Tôi cưới vợ được 5 năm, cả hai đều xuất thân bình thường, không quá chênh lệch về hoàn cảnh. Những năm đầu, cuộc sống có vui có buồn như bao cặp vợ chồng khác. Nhưng ngay từ đầu, trong hầu hết mọi việc, dù lớn hay nhỏ, vợ tôi đều là người quyết định. Tôi chọn cách nhường nhịn, nghĩ rằng đàn ông nên mềm mỏng một chút để gia đình êm ấm. Thế nhưng, sự nhường nhịn đó dường như lại khiến mọi thứ đi theo hướng ngược lại. Sau khoảng hai năm cưới, trong một lần cãi vã không quá lớn, vợ bất ngờ tải sẵn đơn ly hôn trên máy tính, bảo tôi in ra rồi ký. Tôi thực sự sốc và buồn nhưng rồi vẫn phải dỗ dành để mọi chuyện qua đi.
Khoảng một năm sau, lại một lần nữa, chỉ vì chuyện nhỏ, cô ấy tiếp tục đòi ly hôn. Tôi lại hạ mình làm hòa. Sau những lần như vậy, tôi nhận ra vợ ngày càng xem nhẹ tôi. Mỗi khi có chuyện không vui, cô ấy thường xuyên bảo: “Tôi bỏ ông bất cứ lúc nào”. Tôi nhiều lần nhẹ nhàng góp ý rằng không nên nói những lời như vậy, vợ lại coi đó như một cách để áp đảo tôi. Ngay cả em trai và em họ của cô ấy cũng bảo tôi nên “chấn chỉnh lại vợ”, nhưng thực sự tôi không biết phải làm thế nào. Tôi luôn hy vọng thời gian sẽ giúp cô ấy thay đổi.
Những biến cố bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn qua những chuyến đi. Chuyến du lịch đầu tiên của chúng tôi đến Phan Thiết, lẽ ra là kỷ niệm đẹp. Khi vừa nhận phòng, vợ bất ngờ gọi cho hướng dẫn viên và nói những lời đùa cợt vô duyên, khiến tôi bàng hoàng. Tôi phải lên tiếng ngăn lại, hai vợ chồng bắt đầu cãi nhau ngay từ ngày đầu tiên. Cả chuyến đi gần như bị phá hỏng. Sau đó cô ấy xin lỗi nhưng với thái độ kiểu “xin lỗi cho có”, rồi mọi chuyện lặp lại như cũ.
Một năm sau, chúng tôi đi Nha Trang 5 ngày. Hai ngày đầu khá vui vẻ, đến ngày thứ ba, chỉ vì một va chạm nhỏ ở nơi nghỉ dưỡng, vợ quay lại chửi người lạ rất nặng lời. Tôi cố can ngăn thì lập tức trở thành đối tượng bị trút giận. Cô ấy ném đồ vào tôi giữa chốn đông người: áo khoác, túi xách, chai nước… Tôi đứng đó, xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Sau đó, cô ấy còn tuyên bố trước đám đông rằng không cần tôi nữa. Tôi vẫn là người đi nhặt lại mọi thứ, rồi dỗ dành, làm hòa như chưa có gì xảy ra.
Sau chuyến đi đó, tôi bắt đầu sợ những chuyến du lịch dài ngày. Tôi từ chối đi cùng, dù rất thích, chỉ vì sợ cảnh cãi vã lặp lại. Vợ tôi đi với mẹ hoặc người thân, những chuyến đi đó cũng không thật sự suôn sẻ vì tính cách nóng nảy của cô ấy.
Trong cuộc sống thường ngày, những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt cũng có thể trở thành mâu thuẫn lớn. Có lần bác đến chơi, tôi đang tiếp chuyện thì vợ gọi đi mua đồ. Tôi nói đợi ăn cơm xong rồi đi, cô ấy nổi giận, không xuống ăn cơm, rồi nói những lời xúc phạm cả gia đình tôi. Tôi phải xin lỗi, năn nỉ, vợ mới nguôi. Lần khác, ngay trước mặt ba vợ, cô ấy cũng buông những lời hỗn hào. Ba vợ rất buồn, không muốn đi chơi nữa. Tôi lại phải đứng ra dàn xếp.
Điều khiến tôi lo lắng nhất là vợ không chỉ nóng nảy với tôi mà còn với cả người thân hai bên. Sau nhiều năm, chúng tôi mới có con. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn của tôi. Tôi cố gắng hết sức để chăm sóc vợ con, dù phải đi làm xa, ngày chạy xe đi về rất vất vả. Ban đêm, tôi thức dậy pha sữa, chăm con cùng vợ. Sau sinh, vợ trở nên khó chịu hơn. Cô ấy thường xuyên chửi mắng tôi, thậm chí xúc phạm cả mẹ tôi. Những chuyện nhỏ như bế con không khéo, ra mồ hôi… cũng bị đem ra chì chiết. Tôi nghĩ có thể do áp lực sau sinh nên tiếp tục nhịn, thế nhưng mọi thứ ngày càng tệ hơn. Vợ liên tục trách móc gia đình tôi: từ việc không chăm cháu đến chuyện anh chị quên lì xì cho con. Những việc nhỏ nhặt cũng bị đẩy lên thành mâu thuẫn lớn.
Đỉnh điểm là việc cô ấy về tận nhà tôi, lớn tiếng trách móc ba mẹ tôi vì những chuyện không đáng. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và bất lực. Cuối cùng, sau một lần cãi vã lớn, chúng tôi thống nhất ly hôn. Mọi thỏa thuận về tài sản, con cái đều đã xong, tôi chấp nhận cấp dưỡng, chỉ mong được gặp con. Mọi chuyện không dừng lại ở đó; gia đình vợ, đặc biệt là mẹ vợ, bắt đầu ngăn cản tôi gặp con. Tôi đến thăm thì khóa cổng, không cho vào. Có khi tôi chỉ đứng ngoài nhìn vào mà không thấy con đâu. Có lúc vợ bế con ra ngoài cho tôi gặp, rồi sau đó lại bị cấm.
Tôi thực sự sợ rằng mình sẽ mất luôn quyền làm cha. Hiện tại, vợ tôi vẫn chưa nộp đơn ly hôn, nhưng cuộc sống như vậy khiến tôi kiệt quệ. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại, chịu đựng tất cả vì con, hoặc chấp nhận ly hôn và có thể không được gặp con thường xuyên. Tôi thật sự bế tắc, mong các bạn chia sẻ.
Vợ tôi đòi đi đám cưới bạn ở Đà Nẵng bốn ngày ba đêm. Tôi muốn đi theo nhưng cô ấy không cho. Tôi hỏi thiệp cưới đâu thì vợ bảo người ta ở xa, mời online nên không có thiệp. Tôi bảo cho xem tin nhắn mời thì vợ nói tôi xen vào riêng tư của cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Em là nữ, hơn 19 tuổi, rất bối rối, bất lực, không biết phải làm sao. Em đăng bài này với hy vọng có ai đó sẽ cho lời khuyên để em có thể gỡ rối trong lòng. Hiện tại em linh cảm mẹ có mối quan hệ bên ngoài. Mặc dù em vẫn chưa tìm bằng chứng nhưng với những hành động hiện tại của mẹ, em khá chắc. Điều này cũng do vài năm trước đây mẹ từng có mối quan hệ bên ngoài với một người đàn ông. Mọi chuyện lúc đó chỉ có bố và em biết. Bố em vốn là người hiền lành, đã tha thứ cho mẹ. Thời gian sau gia đình em mới quay lại cuộc sống bình thường.
Một tháng trở lại đây, mẹ có những biểu hiện lạ. Em tự nhủ và cố gắng lờ đi vì sắp tới có kỳ thi quan trọng, thi xong rồi tính sau. Em cũng cách xa mẹ rồi, chỉ nghĩ đó là cách để mình bày tỏ sự bất lực, thất vọng và chán. Những cuộc trò chuyện với mẹ thưa dần, em không còn tâm sự chuyện gì nữa. Mẹ em thấy lạ và có vài lần bảo em dạo này ít nói, em chỉ gật gù cho qua.
Một hai tuần nay, mẹ em bắt đầu xịt nước hoa, mùi nước hoa rất nồng. Em để ý, đúng là mẹ có một chai nước hoa ở bàn trang điểm. Mẹ ăn diện mỗi khi đi chợ. Mẹ hay mặc quần đùi thay vì quần dài. Thi thoảng mẹ còn mặc váy ra ngoài, trước đây chỉ đi ăn cỗ hay họp lớp mẹ mới mặc. Mẹ mặc áo hai dây và váy ở nhà, trước đây mẹ không mặc như vậy. Mẹ hay ra ngoài vào buổi tối, ở nhà thì bấm điện thoại rất nhiều. Mới hôm trước em thấy mẹ nhắn zalo nhưng khi em đi qua mẹ liền gạt thanh thông báo xuống để che đi. Mấy hôm nay em không thể nào tập trung được, sợ rằng tới lúc thi xong thì mọi chuyện sẽ đi xa quá.
Chiều nay em lên VnExpress tìm đọc một vài bài, thấy có bài giống với hoàn cảnh của em hiện tại. Em thấy ở dưới nhiều lời khuyên khác nhau, có người khuyên nên tâm sự với mẹ, không nên kể cho bố vì sẽ tan cửa nát nhà. Có người lại khuyên để bố biết vì bố không xứng đáng bị mẹ giấu giếm như vậy. Có bài tâm sự vì kể cho người xung quanh mà mọi chuyện đã đi xa không thể cứu vãn. Khi đọc những bài ấy, em biết mình không thể hành động mà không suy nghĩ kỹ được. Liệu mẹ có góc khuất nào mà em không hay biết? Em không nên lảng tránh mẹ như vậy, đúng không ạ? Em thấy khó khăn quá.
Em không yêu mẹ vì tại sao mẹ lại làm vậy với bố và chị em em. Em vẫn thương mẹ vì đã hy sinh cho em rất nhiều. Em cũng thương bố, thương các em mình nhiều lắm. Em không rõ bố có biết chuyện chưa nhưng bố vẫn nói chuyện bình thường với mẹ. Còn mấy đứa em, chúng vẫn còn nhỏ, ngây thơ, vô tư. Mong mọi người cho em lời khuyên, cuộc sống thật sự khó khăn, không nghĩ một ngày mình sẽ lại rơi vào bế tắc như vậy. Em cảm ơn mọi người rất nhiều. Chúc mọi người có một cuộc sống bình yên, hạnh phúc bên người mình yêu thương ạ.
Tôi quen và yêu anh 5 năm, cưới được 7 năm, có con gái 5 tuổi. Từ khi yêu nhau, chúng tôi đã có nhiều bất đồng trong quan điểm sống, tôi luôn là người xuống nước và nhường anh. Sau kết hôn, mọi thứ cũng không khá hơn. Chồng tôi là con một, quen được chiều chuộng, sống khá dựa dẫm và thiếu ý chí cố gắng. Anh liên tục nhảy việc, làm hết chỗ này đến chỗ khác, thu nhập chỉ đủ lo cho bản thân. Còn tôi là cô gái từ quê lên thành phố học tập và lập nghiệp, luôn tự nhủ phải cố gắng thay đổi cuộc đời. Nhờ chăm chỉ và nỗ lực, tôi hiện là trưởng phòng của một công ty lớn, thu nhập đủ để lo cho con và gia đình có cuộc sống thoải mái.
Tôi từng nghĩ khi mình gánh vác được nhiều như vậy thì ít nhất chồng cũng yêu thương và tôn trọng vợ hơn. Mọi chuyện không như tôi nghĩ. Từ sau khi sinh con, tôi tăng cân nhiều, không còn chăm chút bản thân như trước, dần cảm nhận chồng chán mình. Anh đã vài lần có người khác bên ngoài, thậm chí có cô còn chủ động liên lạc với tôi để khiêu khích. Tôi biết mình nhu nhược khi cố chịu đựng, nhưng ở thành phố không người thân, con còn quá nhỏ, tôi không biết phải làm gì.
Cách đây 5 tháng, tôi phát hiện chồng quen một cô đồng nghiệp. Cô ấy nói không biết anh đã có gia đình và hai người chỉ mới tìm hiểu nhau. Dù vậy, họ vẫn tiếp tục liên lạc, đi làm và đi chơi cùng nhau. Một người bạn tình cờ nhìn thấy và báo cho tôi. Hôm đó tôi nhờ mẹ chồng trông con rồi chạy đến quán cà phê nơi họ gặp nhau, không gì có thể chối cãi. Tôi mất bình tĩnh, tát chồng một cái rồi bỏ đi. Tôi ngồi taxi chạy lòng vòng, khóc rất nhiều và tâm sự với anh tài xế. Sau hôm đó chúng tôi giữ liên lạc như bạn bè. Anh đang độc thân, luôn động viên tôi vượt qua, thậm chí nói nếu vợ chồng tôi không thể hàn gắn thì hãy cho anh một cơ hội. Tôi từ chối vì nghĩ anh xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn hơn.
Hiện tại chồng cố gắng níu kéo bằng mọi cách, nói không muốn mất gia đình. Tình yêu dành cho chồng gần như không còn, thế nhưng tôi không đủ dứt khoát vì sợ con thiếu tình thương của cả cha lẫn mẹ. Tôi cũng không dám quay lại vì sợ chồng sẽ "ngựa quen đường cũ". Thật sự lúc này tôi không đủ tỉnh táo để biết đâu mới là lựa chọn đúng.