Tôi 65 tuổi, chồng đã mất hơn 10 năm nay. Tôi có hai con, các con gần 30 tuổi và đều đã lập gia đình. Trong thời gian chung sống, vợ chồng tôi mua được mảnh đất 700 m (chủ yếu là tiền tôi làm ra). Có quãng thời, tôi mang mảnh đất thế chấp vay ngân hàng, hiện tại đã trả xong, các con cũng góp trả một phần. Giờ toàn bộ giấy tờ nhà đất mang tên tôi. Tôi đã cắt cho mỗi con 200 m để làm nhà.
Vấn đề nảy sinh khi tôi có bạn trai. Hiện tại các con đang ép tôi sang tên phần đất tôi đã cắt cho các con. Các con sợ tôi kết hôn với bạn trai mới và các con sẽ bị thiệt. Tôi sợ nếu sang tên rồi, các con không nuôi tôi nữa thì sao. Mong mọi người cho tôi xin phương án tối ưu.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Bố mẹ ly dị từ khi chúng tôi còn nhỏ. Bố bỏ đi theo người phụ nữ khác, mình mẹ nuôi anh em tôi khôn lớn. Dù cuộc sống khó khăn nhưng mẹ không để anh em tôi thiếu gì, hai anh em rất gắn bó. Có chuyện gì quan trọng, hai anh em đều chia sẻ và xin ý kiến của nhau.
Tính cách anh em tôi khá trái ngược. Tôi hoạt bát, hòa đồng, còn anh trầm tính, ít nói và sống kín đáo. Giờ anh vẫn chưa từng trải qua mối tình nào nên mẹ rất sốt ruột. Tôi cũng nhiều lần mai mối nhưng anh đều từ chối với lý do không hợp. Đầu năm đó, mẹ báo tin anh đã có bạn gái. Cả nhà đều rất vui vì cuối cùng anh cũng tìm được người mình yêu. Chị hơn tôi hai tuổi. Lần đầu anh đưa chị về ra mắt, tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Chị hỏi chuyện tôi khá nhiều, sau đó xin luôn số điện thoại và chat. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ mình quá nhạy cảm nên không để tâm. Sau đó, chị thường xuyên nhắn tin tâm sự với tôi. Tôi luôn trả lời xã giao rồi tìm cách kết thúc cuộc trò chuyện sớm để tránh hiểu lầm.
Có lần chị đăng trên trang cá nhân: "Yêu một người nhưng không thể nói ra vì biết sẽ không bao giờ được đáp lại". Anh trai tôi không dùng mạng xã hội nên không hề biết, còn tôi càng đọc càng thấy bất an. Từng trải qua vài mối tình, tôi nhận ra sự quan tâm của chị dành cho mình không bình thường. Vì vậy, tôi hạn chế liên lạc, thậm chí không dám đọc những tin nhắn chị gửi để tránh những cuộc trò chuyện riêng. Chị vẫn tìm mọi cách tiếp cận, anh tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì. Tôi lo lắng đến mức quyết định lên Hà Nội tìm việc dù trước đó đã có công việc ổn định ở quê.
Vài tháng sau, dịp nghỉ lễ tôi về thăm nhà. Hôm đó bố mẹ tôi mời gia đình chị đến chơi rồi ăn cơm. Anh trai bận việc nên chị nhờ tôi chở đi chợ. Trên đường đi, chị để tay lên eo tôi, tôi nhiều lần nhắc giữ khoảng cách. Buổi tối, sau bữa cơm gia đình, anh trai đã say, bố mẹ chị về trước, gần 22h bố mẹ tôi bảo đưa chị về. Trên đường, chị bảo đã có tình cảm với tôi từ hôm đầu tiên gặp mặt, không biết làm sao để quên. Tôi bảo chị đã uống rồi, đừng nói thêm nữa. Chị khóc rồi bảo sao tôi cứ gọi bằng chị thế, trong khi chị và anh tôi đã kết hôn đâu.
Tôi không còn biết nói gì nữa, thực sự căng thẳng. Hôm sau, tôi chủ động hẹn chị ra quán nước nói chuyện, tôi mong chị đừng làm anh tôi đau khổ, hãy từ bỏ tình cảm dành cho tôi, sẽ không bao giờ có chuyện tôi đáp lại tình cảm đó đâu. Tôi khẳng định sẽ không bao giờ làm điều gì có lỗi với anh trai. Trở về nhà, nhìn mẹ và anh trai vui vẻ bàn chuyện cưới xin, lòng tôi vô cùng nặng nề. Tôi thương anh trai vì đây là mối tình đầu của anh.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến ngày cưới, nhưng tôi lại biết một sự thật khó chấp nhận. Nếu im lặng, tôi sợ anh sẽ bước vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Còn nói ra, tôi cũng sợ anh không đủ bình tĩnh để đối diện với việc này. Tôi phải làm sao? Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 31 tuổi, có em bé hơn một tuổi và một cuộc hôn nhân hơn hai năm đang rơi vào bế tắc. Chồng hơn tôi 8 tuổi, có bằng đại học nhưng chỉ là trường phân khúc thấp. Tôi học đại học top đầu. Do đặc thù ngành nghề của chồng ở công trình nên ăn nói bỗ bã, có phần thô lỗ, vợ chồng nói chuyện với nhau không hợp lắm. Nói thật là lúc trước tôi cưới anh vì tình cảm thì ít mà vì tới tuổi phải lấy chồng thì nhiều. Đây có lẽ là quyết định hối hận nhất trong cuộc đời tôi.
Vì hai vợ chồng không cùng tần số, không cùng sở thích, khoảng cách tuổi tác lớn nên lâu dần không thể kết nối sâu cùng nhau, chưa bao giờ có thể trao đổi chân tình hoặc có điều gì đó gắn kết mật thiết, ngoại trừ có với nhau một đứa con. Đương nhiên chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày nhưng chủ đề xoay quanh sẽ là về con cái, họ hàng và những thứ bên ngoài xã hội ở mức bề mặt thôi. Nếu không có con, chắc mối quan hệ này đã kết thúc sớm rồi.
Vấn đề lớn nhất ở đây nữa là chồng không có nhu cầu gần gũi vợ. Lúc tôi có bầu, anh bảo kiêng chuyện vợ chồng vì sợ ảnh hưởng tới con, tôi cũng không thắc mắc gì. Sinh con xong và con lớn hơn chút rồi, anh vẫn luôn từ chối khi tôi chủ động gần gũi. Có thể nói số lần vợ chồng sinh hoạt một năm đếm trên đầu ngón tay. Nói thêm là tôi cao ráo, xinh xắn, da trắng, sinh xong người không rạn, vẫn thon gọn y hệt hồi chưa chồng, không xấu xí xồ xề gì hết. Tôi có đề cập đến việc đi khám, ban đầu chồng không chịu, lần sau thì chịu nhưng tới giờ vẫn chưa sắp xếp để đi.
Tôi mệt mỏi vì việc chồng không bao giờ chủ động, cũng không muốn hối thúc anh nữa. Nếu thực sự chồng nghĩ cho vợ và bản thân thì tôi không cần phải nhắc nhiều như thế. Hôm nay là lần thứ n tôi chủ động mặc váy ngủ và bị chồng từ chối. Tôi khóc vì quá ức chế, chồng cũng chẳng thèm dỗ dành. Tôi đã im lặng và không nói chuyện với chồng hơn một tuần rồi. Ngoài việc nói vài câu tôi không đáp lại, chồng cũng chẳng hành động hay muốn làm gì khác để dỗ dành vợ. Tôi thật sự chán nản cuộc hôn nhân này nhưng lại thương con còn quá bé.
Chồng vẫn chăm và có trách nhiệm với con, con cũng được ông bà nội yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Nếu ly hôn, một mình lo cho con, đương nhiên tôi không thể lo được đầy đủ như trước. Rồi anh sẽ kết hôn tiếp, con sẽ không còn được như bây giờ nữa, mọi thứ đều sẽ bị chia sẻ với một anh em cùng cha khác mẹ khác. Nghĩ đến đây tôi đau lòng lắm mọi người.
Tôi còn quá trẻ để chịu đựng cuộc hôn nhân bế tắc: không vật chất (thu nhập chồng chỉ đủ lo cho con, còn tôi trước giờ tự lo cho bản thân), không tinh thần, không tình dục. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên và sức mạnh vượt qua. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Mấy hôm nay tôi thật sự rối trí, không biết nên cố gắng tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân này khi trong lòng chỉ còn lại sự mệt mỏi. Tôi vào Sài Gòn lập nghiệp sau khi tốt nghiệp ngành tài chính ngân hàng. Tôi gặp anh trong một lần sửa điện thoại, anh là người miền Tây, hiền lành, nói chuyện dễ gần nên dần nảy sinh tình cảm. Chúng tôi quen nhau gần ba năm rồi quyết định cưới, con giờ gần một tuổi.
Trước khi cưới, anh từng mở một tiệm sửa chữa nhỏ nhưng việc làm ăn không thuận lợi. Gia đình anh cũng có khoản nợ cũ nên sau khi cưới, gánh nặng tài chính gần như đè lên cả hai vợ chồng. Tôi đi làm văn phòng, ngoài giờ còn nhận thêm việc nhập liệu, anh cũng cố gắng nhưng thu nhập bấp bênh. Có thời điểm, tiền kiếm được không đủ trả lãi, tôi phải vay mượn khắp nơi, vay chỗ nọ đập chỗ kia. Nhiều đêm nhìn con ngủ, nước mắt tự rơi, thấy thương con vì thiếu thốn đủ thứ.
Khoảng một năm nay, tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con vì không có ai phụ giúp, mọi chi phí đều dồn lên vai chồng. Ban đầu anh còn chăm chỉ, dần dần thay đổi. Tiệm sửa điện thoại chuyển sang mặt bằng nhỏ hơn, chi phí giảm nhưng thu nhập cũng không khá hơn bao nhiêu. Nợ nần vẫn còn, dù không bị thúc ép nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng nặng trĩu. Điều khiến tôi buồn nhất là anh bắt đầu sa đà vào việc câu cá. Gần như tuần nào anh cũng đi vài ngày, có khi cả tuần chỉ làm việc cầm chừng. Tôi góp ý, anh gạt đi, bảo tôi không hiểu áp lực của anh. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện tiền bạc hay tương lai, anh lại cáu gắt, bảo tôi ở nhà thì biết gì mà nói. Tôi xin đi làm lại để phụ giúp nhưng anh không đồng ý, lấy lý do con còn nhỏ.
Tính anh vốn nóng, lại gia trưởng, vợ chồng thường xuyên cãi vã. Có lần bức xúc quá, tôi gọi điện cho mẹ chồng mong bà khuyên nhủ, bà chỉ nói tôi nên thông cảm cho chồng. Nghe vậy tôi càng tủi thân hơn. Những khoản nợ tôi đứng ra vay, những lời hỏi han từ bạn bè khiến tôi vừa áp lực vừa xấu hổ, nhưng dường như anh không để tâm. Đã nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện bế con về quê ngoại, xin đi làm lại để từng bước trả nợ và làm lại cuộc đời. Rồi nhìn con quấn bố, tôi lại chùn bước. Tôi không muốn con thiếu tình cảm của cha, cũng không muốn gia đình tan vỡ khi con còn quá nhỏ.
Bố mẹ đẻ liên tục khuyên tôi quay về. Họ nói tôi đã hy sinh quá nhiều, từ tiền bạc đến công sức, thậm chí còn gánh thêm khoản nợ hơn trăm triệu đồng. Tôi vẫn đang phân vân giữa việc ở lại cố gắng thay đổi chồng hay dứt khoát rời đi để tự cứu lấy mình. Thực lòng tôi biết anh không phải người xấu, cũng không sa vào tệ nạn gì. Thế nhưng cứ sống mãi như thế này, tôi không thấy tương lai ở đâu, chán chồng vô cùng. Có phải tôi đang quá khắt khe, không đủ tinh tế để hiểu áp lực và sở thích của chồng? Hay tôi đang tự làm khổ mình khi cố níu giữ cuộc hôn nhân này? Tôi thật sự không biết nên đi tiếp hay dừng lại. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người, đặc biệt là những người đàn ông từng ở trong hoàn cảnh giống chồng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

