Tôi 28 tuổi, yêu anh từ khi học đại học. Tình yêu của chúng tôi kéo dài 5 năm, trải qua nhiều niềm vui, nỗi buồn, những kỷ niệm. Chúng tôi yêu nhau bằng tất cả những đắm say, nồng nhiệt của tuổi đôi mươi. Cả hai có những điểm khác biệt nhưng vẫn hạnh phúc, chỉ cần được gặp nhau là vui. Yêu nhau đến khi tôi ra trường thì cả hai phát sinh mâu thuẫn. Anh ở xa nên gia đình tôi không ủng hộ mối quan hệ này lắm. Bố mẹ tôi không ghét anh nhưng cho rằng anh còn trẻ con, chỉ hơn tôi một tuổi, chưa có gì trong tay nên khó có thể làm chỗ dựa cho tôi. Lúc đó, một phần vì nghe lời gia đình, một phần vì nông nổi nên tôi từ bỏ anh. Anh đã sốc và không níu kéo nhiều lắm.
Tôi đi làm, được nhiều người theo đuổi. Một năm sau đó, tôi quyết định lấy chồng, người hơn tôi 5 tuổi, có học thức, lương cao, quan trọng nhất là rất được bố mẹ tôi quý mến. Lúc quyết định kết hôn, ai cũng bất ngờ, nhiều người biết anh đã khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ, tính cách chúng tôi khó chung sống. Tôi cứ nghĩ đơn giản tình yêu sẽ đến sau hôn nhân. Rồi suy nghĩ ấy sớm bị dập tắt, càng đến ngày cưới, tôi càng nhận ra không yêu anh vì quá nhiều khác biệt. Người yêu cũ biết tin tôi cưới cũng liên lạc lại. Lúc đó tôi thấy mình còn yêu tình cũ nhiều lắm. Tôi định hủy đám cưới, bỏ đi cùng anh. Bố mẹ tôi biết chuyện, nhất quyết không đồng ý. Tôi không dám trái lời bố mẹ nên cuối cùng đám cưới cũng diễn ra. Giờ tôi mới thấy đó là quyết định sai lầm nhất cuộc đời.
Tôi lấy chồng 4 năm rồi, anh là người đàn ông tốt, rất yêu vợ. Tôi cố gắng cắt đứt liên lạc với người cũ, cố gắng để yêu chồng nhưng mọi nỗ lực dường như vô nghĩa. Giờ đây tôi với chồng sống như hai người bạn. Tôi vẫn chu toàn trách nhiệm của người làm vợ, làm mẹ. Tôi có con gái 3 tuổi. Cuộc sống vợ chồng thật ngột ngạt. Tôi đau khổ khi sống với chồng mà “đồng sàng dị mộng”, sống vì nghĩa chứ không có tình yêu. Tôi không làm sao để có cảm giác yêu thương chồng nồng nàn như với người cũ, dù đã cố gắng rất nhiều. Thỉnh thoảng tôi chat với tình cũ, anh cũng bảo không thể yêu ai ngoài tôi nên giờ vẫn chưa lấy vợ. Tôi tin những gì anh nói là thật, cũng giống như bản thân còn yêu anh nhiều.
Tôi thấy mình và tình cũ đáng thương, không dám sống thật với cảm xúc của mình vì những trách nhiệm khác. Tôi thương mình, thương chồng, sống bên chồng mà chẳng thể yêu anh. Tôi có lỗi với chồng nhiều. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly dị để giải thoát cho chồng, để anh tìm được người yêu thật sự. Rồi tôi lại thương con, sợ con không có đủ cha mẹ. Tôi phải làm sao đây? Mong các bạn chia sẻ.
Tôi từng nghĩ chỉ cần kiếm ra tiền là đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Vì công việc, tôi đi suốt, để mặc vợ lo mọi thứ trong nhà, từ con cái đến chi tiêu. Tiền làm ra, tôi chuyển cho vợ 5 triệu mỗi tháng, còn lại tự giữ và tiêu theo ý mình vì nghĩ thêm cả lương vợ là thoải mái sinh hoạt. Tôi chưa từng hỏi vợ có mệt không, có cô đơn không, chỉ nghĩ miễn vợ con đủ ăn đủ sống là được.
Nhiều năm như vậy thành quen. Tôi có thế giới riêng, còn vợ con cũng dần quen với cuộc sống không có chồng bên cạnh. Đến lúc công việc sa sút, tôi mới quay về nhà nhiều hơn và nhận ra mình lạc lõng trong chính gia đình mình. Vợ tôi không còn chia sẻ, không còn chờ đợi hay cần tôi như trước nữa.
Tôi thấy ấm ức, giận dỗi, chọn cách im lặng, lạnh nhạt và trừng phạt vợ bằng cách "bỏ đói" vì nghĩ cô ấy vô tâm với mình (chiêu này tôi hay sử dụng trước đây và có hiệu quả). Sau vài lần chủ động gần chồng mà không được, vợ cũng chán và không còn thiết tha gì tôi nữa. Kết quả là chúng tôi ly thân âm thầm gần nửa năm nay dù vẫn sống chung nhà.
Giờ tôi rất sợ cảm giác vợ có tôi cũng được, không có cũng chẳng sao. Tôi thấy mình như trắng tay sau nhiều năm hôn nhân. Nhiều lúc tôi chẳng hiểu bản thân nghĩ gì và muốn gì nữa. Tôi rất muốn vợ chồng hòa hợp, hạnh phúc như những gia đình khác nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tôi nên làm gì đây?
Có những mối quan hệ tưởng chừng rất rõ ràng nhưng cảm xúc con người không phải lúc nào cũng đi theo ranh giới đó. Khi một người vô tình nảy sinh tình cảm với vợ hoặc chồng của bạn thân, mọi thứ lập tức trở nên rối rắm và khó xử. Từ tâm sự của tác giả bài viết "Tôi yêu thầm chồng của bạn thân" và những câu chuyện được độc giả chia sẻ ở phần bình luận là minh chứng.
Vợ bạn thân của chồng tôi rủ anh sang ăn cơm khi ở nhà một mình
Chồng tôi có anh bạn thân học cùng cấp ba. Anh ấy đi lái tàu ít về nên nhờ chồng tôi ở nhà có gì chạy qua lại. Thi thoảng anh ấy về, chồng tôi đưa đón anh ấy rồi ở lại ăn cơm. Từ hồi yêu, tôi đã để ý thấy cô vợ của anh bạn đó hơi khác khác rồi. Ai đời chồng không có nhà mà cứ thi thoảng nhắn rủ chồng tôi sang ăn cơm. Dù anh ấy không sang nhưng tôi biết chỉ cần anh sang là "bén lửa". Tôi nói thẳng với anh là nếu anh một lần sang mà không có bạn ở nhà, tôi với anh chấm hết. (dangduong9886)
Tôi tập trung chăm sóc chồng để vượt qua phút giây ngoại tình tư tưởng
Đọc những lời tự sự của tác giả, tôi thấy lòng mình thắt lại vì bắt gặp chính mình của những ngày tháng cũ: dằn vặt và đau đớn khi trái tim lỡ nhịp với một người không nên thương.
Giữa chúng ta có một điểm chung, đó là sự giằng xé giữa bản năng và lý trí. Giáo lý luôn dạy con người phải thủy chung từ trong ý niệm nhưng trái tim vốn có lý lẽ riêng. Tôi muốn nhắn nhủ chị rằng: Chị đã và đang giữ khoảng cách, chưa từng bước qua giới hạn hay làm tổn thương ai, vậy nên xin chị hãy cứ thanh thản. Đừng quá khắt khe ép buộc bản thân phải quên ngay lập tức, vì nỗi nhớ càng bị cấm đoán càng hiện hữu mạnh mẽ, như nụ hoa đến kỳ nở rộ chẳng thể cưỡng lại tiết trời.
Tôi cũng từng như chị, từng tìm đến cửa Phật, viết nhật ký, viết tản văn để gửi gắm những mộng tưởng về một viễn cảnh bên người trong mộng. Nhưng rồi sau tất cả, tôi chọn cách khép lại trang sách, khép lại nỗi đau để trở về thực tại. Tôi học cách chuyển hóa nỗi nhớ thương vào làn khói bếp, vào những bữa cơm chăm chút cho chồng. Tôi dùng ý niệm "sống tốt cho mình" để thay thế cho sự dằn vặt. Chỉ khi bản thân khỏe mạnh, yêu đời và không còn tự trừng phạt mình, ta mới đủ bình tâm để đứng từ xa cầu nguyện cho người ấy và cũng là để giữ lại cho chính mình một chút bình yên sau cuối. Mong chị sớm tìm thấy sự an nhiên. (nguyentoanvan682)
Tôi vừa quen người bạn hàng xóm. Người đó hay rủ vợ chồng tôi đi nhậu. Sau này còn nhắn tin tán tỉnh vợ tôi, nói lời yêu thương. Nhưng tôi may mắn có người vợ đoan chính nên đã nhắn tin chửi lại và chặn liên lạc. Mọi chuyện phát sinh vợ đều kể với tôi. Từ đó chúng tôi không còn bạn bè gì hết. Nếu ai đó có bạn bè hay nhậu nhẹt này nọ nên lưu ý rằng những chuyện thế này rất thường xảy ra. Cẩn tắc vô áy náy. (PTN)
Tôi có nhà riêng, hai vợ chồng ở với nhau. Vợ 27 tuổi, tôi 34 tuổi. Hôm vừa rồi vợ chồng cãi nhau, nguyên nhân là lúc đang ngồi ăn cơm, tôi có nói bà bán thịt heo lừa mình, rõ ràng bảo lấy cho đoạn nhiều mỡ nhưng bà ấy lại lấy toàn thịt nạc. Xong vợ bảo tôi ngu, suốt ngày bị lừa. Tôi tức quá nên lỡ miệng chửi lại. Vợ liền bảo: "Tao sẽ về nhà ở". Lúc đó đang nóng giận nên tôi cũng bảo: "Thế về nhà mày mà ở". Vợ đùng đùng thu dọn quần áo, bế con đi luôn. Con tôi mới gần hai tuổi. Được khoảng một tuần, vợ nhắn tin bảo bây giờ có hai lựa chọn: một là ly hôn, hai là tôi phải sang bên đó ở. Nhà vợ tôi chỉ còn mẹ vợ, bà cũng đi làm suốt.
Thật ra lúc vợ sinh con, tôi đã ở bên đó một thời gian rồi. Vài lần vợ nói kiểu: "Anh về nhà anh mà ở", khiến tôi khá bực. Tuy vậy tôi vẫn bỏ qua vì nghĩ mình chỉ ở tạm một thời gian thôi. Giờ tôi phân vân không biết có nên sang đó ở không và nói gì với vợ. Nhà vợ gần cửa hàng, đi bộ là tới. Nhà bên này của tôi không biết nên cho thuê hay cứ để đấy phòng trường hợp sau này lại bị đuổi về.
Tôi biết vợ mình còn trẻ, bố mất sớm nên sự giáo dưỡng có phần chưa được đầy đủ. Tôi có nên chiều theo yêu cầu của vợ không? Tôi sợ sang đó ở rồi sau này lại nghe câu: "Anh về nhà anh mà ở", thế coi như xong. Mong nhận được lời khuyên của các anh chị.