Tôi 32 tuổi, chồng 36 tuổi, lấy nhau được 4 năm, có hai con gái. Chúng tôi quen nhau qua một người bạn, khi đó tôi đang buồn vì chia tay mối tình đầu 5 năm, anh vừa chia tay bạn gái. Chắc cùng tâm trạng thất tình nên chúng tôi nói chuyện rất hợp. Chúng tôi nói chuyện qua mạng một tháng rồi đi chơi, tìm hiểu nhau. Sau nửa năm, thấy anh là người tốt, có thể làm chỗ dựa cho mình, tôi quyết định nhận lời cầu hôn của anh. Cưới được nửa năm thì tôi mang thai, càng ngày càng yêu anh hơn khi thấy anh rất yêu thương và quan tâm mẹ con tôi.
Sau 6 tháng sinh con, tôi quyết định nghỉ làm ở nhà chăm con vì bé hay ốm vặt, lại lười ăn, hay quấy. Vợ chồng con cái ở cùng ông bà nội nhưng không ai giúp trông bé tôi. Tôi vừa chăm con vừa cơm, làm mọi việc ở nhà chồng, ít có thời gian nghỉ ngơi sau sinh. Khi con được hơn 2 tuổi, tôi quyết định cho bé đi nhà trẻ để đi làm, chồng cũng chuyển việc để có thu nhập tốt hơn lo cho gia đình. Anh phải đi công tác nhiều, có khi xa nhà vài tháng mới về. Cuộc sống của tôi khá hạnh phúc, chồng yêu vợ con và có trách nhiệm. Anh hay phải đi công tác, thời gian ở khách sạn còn nhiều hơn ở nhà nhưng tôi chưa bao giờ thiếu sự tin tưởng anh.
Có một điều tôi không vui là anh với tình cũ vẫn liên lạc thường xuyên. Anh bảo với cô ấy giờ chỉ là tình bạn, cô ấy là người tốt và đàng hoàng, không yêu nữa anh vẫn muốn hai người là bạn. Họ thường nhắn tin hỏi thăm, chia sẻ với nhau. Mỗi khi cô ấy buồn lại tìm chồng tôi nói chuyện. Tôi cũng nói rõ với chồng chỉ nên xã giao với người cũ, đừng tâm sự nhiều quá. Chồng không nghĩ như thế, anh cho rằng không yêu vẫn có thể là bạn, họ cần thì mình giúp đỡ trong khả năng là chuyện bình thường. Có lần anh hẹn đưa mẹ con tôi đi dã ngoại một ngày, đúng hôm đó cô kia lại có việc nhờ nhưng anh không giúp được, anh cứ lăn tăn mãi. Vợ chồng tôi vì chuyện này mà cãi nhau, anh giải thích rằng xưa khi chia tay, cô ấy từng có ý định dại dột nên anh rất sợ mình không thể giúp khi cô ấy có việc gì đó cần nhờ. Tôi tin anh nên lại bỏ qua.
Gần đây tôi vào trang cá nhân của anh, phát hiện anh thường xuyên nói chuyện với một đồng nghiệp nữ làm việc ở chi nhánh Sài Gòn. Trong tin nhắn có lần anh rủ cô ấy đi khách sạn, cô ấy từ chối vì anh đã có gia đình, không muốn làm gì có lỗi với vợ con anh, dù thực lòng cũng có tình cảm với chồng tôi. Nếu cô ấy đồng ý, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chồng tôi. Theo tin nhắn, họ chat với nhau vài tháng rồi, mỗi lần chồng tôi đi công tác đều rủ cô ấy đi cà phê trong một khách sạn, còn thực tế họ có làm chuyện đó hay không thì tôi không dám chắc.
Anh giải thích đó chỉ là lời trêu đùa với cô kia, hai người quý mến nhau nên chát tự nhiên và thân thiết vậy thôi. Họ từng vào khách sạn rồi nhưng chỉ là vào quán cà phê ở sảnh khách sạn thôi, anh không làm gì có lỗi với vợ con. Anh an ủi, động viên tôi nhiều, nhưng khi thấy tôi chưa tin tưởng lắm, anh lại đổi giọng, trách tôi không hiểu tâm lý chồng, không có lòng vị tha để giữ gia đình hạnh phúc. Chẳng nhẽ tôi “xấu tính” thế? Tôi mong chồng không đùa cợt với người khác giới là sai sao? Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Cảm ơn nhiều.
Sáng thứ hai đọc bài viết của bạn, tôi như muốn vứt bỏ cả đống bận rộn phía sau, chỉ muốn hòa vào cảm xúc này. Tôi, phụ nữ ngoài 40, tầm tuổi của bạn. Trạng thái của tôi với chồng hiện thời y hệt bạn, chỉ khác là trước kia tôi từng rất yêu chồng mình, cũng đã vì anh ấy mà quên luôn bản thân, để rồi nhận lại chỉ là sự vô tâm thờ ơ đến mức cạn kiệt. Suốt thời gian dài, tôi như vô hình trong mắt anh ấy, giờ đây cảm xúc của tôi cũng chai lì nhưng tôi không hối hận, chỉ muốn sống cho bản thân một cách trọn vẹn nhất.
Nhưng, con gái tôi còn khá nhỏ, con hiểu nhiều về ba mẹ, tôi nhìn thấy ánh buồn mỗi khi tôi bực dọc vì ba con. Tôi không đành. Và tôi cũng chưa đủ điều kiện để thỏa thích với những gì gọi là ước muốn cho riêng bản thân. Tôi bất lực, từng ngày lướt qua nhau mà sống vì con. Đôi khi cũng thấy lung lay bởi những câu chuyện bình dị trong cuộc sống mỗi khi "người xưa" liên lạc lại.
Tôi đã giữ mình để giữ cho gia đình tôi một hình ảnh đẹp trong mắt đại gia đình. Tôi chẳng thiết tha gì người chồng cho mình bởi không gì có thể thay đổi được tính cách của anh ấy. Tôi muốn con trưởng thành tốt trong môi trường có đủ cha và mẹ xây đắp cùng nhau. Không còn người bạn nào kể từ sau khi lấy chồng, tôi không thể chia sẻ cùng ai về tình cảnh vợ chồng cho nhẹ nhõm, chỉ biết viết lên đây như gửi gắm cho mây gió, cho tinh thần phấn chấn hơn để tiếp tục làm việc và sống vì con như mọi ngày đã qua. Cảm ơn nếu như có thấu hiểu.
Vợ chồng tôi cùng tuổi, cùng quê, trước khi kết hôn chúng tôi đã có thời gian khá dài tìm hiểu. Chồng tôi là con trai út, trên có hai chị gái; nhà tôi có tôi và chị gái. Bố tôi luôn tự hào có hai cô con gái ngoan ngoãn, không bận tâm việc không có con trai dù ông là trưởng họ. Vợ chồng tôi cưới được 5 năm, có hai con gái 3 tuổi và hơn một tuổi. Lúc biết tin bạn thứ hai là con gái, chồng cũng thẫn thờ vài ngày, nhưng sau đó lấy lại tinh thần bảo với tôi điều kiện nhà mình chỉ đủ nuôi hai con, miễn con khỏe mạnh, ngoan ngoãn là được.
Chúng tôi đã có nhà ở Hà Nội do hai vợ chồng tự mua, thu nhập của chồng bằng 2/3 tôi, tổng 50 triệu đồng mỗi tháng. Công việc của chồng đi sớm về muộn, hay phải ở lại công ty buổi tối, cuối tuần có việc đột xuất thì phải đi nên việc chăm con, nhà cửa chủ yếu do bà ngoại và tôi phụ trách (ông bà nội yếu nên không phụ giúp được). Tôi nghĩ cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua nhưng không, gần đây chồng hay bóng gió việc muốn có con trai. Lý do anh đưa ra là con trai có thể gánh vác nhiều việc; nhà đất ở quê sau có người hương khói và có con trai thì anh sẽ có "động lực" làm việc nhiều hơn. Anh cũng trách tôi lại "lỡ" có bầu bạn thứ hai mà không đi can thiệp để chọn giới tính.
Khi nghe những lời đó tôi vừa tức giận vừa bàng hoàng. Không ngờ người chồng điềm đạm, hiểu chuyện lại có những suy nghĩ như vậy. Con đâu phải một mình tôi sinh ra. Tôi nói rõ với chồng rằng không có nhu cầu có thêm con, hai con với tôi là đủ. Tôi không muốn con lớn lên sẽ mặc cảm chỉ vì là con gái, nhất là từ những người thân thiết. Thêm nữa nếu sinh thêm sẽ cần thuê giúp việc, mà với điều kiện của nhà tôi sẽ không cáng đáng nổi. Tôi cũng không nỡ để hai ông bà ngoại xa nhau quá lâu như vậy.
Sức khỏe và tâm lý của tôi đều bị giảm sút sau mỗi lần sinh và chăm con, cộng với cơ hội công việc cũng bị ảnh hưởng. Việc chăm con, chồng chỉ làm khi có thời gian chứ không hề cố gắng sắp xếp công việc để về sớm hơn. Chồng tan làm về thì nhà cửa cơm nước đã xong xuôi, anh chỉ chơi với con tầm một tiếng sau khi đi làm về để tôi ăn tối, tắm rửa rồi anh cũng ngủ phòng riêng. Con ốm, sốt, cần đi khám cũng là tôi một mình đưa đi vì anh "không thể" nghỉ phép.
Đã mấy tuần hai vợ chồng không nói chuyện với nhau, đều chờ đối phương hồi tâm chuyển ý. Với tôi, yêu cầu sinh thêm con hết sức vô lý vì người ảnh hưởng chính là tôi và các con. Tôi định sẽ nói chuyện nghiêm túc với chồng để quyết định trước khi bạn lớn tròn 3 tuổi. Tôi thật sự tiếc quãng thời gian vừa qua và những gì chúng tôi đã cùng nhau xây dựng; nhưng khi chồng không còn đủ tôn trọng mình thì cũng đến lúc phải mạnh mẽ ra đi. Mong quý độc giả chia sẻ để tôi vượt qua giai đoạn này.
Sau ly hôn, việc cùng nhau nuôi dạy con khiến nhiều cặp vợ chồng cũ vẫn phải giữ liên lạc và xuất hiện cạnh nhau trong những dịp đặc biệt. Không ít người làm vợ, làm chồng sau thú nhận họ từng cố tỏ ra rộng lượng nhưng rồi lại mệt mỏi, tủi thân vì cảm giác mình luôn đứng ngoài "gia đình cũ" của bạn đời. Dưới bài viết "Tủi thân khi thấy chồng vui vẻ sinh nhật con gái bên vợ cũ", nhiều độc giả cũng chia sẻ những câu chuyện và góc nhìn khác nhau về tình huống khó xử này.
Tôi tổ chức sinh nhật con cùng chồng cũ nhưng không đăng ảnh lên mạng
Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi ở vị trí là người vợ cũ trong chính câu chuyện của bạn. Sinh nhật con có một ngày trong năm nên anh ấy cũng sang như chồng bạn, nhưng tôi tuyệt nhiên nhắc nhở người thân không chụp ảnh đưa lên mạng xã hội, bản thân tôi cũng không đăng. Khi con ốm, tôi chỉ thông báo nhưng hôm sau cả chồng cũ và vợ mới của anh ấy đều đến thăm con tôi. Còn chuyện học hành, tôi cũng báo để chồng cũ được biết và thỉnh thoảng tôi còn hỏi thăm vợ mới của anh ấy vì cô ấy cũng sắp sinh giống bạn.
Còn người gửi ảnh cho bạn, theo tôi là không tốt vì vô tình làm ảnh hưởng tình cảm vợ chồng bạn. Hãy thử suy nghĩ theo hướng tích cực hơn một chút. Vì thật sự không dễ gì sau một cuộc chia tay mà hai người vẫn có thể ngồi cùng bàn, vui vẻ tổ chức sinh nhật cho con. Để làm được điều đó, tôi đã phải cố gắng rất nhiều. (Nguyễn Hải Yến)
Đến với người từng ly hôn không thể ngăn cản vợ chồng họ hàn gắn
Để tôi kể cho bạn nghe nhé. Có người đàn ông người Anh đã ly hôn vợ Việt Nam, họ có một con chung. Ông ấy suốt ngày nhắn tin nhớ thương nọ kia với tôi. Tôi không màng vì ông ấy phải gu của tôi. Thế là ông ấy sang Việt Nam, đến ở nhà trọ của tôi. Vợ cũ ông ấy đến, con ông ấy đến, gia đình lại vui vẻ, hạnh phúc. Nên là, cho dù người đã ly hôn đàng hoàng, chứ chưa nói ly thân nhé, có người thứ ba cũng không thể ngăn cản việc hàn gắn của họ. Bởi vậy bạn đến sau thì nên chấp nhận. (financepanap)
Vợ cũ của chồng tôi tự tổ chức sinh nhật cho con gái
Tôi cũng là vợ sau của chồng. Chồng tôi có một bé gái 9 tuổi. Sinh nhật con bé, chúng tôi tổ chức ở nhà tôi, vợ cũ tổ chức ở nhà vợ cũ. Nhà nào chụp ảnh của nhà đó. Con bé rất vui, rất thoải mái khi tổ chức cả ở nhà bố và nhà mẹ. Ngay từ đầu con bé rất quấn quýt với tôi, hiện tại chúng tôi có bé trai 8 tháng tuổi và con bé rất quý em.
Tôi không nhận xét chồng bạn sai hay đúng, bạn có ích kỷ, trẻ con không. Tôi chỉ thấy là có nhiều cách giải quyết để tất cả mọi người đều không khó xử mà chồng bạn vẫn làm tròn trách nhiệm người cha. (Cam)
Chồng tôi chủ động chặn liên lạc với vợ cũ vì thấy phiền
Tôi cũng là vợ sau đây bạn. Quan điểm của tôi là mọi thứ phải rõ ràng, từ việc thăm nom, chu cấp... cũng không tránh khỏi chuyện vợ cũ hay liên lạc. Nhưng sau một thời gian bị làm phiền liên tục, anh ấy chủ động chặn số dù tôi chưa kịp lên tiếng. Giờ anh chỉ liên hệ trực tiếp với con và gặp bên ngoài.
Bé trong câu chuyện của bạn còn nhỏ hơn con chồng tôi nên chắc bạn cần cho anh ấy thêm thời gian. Nhưng theo tôi, về lâu dài không nên để chồng bạn liên hệ quá nhiều hay có những cuộc gặp quá thân mật với vợ cũ như vậy nữa, vì thật sự rất dễ ảnh hưởng tới cảm xúc của người hiện tại. (thuyhangntu29)