Ba năm trước, tôi gặp Minh – là chồng tôi bây giờ. Thời điểm đó, anh là đàn ông có vợ. Còn tôi là một cô gái độc thân xinh đẹp, công việc thu nhập tốt và có không ít đàn ông theo đuổi. Dĩ nhiên, trong số đàn ông tán tỉnh tôi có cả đàn ông đã có vợ.
Từ khi biết yêu, tôi đã tự đặt ra ranh giới cho mình là phải tránh xa đàn ông đã có gia đình. Đó không hẳn là vì vấn đề đạo đức, mà là vì tôi thấy nó quá khổ sở và phiền phức.
Bạn bè tôi có vài người đã dính vào những mối quan hệ như thế, vui thì ít mà tủi thân khóc lóc thì nhiều. Những cuộc tình vụng trộm chỉ cho người ta cảm giác thú vị ban đầu mà thôi.
Minh không giống những người đàn ông khác. Minh không tán tỉnh tôi, mặc dù chúng tôi có nhiều lần gặp nhau cả vì công việc lẫn tình cờ. Ngay cả lời khen “em rất xinh đẹp” mà tôi vẫn thường được nghe, anh cũng chưa từng nói. Những câu chuyện của chúng tôi, ngoài công việc cần bàn tới, chỉ là vài câu thăm hỏi xã giao mà thôi.
Sự đàng hoàng nghiêm túc của anh khiến tôi chú ý. Kiểu đàn ông này mới thực sự là chỗ dựa đáng tin, là bến đỗ bình yên cho người phụ nữ của họ. Sau này, khi tôi biết anh đã lấy vợ 7 năm nhưng chưa có con, nguyên nhân bắt đầu từ vợ và họ vẫn rất yêu nhau thì tôi chuyển sang ngưỡng mộ. Đàn ông chung tình như vậy có lẽ không nhiều.
Tôi không biết mình đã thích Minh từ bao giờ. Tình cảm ấy giống như một cái cây hoang dại, dù cho tôi không cố tình tưới tắm, chăm sóc, nó vẫn ngày một lớn lên. Cho đến một ngày, mọi thứ đã thể hiện ra trên cả lời nói, hành động, ánh nhìn mà tôi không thể giấu.
Minh nhận ra điều đó và anh đã thẳng thắn nói: “Em là một cô gái xinh đẹp và giỏi giang. Em sẽ gặp được người đàn ông tốt. Anh yêu vợ anh và tình yêu đó không vì bất cứ lý do gì mà thay đổi”.
Anh nói ra như muốn dựng lên một bức tường rào để tôi không thể vượt qua. Nhưng xưa nay, có anh hùng nào qua nổi ải mĩ nhân, huống hồ Minh không phải là anh hùng. Anh ấy cũng chỉ là một người đàn ông như bao đàn ông khác, dù trái tim có cứng đến mấy, được yêu nhiều rồi cũng sẽ mềm thôi.
Tôi đã yêu anh đến quên cả lý trí, quên cả quy tắc tự mình đặt ra. Người ta vẫn nói, những mối tình “đúng người nhưng sai thời điểm” chỉ mang lại khổ đau. Vậy thì tôi sẽ làm cho tôi và anh trở nên một cuộc tình đúng người, đúng thời điểm.
Ngày tôi thông báo có thai, Minh không vui. Tôi biết, anh vẫn rất yêu vợ, chỉ là không thể vượt qua những tình cảm mới mẻ mà tôi mang đến. Tôi cũng biết, anh chỉ là yếu lòng, chưa từng có ý định bỏ vợ. Nhưng đó là khi tôi chưa có thai.
Một người đàn ông kết hôn 7 năm vẫn chưa được làm cha, chắc chắn anh ta sẽ không chối từ một đứa trẻ. Vậy nên, khi tôi giả vờ nói: “Em sẽ bỏ đứa bé”, nét mặt anh hoảng hốt: “Cho anh một chút thời gian để thu xếp mọi chuyện”.
Anh ly hôn nhanh hơn tôi nghĩ. Anh đã chọn cách nói thật với vợ và chị ấy khuyên anh hãy chọn đứa con. Chị cũng là người chủ động viết đơn ly hôn để tôi và anh danh chính ngôn thuận đến với nhau trước khi cái thai ngày một lớn để tránh điều tiếng.
Chính sự rộng lượng của chị càng khiến anh đau khổ. Bản thân tôi cũng không tránh khỏi sự áy náy và day dứt. Nhưng tình yêu vốn chỉ có hai người. Nếu không phải là chị buông tay thì người đau khổ sẽ là tôi mà thôi.
Tôi đã chủ động hẹn gặp vợ anh một lần trước đám cưới. Tôi nghĩ mình nên nói vài lời với chị, ít nhất là một câu xin lỗi đàng hoàng. Chị hiền lành và ít nói, dáng vẻ hiền thục, đoan trang. Chị bảo bản thân đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại để anh tìm hạnh phúc mới. Và sự xuất hiện của tôi đã giúp chị dễ dàng quyết định hơn.
“Anh ấy xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn. Điều này, chị nhờ em”, chị ấy nói rồi đứng dậy bước đi nhẹ nhàng nhưng lòng tôi nặng trĩu.
Hiện tại, con gái tôi đã 2 tháng tuổi. Cuộc hôn nhân của tôi nhìn bề ngoài là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Minh vẫn là người đàn ông tốt như vốn có. Anh chăm sóc tôi thời kì thai nghén và ở cữ. Anh luôn thể hiện là người chồng chu đáo, người cha tuyệt vời. Nhưng trong mắt anh, tôi không nhìn thấy tình yêu thật sự.
Ngày mới cưới, tôi từng tỉnh dậy lúc giữa đêm, thấy anh vẫn còn thức, trên tay là điện thoại có bức hình của vợ cũ. Anh ngắm bức ảnh chăm chú đến mức không hề nhận ra tôi vừa trở mình thức giấc bên cạnh.
Tôi vốn nghĩ, anh cần thời gian để quên đi cuộc hôn nhân cũ. Dù gì anh và chị ấy từng yêu nhau và có 7 năm vợ chồng. Tình cảm ấy không dễ gì xóa được. Tôi sẽ cho anh thấy mình cũng có thể làm cho anh hạnh phúc. Ít nhất, tôi đã làm được điều mà vợ cũ anh không làm được, đó là cho anh được làm cha.
Nhưng rồi, vài hôm trước, điều đó lại lặp lại. Đêm ấy, sau khi cho con bú, tôi đặt con lại giường ngủ. Từ ngày tôi sinh con, Minh ngủ riêng phòng. Bởi vì tôi thấy, lần nào con dậy ăn đêm, anh cũng dậy theo. Anh nói xem tôi cần phụ gì không. Hoặc nếu con thức chơi, anh sẽ bế con cho tôi ngủ. Nhiều lần thấy anh sáng đi làm mệt mỏi, tôi bắt anh ngủ riêng cho tròn giấc.
Đồng hồ đã chỉ 2h sáng. Tôi nhẹ nhàng ghé sang phòng anh, chỉ đơn giản muốn ngắm anh ngủ. Nhưng thật bất ngờ, đèn làm việc trên bàn vẫn sáng. Và trong ánh đèn mờ ảo ấy, chồng tôi ngồi như bức tượng ngắm hình vợ cũ trên điện thoại. Bờ vai anh run run, hình như đang khóc.
Tôi trở lại phòng, tim như bị ai bóp nghẹt. Cái cảm giác nhìn thấy chồng mình say sưa ngắm nhìn ảnh một người đàn bà khác sẽ đau đớn thế nào, dù đó là vợ cũ. Anh vẫn còn yêu chị ấy, và có lẽ nhớ rất nhiều. Tôi mới chỉ bắt gặp 2 lần, còn những đêm khác thì sao. Có phải đêm nào anh ấy cũng nhớ về vợ cũ, ngay cả khi nằm cạnh tôi?
Tôi đã thua chị ấy rồi. Tôi thua kể từ khi bản thân quyết định dùng đứa trẻ để trói buộc người mình yêu. Tôi thua từ khi vợ anh quyết định buông tay để nhường chồng cho người khác. Một cuộc hôn nhân có được bằng toan tính sẽ không thể thắng một tình yêu sâu sắc, chân thành.
Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn để trả anh về với vợ cũ. Họ yêu nhau nhiều như thế, có lẽ sẽ lại đón nhận nhau. Tôi yêu Minh, nhưng lại không cam tâm với việc chỉ có được thể xác của anh, còn trái tim vẫn thuộc về người đàn bà khác. Nếu là vậy, thà không có anh còn bớt đau hơn.
Tôi từng tìm cách để có Minh, giờ chính tôi lại muốn ly hôn. Nếu ly hôn, tôi sẽ luôn chỉ là một kẻ ích kỷ, sẽ có lỗi với con gái. Nhưng cuộc đời này dài lắm, tôi không nghĩ mình sẽ chịu được cảnh “đồng sàng dị mộng” với Minh đến hết đời.
Có phải sớm vẫn còn hơn muộn, tôi nên buông tay trả anh về cho vợ cũ?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng người. Anh không đào hoa, không cờ bạc và không lười biếng. Anh biết lo cho gia đình và rất thương con. Trong mắt mọi người, anh gần như là hình mẫu người chồng lý tưởng.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tiếp khách của công việc. Ban đầu chỉ là vài ly bia với đối tác. Sau đó là những cuộc nhậu kéo dài đến đêm khuya. Tôi biết tính chất công việc của anh nên chưa bao giờ cấm cản.
Lần đầu tiên anh tát tôi là sau một buổi liên hoan công ty. Chỉ vì tôi hỏi rằng, sao anh về muộn. Anh nổi nóng. Anh quát lớn. Rồi bàn tay ấy bất ngờ giáng xuống mặt tôi. Tôi đứng chết lặng vì không tin chuyện vừa xảy ra.
Sáng hôm sau, anh quỳ xuống xin lỗi. Anh khóc. Anh nói bản thân không làm chủ được khi say. Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện ấy lặp lại. Nhìn người đàn ông hối hận trước mặt, tôi mềm lòng và tha thứ.
Tôi nghĩ ai cũng có lúc sai lầm. Tôi nghĩ đó chỉ là một lần duy nhất. Tôi nghĩ gia đình nào rồi cũng có những va chạm. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Khoảng 3 tháng sau, anh lại đi nhậu. Tối đó anh về nhà với hơi men nồng nặc. Chỉ vì bữa cơm đã nguội, anh bắt đầu kiếm chuyện. Những lời trách móc vô lý xuất hiện. Rồi mọi thứ kết thúc bằng một cái tát nữa.
Lần này anh xin lỗi còn nhiều hơn lần trước. Anh mua quà. Anh đưa tôi đi ăn. Anh hứa sẽ hạn chế uống rượu. Anh bảo nếu tái phạm thì tôi có quyền trách anh cả đời.
Tôi lại tin. Có lẽ phụ nữ khi còn yêu thường rất giỏi tự lừa dối chính mình.
Những năm sau đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn. Khi tỉnh táo, anh là người chồng tốt. Khi có rượu vào, anh trở thành một con người khác. Một con người mà chính tôi cũng không nhận ra.
Có lần anh đập vỡ chiếc bình hoa vì cho rằng tôi coi thường anh trước mặt bạn bè. Có lần anh hất tung mâm cơm chỉ vì tôi không nghe điện thoại. Những lý do đều nhỏ nhặt đến mức sáng hôm sau chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng cơ thể tôi thì nhớ. Những vết bầm rồi sẽ tan. Những vết sưng rồi sẽ hết. Chỉ có nỗi sợ là ở lại rất lâu. Mỗi khi nghe tiếng xe anh về muộn sau một cuộc nhậu, tim tôi lại đập nhanh. Tôi không biết tối nay sẽ là một người chồng hay một cơn giận bước vào nhà.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là các con. Con trai lớn của tôi từng chạy đến ôm chân bố và khóc khi thấy bố quát mẹ. Đứa nhỏ hơn có lần trốn vào phòng rồi bịt tai lại. Tôi nhìn các con mà lòng đau như cắt.
Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi tỉnh táo, anh luôn nhận lỗi. Anh luôn hứa sẽ thay đổi. Anh luôn nói rằng mình thương mẹ con tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng cứ sau vài tháng, mọi chuyện lại tái diễn. Lời hứa của anh giống như những nét phấn viết trên bảng. Mỗi cuộc nhậu lại xóa sạch tất cả.
Tôi từng đề nghị anh đi gặp chuyên gia tâm lý. Anh đồng ý rồi lại bỏ dở. Tôi từng đề nghị anh hạn chế tiếp khách. Anh nói công việc không cho phép. Tôi từng đề nghị anh cai rượu. Anh bảo mình vẫn kiểm soát được.
Nhưng nếu kiểm soát được thì tại sao tôi vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi?
Cách đây 2 tuần, một chuyện xảy ra khiến tôi thức trắng nhiều đêm. Hôm đó, anh về nhà sau tiệc tiếp khách. Các con đã ngủ. Tôi chỉ hỏi anh có muốn ăn gì không. Vậy mà anh lại nổi nóng vì cho rằng tôi đang mỉa mai mình.
Anh đẩy tôi ngã vào cạnh bàn. Đó không phải cú ngã quá mạnh. Nhưng khi nằm trên nền nhà lạnh ngắt, tôi bỗng thấy mình kiệt sức. Sáng hôm sau, anh lại xin lỗi. Anh lại khóc. Anh lại hứa. Những lời hứa ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đọc thuộc lòng từng câu. Tôi không tin anh nữa.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Khi tỉnh táo, anh là người cha tốt và người chồng có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng biết một sự thật khác. Mỗi lần uống rượu, anh lại trở thành người khiến tôi tổn thương nhất. Tôi không biết mình còn đủ sức tha thứ bao nhiêu lần nữa?
Bây giờ tôi đang đứng giữa 2 lựa chọn. Một bên là cuộc hôn nhân mà tôi đã cố gắng gìn giữ suốt nhiều năm. Một bên là sự bình yên của chính mình và các con. Theo các bạn, tôi có nên tiếp tục tin vào những lời hứa thay đổi của chồng hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn? Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì?
Con trai tôi nằm trong danh sách được đi tu nghiệp nước ngoài 6 tháng. Con gọi điện nhờ tôi lên ở cùng vợ cho nhà bớt trống trải. Ban đầu tôi lưỡng lự nhưng vì các con, tôi lại gật đầu. Không ngờ câu chuyện từ đó rẽ sang hướng khác.
Vợ chồng con tôi sống và làm việc trên thành phố, ít có thời gian gần gũi bố mẹ. Con dâu 3 năm vẫn chưa mang bầu, tính cách ngày càng trầm đi. Bản thân tôi cũng e ngại cảnh sống chung mẹ chồng, nàng dâu không thoải mái.
Nhưng vì muốn cho con trai yên tâm công tác, tôi bảo: "Vợ con cứ để mẹ lo". Và tôi lên nhà các con với tâm thế của người mẹ hết lòng vì con cái.
Để tạo sự thoải mái cho con dâu, tôi chủ động làm mọi việc. Tôi chỉ yêu cầu con cho quần áo vào máy giặt, đi chợ mua đồ ăn vì tôi chưa thông thạo đường đi, còn những việc khác tôi lo hết. Con dâu chỉ việc đi làm về, ăn cơm, xong thì rửa bát, dọn dẹp là nghỉ ngơi.
Tôi đã nghĩ trong lòng, mình làm vậy chắc con dâu rất vui. Nhưng hóa ra mọi việc không vận hành đơn giản như tôi suy nghĩ. Con dâu ở với tôi được 1-2 tuần đầu êm ả. Tôi cũng tranh thủ dạy dỗ, coi như con gái trong nhà.
Bước sang tuần tiếp theo, con dâu bảo tham gia dự án gì đó, nói tôi đừng đợi cơm. Có hôm con gọi điện báo về muộn quá nên qua nhà mẹ đẻ ngủ luôn cho tiện.
Tôi nhắc con nên thu xếp công việc về sớm một chút. Phụ nữ xa chồng, đi làm về khuya nguy hiểm, lại sợ điều tiếng không hay. Lúc đầu con dâu im lặng nhưng sau đó nói thẳng: "Con biết mẹ gọi điện mách chồng con, giờ hai vợ chồng con cãi nhau to rồi".
Con dâu muốn tôi hiểu không có công việc nào ngồi không hưởng lợi cả, nó phải vất vả làm quá giờ, tiếp khách, cầu cạnh người ta là chuyện bình thường. Vì sợ tôi mất ngủ nên con mới qua nhà mẹ đẻ, đáng ra tôi nên cảm thông hơn là trách cứ, khiến không khí nặng nề.
Tôi thừa nhận có gọi sang cho con trai, nhưng chỉ để bảo con gọi về khuyên vợ bớt công việc lại. Nói thật tôi thấy phụ nữ đi làm đêm hôm khuya khoắt như thế là không nên.
23h30 tôi đứng ngóng con dâu ở ban công, có hôm còn phát hiện con có người đưa về tận ngõ. Tôi để ý, có ngày thì con dâu tự đi làm, có ngày ô tô qua đón. Mặc dù không thấy cảnh chia tay, hay ôm ấp gì nhưng tôi cũng có chút nghi ngờ con dâu không chung thủy. Tôi không nói hết với con trai nhưng cũng xa gần khuyên con nói chuyện với vợ, phòng ngừa chẳng thừa. Tôi chỉ muốn giữ gìn gia đình cho các con.
Sáng hôm sau thấy con dâu mắt sưng húp, tôi vừa mở miệng hỏi thăm thì con nói luôn: "Mẹ nói với chồng con rằng sợ con có người khác. Mẹ có bằng chứng không? Có hình ảnh, ghi âm, có bất cứ thứ gì chứng minh không mà đã nói với anh ấy thế?".
Không để cho tôi trả lời, con dâu đóng sập cửa đi làm. Phía tôi thì lo con dâu không giữ được thuần khiết với chồng, phía con dâu thì trách ở cùng mẹ chồng ngột ngạt, chấp nhặt tiểu tiết, chuyện bé xé to.
Con dâu nói tôi không biết cảm thông, lại hay bắt bẻ. Đi làm về muộn đã mệt còn yêu cầu dọn bếp mới cho đi nghỉ, mua đồ ăn thì bị chê không tươi, ngon. "Đã thế chồng chỉ đứng về phía mẹ, ghen tuông, trách móc. Con không sống như vậy được nữa", con dâu nói.
Tôi tưởng con chỉ dọa, không ngờ trong lúc dọn phòng, tôi tìm được tờ đơn ly hôn con dâu để trong ngăn kéo. Tôi sững sờ dụi mắt, đọc đi đọc lại lý do con dâu ghi trong đó: Hôn nhân không hạnh phúc, cuộc sống gia đình căng thẳng, không có sự cảm thông, con cái không có, tài sản chung không cần chia.
Khi viết tới đây, tôi vẫn còn run. Riêng chuyện đơn ly hôn, tôi chưa dám nói với con trai vì lo ảnh hưởng đến tâm lý của con khi đang công tác. Tâm trạng của tôi hiện tại rất tệ. Tôi chỉ muốn vun vén cho các con, cuối cùng lại thành tan vỡ. Có phải tại tôi nên các con mới dẫn đến kết cục này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi và vợ lấy nhau đã 10 năm. 10 năm không dài với một đời người nhưng cũng đủ để một đôi trai gái đi qua gần hết những ảo tưởng đẹp đẽ của hôn nhân. Chúng tôi có 2 đứa con: Bé trai 8 tuổi, bé gái 6 tuổi.
Vợ tôi kinh doanh mỹ phẩm. Công việc của cô ấy càng ngày càng phát triển. Còn tôi là trưởng phòng một công ty hóa chất. Hai vợ chồng đều có thu nhập ổn định và đã mua được một căn chung cư làm tổ ấm. Người ngoài ai cũng khen chúng tôi là một gia đình kiểu mẫu.
Nhưng hình như người ta thường chỉ nhìn thấy ánh đèn mà quên những góc tối phía sau. Để thu nhập nhiều hơn, để có chỗ đứng vững hơn, chúng tôi buộc phải làm việc nhiều hơn, áp lực cũng nhiều lên. Những cuộc điện thoại khách hàng, những đơn hàng chậm thanh toán, những cuộc họp kéo dài khiến chúng tôi chẳng còn thời gian dành cho nhau như trước.
Ban đầu chỉ là vài câu trách móc nhỏ. Sau đó là những lần im lặng kéo dài. Rồi những bữa cơm lặng lẽ trôi qua. Chúng tôi bắt đầu tranh cãi về tiền bạc, về việc lo cho con cái, về thời gian dành cho gia đình. Những chuyện vốn chẳng đáng gì bỗng trở thành cái gai trong mắt.
Có những hôm tôi đi làm về muộn, cô ấy không hỏi. Tôi cũng không giải thích. Hai người sống trong cùng một căn nhà mà giống như 2 hành khách vô tình ngồi chung chuyến tàu. Chúng tôi nhìn thấy nhau mỗi ngày nhưng không còn muốn chia sẻ với nhau nữa.
Rồi từ miệng ai đó bật ra 2 chữ ly thân. Tôi không nhớ là mình nói trước hay vợ nói trước. Chỉ nhớ rằng cả hai đều im lặng rất lâu sau đó. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào.
Đúng lúc ấy, bố tôi qua đời. Bố đi theo mẹ tôi, người vợ đã mất từ 5 năm trước. Ngôi nhà cũ cách chung cư của chúng tôi chỉ 3 cây số. Căn nhà ấy vốn đã vắng, nay lại càng vắng hơn.
Tôi dọn về căn nhà cũ của bố mẹ, dẫn theo con trai. Con gái ở với mẹ. Ngày chuyển đồ đi, tôi cứ nghĩ đời mình đang bước vào một bi kịch. Tôi hình dung những bữa cơm lạnh lẽo, những tối cô độc và những ngày cuối tuần dài dằng dặc. Thế nhưng, có những chuyện thật không ngờ.
Sau vài tháng, tôi nhận ra mình vẫn sống được. Thằng bé sau vài ngày nhớ mẹ, nhớ em rồi cũng quen. Không có vợ, tôi buộc phải sắp xếp thời gian chăm con. Hai bố con tự nấu ăn, tự dọn dẹp, tự giặt quần áo. Có hôm cơm nhão, có hôm canh mặn. Hai bố con vẫn cười với nhau như không có chuyện gì.
Buổi sáng tôi đưa con đi học. Chiều về hai bố con đá bóng ngoài sân. Đêm đến, nó nằm cạnh kể đủ thứ chuyện trên lớp. Căn nhà tưởng như chỉ còn ký ức bỗng có thêm tiếng cười trẻ con. Bên phía vợ tôi cũng vậy. Cô ấy chăm sóc con gái chu đáo vì chẳng có ai để so bì.
Ngày quyết định ly thân, tôi nghĩ đời mình rơi vào bi kịch, không ngờ đó lại là ngày mở ra quãng thời gian bình yên nhất trong cuộc sống vợ chồng của mình. Không còn những cuộc tranh cãi mỗi tối. Không còn cảnh người này trách người kia vô tâm. Cuộc sống bỗng nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Chúng tôi vẫn liên lạc để trao đổi về tình hình các con và vài chuyện liên quan hai bên nội ngoại. Nhưng thay vì những lời càu nhàu, lại là những tin nhắn hỏi thăm. Tôi bắt đầu nhớ những món ăn cô ấy nấu. Cô ấy lại hỏi con trai có còn đòi bố xem điện thoại chơi game không?
Mỗi tháng chúng tôi cùng nhau dẫn các con đi chơi vài lần vào cuối tuần. Những cuộc gặp ngắn ngủi ấy thường kết thúc bằng những nụ cười. Kỳ lạ thật. Khi sống chung thì mệt mỏi. Khi ở xa lại thấy vui vẻ, thoải mái như vậy.
Tôi từng nghĩ, thời gian đã mài mòn tình yêu của chúng tôi. Nhưng hóa ra nó chỉ bị phủ bụi bởi quá nhiều áp lực và trách nhiệm. Khi khoảng cách xuất hiện, lớp bụi ấy lại dần được phủi đi.
Hôm sinh nhật con gái, cả nhà cùng ăn tối. Con bé vui đến mức không chịu đi ngủ, đòi bố và anh ở lại nhà. Đêm đã khuya. Tôi không về nhà cũ nữa. Căn phòng quen thuộc. Chiếc ghế quen thuộc. Mùi hương quen thuộc. Mọi thứ như kéo tôi trở về 10 năm trước.
Đêm ấy chúng tôi gần gũi với nhau như thuở ban đầu. Không phải vì cô đơn. Cũng không phải vì thương hại. Mà vì trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều nhận ra mình vẫn còn tình cảm dành cho người kia.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi nhìn vợ đang chuẩn bị bữa sáng. Bỗng nhiên trong lòng dấy lên một mong muốn: Hay là quay về? Nhưng rồi tôi lại sợ. Tôi sợ những cuộc cãi vã cũ sẽ quay lại. Sợ những áp lực công việc sẽ lại biến chúng tôi thành những người xa lạ. Sợ căn hộ từng chứa đầy tiếng cười rồi lại đầy những tiếng thở dài.
Có khi nào tình yêu của chúng tôi đẹp hơn khi giữ một khoảng cách vừa đủ? Có khi nào hai người không sống chung lại hiểu và trân trọng nhau hơn? Hay đó chỉ là sự bình yên tạm thời trước khi mọi mâu thuẫn quay trở lại?
Đến hôm nay, tôi vẫn chưa có câu trả lời. Tôi đứng giữa hai con đường. Một con đường là trở về làm một gia đình đúng nghĩa. Con đường còn lại là tiếp tục cuộc sống hiện tại, nơi cả hai đều thấy dễ thở hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.