Ngày yêu nhau, tôi trắng trẻo, mũm mĩm, hiền lành và dễ thương, còn anh đẹp trai, phong độ lại giỏi giang. Cưới xong, chúng tôi có con ngay. Thấy chồng kiếm được tiền, lại muốn tôi ở nhà chăm con nên tôi nghỉ việc, toàn tâm vun vén gia đình. Sau hai lần sinh nở, tôi tăng hơn 20 kg, dù nhiều lần quyết tâm giảm cân nhưng đều bỏ dở. Tôi cũng dần xuề xòa, ít chăm sóc bản thân hơn. Bạn bè nhắc phải giữ gìn, làm đẹp để giữ chồng, nhưng tôi luôn nghĩ nếu chồng thay lòng thì níu kéo cũng vô ích.
Sai lầm của tôi là quá tin vào chồng, cho rằng anh là người có bản lĩnh như vậy, sẽ tránh được cám dỗ. Hơn nữa anh luôn yêu thương, quan tâm tới mấy mẹ con tôi. Tôi phụ thuộc kinh tế vào chồng, không có công việc, ít giao tiếp nên khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn. Tiền chồng làm ra dùng để lo chi phí trong gia đình và tiết kiệm. Sau khi dùng tiền tiết kiệm để mua căn nhà đang ở, chúng tôi gần như không còn tài sản tích lũy.
Khi tôi phát hiện anh có người khác, anh chỉ xin lỗi chứ không biện minh, cũng không xin tha thứ hoặc hứa hẹn điều gì. Anh thẳng thắn nói lời chia tay, bảo rằng đã hết cảm xúc với tôi nên muốn cả hai giải thoát cho nhau. Anh để lại căn nhà cho mẹ con tôi, còn mình chấp nhận ra ngoài thuê trọ. Chúng tôi thống nhất để các con tự quyết định muốn sống với ai.
Hóa ra, anh đã hết yêu tôi từ lâu mà tôi không nhận ra. Khi tôi gặng hỏi lý do, anh lảng tránh không trả lời. Nhìn lại bản thân vừa béo vừa xấu, đón chồng đi làm về người đầy mùi thức ăn, tôi hy sinh tất cả để sinh con cho anh rồi ê chề nhận lại kết quả thế này sao?
Đến giờ tôi vẫn bị ám ảnh khi đọc những tin nhắn anh dành cho người phụ nữ kia, những lời yêu thương mà nhiều năm rồi anh chưa từng nói với tôi. Tôi rất hận người phụ nữ đã cướp chồng mình, nhiều khi muốn tới cơ quan cô ta làm ầm lên cho cô ta bẽ mặt hoặc chặn đường đánh ghen. Nhưng rồi để làm gì? Chồng tôi đã chấp nhận buông bỏ tài sản giá trị để ly hôn tôi mà. Tôi vẫn còn yêu chồng rất nhiều nên buồn quá. Mong nhận được sự chia sẻ của mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là độc giả trung thành của báo VnExpress gần 10 năm, hôm nay nhân đọc bài "Sau 16 năm yêu anh, tôi chỉ mong có một danh phận" và "Vợ đã mất vài năm nhưng anh vẫn không chọn đến với tôi", tôi thấy thấp thoáng bóng dáng mình trong đó.
Tôi 35 tuổi, có một bé gần 9 tuổi, ngoại hình được nhận xét dễ nhìn, hiền lành, thân thiện, là viên chức nhà nước tại một thành phố hiền hòa xinh đẹp, cộng với thu nhập từ làm thêm, tôi đã có nhà và có xe nên cuộc sống khá đầy đủ và ổn định. Anh có ngoại hình dễ nhìn, hơn tôi 12 tuổi, trông rất thật thà và công việc khá tốt. Lần đầu tiên tôi biết anh, cách đây 4 năm, trong một lần cùng mọi người đến viếng lễ tang vợ anh. Ấn tượng của tôi về anh trong lần gặp ngày hôm đó rất sâu đậm, đến giờ tôi vẫn không quên được. Một người đàn ông gương mặt hốc hác, toát lên sự mệt mỏi, u buồn, bên cạnh là hai con nhỏ: một cháu 11 tuổi và một cháu chưa tròn 3 tuổi. Buổi gặp nhanh chóng kết thúc và tôi theo mọi người ra về. Trong buổi gặp ngày hôm đó, có lẽ anh không nhớ về tôi vì tôi cũng như rất nhiều khách đến viếng vợ anh.
Sau ngày hôm đó, tôi có dịp tiếp xúc với cháu lớn của anh nhiều hơn. Tôi quan tâm cháu vì nghĩ rằng cháu chịu nhiều thiệt thòi hơn so với các bạn và cũng không liên lạc gì với anh, chỉ âm thầm quan tâm con anh. Có thể nói tình cảm của tôi dành cho anh bắt đầu từ việc thương cảm cho hoàn cảnh "gà trống nuôi con" và sau đó tôi chủ động liên lạc với anh thông qua việc trao đổi về cháu. Anh người ít nói, trầm tính, điều đó càng thu hút vì tôi muốn hiểu anh nhiều hơn.
Sau gần hai năm, tôi chủ động bày tỏ tình cảm trước với anh. Tình cảm chúng tôi không công khai, chỉ trong bóng tối và không ai biết. Nhà cách nhau tầm một km, khoảng 5 phút đi xe nhưng vì tính chất công việc và hoàn cảnh của cả hai nên rất ít khi gặp. Khoảng 3-4 tuần mới gặp một lần mà toàn do tôi chủ động hẹn, nếu anh thu xếp được sẽ gặp còn không thì thôi. Thời gian gặp cũng rất nhanh chóng, chỉ tầm 1-2 tiếng, có khi ở quán cà phê ngồi trò chuyện, cũng có khi ngồi trên xe anh để có không gian riêng tư và chúng tôi đã vượt quá giới hạn trong những lần gặp ấy.
Trong suốt hai năm bắt đầu mối quan hệ tình cảm cho đến hiện tại, anh vẫn vậy, ít nói và lạnh lùng, vô tâm, không quà cáp, hiếm lắm trong dịp lễ anh mới tặng tôi một món quà be bé có ý nghĩa tượng trưng và tôi sẽ tìm cách tặng lại cho anh vào những dịp khác. Mỗi ngày, tôi nhắn cho anh rất nhiều tin nhắn vì nhớ anh, và bất kì chuyện gì tôi cũng muốn nhắn để kể cho anh nghe nhưng anh đọc rồi im lặng, có khi một hoặc hai ngày sau mới trả lời lại một tin. Tôi đã gây anh rất nhiều lần vì sự hời hợt này nhưng trước giờ anh vẫn chỉ một câu giải thích: "Anh không quen nhắn tin, anh đọc và biết vậy".
Mỗi khi mâu thuẫn, anh thường chọn cách im lặng, có khi chúng tôi im lặng cả hai hoặc ba tháng và rồi tôi lúc nào cũng là người chủ động làm hòa trước với anh vì tôi biết mình đặt tình cảm vào anh nhiều hơn. Anh thường nói với tôi: "Có rất nhiều bạn bè giới thiệu, mai mối cho anh và ngay tại cơ quan, anh vẫn nhận ra được nhiều người thích anh và bày tỏ nhưng anh luôn từ chối". Anh chưa một lần nói lời yêu tôi nhưng lại luôn nói rằng: "Anh có nhớ, có thương em và em có một góc nhỏ trong suy nghĩ của anh, nhưng đó là cảm xúc riêng của anh. Anh bây giờ quá nặng gánh gia đình, chỉ muốn tập trung lo cho con để bù đắp cho hai con, còn hạnh phúc cá nhân, anh sẽ không nghĩ đến nữa. Anh sẽ chẳng bao giờ lập gia đình vì sợ cảnh mẹ kế con chồng, sợ cảnh nếu lấy mẹ đơn thân sẽ con anh, con em và nếu ở chung một nhà sẽ rất phiền phức. Còn nếu lấy người độc thân, anh sẽ không sinh thêm con nữa vì đã lớn tuổi, như vậy hạnh phúc cũng rất mong manh".
Một lần vô tình, tôi phát hiện anh cài mật khẩu Zalo trò chuyện với tôi. Vì vậy tôi đã hủy kết bạn với anh và không bao giờ gửi tin nhắn qua Zalo mà chỉ gửi tin qua điện thoại. Tôi mệt mỏi, buồn vì sự vô tâm, lạnh nhạt từ anh. Tôi vẫn tỉnh táo để nhận ra rằng mối quan hệ này sẽ chẳng đi đến đâu. Hiện tại, tôi đã quá chán nản nên chủ động hỏi thẳng anh: "Ngay cả tiếng yêu anh cũng không thể nói, vậy từ trước đến giờ, suốt hai năm nay, anh gặp em vì lý do gì? Anh có dám công khai mối quan hệ này và đi tiếp chặng đường còn lại với em không?". Anh im lặng không trả lời và vẫn là cái cách mà trước đây anh hay dùng là mỗi lần có mâu thuẫn, anh sẽ im lặng suốt một hai tháng mặc tôi chủ động làm hòa trước với anh. Nhưng lần này, tôi quyết tâm chấm dứt mối quan hệ này. Tôi cố tình hỏi dù vẫn biết câu trả lời từ anh. Tôi hỏi để tạo mâu thuẫn, để anh im lặng và để bản thân có đủ dũng cảm, quyết tâm dừng lại với anh.
Tôi biết việc làm của mình là sai và quá dại khờ khi đặt tình cảm vào anh suốt hai năm và cũng mường tượng nhận ra, có lẽ tôi chỉ là cuộc vui thoáng qua của anh vào những lúc anh cô đơn. Nhưng tình yêu mà, đâu ai đủ lý trí để có thể bước ra mà cứ luôn chờ đợi rồi lại hy vọng, và chỉ khi nào đủ chán ắt sẽ tự buông. Tôi vẫn luôn chu toàn, chăm sóc và yêu thương con của mình. Tôi viết bài này, có lẽ cũng sẽ nhận được khá nhiều lời chỉ trích hoặc cũng có phần cảm thông của độc giả. Tôi xin đón nhận lắng nghe tất cả sự góp ý. Tôi viết ra để cảm thấy nhẹ lòng hơn khi mình đã đủ mạnh mẽ buông bỏ những gì không thuộc về mình. Cảm ơn độc giả đã đọc bài của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ tôi vẫn chưa sinh thêm con thứ ba, có thể kế hoạch của vợ là hai đến 6 tháng nữa hy vọng có bầu. Hai năm qua, ơn giời công việc của tôi vẫn phát triển tốt, gia đình ổn. Tôi và vợ không hề có người thứ ba nào. Tôi phải thừa nhận con người mình đã thay đổi khi có tài sản, xin nói rõ hơn: Khi lấy nhau, chúng tôi hầu như chưa có gì, vợ đã cùng tôi xây dựng cơ ngơi như bây giờ. Tôi phải thừa nhận vợ gần như hoàn hảo, 99 điểm. Ngày xưa tôi chỉ ước mơ có một gia đình như vậy mà thôi.
Ở bài trước, nhiều người kết luận tôi cần gặp bác sĩ. Cách đây 12 năm, tôi đã phát bệnh ái kỷ và hưng cảm, rất may chỉ sau một đợt dùng thuốc 7 ngày, tôi quay lại gặp bác sĩ, họ khuyên tôi tạm dừng thuốc, trao quyền tối cao ở công ty cho vợ. Tôi phải trình bày các ý tưởng cho vợ, vợ phê duyệt mới được làm. Tôi đã làm theo và sự kết hợp đó giúp chúng tôi tốt dần lên. Tôi rất may mắn gặp được vị bác sĩ này và tất nhiên có người vợ toàn diện. Hiện tại, thỉnh thoảng có các cơn nhẹ xuất hiện, tuy nhiên tôi chỉ cần tự điều chỉnh hành vi, không tự đưa ra các quyết định đầu tư nữa mà thông qua đội ngũ cố vấn và trợ lý.
Về thời gian sau khi ly hôn: Tôi đề nghị phải ký một hợp đồng giúp việc rất rẻ để phục vụ theo lệnh của vợ cũ vào 18h-22h hàng ngày trong tuần làm việc, từ 8h-22h tất cả các ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ lễ. Số ngày được nghỉ sẽ rõ ràng, nếu vi phạm phải phạt tiền rất nặng. Điều này đảm bảo tôi phải dành thời gian cùng vợ cũ chăm sóc con như trước.
Cụ thể về tài sản một chút, tổng tài sản gồm cả nhà đất và công ty vào khoảng 250 tỷ đồng, cứ cho là tương đương 1.500 cây vàng, chia đôi phần tôi là 125 tỷ đồng, tương đương 750 cây vàng. Phần tiền này trước pháp luật là của vợ tôi hết, tôi không có gì. Còn giữa tôi và vợ tự hiểu là vợ sẽ giúp tôi quản lý số tiền này.
Tạm hiểu theo giả định là tất cả số tài sản đó chuyển thành vàng ngay và đưa cho vợ tôi cất, hàng tháng vợ sẽ chi ra: một cây cho việc ăn học của con trong 20 năm do vợ hoàn toàn quản lý; 0,25 cây chia đều chuyển cho bố mẹ tôi và bố mẹ vợ; 0,5 cây là tiền quản lý của vợ tôi; 0,25 cây là tiền giải ngân hàng tháng cho tôi. Tôi tính nếu chi cho con 20 năm và chi cho vợ, tôi với bố mẹ 40 năm thì tổng số vàng tương đương 720 cây vàng. Tất nhiên đi vào chi tiết sẽ có nhiều vấn đề, vì tương lai không ai biết được, tuy nhiên hoàn toàn có cách để làm rõ trên cơ sở tôi hoàn toàn tin tưởng vợ.
Về các công ty cũng chuyển thành vợ tôi là chủ hết, tôi chỉ là người làm thuê nếu vợ thấy có giá trị và nhận thưởng theo tỷ lệ nhỏ lợi nhuận sòng phẳng. Có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào. Có thể tự kết luận: Phần tiền được chia cơ bản tôi không giành với vợ, vẫn do vợ quản lý, hàng tháng tôi hy vọng mình và bố mẹ vẫn có lộc từ vợ tôi.
Một số bạn có bình luận về những người phụ nữ và những người con nếu tôi may mắn có. Đầu tiên tôi phải chia sẻ lại là: Tôi cho rằng khác biệt giữa từng cá nhân không nhiều về tố chất, mà quan trọng là tham vọng và lựa chọn. Do đó tôi không cho rằng mình hơn ai hay xuất chúng gì để sinh nhiều, chỉ là tôi tự lựa chọn như vậy. Tôi cũng xin chia sẻ lại về chuyện tài sản tôi có làm thay đổi tham vọng của bản thân nhưng cách tôi chi tiêu cho mình không thay đổi nhiều, hiện tôi chỉ dùng điện thoại đời cũ, tai nghe có dây...
Về những người phụ nữ mà tôi hy vọng có thể ngỏ lời, đó là những người độc thân trên 33 tuổi, họ đã có dự định sinh con và nuôi con một mình. Họ có thể đang phân vân giữa phương án thụ tinh nhân tạo từ tinh trùng hiến tặng ở bệnh viện hoặc có con cùng tôi (có thể là phương pháp gián tiếp tại bệnh viện). Việc có thành hay không tôi không biết vì đến nay chưa trực tiếp nói chuyện này với ai. Tôi hy vọng sẽ có người phụ nữ trên 33 tuổi nghĩ rằng phương án với tôi có thể đáng cân nhắc khi so với phương án dùng tinh trùng hiến tặng, xác suất như thế nào thì tôi chưa biết.
Nhiều bạn đoán tôi đã có bồ và chỉ lý do lý trấu để đến với bồ. Tôi xin trả lời là không. Tôi từng nói với vợ nhiều lần rằng bản thân hiểu tình yêu nam nữ có giá trị ở mức độ giới hạn như thế nào. Từ lâu tôi không còn kỳ vọng vào tình yêu nam nữ nữa, tình nghĩa quan trọng hơn. Nói thật tôi biết rằng sẽ không có người con gái nào tốt hơn người con gái năm xưa cưới mình khi nghèo. Do đó chắc chắn sẽ không có chuyện tôi phát sinh quan hệ tình cảm với người con gái khác. Một lần nữa xin cám ơn mọi người đã đọc và cho ý kiến.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 34 tuổi, quê ở Nghệ An, đang làm việc và sinh sống tại Bình Dương. Tôi viết những dòng này để mong nhận được những góc nhìn khách quan từ mọi người vì khá băn khoăn về một quyết định quan trọng trong cuộc sống. Tôi vào Bình Dương lập nghiệp từ khi còn trẻ. Hơn chục năm qua, cuộc sống của tôi chủ yếu xoay quanh công việc. Hiện tôi làm trong lĩnh vực cơ khí, công việc tương đối ổn định, thu nhập đủ để lo cho bản thân và có chút tích lũy cho tương lai.
Nói thật, để có được công việc và vị trí như hiện tại, tôi phải cố gắng rất nhiều năm. Có một điều mà đến giờ tôi vẫn chưa làm được, đó là xây dựng gia đình. Năm nay tôi 34 tuổi, nhìn bạn bè cùng trang lứa, nhiều người đã có gia đình, con cái lớn cả rồi, tôi vẫn đi về một mình. Không phải tôi chưa từng tìm hiểu ai hay chưa từng có tình cảm, bản thân từng hy vọng, cố gắng, rồi vì nhiều lý do mà mọi chuyện không đi đến đâu.
Là người con xa quê, tôi hiểu rất rõ nỗi lòng của cha mẹ. Mỗi lần gọi điện hay về quê, câu chuyện ông bà nhắc đến nhiều nhất vẫn là chuyện vợ con. Bố mẹ ngày càng lớn tuổi, điều mong mỏi nhất có lẽ là được thấy con trai ổn định gia đình trước khi tuổi già đến gần hơn. Gần đây, bố mẹ thường khuyên tôi nên về quê sinh sống. Theo suy nghĩ của ông bà, về quê sẽ dễ tìm hiểu người cùng quê hơn, gần gũi gia đình hơn, sau này cũng thuận tiện chăm sóc bố mẹ. Thú thật, tôi rất hiểu và cũng không trách bố mẹ vì điều đó. Vấn đề là ở Bình Dương tôi đã gây dựng cuộc sống suốt nhiều năm; công việc ổn định, các mối quan hệ công việc cũng quen thuộc. Nếu trở về Nghệ An, tôi gần như phải bắt đầu lại từ đầu. Tìm việc mới, thích nghi với môi trường mới và chưa biết thu nhập có đảm bảo được như hiện tại hay không.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là không ai có thể chắc chắn rằng về quê sẽ tìm được người phù hợp để kết hôn. Nếu đánh đổi công việc hiện tại để trở về mà mọi chuyện vẫn không như mong muốn, liệu quyết định đó có đúng hay không? Ở lại Bình Dương có công việc, nhưng cơ hội gặp gỡ và tìm được người phù hợp dường như ngày càng ít khi tuổi tác lớn hơn. Về quê gần gia đình, làm bố mẹ yên lòng hơn, nhưng lại phải đánh đổi những gì mình đã gây dựng suốt nhiều năm. Nhiều đêm tôi tự hỏi liệu mình đang quá thận trọng hay chỉ đơn giản là chưa gặp đúng người. Tôi không muốn kết hôn chỉ vì áp lực tuổi tác hay để làm hài lòng người khác. Điều tôi mong muốn vẫn là một cuộc hôn nhân xuất phát từ sự thấu hiểu, tôn trọng và đồng hành lâu dài.
Tôi viết bài này để hỏi ý kiến mọi người, đặc biệt là những anh chị em từng xa quê lập nghiệp hoặc từng đứng giữa lựa chọn sự nghiệp và gia đình. Nếu ở trong hoàn cảnh của tôi, 34 tuổi, người Nghệ An đang làm việc ổn định tại Bình Dương nhưng vẫn chưa lập gia đình, mọi người sẽ chọn tiếp tục ở lại để phát triển công việc hay trở về quê để tìm một cơ hội mới cho cuộc sống riêng? Rất mong được lắng nghe những chia sẻ chân thành từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

