Bạn trai của con gái tôi, lại chính là con trai của người đàn ông tôi từng yêu sâu đậm.
Con gái tôi năm nay 25 tuổi, hiện là nhân viên truyền thông cho một công ty lớn. Từ nhỏ, con bé đã là người độc lập, có chính kiến và rất thận trọng trong các mối quan hệ.
Suốt những năm đại học và khi mới ra trường, dù có nhiều người theo đuổi, con vẫn luôn từ chối vì lý do chưa tìm được người đồng điệu về tâm hồn. Chính vì thế, khi con bé vui vẻ thông báo đưa người yêu về ăn cơm cùng gia đình, vợ chồng tôi đã vô cùng háo hức.
Chiều chủ nhật, tôi tỉ mỉ chuẩn bị một mâm cơm tươm tất. Tiếng chuông cửa vang lên, tôi bước ra đón khách với nụ cười rạng rỡ của một người mẹ mong chờ ngày con gái yên bề gia thất.
Khi chồng tôi hỏi thăm về gia cảnh, cậu ấy nói quê nội ở Hải Phòng và bố cậu từng học Bách Khoa rồi ở lại Hà Nội lập nghiệp.
Con gái tôi mở điện thoại, hào hứng xen vào: “Bố mẹ anh ấy nhìn hiện đại và trẻ lắm mẹ ạ. Hôm trước sinh nhật bác trai, anh ấy có gửi ảnh cho con xem này. Nhìn 2 bố con đứng cạnh nhau cứ như 2 anh em”.
Nói rồi, con bé dúi chiếc điện thoại vào tay tôi. Chỉ một cái liếc mắt nhìn vào màn hình, mọi âm thanh xung quanh tôi dường như ù đi. Đất trời trước mắt như chao đảo.
Người đàn ông trung niên mặc chiếc áo polo đứng cạnh chàng rể tương lai của tôi trong bức ảnh, dù tóc đã điểm bạc và khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng cái nhíu mày nhè nhẹ và nụ cười ấy… tuyệt đối không thể lẫn vào đâu được.
Dòng chữ trên chiếc bánh kem hiển hiện rõ ràng: “Chúc mừng sinh nhật bố Trần Hoàng”, như một nhát búa đập tan chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của tôi về một sự trùng hợp người giống người.
Cậu thanh niên đang ngồi trước mặt tôi chính là giọt máu của người đàn ông mà tôi đã từng thề non hẹn biển, rồi lại cắt đứt trong sự tổn thương tột cùng.
Ký ức ùa về rõ nét như mới ngày hôm qua. Ngày đó, tôi và anh yêu nhau suốt những năm tháng đại học. Tình yêu tuổi đôi mươi mãnh liệt nhưng cũng đầy cố chấp và non nớt. Chúng tôi chia tay không phải vì hết yêu, mà vì những hiểu lầm không đáng có, cộng thêm sự phản đối gay gắt từ 2 bên gia đình do không môn đăng hộ đối.
Lúc chia tay, những lời lẽ sắc mỏng, những tự ái bồng bột đã khiến cả hai tổn thương sâu sắc. Anh kết hôn chỉ một năm sau đó qua sự mai mối của gia đình. Còn tôi, mang theo trái tim chắp vá, cũng gác lại quá khứ để xây dựng tổ ấm với chồng tôi bây giờ.
Suốt ngần ấy năm, chúng tôi chưa từng liên lạc, chưa từng gặp lại, thậm chí cố tình tránh né những cuộc họp lớp có mặt đối phương.
Những tưởng cuộc đời 2 người đã là 2 đường thẳng song song vĩnh viễn không còn giao cắt, ngờ đâu lại có ngày hội ngộ theo một kịch bản không ai lường trước được.
Bữa cơm tối hôm đó thực sự là một cực hình đối với tôi. Tôi cố gắng giữ nụ cười gượng gạo, đáp lại những câu chuyện của cậu thanh niên bằng sự nhã nhặn, nhưng trong lòng như có giông bão.
Nhìn cách cậu ấy cẩn thận gắp thức ăn cho con gái tôi, ánh mắt lấp lánh sự trân trọng, tôi không thể phủ nhận đó là một chàng trai tốt, được giáo dục tử tế. Nhưng cứ mỗi lần nhìn vào gương mặt ấy, nghe chất giọng trầm ấm ấy, tôi lại thấy bóng dáng của người yêu cũ hiện về.
Có khoảnh khắc, cậu ấy vô tình kể: “Bố cháu thỉnh thoảng vẫn nhắc về những kỷ niệm thời sinh viên, bố bảo ngày xưa nghèo nhưng vui lắm bác ạ”, tim tôi như thắt lại. Tôi tự hỏi, trong những câu chuyện thời sinh viên mà người đàn ông đó kể cho con trai mình nghe, liệu có chút dấu vết nào của tôi không?
Tôi lấy lý do đau đầu để xin phép vào phòng nghỉ sớm. Đêm đó, tôi thức trắng. Hàng loạt câu hỏi thực tế và đầy bế tắc bủa vây lấy tâm trí tôi. Liệu người yêu cũ của tôi đã biết con trai mình đang yêu con gái của tôi chưa? Nếu chưa biết, khi sự thật được hé lộ, anh ta sẽ phản ứng thế nào? Gia đình bên đó liệu có chấp nhận con gái của người cũ làm con dâu?
Điều khiến tôi khó xử nhất lúc này là không biết phải đối diện với con gái ra sao. Sáng hôm sau, con bé ôm lấy tôi, đôi mắt lấp lánh niềm vui rạng rỡ: “Mẹ thấy anh ấy thế nào? Anh ấy rất trưởng thành và thấu hiểu, đúng không mẹ?”.
Tôi chỉ biết mỉm cười ậm ừ. Làm sao tôi có thể dội gáo nước lạnh vào niềm hạnh phúc của con bằng câu nói: “Mẹ không muốn con yêu cậu ấy, vì bố cậu ấy từng là người yêu cũ của mẹ”?.
Lý do đó đối với những người trẻ hiện đại có lẽ là vô lý, nực cười và không thể chấp nhận được, nhưng với những người ở thế hệ chúng tôi, đó là một rào cản tâm lý quá lớn.
Nếu 2 đứa thực sự tiến tới hôn nhân, tôi sẽ phải đối mặt với người cũ trong tư cách là thông gia. Chúng tôi sẽ ngồi chung một mâm, đứng chung một sân khấu, cùng bàn chuyện cưới hỏi cho các con.
Chồng tôi hiện tại là một người hiền lành, tử tế, nhưng anh ấy cũng từng loáng thoáng biết về mối tình đầu của tôi. Nếu sự thật này được phơi bày, sự tự ái của đàn ông liệu có để cho gia đình tôi giữ được sự bình yên vốn có?
Còn nếu tôi dùng uy quyền của một người mẹ để ngăn cấm, tôi chắc chắn sẽ làm tổn thương con gái mình. Tôi biết tính con bé, nó sẽ bảo vệ tình yêu của mình đến cùng. Hơn nữa, lý trí nhắc nhở tôi rằng cậu thanh niên kia không có lỗi. Con cái không thể và không đáng phải gánh chịu hậu quả từ những sai lầm hay sự dang dở của thế hệ đi trước.
Mấy ngày nay, tôi sống trong sự dằn vặt tột độ, bên trong là một mớ bòng bong không lối thoát. Tôi chưa dám hé nửa lời với chồng, càng không dám có biểu hiện khác lạ trước mặt con gái.
Tôi thực sự không biết mình nên im lặng, nuốt ngược quá khứ vào trong để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, hay nên thẳng thắn hẹn gặp riêng chàng trai ấy, hoặc thậm chí là liên lạc lại với người yêu cũ để tìm cách tháo gỡ trước khi tình cảm của 2 đứa trẻ trở nên quá sâu đậm?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Chồng tôi mất vào một ngày nắng đẹp. Người ta vẫn bảo những cuộc chia ly lớn thường có mưa gió, nhưng hôm ấy nắng vàng đến lạ. Ánh nắng nằm im trên sân gạch, trên chậu hoa giấy trước hiên nhà, trên đôi dép anh vẫn còn để ở bậc cửa. Chỉ có lòng tôi là có dông gió thổi qua.
10 năm làm vợ chồng không dài so với một đời người, nhưng đủ để biến hai người xa lạ thành người thân thuộc nhất. Chúng tôi có 2 đứa con gái. Đứa lớn 8 tuổi, đứa nhỏ 5 tuổi. Chúng giống cha từ đôi mắt đến nụ cười.
6 tháng cuối đời của anh là 6 tháng tôi gần như không ngủ. Bệnh viện, thuốc men, những lần truyền hóa chất và những đêm anh đau đến mức không nói được. Tôi đã nghĩ chỉ cần mình cố thêm một chút, anh sẽ ở lại.
Nhưng đời không phải thứ có thể đổi bằng sự cố gắng. Có những điều dù cố đến mấy cũng không giữ được. Một sáng mùa hè, anh nắm tay tôi rất lâu rồi đi. Nhẹ như một người vừa mệt quá nên ngủ thiếp đi.
Sau tang lễ, căn nhà trở nên rộng bất thường. Những khoảng trống xuất hiện ở khắp nơi. Chiếc ghế anh ngồi xem thời sự. Góc sân anh từng tưới cây. Chiếc áo khoác còn treo sau cửa. Mọi thứ vẫn còn nguyên, chỉ thiếu người sử dụng.
Căn nhà này vốn là tài sản của bố chồng tôi. Mẹ chồng mất sớm, để lại 3 đứa con thơ. Một mình bố chồng nuôi 3 đứa con khôn lớn. Hai con gái lần lượt lấy chồng, rồi con trai út lấy vợ.
Trước khi mất, ông lập di chúc để lại căn nhà này cho vợ chồng tôi vì chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà, có trách nhiệm thờ cúng tổ tiên. Di chúc này bố đọc trước mặt cả nhà, không ai có ý kiến gì cả.
Vậy mà, chỉ khoảng 2 tháng sau ngày chồng tôi mất, 2 chị chồng bắt đầu về nhà thường xuyên. Ban đầu chỉ là những câu nói bóng gió, sau đó là yêu cầu chia căn nhà.
Các chị nói anh tôi mất rồi, không để lại di chúc. Căn nhà này là do bố mẹ để lại, các chị cũng là con, cũng có phần. Tôi ngồi nghe mà thấy đầu óc quay cuồng. Tôi không hiểu vì sao những điều chưa từng được nhắc tới lại xuất hiện lúc này.
Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải chuyện căn nhà bị tranh chấp. Điều khiến tôi nghẹn lại là lý do mà hai chị đưa ra. Các chị nói tôi chỉ sinh 2 đứa con gái, không có con trai nối dõi nên chẳng cần ở lại căn nhà này nữa. Nghe những lời ấy, tôi thấy vừa tủi thân vừa thương các con vô cùng.
Hai đứa trẻ mang dòng máu của gia đình này, gọi bố chồng tôi là ông nội, gọi chồng tôi là cha. Vậy mà, chỉ vì các cháu là con gái, người ta lại coi như không có giá trị gì trong việc giữ gìn hương khói tổ tiên. Tôi không biết từ bao giờ, giới tính của một đứa trẻ lại trở thành lý do để tước đi mái nhà của nó.
Có lần chị chồng chỉ vào 2 con tôi rồi nói: "Sau này chúng nó lấy chồng hết, còn ai thờ cúng bên này nữa đâu". Đứa lớn nghe được, lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.
Chồng tôi lúc còn sống chưa bao giờ xem thường con gái. Anh vẫn thường nói 2 đứa là niềm tự hào lớn nhất của anh. Nếu anh còn sống để nghe những lời ấy, có lẽ anh sẽ đau lòng hơn bất kỳ ai.
Những ngày cuối tuần vốn là lúc gia đình được nghỉ ngơi. Nay lại trở thành khoảng thời gian căng thẳng nhất. Chỉ cần nghe tiếng xe của 2 chị dừng trước cổng là tim tôi đã đập mạnh.
Tôi bắt đầu mất ngủ. Đêm nằm nghe tiếng quạt quay mà không tài nào chợp mắt được. Tôi nghĩ về căn nhà, nghĩ về chồng và nghĩ về 2 đứa con. Nghĩ đến tương lai mà chẳng thấy lối ra ở đâu.
Có người khuyên tôi nên nhường một phần cho yên chuyện. Có người lại bảo phải giữ đến cùng. Mỗi người một ý. Nghe ai cũng có lý. Nhưng người phải quyết định cuối cùng vẫn là tôi.
Nhiều đêm tôi nhớ bố chồng. Nếu ông còn sống, chắc ông sẽ buồn lắm. Cả đời ông làm lụng để giữ ngôi nhà cho con cháu. Có lẽ ông cũng không ngờ sau này mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Tôi nhìn 2 con lớn lên từng ngày trong căn nhà này. Mỗi viên gạch đều có kỷ niệm. Góc học tập của con. Bức tường ghi chiều cao từng năm. Khoảng sân nơi cha con chúng từng chơi đùa. Rời đi đâu phải chuyện đơn giản.
Nhưng ở lại để tiếp tục đối mặt với những cuộc cãi vã liệu có tốt cho bọn trẻ không? Tôi sợ tuổi thơ của các con sẽ bị phủ đầy những ký ức nặng nề. Tôi sợ chúng lớn lên với cảm giác bất an.
Có những lúc tôi nghĩ hay là đưa 2 con về nhà ngoại. Ít nhất ở đó sẽ yên tĩnh. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi, nếu mình bỏ đi thì có phải đang từ bỏ điều mà chồng và bố chồng muốn giữ lại hay không?
Đến hôm nay, tôi vẫn ngồi trong căn nhà ấy. Vẫn nhìn 2 chiếc ghế trống của những người đã khuất. Vẫn nghe tiếng các con học bài mỗi tối. Và vẫn mang trong lòng một câu hỏi chưa có lời đáp.
Tôi nên lặng lẽ rời đi để đổi lấy sự bình yên cho các con, hay nên đứng lại đấu tranh để giữ mái nhà này? Hai chị chồng tôi làm như vậy có đúng hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo quy hoạch, đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành dài hơn 42km, có điểm đầu kết nối vành đai 4 TP.HCM và đường ĐT.991; điểm cuối nối với ĐT.994 (trục ven biển Vũng Tàu - Bình Châu). Dự án qua các xã, phường gồm: Tân Thành, Kim Long, Ngãi Giao, Nghĩa Thành, Bình Giã, Xuân Sơn, Hồ Tràm, Xuyên Mộc.
Về tiến độ triển khai, hiện Công ty cổ phần Masterise hạ tầng cao tốc Long Thành - Hồ Tràm đã hoàn thành đề xuất chủ trương dự án với sơ bộ tổng mức đầu tư khoảng 51.000 tỉ đồng. Đồng thời các sở, ban ngành thành phố đang tổ chức thẩm định đề xuất chủ trương của doanh nghiệp.
Về tính cấp thiết, sân bay Long Thành là công trình trọng điểm quốc gia, đóng vai trò là động lực chiến lược cho sự phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, đặc biệt đối với khu vực kinh tế trọng điểm phía Nam. Việc kết nối sân bay này với các cực tăng trưởng là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu.
Vào tháng 11-2025, tại buổi thăm, làm việc tại dự án, Tổng Bí thư Tô Lâm đã khẳng định sân bay Long Thành chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi liên kết giao thông - dịch vụ - đô thị - du lịch - logistics được tổ chức đồng bộ.
Dự án cần bảo đảm kết nối hạ tầng đa phương thức giữa các phân khu, đô thị trung tâm của TP.HCM với Đồng Nai (trung tâm TP.HCM - Biên Hòa - Long Thành - Vũng Tàu). Các dự án kết nối hạ tầng chiến lược phục vụ sân bay Long Thành và kết nối vùng giữa TP.HCM và Đồng Nai cần được triển khai đồng bộ.
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, sau sáp nhập, TP.HCM trở thành siêu đô thị, việc đầu tư hoàn thành hệ thống hạ tầng giao thông đường bộ khung là rất bức thiết, cần đi trước một bước.
Định hướng này đã được xác định rõ trong chương trình hành động số 03 của Thành ủy TP.HCM về thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ TP nhiệm kỳ 2025-2030. Trong đó, tuyến cao tốc Hồ Tràm - sân bay Long Thành là một trong các công trình trọng điểm của thành phố, với mục tiêu hoàn thành vào năm 2027.
Hiện nay nhiều dự án hạ tầng quan trọng quốc gia mang tính kết nối vùng đang được đẩy nhanh tiến độ, như cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu và cao tốc Bến Lức - Long Thành, dự kiến hoàn thành năm 2026, hay vành đai 4 TP.HCM dự kiến hoàn thành năm 2028. Do vậy việc sớm đầu tư cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành giúp kết nối các dự án trọng điểm và đảm bảo khai thác đồng bộ, hiệu quả sân bay Long Thành là rất cần thiết và cấp bách.
Với tiến độ và nhu cầu kết nối như trên, việc thực hiện dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành với tính chất dự án có yêu cầu cấp bách phải thực hiện ngay là rất cần thiết để rút ngắn tối đa thời gian hoàn thành.
Tối 5-4, Lý Hoàng Nam gặp Trương Vinh Hiển ở trận chung kết đơn nam chuyên nghiệp PPA Asia - Hanoi Cup 2026. Người vô địch nhận 1.000 điểm và 4.500 USD (gần 120 triệu đồng).
Với phong độ ấn tượng cùng những kỹ thuật tiến bộ và hoàn thiện kỹ năng, Lý Hoàng Nam được dự báo sẽ đánh bại Vinh Hiển, người chủ yếu đánh đôi nam trong thời gian qua.
Lý Hoàng Nam vẫn giữ lực cực kỳ căng với cú drive thuận tay và cú trả trái tay. Anh dễ dàng điều bóng với lực căng kèm độ chính xác cho những tình huống đánh từ cuối sân.
Trong khi Trương Vinh Hiển không giữ được phong độ như khi thắng hạt giống số 1 Federico Staksrud ở bán kết. Hiển không cho thấy sự khác biệt nào so với trước đây từng hạ Nam.
Thế là Lý Hoàng Nam nhanh chóng thắng 11-5 và 11-6 mà không gặp nhiều phản kháng. Cựu tay vợt tennis đòi nợ thành công trận thua chung kết PPA Australia 2025 ở Melbourne.
Đây là lần đầu tiên Lý Hoàng Nam lên ngôi vô địch ở sân nhà Việt Nam. Trước đó, anh từng hạ Staksrud ở trận chung kết tại Hàng Châu Open 2025 để lần đầu tiên vô địch PPA Asia.
Trận chung kết đơn nam giữa hai tay vợt Việt Nam tại Hà Nội là lần thứ 3 trở thành chuyện nội bộ của Việt Nam. Qua đó khẳng định sức mạnh đánh đơn nam pickleball ở Việt Nam.
Sau khi lên ngôi, Lý Hoàng Nam cho biết: "Do lịch PPA Asia còn khá dày nên tôi chưa thể lên kế hoạch sang Mỹ thi đấu. Tôi dự định vào cuối năm sẽ thu xếp sang Mỹ để cọ xát".
Trước đó, Federico Staksrud, bại tướng của Hiển và Nam, đã thách thức hai tay vợt Việt Nam sang Mỹ thi đấu để hiểu mức độ khắc nghiệt và phân định trình độ pickleball thế giới.