Tôi vừa xem được phóng sự về một bạn trẻ từng làm lập trình viên IT chuyển sang chạy xe ôm công nghệ sau 6 năm áp lực công việc, và bệnh nghề nghiệp. Tôi cũng là lập trình viên, nhưng là làm trái ngành. Sau khi ra trường, tôi cũng lông bông, làm này kia, trước khi rẽ vào ngành IT. Có thời điểm, tôi tính làm xe ôm công nghệ để xoay sở cuộc sống, nhưng may mắn sau đó lại tìm được công việc phù hợp với chuyên môn.
Nói vậy để biết, tôi cũng từng va vấp trong công việc, và đứng trước những ngã rẽ cuộc đời như bao bạn trẻ khác. Giờ đây, tôi cũng đang làm trong ngành IT, nên hiểu rõ áp lực của ngành này và cũng mắc nhiều bệnh sinh ra do ngồi máy tính 8-12 giờ một ngày.
Điều tôi muốn nói là nếu các bạn đã chán công việc chuyên môn hiện tại và muốn chuyển việc thì hãy cân nhắc kỹ trước khi chọn làm xe ôm công nghệ toàn thời gian. Nhất là các bạn sinh viên mới ra trường, nếu chưa tìm được việc ngay cũng đừng nên vội bỏ cuộc mà làm xe ôm công nghệ cả đời. Có nhiều lý do để tôi nói như vậy:
Thứ nhất, công việc này đơn thuần là lao động chân tay, khó mở rộng mối quan hệ. Bạn chỉ có việc mở app lên rồi chạy xe cả ngày ngoài đường. Ngay cả việc tự kiếm khách bạn cũng không phải làm, không cần giao tiếp, không cần làm quen để tạo tệp khách quen.
>> Kỹ sư IT làm shipper để trả nợ mua nhà Sài Gòn 1,8 tỷ
Thứ hai, quá trình làm, bạn cũng chỉ có một mục đích là chạy cho nhanh, trả khách và nhận cuốc mới. Khi còn khỏe, bạn còn sức để đánh đổi, nhưng chỉ cần một ngày bị bệnh hay chỉ là cảm thấy mệt, bạn cũng sẽ phải đánh đổi trực tiếp bằng thu nhập. Bạn sẽ không thể làm bù vào ngày khác vì quỹ thời gian cố định.
Thứ ba, sau khi chạy một thời gian, bạn có thể sẽ quên luôn những kiến thức, kỹ năng đã có được trên giảng đường. Thậm chí, tư duy của bạn cũng có thể thay đổi, chỉ quen nhìn vào những yếu tố ngắn hạn, mà đánh mất đi định hướng dài hạn. Trước nhà tôi có một gốc cây, ngày nào cũng có 4-5 anh xe ôm công nghệ đứng hóng mát ở đó. Tôi để ý thấy những điều họ nói chỉ xoay quanh những lợi ích trước mắt, chứ rất ít người có kế hoạch tương lai xa.
Thật sự, nếu các bạn đã quá chán công việc hiện tại và muốn tìm việc khác để làm thì lời khuyên của tôi là nên chọn việc chuyên môn nào đó, để có thể rèn luyện một kỹ năng bất kỳ, dù là nhân viên phục vụ, pha chế, sale, làm nông, hay chăn nuôi… Ít nhất những công việc đó sẽ cho bạn một kỹ năng mới.
Tôi có một đứa bạn, ngày trước cũng là dân lập trình. Sau khi thấy quá chán với công việc, bạn đã nghỉ hẳn và về quê làm nông. Bạn làm công cho người ta vài năm, sau đó thuê đất tự làm, rồi làm hệ thống tưới tự động, tìm cách áp dụng một phần kỹ năng cũ về công nghệ vào công việc mới. Rốt cuộc, đến giờ bạn đã có một cơ ngơi ra trò, thu nhập rất ổn.
ThanhTôi bỏ bằng đại học làm shipper vì lương 6 triệu sau 5 năm
Tôi kiệt sức sau 7 năm ảo tưởng chạy xe ôm công nghệ tháng kiếm 20 triệu
Kỹ sư xây dựng tháo chạy sau 4 năm chạy xe ôm công nghệ
Chạy xe ôm công nghệ tháng kiếm chỉ 10 triệu nhưng tôi không dám bỏ
‘Cú tát’ 13.000 đồng khiến tôi nản lòng làm shipper
Trả giá bằng cột sống sau thời gian đắm chìm làm shipper
Tôi là phụ nữ, năm nay 39 tuổi, nhìn chung, cuộc sống của tôi khá thuận lợi. Tôi có gia đình hạnh phúc, có chồng có con, có nhà có xe. Trong quá trình đi làm việc, tôi cũng gặt hái được nhiều thành công từ sớm khi chỉ ngoài 30 đã ngồi ở vị trí quản lý, và nhờ vậy, sớm hoàn thành việc mua nhà mua xe từ trước 35 tuổi.
Trên con đường sự nghiệp, tôi cũng nhiều lần chuyển đổi việc, cũng có nhiều hoang mang, hoài nghi... nhưng rồi may mắn cũng đến, khi công việc sau luôn đến và cũng khá hơn công việc trước.
Tuy nhiên, trong làn sóng khó khăn hai năm nay, cũng như vận hạn năm tuổi, lần này tôi có một cú nhảy sai lầm và thất nghiệp. Nhưng lần thất nghiệp ở tuổi 39 này, khiến tôi lo lắng quá nhiều, trước đó còn có dấu hiệu "trầm cảm", "rối loạn lo âu".
Thực chất tôi tự phân tích và biết rằng mình không đến nỗi thiếu hụt tài chính vì đã có nhà, có xe có khoản tiết kiệm và có thu nhập của chồng, tôi cũng may mắn khi chồng con thương yêu và ngoan ngoãn.
Nhưng tôi lại đang gặp khủng hoảng với bản thân mình, tôi không biết khi nào tôi có thể tìm được một công việc khác và trong thời gian chờ đợi mỗi ngày này, tôi không biết phải làm gì, đối mặt với khoảng thời gian trống trải vô dụng này.
Có vẻ, vấn đề lớn nhất của tôi là bị định danh trong công việc. Nên nếu không có công việc, tôi không biết mình phải làm gì khác.
"Khi nhận được điểm thi đại học năm 2018 - năm mà đề thi được đánh giá là rất khó, nhiều câu hỏi tôi chưa bao giờ gặp - tôi chỉ được 18,5 điểm ở khối A00. Hôm đó, mẹ ở viện gọi về hỏi tôi 'có đậu trường nguyện vọng 1 không?'. Nhưng tôi thiếu 0,2 điểm để đậu. Khi biết tôi đã trượt, gia đình cũng rất buồn, nhưng không ai trách móc.
Sau đó, tôi phải chọn học trường nguyện vọng 2, chuyên ngành Công nghệ thông tin. Gia đình cũng ủng hộ tôi hết mình. Bây giờ, tôi đang làm một nhân viên IT bình thường và mỗi ngày vẫn luôn trau dồi kiến thức để tìm cơ hội tốt hơn. Nhìn lại những gì đã qua, tôi thấy biết ơn vì gia đình vẫn luôn ở bên mình trong suốt giai đoạn khó khăn đó.
Đôi khi, tôi còn cảm thấy trượt nguyện vọng 1 cũng không phải điều gì quá tệ vì nhớ đó mà tôi sống được với ước mơ và hoài bão của mình. Nên hôm nay, có phụ huynh nào thấy điểm thi của con em mình chưa được ưng ý thì cũng đừng trách móc vì các em đã cố gắng hết sức rồi. Điều các con cần là sự động viên và đồng hành của cha mẹ trên chặng đường đại học gian nan sắp tới".
Đó là chia sẻ của độc giả Laituananh sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố điểm thi tốt nghiệp THPT và phổ điểm các tổ hợp xét tuyển đại học 2026. Hơn 1,2 triệu thí sinh tham dự kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay, mức đông kỷ lục. Ngoài để xét công nhận tốt nghiệp, điểm thi là điều kiện bắt buộc để đăng ký xét tuyển đại học. Trong 5 khối xét tuyển đại học phổ biến, D01 có nhiều thí sinh dự thi nhất với hơn 330.500 em, tiếp đến là C00 (hơn 277.100), A00 (hơn 175.200). Sau khi biết điểm thi, với nhiều gia đình, đó có thể là khoảnh khắc vui nhất của mùa hè, cũng có thể là khoảnh khắc nặng nề nhất.
>> Vỡ mộng lớp 10 trường top dù con năm nào cũng đạt học sinh giỏi
Nhấn mạnh việc trượt trường đại học top đầu không quyết định tương lai của một người, bạn đọc Saumaithd lấy dẫn chứng từ chính trường hợp của bản thân: "Tôi có một đứa cháu gái học hành không quá xuất sắc, chỉ vào loại khá. Khi vào đại học, cháu cũng chỉ đỗ trường top 2. Nhưng khi ra trường, cháu xin được ngay vào một công ty nước ngoài lĩnh vực thương mại, trái ngược hoàn toàn với chuyên ngành được đào tạo là kỹ thuật.
Sau 10 năm làm việc, lương của cháu gấp hai lần so với mặt bằng chung. Sau đó, cháu tự xin nghỉ ra kinh doanh thương mại điện tử. Hôm qua, cháu bảo với tôi: 'Chẳng cần học nhiều đâu, vì kiến thức trên lớp áp dụng rất ít cho công việc thực tế'. Nên theo tôi, bạn nào học không quá giỏi, nhưng có sở trường về một thứ gì đó thì nên phát huy tối đa vì rất tốt cho sau này. Xã hội bây giờ có nhiều lựa chọn chứ không nhất thiết phải học trường top".
Năm nay tôi 35 tuổi. Vợ chồng đều làm việc ở thành phố, thu nhập sau khi trừ hết các chi phí cũng dành dụm được một khoản bao gồm tiền mặt, cổ phiếu và vàng quy đổi hơn 3 tỷ đồng.
Bạn bè cùng trang lứa bây giờ nói chuyện với nhau nhiều nhất vẫn là mua nhà. Vợ chồng tôi chọn vẫn ở nhà thuê và dự định sẽ tiếp tục như vậy thêm khoảng 10 năm nữa. Với tốc độ kiếm tiền và tích lũy hiện tại, 10 năm tới vợ chồng tôi sẽ chắc chắn có trong tay ít nhất 5 tỷ đồng. Chưa kể tài sản thừa kế từ hai gia đình.
Với số tiền ấy, có thể tạm xem là một lớp phòng thủ tài chính để yên tâm về quê sống theo dạng nghỉ hưu sớm. Về quê, chúng tôi không phải lo lắng chuyện nhà cửa vì đã có sẵn, có ruộng vườn nếu không canh tác nổi thì cho thuê lấy tiền theo năm.
Nếu bây giờ mua một căn chung cư ở thành phố, gần như toàn bộ số tiền tích lũy của tôi sẽ dồn vào đó mà vẫn chưa đủ, phải đi làm con nợ. Đồng nghĩa với việc 15-20 năm tiếp theo sẽ gắn với những khoản trả góp mỗi tháng.
Vì vậy, thay vì dồn toàn lực để mua một căn hộ, tôi chọn dành thời gian tích lũy tài sản. Tôi chấp nhận ở thuê thêm vài năm, miễn là mỗi tháng số tiền mình giữ lại tiếp tục sinh lời.
Có thể 10 năm nữa giá nhà sẽ còn tăng. Cũng có thể kế hoạch của tôi sẽ phải điều chỉnh. Nhưng tôi vẫn tin rằng, cố đi vay hoặc sống với cục nợ trong chục năm không phải là đích đến duy nhất của người trẻ. Quan trọng hơn là biết mình muốn sống ở đâu, muốn cuộc sống sau này như thế nào.
Tuy nhiên, với những người xác định gắn bó lâu dài với thành phố thì theo tâm lý an cư, họ chọn bớt đi những tiện nghi trong đời sống để mua nhà là điều dễ hiểu. Riêng tôi, lên thành phố để học tập, làm việc và kiếm tiền, chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ ở đây đến hết đời.
Thành phố cho tôi cơ hội, thu nhập và trải nghiệm. Còn nơi tôi muốn sống khi nghỉ hưu, khi có tuổi vẫn là quê nhà.