11 năm trước, tôi lấy chồng. Chồng tôi là người nơi khác đến quê tôi đi làm và ở trọ gần nhà tôi. Hồi đầu, bố mẹ tôi không ủng hộ tình yêu này. Bởi thời điểm đó, tôi đã học xong đại học, có chút nhan sắc, con trai theo đuổi rất nhiều.
Bố mẹ mong tôi có thể lấy một chàng trai gần nhà, gia đình có điều kiện. Nhưng tôi lại yêu một chàng trai xa xôi đến quê mình lập nghiệp, một tấc đất cũng chưa có, chỉ chui rúc trong căn phòng trọ chật hẹp.
Nhưng thói đời, mấy khi cha mẹ thắng được con. Khi tôi thông báo mình đã mang bầu, bố mẹ đành ngậm ngùi cho cưới.
Nhà có 3 đứa con, tôi là con gái duy nhất trong nhà, được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ. Thời điểm tôi lấy chồng, 2 anh trai đều đã lấy vợ ra ở riêng. Mẹ sợ tôi không quen chịu khổ, đề nghị vợ chồng tôi về sống chung nhà.
Chồng tôi không đồng ý. Anh nói, hai vợ chồng còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, không sợ đói nghèo. Cha mẹ nuôi lớn học hành, đã đến lúc phải tự lo cho mình, không thể cứ dựa dẫm mãi được. Có một điều anh ấy không nói nhưng tôi hiểu: Anh không muốn ở rể.
Cứ nghĩ rằng, chỉ cần hai vợ chồng chăm chỉ cuốc cày, tiết kiệm chắc sẽ sớm mua được đất, xây được nhà. Nhưng rồi vài năm trước, ở quê tôi bỗng mọc lên một khu công nghiệp, đất đai trong vùng bỗng lên “cơn sốt”, giá cao lên gấp đôi gấp ba. Việc mua một mảnh đất đối với chúng tôi lại trở nên khó khăn hơn trước.
Vài tuần trước, tôi ghé qua nhà. Mẹ tôi nói, bố mẹ cũng nhiều tuổi rồi, có mảnh đất rộng bên nhà, bố mẹ tính chia cho các con, trai gái gì cũng chia đều bằng nhau hết. Đợi cuối tuần mọi người được nghỉ thì họp gia đình.
Tôi nghe xong, lòng vui như hội về khoe với chồng. Tôi tính, nếu bố mẹ cho đất, chúng tôi có thể bán đi, số tiền đó cộng với số tiền hai vợ chồng dành dụm mấy năm qua có lẽ sẽ đủ mua đất và xây một căn nhà nhỏ. Chúng tôi sẽ chọn mua đất gần chỗ làm, gần trường học của con cho tiện.
Chồng tôi không hào hứng như tôi. Anh nói, anh không muốn nhòm ngó đến đất đai nhà vợ, muốn cuộc đời mình thì mình tự lo. Nhưng nếu bố mẹ chia phần thì cũng sẽ vui lòng nhận. Con cái nhờ phúc cha mẹ chắc cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Cuối tuần hôm đó, vợ chồng chúng tôi chở nhau về. Đến nơi đã thấy cả nhà tụ họp đông đủ gồm cha mẹ và vợ chồng anh cả, anh thứ.
Bố tôi nói: Bố mẹ cả đời chỉ làm công chức, lương chỉ đủ ăn và nuôi mấy anh em học hành, không tích cóp được tiền hay vàng gì cả. Tài sản hiện nay chỉ có ngôi nhà và mấy trăm m2 đất bao năm nay vẫn làm vườn. Bố mẹ muốn nhân lúc còn khỏe mạnh, minh mẫn thì chia cho các con. Con trai hay con gái cũng có một phần công bằng như nhau.
Nói rồi, bố bỗng đưa mắt nhìn vợ chồng tôi, sau đó mới nói tiếp: “Bố đã nói chuyện với hai anh. Hiện tại hai anh làm việc khá xa nhà nhưng tương lai cũng có định hướng chuyển về gần nhà, xây nhà sống gần bố mẹ. Riêng vợ chồng cái Thủy là không biết thế nào.
Vậy nên bố vẫn chia cho vợ chồng con một phần nhưng với điều kiện chỉ được ở, không được bán. Sau khi chia đất, làm sổ, mảnh đất cho vợ chồng con sẽ vẫn đứng tên bố mẹ”.
Tôi còn chưa kịp nghĩ gì, chồng tôi đã đứng dậy nói: “Con xin cảm ơn bố mẹ, nhưng phần đất này con xin phép không nhận. Vợ chồng con còn trẻ, còn sức khỏe, chẳng lẽ cả đời này không mua nổi một căn nhà. Đất này, bố mẹ cứ giữ mà an hưởng tuổi già đi ạ”.
Nói xong, anh lấy cớ để hai đứa nhỏ ở nhà, về muộn không an tâm, xin phép về trước. Bố mẹ tôi bất ngờ, anh chị em chưng hửng. Thái độ của chồng tôi như thế nghĩa là sao?
Về tới nhà, chồng tôi mới bắt đầu lộ vẻ khó chịu. Anh nói, bố mẹ cho đất với điều kiện để ở, không được bán. Đất cho rồi vẫn đứng tên bố mẹ thì khác gì không cho. Như vậy có nghĩa là ép anh phải ở rể.
Bao năm nay, dù đã là rể con trong nhà, bố mẹ vẫn luôn coi thường anh, mỗi lần gặp đều nói bóng nói gió cho rằng anh là đàn ông mà vô dụng, một cái nhà cũng không lo nổi cho vợ con.
Anh nói, nếu ở đây không mua được nhà, anh thà đưa vợ con về quê chứ không bao giờ lấy đất của bố mẹ vợ để mang tiếng, mang nhục.
Thái độ và suy nghĩ của chồng khiến tôi kinh ngạc. Sống chung hơn 10 năm, tôi thấy anh là người hiền lành, thương vợ, thương con. Bố mẹ tôi tuy không phải lúc nào cũng đúng nhưng anh cũng chưa từng than phiền hay kêu ca gì cả.
Vậy mà nay bố mẹ vợ cho đất, chỉ yêu cầu không được bán với mong muốn con gái ở gần, anh ấy lại từ chối không chút nể nang, lại còn cho rằng bố mẹ vợ cho đất kiểu ấy thì cũng như là không cho, vẫn là ép anh ở rể để mang tiếng “ăn nhờ ở đậu”.
Người ta vẫn nói “bệnh sĩ chết trước bệnh tim”. Với chồng tôi, tôi không thể nghĩ được gì khác ngoài 3 từ “nghèo còn sĩ”. Tôi có nên mặc kệ sĩ diện vô lý của chồng, bố mẹ cho đất thì cứ nhận hay không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Thông tin từ FIFA cho hay Lighter được xây dựng như một sản phẩm mang tinh thần “kết nối, niềm vui và sự bền bỉ”, hướng đến việc lan tỏa năng lượng tích cực đến người hâm mộ toàn cầu. Ca khúc cũng mở đầu cho chuỗi sản phẩm âm nhạc đồng hành cùng kỳ World Cup 2026.
Tuy nhiên, phản ứng ban đầu từ công chúng và một số kênh truyền thông cho thấy sự tiếp nhận không hoàn toàn tích cực.
Một số trang tin thể thao - giải trí như SportBible hay Yahoo Sports ghi nhận phản hồi từ người hâm mộ với nhận xét ca khúc “thiếu năng lượng”, “không đủ cao trào”, “không đủ khí thế cho một sự kiện toàn cầu” so với kỳ vọng dành cho một bài hát World Cup.
Video Lighter (FIFA World Cup 2026) với Jelly Roll, Carín León, FIFA Sound
Khác với những ca khúc từng tạo dấu ấn mạnh mẽ trong quá khứ, Lighter được xây dựng theo hướng tiết tấu vừa phải, pha trộn giữa pop, country và Latin. Chính lựa chọn này khiến nhiều người nghe cho rằng ca khúc chưa tạo được cảm giác bùng nổ thường thấy ở các sự kiện thể thao quy mô lớn.
Một số ý kiến trên mạng xã hội cũng so sánh ca khúc với các bản hit World Cup trước đây và cho rằng Lighter thiếu tính “anthem” - yếu tố giúp người nghe dễ hòa giọng và tạo hiệu ứng đám đông.
Bên cạnh các nhận xét tiêu cực, một số ý kiến cho rằng việc thử nghiệm màu sắc âm nhạc mới là điều dễ hiểu trong bối cảnh World Cup ngày càng mở rộng về quy mô và thị trường.
Việc kết hợp nhiều yếu tố âm nhạc, thay vì theo đuổi công thức "cao trào", "dễ hát" quen thuộc, được xem là nỗ lực làm mới hình ảnh âm nhạc của giải đấu năm 2026. Tuy vậy, điều này cũng khiến ca khúc khó đáp ứng kỳ vọng của những khán giả đã quen với các bản hit mang tính biểu tượng trong quá khứ.
Hiện tại, Lighter mới chỉ là một trong những sản phẩm đầu tiên trong chuỗi âm nhạc của World Cup 2026. Trong các kỳ trước, nhiều ca khúc chính thức chỉ thực sự tạo sức lan tỏa khi giải đấu đến gần hoặc diễn ra.
Do đó, giới quan sát cho rằng còn quá sớm để đánh giá toàn diện sức ảnh hưởng của ca khúc. Tuy nhiên, những tranh luận hiện tại phần nào cho thấy áp lực ngày càng lớn đối với các sản phẩm âm nhạc gắn với những sự kiện toàn cầu như World Cup.
Trong bối cảnh khán giả ngày càng đa dạng và kỳ vọng cao hơn, việc tìm ra một ca khúc vừa mang tính đại chúng, vừa đủ mới mẻ để tạo dấu ấn, tiếp tục là bài toán không dễ chút nào cho ban tổ chức.
Cục Thuế (Bộ Tài chính) vừa có công văn hỏa tốc gửi tới thuế các tỉnh, thành phố và Chi cục Thuế doanh nghiệp lớn, yêu cầu tăng cường kiểm tra, xử lý vi phạm trong kinh doanh xăng dầu.
Theo cơ quan này, từ đầu năm 2026 đến nay, diễn biến địa chính trị phức tạp, đặc biệt là căng thẳng tại Trung Đông, đã đẩy giá dầu thô thế giới tăng mạnh, kéo theo giá xăng dầu trong nước biến động liên tục.
Riêng tháng 3 ghi nhận 5 lần điều chỉnh giá bán lẻ xăng dầu, tiềm ẩn nguy cơ phát sinh vi phạm về thuế, hóa đơn.
Triển khai chỉ đạo của Chính phủ, qua rà soát dữ liệu hóa đơn điện tử, cơ quan thuế ghi nhận một số dấu hiệu bất thường tại một số doanh nghiệp xăng dầu.
Cụ thể, sản lượng bán trước và sau thời điểm điều chỉnh giá biến động mạnh. Cá biệt, có doanh nghiệp lượng xuất bán trong 2 ngày trước cao gấp hơn 3 lần so với 2 ngày sau khi tăng giá, tiềm ẩn rủi ro lớn trong quản lý thuế.
Cục Thuế yêu cầu thuế các tỉnh, thành phố và Chi cục Thuế doanh nghiệp lớn tập trung nguồn lực rà soát, phân tích dữ liệu về khai thuế, hóa đơn điện tử, sản lượng bán hàng, doanh thu, tồn kho trước và sau thời điểm điều chỉnh giá bán lẻ xăng dầu để xác định doanh nghiệp có rủi ro cao để kiểm tra đột xuất.
Nội dung kiểm tra tập trung vào việc khai, nộp thuế giá trị gia tăng, thuế bảo vệ môi trường; việc lập hóa đơn điện tử theo từng lần bán hàng. Thời kỳ kiểm tra từ tháng 1 đến hết tháng 3-2026.
Cơ quan thuế đặc biệt lưu ý kiểm tra sản lượng bán ra trong các ngày trước, trong và sau khi điều chỉnh giá - thời điểm thường có biến động lớn. Đồng thời đối chiếu hóa đơn với sổ sách kế toán, kiểm tra xuất - nhập - tồn kho theo ngày hoặc ca bán hàng để xác định chính xác lượng hàng tại thời điểm điều chỉnh giá.
Với các giao dịch mua số lượng lớn bất thường, cơ quan thuế yêu cầu kiểm tra cả phương tiện vận chuyển, kho chứa, hợp đồng và điều kiện giao nhận.
Trường hợp phát hiện dấu hiệu găm hàng, đầu cơ, hạn chế bán ra để trục lợi; lập hóa đơn sai thời điểm; không xuất hoặc xuất hóa đơn không đầy đủ; gian lận giá, chuyển lợi nhuận… sẽ bị xử lý nghiêm hoặc chuyển cơ quan có thẩm quyền.
Cục Thuế cho biết đã chuyển toàn bộ dữ liệu phân tích ban đầu cho các đơn vị để triển khai đồng bộ, yêu cầu hoàn thành kiểm tra trong tháng 4-2026. Kết quả sẽ được tổng hợp, báo cáo, bao gồm số thuế truy thu, tiền phạt và các hành vi vi phạm phổ biến để đề xuất giải pháp quản lý.
Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.