Tôi cưới vợ được 5 năm, cả hai đều xuất thân bình thường, không quá chênh lệch về hoàn cảnh. Những năm đầu, cuộc sống có vui có buồn như bao cặp vợ chồng khác. Nhưng ngay từ đầu, trong hầu hết mọi việc, dù lớn hay nhỏ, vợ tôi đều là người quyết định. Tôi chọn cách nhường nhịn, nghĩ rằng đàn ông nên mềm mỏng một chút để gia đình êm ấm. Thế nhưng, sự nhường nhịn đó dường như lại khiến mọi thứ đi theo hướng ngược lại. Sau khoảng hai năm cưới, trong một lần cãi vã không quá lớn, vợ bất ngờ tải sẵn đơn ly hôn trên máy tính, bảo tôi in ra rồi ký. Tôi thực sự sốc và buồn nhưng rồi vẫn phải dỗ dành để mọi chuyện qua đi.
Khoảng một năm sau, lại một lần nữa, chỉ vì chuyện nhỏ, cô ấy tiếp tục đòi ly hôn. Tôi lại hạ mình làm hòa. Sau những lần như vậy, tôi nhận ra vợ ngày càng xem nhẹ tôi. Mỗi khi có chuyện không vui, cô ấy thường xuyên bảo: “Tôi bỏ ông bất cứ lúc nào”. Tôi nhiều lần nhẹ nhàng góp ý rằng không nên nói những lời như vậy, vợ lại coi đó như một cách để áp đảo tôi. Ngay cả em trai và em họ của cô ấy cũng bảo tôi nên “chấn chỉnh lại vợ”, nhưng thực sự tôi không biết phải làm thế nào. Tôi luôn hy vọng thời gian sẽ giúp cô ấy thay đổi.
Những biến cố bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn qua những chuyến đi. Chuyến du lịch đầu tiên của chúng tôi đến Phan Thiết, lẽ ra là kỷ niệm đẹp. Khi vừa nhận phòng, vợ bất ngờ gọi cho hướng dẫn viên và nói những lời đùa cợt vô duyên, khiến tôi bàng hoàng. Tôi phải lên tiếng ngăn lại, hai vợ chồng bắt đầu cãi nhau ngay từ ngày đầu tiên. Cả chuyến đi gần như bị phá hỏng. Sau đó cô ấy xin lỗi nhưng với thái độ kiểu “xin lỗi cho có”, rồi mọi chuyện lặp lại như cũ.
Một năm sau, chúng tôi đi Nha Trang 5 ngày. Hai ngày đầu khá vui vẻ, đến ngày thứ ba, chỉ vì một va chạm nhỏ ở nơi nghỉ dưỡng, vợ quay lại chửi người lạ rất nặng lời. Tôi cố can ngăn thì lập tức trở thành đối tượng bị trút giận. Cô ấy ném đồ vào tôi giữa chốn đông người: áo khoác, túi xách, chai nước… Tôi đứng đó, xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Sau đó, cô ấy còn tuyên bố trước đám đông rằng không cần tôi nữa. Tôi vẫn là người đi nhặt lại mọi thứ, rồi dỗ dành, làm hòa như chưa có gì xảy ra.
Sau chuyến đi đó, tôi bắt đầu sợ những chuyến du lịch dài ngày. Tôi từ chối đi cùng, dù rất thích, chỉ vì sợ cảnh cãi vã lặp lại. Vợ tôi đi với mẹ hoặc người thân, những chuyến đi đó cũng không thật sự suôn sẻ vì tính cách nóng nảy của cô ấy.
Trong cuộc sống thường ngày, những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt cũng có thể trở thành mâu thuẫn lớn. Có lần bác đến chơi, tôi đang tiếp chuyện thì vợ gọi đi mua đồ. Tôi nói đợi ăn cơm xong rồi đi, cô ấy nổi giận, không xuống ăn cơm, rồi nói những lời xúc phạm cả gia đình tôi. Tôi phải xin lỗi, năn nỉ, vợ mới nguôi. Lần khác, ngay trước mặt ba vợ, cô ấy cũng buông những lời hỗn hào. Ba vợ rất buồn, không muốn đi chơi nữa. Tôi lại phải đứng ra dàn xếp.
Điều khiến tôi lo lắng nhất là vợ không chỉ nóng nảy với tôi mà còn với cả người thân hai bên. Sau nhiều năm, chúng tôi mới có con. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn của tôi. Tôi cố gắng hết sức để chăm sóc vợ con, dù phải đi làm xa, ngày chạy xe đi về rất vất vả. Ban đêm, tôi thức dậy pha sữa, chăm con cùng vợ. Sau sinh, vợ trở nên khó chịu hơn. Cô ấy thường xuyên chửi mắng tôi, thậm chí xúc phạm cả mẹ tôi. Những chuyện nhỏ như bế con không khéo, ra mồ hôi… cũng bị đem ra chì chiết. Tôi nghĩ có thể do áp lực sau sinh nên tiếp tục nhịn, thế nhưng mọi thứ ngày càng tệ hơn. Vợ liên tục trách móc gia đình tôi: từ việc không chăm cháu đến chuyện anh chị quên lì xì cho con. Những việc nhỏ nhặt cũng bị đẩy lên thành mâu thuẫn lớn.
Đỉnh điểm là việc cô ấy về tận nhà tôi, lớn tiếng trách móc ba mẹ tôi vì những chuyện không đáng. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và bất lực. Cuối cùng, sau một lần cãi vã lớn, chúng tôi thống nhất ly hôn. Mọi thỏa thuận về tài sản, con cái đều đã xong, tôi chấp nhận cấp dưỡng, chỉ mong được gặp con. Mọi chuyện không dừng lại ở đó; gia đình vợ, đặc biệt là mẹ vợ, bắt đầu ngăn cản tôi gặp con. Tôi đến thăm thì khóa cổng, không cho vào. Có khi tôi chỉ đứng ngoài nhìn vào mà không thấy con đâu. Có lúc vợ bế con ra ngoài cho tôi gặp, rồi sau đó lại bị cấm.
Tôi thực sự sợ rằng mình sẽ mất luôn quyền làm cha. Hiện tại, vợ tôi vẫn chưa nộp đơn ly hôn, nhưng cuộc sống như vậy khiến tôi kiệt quệ. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại, chịu đựng tất cả vì con, hoặc chấp nhận ly hôn và có thể không được gặp con thường xuyên. Tôi thật sự bế tắc, mong các bạn chia sẻ.
Tôi được mọi người đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định. Sau hai lần bị phản bội, tôi nhắm mắt đưa chân ở tuổi 31 với người đàn ông 33 tuổi, do bạn bè giới thiệu. Bước vào cuộc hôn nhân không tình yêu, tôi chỉ nghĩ có tuổi rồi, cưới cho xong, song chung lâu ngày có khi tình yêu sẽ đến, các cụ ngày xưa lấy nhau có cần biết mặt nhau đâu mà vẫn sống hạnh phúc. Suy nghĩ thế nên giờ tôi phải trả giá cho những quyết định sai lầm của mình. Cuộc sống không đơn giản như mình nghĩ, tôi vội vàng bước vào hôn nhân để rồi chịu nhiều nỗi đau.
Chúng tôi quen nhau và quyết định tổ chức đám cưới sau chưa đầy hai tháng, không có nhiều thời gian để tìm hiểu. Những tật xấu của đôi bên chưa kịp chia sẻ để thông cảm đã quyết định về sống với nhau, vì thế quá hụt hẫng. Vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. Cách sống của mỗi người có sự khác biệt. Tôi gọn gàng, anh luộm thuộm, làm đâu bỏ đấy. Tôi ăn nói khéo bao nhiêu, anh lại thô lỗ bấy nhiêu, thường xuyên nói trống không. Tôi ý tứ nhắc nhở, phân tích nhẹ nhàng cho anh hiểu, vài hôm anh lại như cũ.
Tôi luôn ý thức được cách sống của mình khi bước vào nhà chồng, được bố mẹ chồng và mọi người yêu quý. Tình tính tôi vui vẻ, hòa đồng, biết cách lo lắng và quan tâm đến chồng. Chuyện chăn gối tôi cũng làm anh thỏa mãn. Ngược lại anh cực kỳ vô tâm, không bao giờ hỏi han khi tôi ốm. Những lúc anh đi công tác xa nhà, cả tuần tôi không gọi điện thì anh cũng kệ, không gọi về. Ngay từ lúc cưới xong, tôi đã nhận ra tình cảm của anh dành cho mình không nhiều. Thế nhưng tôi luôn ý thức sẽ cố gắng, vui vẻ, tâm sự, vậy mà không làm anh thay đổi.
Sau một năm cố gắng vì gia đình, giờ tôi mệt mỏi, vừa rồi còn phát hiện anh qua lại với tình cũ. Chắc tôi không còn tha thiết gì với anh nữa nên cũng chẳng ghen tuông. Tôi muốn viết đơn ly hôn nhưng sợ bố mẹ buồn và suy nghĩ, vì mới cưới một năm mà tôi đã làm khổ bố mẹ sao. Chồng xin lỗi, níu kéo, tôi biết chắc anh cũng vì sĩ diện và sợ bố mẹ tổn thương chứ không phải vì yêu tôi. Tôi phải làm sao đây?
Tôi là tác giả bài viết Tôi bị crush chặn liên lạc vì lỡ nói 'không có cảm xúc với em' lúc giận dỗi. Sau khi bài được đăng, tôi đã đọc kỹ các bình luận và cảm ơn mọi người đã đưa ra quan điểm để tôi có những góc nhìn khách quan hơn. Hai tuần trước, tôi chủ động nhắn tin xin lỗi em nhưng em không phản hồi lại. Tôi có đến gần chỗ em ở mấy lần trong tuần nhưng không gặp được. Đến tối thứ bảy, tôi lại đến lần nữa thì gặp được em. Khi gặp tôi, em rất bình thản, không cười cũng không giận.
Tôi muốn hẹn em ra quán cà phê cạnh đó nhưng em không đồng ý. Em bảo có gì nói ở đây luôn vì em đang vội. Em bảo tôi dạo này trông gầy đi, tóc bạc nhiều hơn và đầu cũng hói đi nhiều. Em bảo đã mua được căn hộ mới và chuyển đi nơi khác sống rồi. Hôm nay về lấy nốt mấy đồ cá nhân. Hơn nữa, em cũng đang tìm hiểu người mới nên đừng làm phiền em nữa. Lần gặp này là lần cuối, em cũng chúc tôi sớm tìm được một nửa phù hợp. Mọi điều xảy ra đều có nguyên do của nó. Chuyện này kết thúc phần lớn do tôi và do tình cảm hai bên chưa đủ lớn.
Nói về hoàn cảnh gia đình tôi: nhà tôi có hai chị em, bố bỏ mẹ con tôi đi khi tôi còn nhỏ. Bố ở chung với người phụ nữ khác và có con riêng. Mấy năm trước, hai mẹ con họ đã đi nước ngoài, còn bố tôi vẫn ở lại Việt Nam sống một mình, làm nghề bảo vệ. Từ khi bố bỏ đi tới giờ, ba mẹ con tôi nương tựa nhau sống. Chị gái tôi kết hôn nhưng đã ly hôn. Hiện tôi sống cùng mẹ và chị gái ở Bình Dương (là TP Hồ Chí Minh sau sát nhập). Cuộc sống từ nhỏ thiếu vắng bố nên tính cách của tôi không được mạnh mẽ và có chút hơi nhạy cảm. Thu nhập hiện tại của tôi khoảng hơn 20 triệu đồng mỗi tháng. Tôi không phải người chơi bời hay ăn chơi đua đòi.
Sau này kết hôn, vợ tôi sẽ về sống cùng với mẹ và tôi ở Bình Dương (vì tôi không thể chọn khác được). Tôi cũng mong muốn gặp được cô gái ưa nhìn, có công việc ổn định, biết quan tâm và chấp nhận hoàn cảnh của tôi. Quan trọng không kém, tôi mong rằng cô gái đó sẽ cho tôi cảm giác rung động và có sự đồng điệu trong tâm hồn. Những cô gái hơn 30 tuổi và đang có mong muốn lập gia đình, liệu mọi người có e ngại quen người có hoàn cảnh như tôi không? Rất mong nhận được chia sẻ từ mọi người.
Tôi 42 tuổi, còn chồng hơn tôi 13 tuổi, có hai con một gái một trai ngoan ngoãn, hiếu thảo. Hai vợ chồng từ quê ra thành phố tự lập, kinh tế tạm ổn. Rất nhiều năm rồi vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung, không có sự kết nối vợ chồng, chia sẻ, gắn bó trong cuộc sống. Tôi lấy chồng khi tuổi còn rất trẻ, nghĩ anh hơn nhiều tuổi sẽ rất điềm đạm và trân trọng cuộc sống gia đình. Nhưng khi về chung mái nhà, tôi mới nhận ra tính anh khô khan, nóng nảy, lại thường xuyên ham vui rượu chè. Đã nhiều lần anh uống say phải ngủ tại nơi làm việc hoặc nhà bạn bè và tham gia đánh bài. Tôi lo lắng cho sức khỏe của anh nên khuyên nhủ nhưng không được.
Chồng tôi luôn chấp vặt, chuyện bé xé ra to, không bao giờ là người nín nhịn hoặc đuối lý. Hồi hai cháu còn nhỏ, anh cũng không quan tâm, kiên trì chơi với con mà chỉ thích ngủ. Dù công việc ở cơ quan của tôi rất bận và mệt nhưng tôi vẫn cố gắng dành thời gian chơi với con, dạy con học, luôn đồng hành cùng con. Vài lần tôi rất muốn cùng chồng đưa các con đi công viên chơi, tham gia những hoạt động ngoại khóa. Vợ chồng tôi hẹn nhau cuối tuần thì trong tuần liên tiếp các cuộc đấu khẩu to nhỏ làm cho tinh thần tôi mệt mỏi, tôi không thiết tha đi với chồng nữa. Cứ thế cuộc sống vợ chồng căng thẳng hàng tuần, hàng tháng, hàng năm, không thể thu xếp đưa con đi chơi cuối tuần và chỉ mình tôi chủ động đưa con đi đây đó vui chơi. Ai hỏi chồng đâu, tôi nói tránh là anh đi công tác.
Cuộc sống gia đình, tôi luôn muốn vun vén và cố gắng chu toàn để nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, cơm nước cho con cái chu đáo. Tôi chỉ mong vợ chồng tình cảm yêu thương nhau, cùng vun đắp hạnh phúc và lo cho con cái ngoan, khỏe mạnh, học giỏi mà thấy lực bất tòng tâm quá. Công việc có lúc rất bận và căng thẳng, tôi muốn tâm sự với anh để cho vơi bớt mệt mỏi nhưng anh không hiểu và không thông cảm, lại nghĩ tôi hay kêu ca này nọ. Tôi mong anh nói với tôi "cố lên vợ ơi" là hạnh phúc lắm nhưng đó là câu xa xỉ.
Có lần sáng ra tôi ốp trứng bảo anh ăn đi cho nóng, chỉ giục đến lần thứ hai anh đã cáu kỉnh và quát lên là: "Nói gì mà nói lắm thế, không thấy người ta đang tay bẩn à". Mua quần áo mới cho anh mà anh cũng nói tôi như thể tôi mắc lỗi nặng lắm: "Ai bảo mua mà mua, đầu óc không nhớ gì cả thì viết hẳn ra giấy cho nhớ, đừng bao giờ mua quần áo cho chồng nữa". Mỗi lần cãi nhau, anh lôi những chuyện cũ từ bao giờ ra chì chiết mà tôi còn không nhớ nổi vì nghĩ cho qua mọi chuyện cho dễ sống.
Anh uống rượu và đi ngủ thì thôi, chứ nếu thức mà mấy mẹ con nói gì không vừa ý anh là anh cáu lên quát nạt, nói vô lý. Tôi rất sợ anh mắng vô lý làm ảnh hưởng tâm lý các con, đã lựa để nhắc anh là con có gì sai, anh bảo ban từ từ các con mới hiểu chuyện nhưng anh không nghe, luôn cho mình làm đúng, là mọi người không chịu nghe anh. Có những thời điểm tôi sợ tiếng nói của chồng, tai tôi ù đi không nghe thấy gì cả, nhìn mặt anh nhăn nhó quát nạt mà tôi thấy thật đáng sợ và tình cảm cứ vơi dần đi, giờ không còn cảm xúc yêu thương gì với chồng nữa.
Thời gian chung sống với anh, tôi đã bị tổn thương, chịu đựng nhiều uất ức. Tôi nghĩ chắc kiếp trước mình mắc nợ anh và giờ lấy anh để trả nợ cho anh. Giờ tôi thu mình lặng lẽ hơn, không muốn nói chuyện gì với anh, chỉ trao đổi những việc thật cần thiết. Anh uống ở đâu, ngủ qua đêm ở đâu hay có về ăn tối không, tôi cũng không điện thoại nữa, chỉ để cho các con gọi. Sống với anh, hàng đêm tôi nằm một mình cô quạnh, đã rơi nước mắt vì anh rất nhiều nên giờ mắt tôi như mờ đi.
Đối với bên ngoại, anh cũng thờ ơ không quan tâm làm ba mẹ tôi không vừa lòng và thương con gái. Các em tôi đến nhà chơi, thấy tôi nói câu nào là anh chặt chém câu đó và bảo lại với tôi: "Anh rể khó tính, ghê gớm quá". Tôi đối với bên nội là người biết cư xử, chăm chỉ, hiền lành nên không có điều tiếng gì. Tôi suy nghĩ nhiều không biết có phải mình nhu nhược với chồng nên anh được đà quát nạt. Nhưng nếu tôi làm căng, lại ầm nhà ầm cửa, ảnh hưởng đến con. Tôi có lòng tự trọng nên thấy vợ chồng cãi nhau là rất xấu hổ với láng giềng, với anh em trong nhà và thương con nên cũng im lặng, về phòng mình đóng cửa cho qua mọi chuyện.
Chuyện vợ chồng cũng nhạt nhòa, một đến hai tháng anh mới có nhu cầu, cả khi trẻ anh cũng không mặn mà. Đôi lần tôi nói với anh là vợ chồng cần ngủ chung với nhau để gắn kết tình cảm hơn, anh lấy lý do nọ lý do kia. Có lần hai vợ chồng nằm với nhau, tôi nói: "Tỷ năm rồi mới được ôm chồng", anh lại quát lên với tôi là nói nhiều thế, lằng nhằng. Tôi như câm nín, thất vọng nhìn chồng không còn cảm xúc gì nữa. Giờ đây tôi cũng quen dần và chỉ thích ngủ một mình.
Tôi vẫn được nhận xét là trẻ đẹp, nhân hậu, dịu dàng, biết nấu ăn chứ không phải khô cứng để chồng chán. Anh có ưu điểm là tiền lương về không giữ mà đưa cho tôi quản lý. Anh thích mua gì lại lấy chỗ tôi, đôi khi cũng vào bếp phụ giúp vợ nấu ăn, không có bồ bịch bên ngoài. Tôi nhìn vào ưu điểm của anh để sống và chịu đựng cư xử nóng nảy của anh.
Vợ chồng tôi ly thân đã được 8 tháng. Hàng ngày tôi đi làm, cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc bản thân. Tôi trẻ đẹp ra khi chăm sóc bản thân hơn, không quan tâm đến việc anh làm gì, nói gì nữa cho đầu óc thanh thản. Nhiều lần tôi rất muốn ly dị nhưng nghĩ đến câu nói của con lớn: "Con thấy mấy đứa lớp con có bố mẹ chia tay, chúng nó buồn lắm và học sút hẳn đi" làm lòng tôi lại chùng xuống, không muốn thay đổi gì nữa. Nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn buồn khi nghĩ quãng đường đời tiếp theo với một nửa của mình như hiện tại thì thật mệt mỏi và đắng lòng. Tôi tự hỏi không biết mình có cầu toàn với cuộc sống hôn nhân không. Xin các anh chị đã trải qua sóng gió trong hôn nhân và hậu ly hôn cho tôi lời khuyên để tôi có quyết định của mình. Tôi xin chân thành cảm ơn.