người tỉnh lẻ về Hà Nội lập nghiệp, dần dần tình cảm sâu đậm nên quyết định tiến đến hôn nhân. Tôi hơi cổ hủ, thiếu quyết đoán. Em chân thành, năng động, đầy nhiệt huyết nhưng có phần cá tính. Đối với gia đình, em luôn toàn tâm toàn ý. Nhưng với cá tính của mình, em luôn là người muốn quyết định mọi việc trong nhà, từ cái gương phải treo ở đâu, cái bếp phải kê thế nào, giường phải đặt ở đâu; đến những việc lớn trong nhà như kinh doanh theo cách nào (sau cưới chúng tôi mở một cửa hàng buôn bán nhỏ).
Biết tính em nên tôi cũng chiều theo, nhưng thật sự trong lòng rất khó chịu, vì cái gì em cũng bắt theo đúng ý mình. Vì thế cuộc sống hôn nhân của chúng tôi bắt đầu có những vết nứt. Trước khi đến với tôi, em đã yêu người con trai khác thời sinh viên và đi quá giới hạn. Tôi biết điều này, trước khi lấy em tôi cũng day dứt vì không biết có vượt qua được chuyện này không.
Cuối cùng tôi nghĩ với tình yêu chân thành của mình và ai cũng có quá khứ (ngay cả tôi cũng thế) tôi sẽ vượt qua được. Thú thật trong thâm tâm tôi vẫn có một cái gì đó rất u buồn, ám ảnh nên sau khi cưới có hai lần uống rượu say tôi mắng em về chuyện trong trắng. Em đã nói với tôi rằng em tự hào vì đã trao cái ngàn vàng cho người em yêu chứ không phải là một kẻ ích kỷ như tôi. Lúc đó tôi bị tổn thương trầm trọng, không phải vì em không còn trong trắng khi đến với tôi mà vì thái độ của em. Những câu nói đó làm tôi coi thường em. Ngược lại cũng vì chuyện này mà trong mắt em, tôi đáng khinh; cộng với việc làm ăn của chúng tôi thua lỗ, tôi thất nghiệp còn em phải xin đi làm ở một công ty tư nhân. Con trai chúng tôi đã hai tuổi, cuộc sống gia đình rất khó khăn, một mình em phải lo toan cuộc sống cho cả ba người, công việc của tôi lúc có lúc không.
Tôi quyết định về quê mở cửa hàng kinh doanh quần áo, còn em sẽ ở lại Hà Nội với công việc mình, hai mẹ con gọi là tạm đủ chi phí sinh hoạt. Tôi ở quê mở cửa hàng buôn bán, kiếm ít vốn dự tính đôi ba năm có vốn liếng sẽ tính tiếp. Sự đời có ai biết chữ ngờ, mở cửa hàng được 3 tháng thì một lần tôi ra Hà Nội thăm em với con, chúng tôi mâu thuẫn rồi em đòi ly hôn. Vì tự ái của người đàn ông khi vợ đòi ly hôn, lúc đó tôi chấp nhận. Tôi về quê, vợ chồng nhắn tin chửi mắng nhau, trách móc nhau bằng những câu thậm tệ.
Sau đó vài tháng tôi còn rất yêu em, chỉ là cách thể hiện tình yêu khiến em hiểu nhầm, với lại tôi cũng nghĩ ly hôn thì thương con nên ra sức níu kéo, làm mọi điều, năn nỉ có, dọa nạt có, em vẫn nhất quyết ly hôn. Em không nói gì với tôi, tự động đưa con vào Sài Gòn nhờ bạn xin việc cho ở trong đó. Lúc này em sợ ly hôn tôi sẽ giành mất quyền nuôi con vì kinh tế của tôi khá hơn em. Biết tin em đưa con đi Sài Gòn, tôi rất tức giận, cố kìm nén cảm xúc để hỏi em địa chỉ nhà bạn ở đâu, vì em dọa nếu tôi mà vào tìm thì sẽ đưa con trốn biệt tích. Sau một thời gian, em cũng cho tôi biết em tìm được việc làm và nhắn tin địa chỉ. Tôi nói sẽ vào đón con về chơi nên em đồng ý và bắt tôi hứa là phải mang con vào cho em thì em mới đồng ý.
Đối với em, tôi thật sự còn rất yêu, lúc khó khăn em là người cho tôi động lực, vừa sinh con được 3 tuần em đã phải đi làm vất vả kiếm tiền. Tôi luôn hứa với lòng mình sẽ không để em phải chịu khổ nữa. Đến bây giờ việc kinh doanh của tôi có thể gọi là tạm ổn, cửa hàng bắt đầu đi vào guồng, khách khứa ngày một tăng, nhưng em lại chọn lựa ra đi. Chẳng lẽ chỉ vì câu nói của tôi lúc say mà em không tha thứ? Chẳng lẽ chỉ vì tự ái cá nhân mà em đẩy con vào cảnh ba mẹ xa nhau. Tôi xin em quay về, em nói không thể. Hỏi lý do, em nói không hợp nên có quay về cũng không ở được với nhau. Em xin tôi cho đưa con đi vào Sài Gòn ở cùng em. Nếu em không giành được quyền nuôi con, em sẽ làm chuyện dại dột.
Trong thâm tâm tôi, mọi tình cảm đều dành cho em và con. Lúc trước tôi biết mình hời hợt với tình yêu của em, giờ tôi muốn xin em một cơ hội để được chăm sóc hai mẹ con. Hiện tại tôi không biết phải làm sao nữa, xin mọi người hãy giúp tôi. Chân thành cảm ơn.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê gần Hà Nội, tuổi thơ đi qua đầy ắp những kỷ niệm cùng sự khổ cực của người mẹ tần tảo nuôi con lớn khôn. Nhà chỉ có hai mẹ con nên mẹ rất yêu tôi, có gì ngon đều dành tôi hết. Lớn lên tôi nghe mọi người kể, hồi trẻ mẹ buôn bán trên Hà Nội và gặp bố tôi nhưng trớ trêu là bố đã có vợ. Khi mang bầu tôi, mẹ lặng lẽ về quê ở với bà ngoại, sinh tôi ở đó. Với số tiền tiết kiệm được, mẹ đã xây ngôi nhà cấp 4 để hai mẹ con ở. Có bà ngoại trông tôi nên mẹ có thời gian làm ruộng. Không được bao lâu bà ngoại qua đời, mẹ lại lủi thủi một mình nuôi tôi từng ngày.
Rồi mọi chuyện cũng qua, tôi đến tuổi lập gia đình, cưới được cô vợ hiền lành nhưng cá tính. Khi vợ có thai cũng là lúc chúng tôi khó khăn kinh tế, vợ nghén nằm nhà liền ba tháng rồi nghỉ làm luôn, một mình tôi đi làm không đủ ăn. Tôi rất buồn vì để vợ phải khổ. Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi đi làm xa, vợ và mẹ xảy ra mâu thuẫn. Mẹ ngoài 60 tuổi vẫn phải cấy gặt một mình vì vợ không làm ruộng. Vợ yếu, cộng thêm việc vừa bán hàng vừa nhập hàng, con quấy đêm không ngủ được càng làm cô ấy khó tính. Nhiều lúc đi lấy hàng nhờ mẹ trông cháu, bà mệt không trông được, thế là hai mẹ con lại xích mích. Mỗi lần tôi về rất đau đầu, nói vợ nhịn vì tôi biết mẹ quá mệt rồi, vất vả cả đời với tôi, giờ vẫn phải tự cày cấy kiếm miếng ăn cho mình, vợ không nghe.
Thấy tôi chịu khó, lại biết kinh doanh nên có một anh bạn đã bỏ tiền ra cho tôi kinh doanh, lãi chia đôi. Sau một năm tôi đón vợ con lên, vừa phụ giúp vừa để tôi đỡ đau đầu. Từ ngày vợ lên tôi cũng đỡ mệt hơn, hàng tháng gửi tiền về cho mẹ. Từ lúc tôi làm được, mẹ đỡ vất vả, tôi không cho mẹ làm việc vất vả nữa, giờ có thể lo cho mẹ được rồi.
Rồi tôi cũng mua được đất xây nhà, vui vì cuối cùng đón được mẹ lên phụng dưỡng, vợ con tôi cũng đỡ khổ. Có điều tính vợ tôi vẫn vậy, hay nhắc lại chuyện ngày xưa bà không trông cháu. Tôi chia sẻ thế nào vợ vẫn không hiểu, rất hay dằn vặt mẹ. Mẹ tôi bỏ về, nhất định không lên ở cùng nữa, tôi đau đầu, nhờ nhà ngoại nói thì mọi người bảo tôi bênh mẹ. Mẹ tôi gần 70 tuổi rồi, trái nắng trở trời ở một mình tôi biết làm sao đây? Tôi thật mệt mỏi, không biết làm thế nào cho vợ hiểu mẹ và vợ đều là những người rất quan trọng với tôi. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi kết hôn được 4 năm rồi. Trước khi cưới chúng tôi có khoảng thời gian yêu nhau 4 năm. Có thể nói khi yêu anh tôi chẳng có được gì gọi là lãng mạn của tình yêu. Thấy bạn bè được người yêu quan tâm chăm sóc, tôi cũng chạnh lòng lắm. Nhiều đêm tôi năm khóc thầm một mình rồi lại tự động viên mình, nghĩ rằng khô khan như anh thì đổi lại là sự chân thành. Một phần nữa là khi chúng tôi yêu nhau đều là sinh viên, vì vậy tôi cũng luôn nghĩ anh làm gì có tiền, không thể đưa tôi đi chơi hay mua tặng cái gì đó. Chúng tôi quen nhau được vài tháng thì cả hai đi quá giới hạn.
Sau một thời gian yêu nhau, tôi cũng cảm thấy chán nản vì người yêu không quan tâm hay dành cho mình một sự lãng mạn nào. Nhiều khi muốn chia tay nhưng nghĩ đã đi quá giới hạn với anh rồi, nên thôi không dám. Trong tôi luôn khao khát được yêu. Tôi không có được tình yêu đẹp như bao đôi khác. Kể từ khi chúng tôi có quan hệ với nhau, mỗi lần gặp nhau anh đều đưa tôi đi nhà nghỉ. Thời gian cứ thế trôi đi, rồi chúng tôi kết hôn và có bé gái. Cuộc sống thiếu thốn kinh tế nên vợ chồng nảy sinh nhiều mâu thuẫn.
Kể từ khi sinh, tôi nghỉ làm, ở nhà trông con. Tôi cứ ở nhà nội rồi sang nhà ngoại ăn bám. Hàng xóm ai cũng nghĩ chồng tôi kiếm tiền tốt nên không cho vợ đi làm, chỉ ở nhà trông con cho cứng cáp. Nhiều lúc nghĩ mà buồn nhưng tôi chẳng dám nói. Chồng tôi làm ở Hà Nội, tôi và con ở quên, thi thoảng chồng về thăm lại cáu kỉnh, bảo tôi này nọ, không chăm sóc con cẩn thận. Tôi buồn lắm các bạn à. Bé nhà tôi ngày nhỏ quấy khiến tôi strees nặng, đã vậy chồng không bao giờ biết thông cảm, quan tâm đến vợ, khiến tôi thấy buồn chán vô cùng.
Giờ tôi bế tắc vô cùng khi cuộc sống vợ chồng suốt ngày xảy ra cãi vã. Có lần con hư, tôi mắng con, chồng quát: "Im mồm, muốn cho cái giầy vào mặt à". Tôi ức chế vô cùng nên đã nói: "Thách đấy". Chồng liền hành động ngay, lấy giầy đánh tôi chưa đủ, anh còn lấy tay tát tôi ngay trước mặt con gái. Tôi cảm thấy chua xót vô cùng. Giờ tôi chỉ muốn ly hôn nhưng lại nghĩ đến con. Hơn nữa, là phụ nữ, khi ly hôn chắc chắn tôi sẽ thiệt thòi. Tôi thấy như vậy bất công quá. Từ khi yêu, tôi đã phải hy sinh mà giờ lại phải chịu cảnh ly hôn. Xin các bạn cho tôi lời khuyên.