Tháng trước, con dâu sinh con đầu lòng. Tôi tính đi tính lại, vẫn nghĩ là mình nên đóng tạm cửa hàng tạp hóa ít lâu, sang ở hẳn nhà vợ chồng con trai để chăm con dâu thời gian đầu ở cữ.
Vợ chồng tôi đều đã nghỉ hưu. Sau khi về hưu thì mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ để có “đồng ra đồng vào” và cũng để khuây khỏa, đỡ buồn. Hai cô con gái đã yên bề gia thất, đến lượt cậu út thì chúng tôi cũng cố giúp con có một mái nhà ở riêng, đủ gần để bố mẹ con cái khi cần có thể chạy qua chạy lại.
Khi tôi nói kế hoạch của mình, con dâu vội xua tay. Con nói, sắp tới có bà ngoại lên rồi. Dù sao, ở quê dạo này cũng chưa vào mùa vụ, bà ngoại rảnh rỗi nên sẽ lên ở chăm con chăm cháu một thời gian. Con bảo tôi cứ bán hàng bình thường, cửa hàng mà đóng cửa lâu sẽ mất hết khách.
Con dâu sinh được một ngày thì bà thông gia đã khăn gói từ quê lên. Bà ấy còn trẻ, chưa đầy 60 tuổi, rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn, tính tình chân chất, dễ gần.
Mỗi sáng, tôi đều gọi điện hỏi con dâu cần mua thức ăn gì tôi sẽ đi chợ sớm mua đồ mang sang cho con rồi về bán hàng. Việc nấu nướng bà ngoại sẽ làm. Nhìn bà chăm con chăm cháu, tôi thật sự rất yên tâm.
Thỉnh thoảng, tôi bảo để tôi thay phiên thức đêm cho bà ngủ. Bà lắc đầu nói, ở quê làm ruộng, làm thuê đủ thứ việc, thức khuya dậy sớm quen rồi. Lên đây bà ấy chỉ quanh quẩn bế cháu và làm chút việc nhà, nhàn hạ như đi chơi, tôi không cần nghĩ ngợi.
Nghe bà nói, tôi thoải mái vô cùng. Tự nhiên, tôi thấy mình may mắn vì có con dâu ngoan, có thông gia nhiệt tình, hiểu chuyện.
Có lần đi chợ cùng nhau, bà đứng ngắm mãi một chiếc áo nhưng sau khi hỏi giá thì lặng lẽ đặt xuống. Tôi đoán là bà tiếc tiền. Hôm sau, tôi mua đúng chiếc áo ấy tặng bà. Chuyện nhỏ thôi mà bà cứ xuýt xoa cảm ơn mãi, tình thông gia như được thắt chặt thêm.
Cho đến một buổi tối, mọi suy nghĩ của tôi về bà thông gia bỗng thay đổi. Hôm ấy tôi mang ít trái cây hái trong vườn sang cho con dâu. Định gõ cửa thì nghe tiếng con trai nói vọng ra từ trong phòng. Tôi đứng lại vì câu nói tiếp theo làm tim mình chùng xuống.
Con tôi nói: “Tháng này anh hơi kẹt. Em nói với mẹ tháng sau anh gửi tiền lương được không?”. Con dâu đáp ngay, giọng nhỏ nhưng dứt khoát: “Mẹ em bỏ ruộng bỏ vườn lên chăm cháu. Em đã hứa mỗi tháng sẽ trả mẹ 7 triệu đồng rồi. Mới có tháng đầu tiên mà anh đã khất”.
Tôi đứng bần thần trước cửa, không biết có nên gõ cửa vào nữa hay không. Tiền lương ư? 7 triệu đồng mỗi tháng ư? Hóa ra bà thông gia không lên đây vì thương con, thương cháu như tôi vẫn nghĩ. Mỗi tháng, con trai tôi phải bỏ ra 7 triệu đồng để thuê mẹ vợ chăm vợ con mình.
Tôi lặng lẽ quay về, túi trái cây vẫn còn trên tay. Sau khi về nhà, tôi gọi con trai mình sang, hỏi nó về chuyện tôi vừa vô tình nghe được. Nó cúi đầu rất lâu rồi khẽ đáp: “Vợ con chưa phải làm dâu ngày nào nhưng cô ấy suốt ngày lướt mạng, lúc nào cũng sợ mẹ chồng chăm con dâu ở cữ, quan điểm, suy nghĩ khác biệt sẽ nảy sinh mâu thuẫn nên không dám nhờ mẹ. Dù sao thì bà ngoại ở quê cũng phải đi làm kiếm tiền. Chuyện trả lương là do vợ chồng con đề xuất, mẹ vợ không đòi. Con thấy làm vậy cũng thoải mái”.
Tôi nghe xong, lòng chùng xuống. Hóa ra là con dâu sợ tôi sang ở cùng sẽ không thoải mái, sẽ khiến mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn, bất đồng. Và con trai tôi vì thương vợ, thà bỏ ra 7 triệu đồng để “thuê” bà ngoại chứ không nhờ mẹ mình chăm dâu, chăm cháu.
Cả đêm hôm ấy tôi không ngủ nổi. Tôi cứ nhớ đến những lần bà bế cháu ngủ không dám đặt xuống giường vì cháu dễ tỉnh giấc, mỗi lần bà ngồi tỉ mẩn giặt tay từng cái quần cái áo, chăm chút nấu từng bữa ăn. Tôi đã tin đó hoàn toàn là vì tình thân.
Không phải tôi phản đối chuyện trả công. Người bỏ thời gian, công sức thì xứng đáng được ghi nhận. Nhưng nghĩ đến cảnh một người mẹ nhận lương từ chính con gái để chăm cháu ngoại, tôi vẫn thấy có gì đó không thoải mái trong lòng.
Tôi bỗng nhớ đến mẹ mình ngày trước. Bà cũng từng lên chăm con cho vợ chồng tôi suốt mấy năm. Mỗi lần tôi đưa tiền, bà đều giận, bảo rằng bà giữ cháu cho con chứ đâu phải đi làm thuê.
Kể cả chính bản thân tôi đây đã có 3 đứa cháu ngoại. Ba lần con gái mình sinh nở, tôi đều đến chăm mỗi đứa vài tháng đầu. Tôi chưa từng nghĩ, mình chăm con chăm cháu để nhận lại gì. Thậm chí, tôi còn cho tiền thêm các con để con ăn uống thoải mái, bồi dưỡng sức khỏe.
Ừ thì, có thể bọn trẻ có suy nghĩ riêng, muốn sống theo cách của mình. Nhưng còn chuyện bà thông gia lên chăm con ở cữ mà nhận lương, nghĩ thế nào tôi cũng thấy không hay lắm. Thà rằng là con biếu tiền quà cáp. Mỗi lần nghĩ đến, tôi lại cảm thấy mất dần cảm tình với thông gia.
Có phải tôi suy nghĩ quá cũ kỹ nên mới thấy chạnh lòng?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 5-4, Trường đại học Ngoại thương (FTU) tổ chức trao bằng tốt nghiệp sớm nửa năm cho 1.265 sinh viên đại học hình thức chính quy tại trụ sở chính Hà Nội và cơ sở Quảng Ninh.
Trong số sinh viên tốt nghiệp, có khoảng 30% sinh viên đạt kết quả học tập loại xuất sắc. Nhiều sinh viên tiêu biểu đạt các giải thưởng cao trong cuộc thi Olympic toán học sinh viên, Olympic tin học khối không chuyên, giải thưởng khoa học và công nghệ sinh viên...
Tại buổi lễ, PGS.TS Phạm Thu Hương - hiệu trưởng Trường đại học Ngoại thương - cho biết từ thời điểm nhận bằng tốt nghiệp, sinh viên chính thức trở thành tân cử nhân, mang theo khát vọng, trách nhiệm và sứ mệnh đóng góp cho cộng đồng và đất nước.
Trong ngày đặc biệt này, bà Hương mong muốn các tân cử nhân thực hiện một điều có thể khiến nhiều người ngại ngùng, nhưng giàu ý nghĩa.
Ở khoảnh khắc cuối cùng của đời sinh viên, khi không còn là "trẻ con" trong mắt gia đình, bà đề nghị các tân cử nhân quay xuống phía hội trường - nơi cha mẹ, người thân đang dõi theo - đặt tay lên ngực và nghĩ về những hy sinh, yêu thương đã nhận được trên hành trình trưởng thành.
Ngay sau đó hàng nghìn tân cử nhân đồng loạt cúi đầu tri ân, tạo nên khoảnh khắc xúc động tại buổi lễ.
Phát biểu tại buổi lễ, bà Hương cho rằng trưởng thành là khi mỗi người dần thấu hiểu những lo toan, hy sinh của cha mẹ và người thân. Việc chia sẻ yêu thương không chỉ là biểu hiện của sự trưởng thành mà còn là nền tảng cho những thành công bền vững trong tương lai.
Bà khuyên các tân cử nhân mạnh dạn theo đuổi ước mơ, dấn thân với lý tưởng đã chọn, nhưng cũng cần nhận thức hành trình đó được tạo nên từ nhiều bước đi nhỏ, đòi hỏi sự kiên trì trên từng chặng đường.
Trên hành trình ấy, mỗi người cần giữ sự khiêm nhường và lòng bao dung, để hiểu thế giới rộng lớn hơn những gì mình nghĩ, đồng thời tôn trọng những giá trị riêng của người khác - yếu tố giúp đi xa và vững vàng hơn.
"Cô mong rằng mỗi chúng ta sẽ vừa đủ rực rỡ để theo đuổi ước mơ của mình, vừa đủ tĩnh lặng để không ngừng trưởng thành", bà Hương gửi gắm.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm nhân viên văn phòng với mức thu nhập khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty tư nhân ở Hà Nội. Công việc của anh khá bận rộn, thường xuyên gặp khách hàng, đi công tác và thi thoảng có khoản thu nhập ngoài lương cứng mà tôi không nắm rõ.
Chúng tôi kết hôn gần 10 năm, có hai con đang tuổi đi học. Cuộc sống không phải quá dư dả nhưng cũng thuộc dạng tạm ổn định so với nhiều gia đình ở thành phố vì chúng tôi đã có căn nhà tập thể do ông bà nội để lại.
Chồng tôi là người có trách nhiệm. Anh không rượu chè, cờ bạc, không tụ tập bạn bè quá đà và cũng chưa từng khiến vợ con phải lo lắng vì chuyện bên ngoài. Hết giờ làm, nếu không có việc tiếp khách, anh thường về nhà ăn cơm cùng gia đình.
Suốt nhiều năm qua, tôi gần như không bao giờ nghi ngờ hay bận tâm quá nhiều đến chuyện tiền bạc của chồng.
Mỗi tháng, anh chuyển cho tôi cố định 10 triệu đồng để lo chi tiêu ăn uống trong gia đình. Cộng với 15 triệu đồng lương của tôi, khoản tiền 25 triệu đồng đủ để tôi xoay xở tiền ăn uống, học hành của hai con, điện nước, sinh hoạt phí và những khoản phát sinh khác.
Tôi chưa bao giờ hỏi anh kiếm được chính xác bao nhiêu tiền mỗi tháng. Anh cũng chưa từng chủ động chia sẻ với tôi về thu nhập thực tế của mình. Khoản tiền còn lại sau khi đưa vợ 10 triệu đồng được anh giữ riêng.
Thỉnh thoảng tôi chỉ nghe anh nói chung chung rằng dùng để giao lưu công việc, tiếp khách, hỗ trợ bố mẹ hai bên khi cần hoặc tiết kiệm cho tương lai. Nhưng cụ thể tiết kiệm được bao nhiêu, đang để ở đâu hay chi tiêu đầu tư vào những việc gì, tôi hoàn toàn không biết.
Thực lòng mà nói, tôi cũng chưa từng quá để tâm đến chuyện đó.
Chồng tôi vốn là người khá mê đồng hồ cơ. Từ thời còn yêu nhau, anh đã thích tìm hiểu về các thương hiệu đồng hồ, thường xuyên xem video đánh giá sản phẩm hoặc tham gia các hội nhóm về đồng hồ trên mạng xã hội.
Tuy nhiên, trước đây sở thích của anh chỉ dừng lại ở việc mua những mẫu đồng hồ có giá vài triệu đồng. Mỗi lần mua, anh đều nói trước với tôi và tôi cũng không phản đối vì nghĩ đàn ông ai cũng có thú vui riêng, miễn trong khả năng tài chính của gia đình.
Thế nên khi thấy trong hộp đựng đồng hồ của chồng xuất hiện một chiếc mới, tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản đó lại là một món đồ phục vụ sở thích của anh. Tôi còn đùa: "Lại mua thêm đồng hồ à? Chiếc này bao nhiêu tiền thế?". Anh bảo "không đáng bao nhiêu" rồi chuyển sang câu chuyện khác.
Nếu hôm đó tôi không tò mò chụp lại mẫu đồng hồ để tìm kiếm trên mạng, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết chiếc đồng hồ ấy có giá khoảng... 140 triệu đồng. Lúc đó, tôi sững người, không tin vào mắt mình.
140 triệu đồng là số tiền mà với tôi phải tích cóp rất nhiều năm mới có được. Đó cũng là khoản tiền đủ để gia đình tôi làm được rất nhiều việc khác: Một khoản tiết kiệm cho con, một chuyến du lịch dài ngày mà cả nhà đã hoãn nhiều năm hay đơn giản là cảm giác có quỹ dự phòng khi có biến cố xảy ra.
Nhưng điều khiến tôi buồn nhất lại không nằm ở con số 140 triệu đồng. Tôi buồn vì chồng đã lựa chọn giấu tôi.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn những khoản chi tiêu lớn nào khác mà tôi không biết? Thu nhập thực tế của anh là bao nhiêu? Số tiền tiết kiệm của gia đình đang ở đâu? Và trong những kế hoạch tài chính dài hạn, tôi có thực sự là người đồng hành cùng anh hay không?
Có thể với nhiều người, miễn người chồng vẫn hoàn thành trách nhiệm với gia đình thì tiền còn lại sử dụng thế nào là quyền của anh ấy.
Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng với một cuộc hôn nhân kéo dài gần chục năm, khi cả hai cùng nuôi con, cùng xây dựng tương lai và cùng gánh vác mọi áp lực của cuộc sống, tôi vẫn nghĩ những quyết định chi tiêu hàng trăm triệu đồng đáng lẽ nên được chia sẻ với bạn đời của mình.
Nếu là mọi người, mọi người sẽ cảm thấy thế nào trong hoàn cảnh này? Tôi nên làm gì, nói chuyện như thế nào với chồng? Có chuyện gì mà chồng có thể còn giấu tôi hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Cùng đó là Hội nghị trực tuyến Chính phủ với địa phương để đánh giá tình hình phát triển kinh tế - xã hội của quý đầu tiên năm 2026, đề ra những nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm cho quý 2 và thời gian tới.
Theo chương trình, hội nghị sẽ đánh giá tình hình kinh tế - xã hội tháng 3 và quý 1-2026; tình hình thực hiện Nghị quyết số 01 năm 2026 của Chính phủ; tình hình phân bổ, giải ngân vốn đầu tư công; thực hiện chương trình mục tiêu quốc gia; đồng thời đánh giá công tác chỉ đạo, điều hành của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ tháng 3 và quý 1-2026; một số nhiệm vụ cần tập trung chỉ đạo tháng 4, quý 2 và thời gian tới.
Mở đầu hội nghị, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính cho biết những tháng đầu năm 2026, tình hình thế giới có nhiều diễn biến mới, phức tạp, khó lường, như chính sách thuế quan và phản ứng của các quốc gia.
Trong đó xung đột ở Ukraine chưa có dấu hiệu sớm chấm dứt; xung đột quân sự lan rộng ra các nước Trung Đông gây gián đoạn nguồn cung; giá dầu, khí, chi phí vận tải tăng cao; thị trường hàng hóa, tài chính, tiền tệ, kim loại quý toàn cầu biến động mạnh với rủi ro, bất định gia tăng.
Ở trong nước, Đại hội lần thứ XIV của Đảng, cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, Hội nghị Trung ương 1, 2 thành công rất tốt đẹp, thể hiện niềm tin, ý chí, quyết tâm và tầm nhìn phát triển mới của đất nước ta trong kỷ nguyên mới.
Tình hình kinh tế-xã hội quý 1-2026 nhìn chung tiếp tục phát triển tích cực khá toàn diện trên các mặt, trong đó nhiều ngành bứt phá tăng trưởng, nhiều địa phương là điểm sáng.
Trong đó kinh tế vĩ mô cơ bản ổn định, lạm phát được kiểm soát, tăng trưởng được thúc đẩy, các cân đối lớn được bảo đảm; an sinh xã hội, đời sống nhân dân được bảo đảm; quốc phòng, an ninh được củng cố, tăng cường; đối ngoại được đẩy mạnh; uy tín, vị thế đất nước được nâng lên.
Thủ tướng Chính phủ cũng chỉ rõ bên cạnh kết quả đạt được là cơ bản, nước ta vẫn còn những hạn chế, bất cập và nhiều khó khăn, thách thức: Sức ép điều hành kinh tế vĩ mô rất lớn; bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia gặp khó khăn; tăng trưởng quý 1 cao nhưng chưa đạt kịch bản đề ra (9,1%).
Sản xuất, kinh doanh còn khó khăn, thủ tục hành chính còn rườm rà; phân cấp, phân quyền chưa triệt để, chưa hiệu quả; dịch vụ công trực tuyến chưa thực sự thuận lợi; chính quyền cấp xã ở một số địa phương cần được củng cố, tăng cường; vệ sinh an toàn thực phẩm còn diễn biến phức tạp.
Do đó Thủ tướng yêu cầu các ý kiến cần tập trung thảo luận về kết quả phát triển kinh tế - xã hội tháng 3 và quý 1. Bao gồm những diễn biến mới của bối cảnh tình hình, chúng ta đã phản ứng kịp thời, linh hoạt, hiệu quả trước tình hình thế giới đầy biến động; xung đột lan rộng ở nhiều nơi. Công tác chỉ đạo, điều hành ở các lĩnh vực có gì cần lưu ý?
Ông cũng đề nghị đánh giá kết quả tình hình kinh tế - xã hội quý 1 có điểm gì tốt, chưa tốt, nguyên nhân và bài học kinh nghiệm rút ra? Dự báo tình hình, mục tiêu, yêu cầu thời gian tới: dự báo bối cảnh tình hình thế giới, khu vực có gì mới? Đâu là những yếu tố tích cực, tiêu cực ảnh hưởng đến nước ta, nhất là xung đột ở Trung Đông hiện nay còn có thể kéo dài.
Nhấn mạnh mục tiêu tăng trưởng từ 10% trở lên là không thay đổi, Thủ tướng Phạm Minh Chính đề nghị hội nghị đề ra nhiệm vụ, giải pháp để tiếp tục làm mới động lực tăng trưởng truyền thống, thúc đẩy các động lực tăng trưởng mới; giải pháp điều hành chính sách tiền tệ, tài khóa; thúc đẩy đầu tư công; đa dạng hóa thị trường, đa dạng hóa sản phẩm, đa dạng hóa chuỗi cung ứng xuất khẩu; nhiệm vụ cần tập trung trong các lĩnh vực văn hóa, xã hội, môi trường, quốc phòng, an ninh, đối ngoại…