“Trước khi hỏi cơm phở có giảm giá không thì phải hỏi vì sao giá thực phẩm vẫn neo cao. Tôi đi chợ thấy rau cải giá từ 5 nghìn đồng đến 180 nghìn đồng một kg, thịt cá thì khỏi phải nói vẫn cao giá. Đi chợ cầm 100 nghìn đồng không đủ mua cho 3 người ăn, chưa tính gạo, gas, mắm muối… Với chi phí 35 nghìn đồng một phần ăn một người một buổi là phần ăn tiết kiệm thời điểm này”.
Độc giả nickname christina62279 bình luận như trên, trả lời câu hỏi Xăng đã giảm về dưới 20 K, cơm phở thì sao?. Theo đó, giá xăng dầu đã giảm hơn 10 nghìn đồng tính từ đỉnh nhưng chưa thấy hàng quán nào chủ động giảm giá theo.
Đồng quan điểm, độc giả nickname thanhduy1211 nói: “Thật ra xăng không liên quan đến chi phí vận chuyển, mà là dầu mới tác động trực tiếp đến khâu phân phối hàng hóa. Cho nên mượn xăng tăng là sai, mà các nguyên vật liệu tăng mới là nguyên nhân. Giá cả như xương mọc ngược, chỉ đi được một chiều lên chứ xuống là vướng ngay”.
“Tôi cũng hay ăn quán và thấy giá tăng nhưng vẫn chấp nhận vì đơn giản: Giá xăng dầu giảm nhưng tiền đi chợ, chi phí vận chuyển, nguyên vật liệu dùng cho nấu nướng không hề giảm.
Chủ quán ăn thì cũng là người tiêu dùng và chi phí cho cuộc sống của họ cũng tăng thì giờ kêu giảm thì giảm vào đâu? Nếu cảm thấy quán ăn giá cao thì ăn quán khác hoặc tự mua về nhà nấu cho tiết kiệm”, độc giả thanh.ngthi1966 nêu quan điểm.
Trước đó, bài viết Nhiều gia đình ‘thắt lưng buộc bụng’ nhưng hóa đơn vẫn phình to cho biết chi phí thực phẩm cũng tiếp tục leo thang. Từ đầu năm đến nay, nhiều hàng quán tại TP HCM đã tăng giá bán một đến hai lần, với mức tăng phổ biến 5.000-10.000 đồng mỗi phần ăn, tương đương 5-20% so với cùng kỳ năm ngoái.
Theo các đơn vị kinh doanh, việc tăng giá chủ yếu xuất phát từ chi phí đầu vào leo thang. Giá gas tăng khoảng 40% so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi chi phí vận chuyển, bao bì và nhiều nguyên liệu chế biến thực phẩm tăng 10-30%, khiến các hàng quán khó duy trì mức giá cũ.
Tại các chợ truyền thống, giá nhiều mặt hàng tươi sống cũng neo ở mức cao. Nhiều tiểu thương cho biết giá cá biển hiện tăng 15-30% so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi thịt bò tăng khoảng 10%.
Độc giả nickname Sông Đông êm đềm: “Xăng dầu không đem nấu ngay thành cơm bún phở được. Mà nguyên liệu như bò gà, bánh phở, gia vị, nhân công đều tăng không giảm, thì quán bún phở họ lấy gì để giảm?
Ngay như các bạn đi siêu thị mua gói mì tôm, chai nước mắm, gói gia vị đều tăng giá với tỷ lệ khá nhiều rồi nhé, và không có dấu hiệu giảm”.
Theo điều hành của liên Bộ, giá xăng E10 RON 95-III giảm 840 đồng vềcòn 19.910 đồng một lít.Tương tự, giá E5 RON 92 đồng hạ 770 đồng, còn 19.350 đồng một lít. Đây là ngưỡng giá thấp nhất kể từ khi xảy ra xung đột Trung Đông vào cuối tháng 2.
Mỗi lít diesel thấp hơn 1.670 đồng, về quanh 21.860 đồng một lít. Dầu mazut cũng hạ 1.650 đồng so với 7 ngày trước.
Với điều chỉnh chiều nay, giá dầu diesel đã giảm hơn một nửa so với mức đỉnh thiết lập ngày 3/4 (44.780 đồng một lít).
Tôi tình cờ thấy một chia sẻ trên mạng xã hội về việc một bà mẹ dẫn con nhỏ đi bệnh viện khám bệnh, cô này ngồi với con chờ tới lượt khám thì trên màn hình hiển thị 3-4 bé tên "An Nhiên".
Nhiều người khác cũng chia sẻ rằng nếu xem danh sách lớp học của con sẽ thấy ít nhất một bạn tên An Nhiên, nhiều thì tận 5 bạn tên An Nhiên.
Riêng tôi, thấy các bạn thuộc thế hệ 9X nếu sinh con trai, họ sẽ nghĩ ngay trong đầu cái tên Gia Bảo. Thực tế tôi biết rất nhiều cháu tên Gia Bảo.
Tôi đã từng đem vấn đề này ra thảo luận, các bạn tôi bảo đó là "trend" đặt tên con.
Như thế hệ của chúng tôi đa số tên chỉ có ba chữ, sau này thế hệ 9X thường có tên ghép họ bố và họ mẹ vì nam Văn nữ Thị đã lỗi thời, còn thế hệ 2000 trở đi thì tên An Nhiên và Gia Bảo rất phổ biến vì luôn muốn con gái có "tâm hồn bình yên, thư thái", con trai là "báu vật của gia đình".
Tôi thấy điều này cũng thú vị, bởi thông thường đặt tên cho con, cha mẹ thường chọn những chữ muốn gửi gắm mong ước của họ như Dũng (lòng dũng cảm), Tuấn (đẹp đẽ, khôi ngô), Ngọc (trong sáng, thanh cao)...
Vậy phải chăng nhiều cha mẹ trẻ hiện nay đặt tên con là Gia Bảo, An Nhiên vì trẻ con trong mỗi gia đình ít và họ gặp áp lực cuộc sống, công việc nên mới mong con "An Nhiên"?
"Tôi đang làm cha. Có thể tôi may mắn khi hai đứa con trai của mình đều có hai bằng đại học, có việc làm ổn định, rất ngoan và hiếu thảo. Từ nhỏ đến giờ, tôi luôn nhỏ nhẹ tâm sự cùng con, chưa bao giờ la mắng hay dùng đòn roi với các con. Lúc nhỏ, có khi con bị điểm hơi thấp, tôi và vợ chỉ động viên và nói 'không sao đâu, lần sau sẽ tốt hơn' thế là chúng tự biết phấn đấu.
Tôi rất hiểu, đồng cảm và chia sẻ những khó xử của các bậc làm cha mẹ khi có con 'nổi loạn'. Tuy nhiên, tôi phản đối việc sử dụng biện pháp lắp camera để theo dõi con vì sẽ làm trẻ dễ bị ức chế và đôi khi cấp độ nổi loạn sẽ càng tăng lên.
Tại sao không thể dùng tình cảm cha mẹ để cảm hóa chúng? Nếu không thể trực tiếp nói chuyện với con được thì có thể viết thư, lời nhắn. Việc cảm hóa con không gì bằng tình cảm chân thành của cha mẹ. Chỉ có những người bất lực trong việc dạy con mới phải dùng đến biện pháp lắp camera để theo dõi, giám sát con mình".
Đó là chia sẻ của độc giả Phtqyt xung quanh câu chuyện cha mẹ dạy con bằng cách lắp camera giám sát. Trong các gia đình châu Á, việc kiểm soát con cái từ lâu được xem như một "chuẩn mực nuôi dạy", kỳ vọng con phải vâng lời và tuân theo định hướng của cha mẹ. Nghiên cứu" Mối quan hệ giữa sự kiểm soát tâm lý từ cha mẹ và bản sắc cá nhân của thanh niên" của tác giả Vũ Huyền Châu (Đại học Eötvös Loránd Budapest, Hungary) cho thấy không ít phụ huynh châu Á đặt nặng sự phục tùng, coi đó như biểu hiện của lòng biết ơn và đạo hiếu.
Nghiên cứu năm 2021 của Đại học Stanford (Mỹ) chỉ ra, trẻ em có cha mẹ giám sát quá mức thường dễ lo âu, trầm cảm và mất tự tin. Chúng có xu hướng tin rằng mình không thể đối mặt với các thách thức trong cuộc sống mà không có sự giúp đỡ từ cha mẹ.
>> 'Steve Jobs của Việt Nam' bị bố mắng vì tháo tung đồ chơi
Cũng phản đối việc lắp camera giám sát con trẻ, bạn đọc Nguoixala bình luận: "Con trai tôi 18 tuổi, sống ở Đức. Nhà tôi không có camera. Phòng của con tôi là một thế giới riêng. Chỉ có tôi thỉnh thoảng vào để thu gom quần áo mang đi giặt. Đứa em út muốn vào phòng anh cũng phải xin phép trước (theo văn hóa ở Đức). Khi con đóng cửa phòng, tôi phải gõ cửa hỏi ý kiến chứ không tự ý đẩy cửa vào.
Không chỉ là việc phòng ốc, tất cả vấn đề khác từ ăn uống, sở thích, học hành, quần áo... cha mẹ cũng phải tôn trọng ý con. Đó là cách dạy con tính tự lập: tự quyết định và chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Con tôi tự lập hết mọi việc. 14 tuổi con đã tự xách vali ra sân bay về Việt Nam thăm ông bà ngoại. 15 tuổi con tự lên thành phố lớn để tham quan trường chuyên, tự nộp đơn vào cấp ba lớp chuyên Toán. 16 tuổi con tự đi tàu đến trường mỗi ngày từ 5h30 dù mùa đông ngập tuyết.
17 tuổi con tự đến Sở Ngoại kiều ở thành phố khác để nộp đơn xin nhập quốc tịch, làm hồ sơ học lái xe, đạt học bổng Tiếng Anh đi Ba Lan một tuần. 18 tuổi con thi đậu bằng lái xe, đạt thủ khoa Toán lớp chuyên, đạt học bổng Tiếng Anh lần hai, tự đăng ký vào trường Đại học Quân Đội, học Sĩ quan ngành Hải quân, tự đến buổi phỏng vấn một mình, sẽ tự đến Hà Lan tham dự sự kiện vào tháng sau...
Tóm lại, mọi thứ của con tôi không can thiệp hay kiểm soát. Tôi chỉ đứng sau ủng hộ tinh thần và con cũng chỉ cần có vậy. Con tôi nói: 'Con cái tự biết đường bơi ra biển nếu được cha mẹ đứng sau ủng hộ'".
Quan điểm "con cái đã đi làm nên trả 'tiền thuê nhà' cho cha mẹ nếu vẫn sống chung" từng được một độc giả chia sẻ trên diễn đàn.
Ở một số nước, việc con trưởng thành đóng góp tiền nhà được xem là bình thường, thậm chí là cách rèn luyện tính tự lập và trách nhiệm tài chính. Trong khi đó, tại Việt Nam và nhiều nước châu Á, cha mẹ thường không đặt nặng chuyện này, mà coi việc cho con ở cùng là điều hiển nhiên.