Theo đó, vụ án mạng xảy ra đêm 22/7, trên đường quốc lộ 10, khu vực gần khách sạn V.U, thuộc địa phận phường Lưu Kiếm (Tp.Hải Phòng).
Thông tin ban đầu, khoảng 23h, chị T.T.A. (SN 1989, trú phường Bạch Đằng) đang ngồi trên xe máy đỗ trước cửa khách sạn V.U, thì một người đàn ông điều khiển xe máy đi tới, dùng hung khí tấn công, đâm nhiều nhát trúng người khiến nạn nhân tử vong. Sau khi gây án, đối tượng điều khiển xe máy bỏ trốn khỏi hiện trường.
Nguồn tin từ Phòng CSHS – Công an Tp.Hải Phòng cho biết, sau khi nắm bắt thông tin, đơn vị đã huy động tổ công tác xuống hiện trường điều tra.
Căn cứ tài liệu, chứng cứ, cảnh sát xác định nghi phạm là P.V.C (SN 1985, ở xã Kiến Minh). Nghi phạm điều khiển xe máy mang BKS 16H8-46xx.
Phòng CSHS – Công an Tp.Hải Phòng đang tích cực phối hợp với các đơn vị điều tra vụ án, truy tìm nghi phạm.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
Lừa trăm tỷ bằng lời hứa "thưởng vàng", tổng giám đốc nhận án chung thân

Mới đây, Tòa án nhân dân TP Hà Nội đã tuyên phạt bị cáo Hoàng Nam (47 tuổi, quê Ninh Bình), cựu Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư tài chính PFS, mức án tù chung thân về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Phiên tòa từng được mở hồi đầu tháng 2 nhưng phải hoãn do vắng mặt nhiều bị hại. Tại phiên xét xử lần này, một số bị hại và người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan tiếp tục không có mặt.
Đứng trước bục khai báo, bị cáo Hoàng Nam thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội như cáo trạng truy tố.
Theo lời khai của bị cáo, cuối năm 2020, Nam thành lập Công ty Cổ phần Công nghệ giải pháp tài chính, sau đó đổi tên thành Công ty Cổ phần Đầu tư tài chính PFS.
Doanh nghiệp được giới thiệu hoạt động trong lĩnh vực cung cấp các giải pháp tài chính, cho vay và cầm cố tài sản.
Khi chủ tọa hỏi về hiệu quả kinh doanh thực tế, Nam thừa nhận công ty không tạo ra nguồn lợi nhuận như những gì đã cam kết với khách hàng.
“Bị cáo lấy tiền của người này trả cho người kia”, Nam khai.
Theo hồ sơ vụ án, để huy động vốn, Hoàng Nam tổ chức nhiều hội thảo, hội nghị và trực tiếp thuyết trình về cơ hội đầu tư vào PFS. Công ty quảng bá việc sử dụng nguồn vốn góp để cho vay, từ đó tạo ra lợi nhuận và chi trả lãi suất từ 1,5% đến 6% mỗi tháng cho nhà đầu tư.
Ngoài mức lãi hấp dẫn, những người góp từ 100 triệu đồng trở lên còn được hứa thưởng tương đương 0,5 chỉ vàng 9999.
Trước bục khai báo, Hoàng Nam khai, việc xây dựng cơ chế hoa hồng, quyền lợi để khuyến khích những người tham gia giới thiệu thêm nhà đầu tư mới. Dù không thừa nhận đây là mô hình đa cấp, bị cáo xác nhận đã sử dụng "đòn bẩy lợi ích" nhằm mở rộng mạng lưới huy động vốn.
Cáo trạng xác định, trong thời gian giữ chức Tổng giám đốc, Hoàng Nam đã sử dụng pháp nhân Công ty PFS để tổ chức các hoạt động quảng bá, đưa ra thông tin về mức lợi nhuận cao nhằm thu hút khách hàng góp vốn.
Tin tưởng vào những lời giới thiệu này, hàng trăm người đã chuyển tiền vào tài khoản của công ty. Cơ quan tố tụng xác định Nam đã huy động được khoảng 311 tỷ đồng của gần 400 khách hàng.
Tuy nhiên, phần lớn số tiền này không được sử dụng cho hoạt động kinh doanh như cam kết ban đầu. Quá trình điều tra cho thấy bị cáo đã dùng tiền của người tham gia sau để trả lãi, trả thưởng cho người tham gia trước.
Ngoài ra, số tiền huy động được còn được sử dụng để trả lương nhân viên, thuê trụ sở, tổ chức hội thảo, thanh toán các khoản nợ cá nhân và nhiều chi phí khác. Trong tổng số hơn 311 tỷ đồng huy động được, Hoàng Nam khai đã trả khoảng 9 tỷ đồng tiền gốc cho khách hàng, hơn 37 tỷ đồng tiền lãi và khoảng 42 tỷ đồng để thanh toán nợ cá nhân.
Phần tiền còn lại được bị cáo sử dụng cho hoạt động của công ty và hiện không còn.
Đến tháng 5/2023, còn 396 nhà đầu tư chưa nhận lại đủ số tiền đã góp với tổng thiệt hại hơn 265 tỷ đồng.
Tại phiên tòa, khi được hỏi về khả năng khắc phục hậu quả, Hoàng Nam cho biết bản thân không còn tài sản đáng kể và không có khả năng bồi thường cho các bị hại.
Kết quả điều tra cũng cho thấy bị cáo không còn tiền trong các tài khoản ngân hàng và chưa khắc phục được thiệt hại.
Sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ vụ án, lời khai của bị cáo và các tài liệu, chứng cứ liên quan, HĐXX nhận định hành vi của Hoàng Nam là đặc biệt nghiêm trọng, xâm phạm quyền sở hữu tài sản của nhiều người, gây thiệt hại đặc biệt lớn và ảnh hưởng xấu đến trật tự xã hội.
Từ đó, tòa tuyên phạt Hoàng Nam mức án tù chung thân về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Tin Gốc: Dân Trí
Pháp Luật
Bắt giam 3 người sản xuất 4 tấn bột ngọt giả nhãn hiệu Ajinomoto ở TPHCM

Ngày 16/5, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an TPHCM (Phòng Cảnh sát kinh tế) đã khởi tố bị can, bắt tạm giam Dương Thị Yến Oanh (SN 1979), Dương Thị Yến Xuân (SN 1970) và Thạch Hiểu (SN 1979, cùng ngụ TPHCM) về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là phụ gia thực phẩm
Thực hiện cao điểm 45 ngày đêm chuyển hóa địa bàn theo chỉ đạo quyết liệt, xuyên suốt của Giám đốc Công an TPHCM, Phòng Cảnh sát kinh tế đã triệt phá đường dây sản xuất, buôn bán bột ngọt giả nhãn hiệu Ajinomoto quy mô lớn.
Trước đó, trong quá trình tuần tra kiểm soát tại khu vực đường Cầu Kinh, phường Tân Tạo, Phòng Cảnh sát kinh tế phát hiện Thạch Hiểu đang vận chuyển nhiều thùng carton mang nhãn hiệu Ajinomoto có biểu hiện nghi vấn nên tiến hành kiểm tra.
Lực lượng chức năng phát hiện toàn bộ số hàng hóa không có hóa đơn, chứng từ chứng minh nguồn gốc xuất xứ. Bước đầu, Thạch Hiểu thừa nhận đây là hàng giả, xâm phạm sở hữu trí tuệ nên tổ công tác đã đưa về trụ sở để làm việc.
Mở rộng điều tra, Phòng Cảnh sát kinh tế xác định Dương Thị Yến Oanh là đối tượng chủ mưu, tổ chức mua bán bao bì giả nhãn hiệu Ajinomoto để cung cấp cho Thạch Hiểu sử dụng vào việc sản xuất bột ngọt giả. Còn Dương Thị Yến Xuân tham gia với vai trò giúp sức, thực hiện việc cất giấu, giao nhận bao bì và nhận tiền từ hoạt động tiêu thụ hàng giả.
Quá trình khám xét, lực lượng chức năng thu giữ 305 gói bột ngọt giả thành phẩm nhãn hiệu Ajinomoto; hơn 23.000 bao bì giả các loại; khoảng 70kg bột ngọt nguyên liệu; cùng nhiều tang vật, phương tiện phục vụ hoạt động sản xuất như cân điện tử, máy ép nhiệt, dụng cụ sang chiết, đóng gói và các tài liệu liên quan.
Tài liệu điều tra của công an xác định, khoảng tháng 1 đến nay, các đối tượng đã thu mua bột ngọt trôi nổi, không rõ nguồn gốc trên thị trường, sau đó sang chiết, đóng gói vào bao bì giả nhãn hiệu Ajinomoto để đưa ra tiêu thụ tại các cửa hàng, tạp hóa trên địa bàn TPHCM. Nhà chức trách cho biết, các đối tượng đã sản xuất, tiêu thụ hơn 4 tấn bột ngọt giả, thu lợi bất chính số tiền lớn.
Cơ quan điều tra nhận định hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả là phụ gia thực phẩm của các đối tượng không chỉ xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của doanh nghiệp mà còn tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe người tiêu dùng, môi trường kinh doanh và trật tự quản lý kinh tế.
Hiện vụ án được Phòng Cảnh sát kinh tế tiếp tục điều tra mở rộng để xử lý nghiêm các đối tượng liên quan theo quy định pháp luật.
Tin Gốc: Dân Trí

Patrizia Reggiani sinh năm 1948 tại Vignola, Italy, lớn lên trong nghèo khó và không có bố. Nhưng khi Patrizia 12 tuổi, mẹ bà kết hôn với doanh nhân giàu có tên Ferdinando Reggiani. Từ đó, Patrizia sống giàu sang, được bố dượng cưng chiều bằng những chiếc áo khoác lông thú và xe sang.
Patrizia trở thành nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu ở Milan nhưng gặp khó khăn trong việc hòa nhập vào nhóm những người giàu có nhất, cho đến khi bà gặp Maurizio - người thừa kế của gia tộc Gucci - tại một bữa tiệc vào năm 1970.
Patrizia và Maurizio kết hôn vào năm 1972 tại Milan, chuyển đến New York sống. Bố của Maurizio, ông Rodolfo Gucci, ban đầu không chấp thuận cuộc hôn nhân, tin rằng Patrizia là "kẻ hám danh trong đầu chỉ nghĩ đến tiền bạc", nhưng ông đã tặng con trai và con dâu một căn hộ áp mái sang trọng ở Tháp Olympic của New York.
Cặp đôi quyền lực này trở thành những nhân vật quen thuộc trong giới thượng lưu cả ở New York và Manhattan, thường xuyên xuất hiện tại các bữa tiệc và sự kiện thời trang, kết bạn với Jackie Kennedy Onassis và các thành viên khác trong gia tộc Kennedy.
Patrizia và Maurizio được đưa đón khắp Manhattan bằng một chiếc xe nổi tiếng với biển số mang tên "Mauizia". Họ sở hữu nhiều nhà nghỉ dưỡng, bao gồm biệt thự trượt tuyết ở St. Moritz (Thụy Sĩ), nơi nghỉ mát ở Mexico và trang trại ở Connecticut (Mỹ). Sau khi con gái thứ hai chào đời, Maurizio còn mua một chiếc du thuyền để cả gia đình đi du lịch đến các hòn đảo tư nhân.
"Chúng tôi từng là cặp đôi tuyệt vời và tất nhiên là có một cuộc sống tuyệt vời", Patrizia nói với The Guardian vào năm 2016.
Vụ ly hôn cay đắng
Năm 1982, Patrizia và Maurizio chuyển về Milan. Cuộc sống của họ đột ngột thay đổi vào năm 1985, khi Maurizio nói với Patrizia rằng sẽ đi công tác ngắn ngày đến Florence, nhưng không bao giờ trở về. Thay vào đó, ông cử một người bạn đến nói với Patrizia rằng cuộc hôn nhân đã kết thúc.
Năm 1990, Maurizio bắt đầu hẹn hò và chung sống với bạn gái mới Paola Franchi, khiến Patrizia oán giận và ghen tị. Paola từng chia sẻ với truyền thông rằng Patrizia đã theo dõi họ, gọi điện nhiều lần, chửi bới và dọa giết Maurizio.
Hai người chính thức ly hôn gần một thập kỷ sau đó, vào năm 1994. Vụ ly hôn kéo dài một phần do Patrizia từ chối thỏa thuận. Khi Maurizio đề nghị trả cho bà 2,5 triệu euro cộng thêm 650.000 euro tiền trợ cấp hàng năm, Patrizia từ chối.
Trong thỏa thuận cuối cùng, Maurizio đồng ý trả cho vợ cũ 1,5 triệu USD mỗi năm cho đến hết đời, cùng một số điều kiện khác.
Một trong những điều kiện đó là Patrizia mất đi tài sản quý giá nhất: Quyền sử dụng họ Gucci theo pháp luật. Pina Auriemma, bạn thân của Patrizia, nói rằng "Quý bà Gucci" cảm thấy "buồn và tiếc nuối hơn về việc mất đi tên họ của mình" so với việc mất đi người chồng.
Thời điểm ly hôn, Maurizio đã làm mất quyền kiểm soát công ty gia đình, bán Gucci cho công ty Investcorp năm 1993 với giá 120 triệu USD do nợ nần chồng chất.
"Lúc đó tôi giận Maurizio về rất nhiều chuyện. Nhưng trên hết là chuyện này. Đánh mất công việc kinh doanh của gia đình. Thật ngu ngốc. Đó là một thất bại. Tôi vô cùng tức giận, nhưng tôi không thể làm gì được", Patrizia nói với The Guardian năm 2016.
Vụ ám sát chồng cũ
Sáng 27/3/1995, khi Maurizio bước vào tòa nhà văn phòng ở Milan, một sát thủ ăn mặc bảnh bao đã bắn hai phát súng trúng lưng và vai ông trùm thời trang. Sau đó, sát thủ bắn vào đầu Maurizio rồi bỏ trốn khỏi hiện trường.
Vào ngày chồng cũ bị sát hại, Patrizia đã viết từ duy nhất trong nhật ký: "paradeisos", có nghĩa là "thiên đường" trong tiếng Hy Lạp.
"Tôi rất hạnh phúc vì tất cả những vấn đề của tôi đã biến mất", Patrizia sau đó nói trong chương trình People Magazine Investigates: Crimes of Fashion năm 2018.
Những hành động của Patrizia sau cái chết của Maurizio làm dấy lên nhiều nghi vấn, bao gồm việc đệ đơn kiện chỉ trong vòng ba giờ sau vụ sát hại Maurizio để yêu cầu bạn gái của chồng cũ, Paola, rời khỏi căn hộ họ đang chung sống.
Tuy nhiên, thời điểm đó, cảnh sát không có bằng chứng nào để liên kết Patrizia với vụ án. Cuộc điều tra bị đình trệ hơn một năm.
Tháng 1/1997, một người giấu tên gọi điện báo cho cảnh sát rằng một đồng phạm đã khoe khoang về việc dàn xếp vụ giết Maurizio với Pina Auriemma, bạn thân của Patrizia.
Từ thông tin này, nhà chức trách tiến hành một chiến dịch điều tra giăng bẫy, nghe lén điện thoại của các nghi phạm, cuối cùng ghi âm được cuộc thảo luận về tội ác giữa Patrizia và bốn đồng phạm, gồm Pina, một người bạn phụ trách thuê sát thủ, tài xế lái xe tẩu thoát và chính sát thủ. Sát thủ là chủ tiệm bánh pizza tên Benedetto Ceraulo, nhận hợp đồng giết thuê trị giá 300.000 euro vì đang nợ nần.
Ngày 31/1/1997, Patrizia bị bắt và bị buộc tội thuê sát thủ giết chồng cũ.
Từ 'Quý bà Gucci' thành 'Góa phụ đen'
Phiên tòa xét xử Patrizia và các đồng phạm bắt đầu vào tháng 5/1998. Phiên tòa thu hút sự quan tâm lớn của truyền thông, gọi bà là "Góa phụ đen" thay cho biệt danh "Quý bà Gucci" trước đó.
Là người sành điệu, Patrizia tham dự phiên tòa với giày cao gót, áo khoác lông thú và khăn Gucci quàng quanh cổ.
Theo New York Times, luật sư của Patrizia tuyên bố rằng bà bị rối loạn tâm thần do cuộc phẫu thuật u não năm 1992. Các luật sư của Patrizia cũng cáo buộc rằng chính Pina đã thuê sát thủ và sau đó tống tiền Patrizia để bà giữ im lặng.
Theo các công tố viên, động cơ của Patrizia là sự kết hợp giữa ghen tuông, tiền bạc và sự oán giận đối với chồng cũ. Họ lập luận rằng Patrizia muốn kiểm soát số tài sản Maurizio có được từ việc bán Gucci, đồng thời muốn ngăn chồng cũ kết hôn với Paola vì sợ cuộc hôn nhân mới sẽ khiến bà bị cắt giảm một nửa tiền trợ cấp, làm giảm thu nhập hàng năm xuống còn 860.000 USD.
Tháng 11/1998, sau phiên tòa kéo dài 5 tháng, Patrizia và bốn đồng phạm bị kết tội giết người có chủ ý. Patrizia bị kết án 29 năm tù.
Sát thủ Benedetto Ceraulo bị kết án tù chung thân. Pina nhận án 25 năm tù. Tài xế lái xe chở sát thủ tẩu thoát bị kết án 29 năm tù.
Năm 2000, tòa phúc thẩm ở Milan giữ nguyên bản án nhưng giảm mức án xuống còn 26 năm tù. Cùng năm, Patrizia cố tự tử nhưng bị nhân viên nhà tù phát hiện.
Cuộc sống giàu sang sau khi ra tù
Patrizia có cơ hội đầu tiên được trả tự do khỏi nhà tù vào năm 2011, nhưng bà từ chối vì một trong những điều kiện để được tạm tha là phải tìm được việc làm. Patrizia được cho là đã nói với luật sư rằng: "Tôi chưa từng làm việc trong đời và tôi cũng không có ý định bắt đầu làm việc bây giờ".
Nhưng đến năm 2014, Patrizia thay đổi ý định, nói rằng sẵn sàng làm việc và hy vọng được trở lại Gucci - công ty cũ của chồng cũ. "Họ cần tôi. Tôi vẫn cảm thấy mình thuộc về Gucci, thực tế, tôi là người có phong cách Gucci nhất trong số họ", bà nói.
Tuy nhiên, vào tháng 4/2014, Patrizia được tạm tha khỏi nhà tù và nhận công việc tư vấn thiết kế cho Bozart - công ty trang sức mỹ ký có trụ sở tại Milan.
Tháng 10/2016, Patrizia đã hoàn thành thời gian quản chế nhờ có hành vi tốt và chính thức được tự do sau 18 năm thụ án. Sau khi được thả, bà về sống ở Milan cùng mẹ.
Dù luôn khẳng định bị kết án oan, nhưng những phát ngôn của Patrizia với báo chí trong những năm qua lại gây khó hiểu. Như năm 2014, khi nhóm quay phim của một chương trình truyền hình thực tế chặn Patrizia bên ngoài nơi làm việc và hỏi tại sao bà lại thuê sát thủ mà không tự tay bắn Maurizio.
Theo The Guardian, Patrizia đã có câu trả lời gây xôn xao rằng: "Thị lực của tôi không được tốt lắm. Tôi không muốn bị hụt".
Tháng 2/2017, tòa án phán quyết rằng dù bị kết tội giết chồng, Patrizia vẫn có quyền nhận hơn 1 triệu USD mỗi năm từ tài sản của Maurizio.
Tòa phúc thẩm ra phán quyết có lợi cho Patrizia dựa trên một thỏa thuận mà Maurizio đã ký năm 1993, hai năm trước khi ông bị sát hại. Ngoài các khoản thanh toán hàng năm, Patrizia còn được hưởng các khoản thanh toán trả chậm cho 18 năm ngồi tù, tổng cộng hơn 20 triệu USD.
Các khoản thanh toán cho Patrizia đến từ tài sản thừa kế của người chồng cũ quá cố, do hai con gái của bà quản lý.
Số tiền này giúp Patrizia tiếp tục lối sống xa hoa, bao gồm việc chi 10.000 euro mỗi tháng cho hoa lan. Chính Patrizia từng nổi tiếng với câu nói: "Tôi thà khóc trong một chiếc Rolls-Royce còn hơn là hạnh phúc trên xe đạp".
Năm 2021, Adam Driver và Lady Gaga đã tái hiện câu chuyện về vụ sát hại Maurizio và việc Patrizia bị bắt giữ trong bộ phim điện ảnh House of Gucci. Phim nhận được lời khen ngợi từ giới phê bình và được đề cử nhiều giải thưởng, nhưng Patrizia lại không hài lòng, đặc biệt là với Lady Gaga.
Bà nói thấy khó chịu vì Lady Gaga đóng vai bản thân mà chưa từng liên lạc hay đến gặp bà. "Đây là thường thức và sự tôn trọng, không liên quan gì đến tiền bạc vì tôi sẽ không nhận một xu nào từ bộ phim này", Patrizia nói.
Tuệ Anh (theo People, Guardian)
Nguồn: https://vnexpress.net/vu-am-sat-ong-trum-thoi-trang-cua-quy-ba-gucci-5056894.html

