Tôi bàng hoàng khi biết thân thế của chàng rể tương lai

Tôi bàng hoàng khi biết thân thế của chàng rể tương lai

Bạn trai của con gái tôi, lại chính là con trai của người đàn ông tôi từng yêu sâu đậm.

Con gái tôi năm nay 25 tuổi, hiện là nhân viên truyền thông cho một công ty lớn. Từ nhỏ, con bé đã là người độc lập, có chính kiến và rất thận trọng trong các mối quan hệ.

Suốt những năm đại học và khi mới ra trường, dù có nhiều người theo đuổi, con vẫn luôn từ chối vì lý do chưa tìm được người đồng điệu về tâm hồn. Chính vì thế, khi con bé vui vẻ thông báo đưa người yêu về ăn cơm cùng gia đình, vợ chồng tôi đã vô cùng háo hức.

Chiều chủ nhật, tôi tỉ mỉ chuẩn bị một mâm cơm tươm tất. Tiếng chuông cửa vang lên, tôi bước ra đón khách với nụ cười rạng rỡ của một người mẹ mong chờ ngày con gái yên bề gia thất.

Khi chồng tôi hỏi thăm về gia cảnh, cậu ấy nói quê nội ở Hải Phòng và bố cậu từng học Bách Khoa rồi ở lại Hà Nội lập nghiệp.

Con gái tôi mở điện thoại, hào hứng xen vào: “Bố mẹ anh ấy nhìn hiện đại và trẻ lắm mẹ ạ. Hôm trước sinh nhật bác trai, anh ấy có gửi ảnh cho con xem này. Nhìn 2 bố con đứng cạnh nhau cứ như 2 anh em”.

Nói rồi, con bé dúi chiếc điện thoại vào tay tôi. Chỉ một cái liếc mắt nhìn vào màn hình, mọi âm thanh xung quanh tôi dường như ù đi. Đất trời trước mắt như chao đảo.

Người đàn ông trung niên mặc chiếc áo polo đứng cạnh chàng rể tương lai của tôi trong bức ảnh, dù tóc đã điểm bạc và khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng cái nhíu mày nhè nhẹ và nụ cười ấy… tuyệt đối không thể lẫn vào đâu được.

Dòng chữ trên chiếc bánh kem hiển hiện rõ ràng: “Chúc mừng sinh nhật bố Trần Hoàng”, như một nhát búa đập tan chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của tôi về một sự trùng hợp người giống người.

Cậu thanh niên đang ngồi trước mặt tôi chính là giọt máu của người đàn ông mà tôi đã từng thề non hẹn biển, rồi lại cắt đứt trong sự tổn thương tột cùng.

Ký ức ùa về rõ nét như mới ngày hôm qua. Ngày đó, tôi và anh yêu nhau suốt những năm tháng đại học. Tình yêu tuổi đôi mươi mãnh liệt nhưng cũng đầy cố chấp và non nớt. Chúng tôi chia tay không phải vì hết yêu, mà vì những hiểu lầm không đáng có, cộng thêm sự phản đối gay gắt từ 2 bên gia đình do không môn đăng hộ đối.

Lúc chia tay, những lời lẽ sắc mỏng, những tự ái bồng bột đã khiến cả hai tổn thương sâu sắc. Anh kết hôn chỉ một năm sau đó qua sự mai mối của gia đình. Còn tôi, mang theo trái tim chắp vá, cũng gác lại quá khứ để xây dựng tổ ấm với chồng tôi bây giờ.

Suốt ngần ấy năm, chúng tôi chưa từng liên lạc, chưa từng gặp lại, thậm chí cố tình tránh né những cuộc họp lớp có mặt đối phương.

Những tưởng cuộc đời 2 người đã là 2 đường thẳng song song vĩnh viễn không còn giao cắt, ngờ đâu lại có ngày hội ngộ theo một kịch bản không ai lường trước được.

Bữa cơm tối hôm đó thực sự là một cực hình đối với tôi. Tôi cố gắng giữ nụ cười gượng gạo, đáp lại những câu chuyện của cậu thanh niên bằng sự nhã nhặn, nhưng trong lòng như có giông bão.

Nhìn cách cậu ấy cẩn thận gắp thức ăn cho con gái tôi, ánh mắt lấp lánh sự trân trọng, tôi không thể phủ nhận đó là một chàng trai tốt, được giáo dục tử tế. Nhưng cứ mỗi lần nhìn vào gương mặt ấy, nghe chất giọng trầm ấm ấy, tôi lại thấy bóng dáng của người yêu cũ hiện về.

Có khoảnh khắc, cậu ấy vô tình kể: “Bố cháu thỉnh thoảng vẫn nhắc về những kỷ niệm thời sinh viên, bố bảo ngày xưa nghèo nhưng vui lắm bác ạ”, tim tôi như thắt lại. Tôi tự hỏi, trong những câu chuyện thời sinh viên mà người đàn ông đó kể cho con trai mình nghe, liệu có chút dấu vết nào của tôi không?

Tôi lấy lý do đau đầu để xin phép vào phòng nghỉ sớm. Đêm đó, tôi thức trắng. Hàng loạt câu hỏi thực tế và đầy bế tắc bủa vây lấy tâm trí tôi. Liệu người yêu cũ của tôi đã biết con trai mình đang yêu con gái của tôi chưa? Nếu chưa biết, khi sự thật được hé lộ, anh ta sẽ phản ứng thế nào? Gia đình bên đó liệu có chấp nhận con gái của người cũ làm con dâu?

  Nữ đồng nghiệp 40 tuổi rủ bạn trai tôi đi chơi xa, tôi có ghen tuông vô cớ?

Điều khiến tôi khó xử nhất lúc này là không biết phải đối diện với con gái ra sao. Sáng hôm sau, con bé ôm lấy tôi, đôi mắt lấp lánh niềm vui rạng rỡ: “Mẹ thấy anh ấy thế nào? Anh ấy rất trưởng thành và thấu hiểu, đúng không mẹ?”.

Tôi chỉ biết mỉm cười ậm ừ. Làm sao tôi có thể dội gáo nước lạnh vào niềm hạnh phúc của con bằng câu nói: “Mẹ không muốn con yêu cậu ấy, vì bố cậu ấy từng là người yêu cũ của mẹ”?.

Lý do đó đối với những người trẻ hiện đại có lẽ là vô lý, nực cười và không thể chấp nhận được, nhưng với những người ở thế hệ chúng tôi, đó là một rào cản tâm lý quá lớn.

Nếu 2 đứa thực sự tiến tới hôn nhân, tôi sẽ phải đối mặt với người cũ trong tư cách là thông gia. Chúng tôi sẽ ngồi chung một mâm, đứng chung một sân khấu, cùng bàn chuyện cưới hỏi cho các con.

Chồng tôi hiện tại là một người hiền lành, tử tế, nhưng anh ấy cũng từng loáng thoáng biết về mối tình đầu của tôi. Nếu sự thật này được phơi bày, sự tự ái của đàn ông liệu có để cho gia đình tôi giữ được sự bình yên vốn có?

Còn nếu tôi dùng uy quyền của một người mẹ để ngăn cấm, tôi chắc chắn sẽ làm tổn thương con gái mình. Tôi biết tính con bé, nó sẽ bảo vệ tình yêu của mình đến cùng. Hơn nữa, lý trí nhắc nhở tôi rằng cậu thanh niên kia không có lỗi. Con cái không thể và không đáng phải gánh chịu hậu quả từ những sai lầm hay sự dang dở của thế hệ đi trước.

Mấy ngày nay, tôi sống trong sự dằn vặt tột độ, bên trong là một mớ bòng bong không lối thoát. Tôi chưa dám hé nửa lời với chồng, càng không dám có biểu hiện khác lạ trước mặt con gái.

Tôi thực sự không biết mình nên im lặng, nuốt ngược quá khứ vào trong để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, hay nên thẳng thắn hẹn gặp riêng chàng trai ấy, hoặc thậm chí là liên lạc lại với người yêu cũ để tìm cách tháo gỡ trước khi tình cảm của 2 đứa trẻ trở nên quá sâu đậm?

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Tin Gốc: Dân Trí