Cuối tuần trước, khi bế con qua lối ưu tiên tại sân bay Phú Quốc, anh Trung Hiếu, 37 tuổi, đi qua dễ dàng. Nhưng bạn đời Romario, 29 tuổi, bị chặn lại. Dù anh Hiếu giải thích “bé có hai người cha”, nhân viên an ninh vẫn yêu cầu Romario đi lối khác.
Đây là một trong những tình huống khiến Romario chịu cảnh “người ngoài” trong gia đình. Cùng thực hiện thụ tinh ống nghiệm tại Mỹ và nuôi dưỡng con, nhưng trên giấy khai sinh em bé chỉ có tên một người cha là anh Hiếu.
Tháng 8 tới, người con thứ hai chào đời sẽ do Romario đứng tên khai sinh. Lúc đó, anh Hiếu sẽ trở thành người không có quan hệ pháp lý với con mình.
Tại phiên thảo luận dự thảo Luật Hộ tịch sửa đổi hôm 11/4, Đại biểu Quốc hội Dương Minh Ánh (đoàn Hà Nội) đề xuất thay đổi tình trạng này. Bà Ánh nói nhiều trẻ em đang được sinh ra, nuôi dưỡng bởi các cặp cùng giới. Tuy nhiên, pháp luật hiện hành chỉ cho phép ghi nhận một người trên giấy khai sinh, khiến trẻ em có một “gia đình thực tế” nhưng khuyết “gia đình pháp lý”.
Theo số liệu từ Viện Nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và Môi trường (iSEE) và UNDP, Việt Nam hiện có khoảng 1,65 triệu đến gần 3 triệu người thuộc cộng đồng LGBT. Khảo sát cho thấy hơn 60% có nhu cầu sinh con và kết hôn, trong đó gần 5% các cặp sống chung cùng giới đang nuôi con.
Pháp luật Việt Nam đã có nhiều bước tiến để xóa bỏ định kiến với cộng đồng LGBT, như việc bỏ quy định cấm kết hôn cùng giới năm 2014 hay Bộ Y tế khẳng định “đồng tính không phải là bệnh” năm 2022.
Luật Hôn nhân và Gia đình hiện hành chưa thừa nhận hôn nhân cùng giới. Điều này tạo ra khoảng trống trong Luật Hộ tịch, khiến quyền đại diện pháp lý, y tế và thừa kế của trẻ em trong các gia đình này bị hạn chế.
Tại TP HCM, anh Lê Minh Quốc, 34 tuổi và bạn đời Trương Ngọc Huy thống nhất để một mình anh Quốc đứng tên trên giấy khai sinh của ba người con (từ 2 đến 5 tuổi). Sự lựa chọn này đảm bảo các bé là anh em ruột hợp pháp, thuận tiện khi nhập học. Cũng vì thế mà anh Huy không có quyền pháp lý với các con.
“Nếu học trường công lập, anh Huy không có tư cách đi họp phụ huynh. Khi đi du lịch, tôi luôn phải đi cạnh các con để qua cửa hải quan”, anh Quốc kể.
Trường hợp khác, anh Hoàng Linh, một người chuyển giới nam ở Hà Nội, không có tên trên giấy khai sinh của con gái 4 tuổi. Vợ anh là người duy nhất đứng tên. Anh không có thẩm quyền giải quyết các thủ tục hành chính cho bé. Có lần con nhập viện, dù là người trực tiếp đưa đi khám, Linh không được phép ký giấy cam kết điều trị. Anh phải gọi vợ đến bệnh viện để hoàn tất thủ tục.
Nỗi lo về sự an toàn của trẻ khi gia đình xảy ra biến cố cũng là vấn đề lớn. Anh Trung Hiếu cho biết nếu bản thân gặp bất trắc, người con đầu lòng sẽ không còn người giám hộ hợp pháp nào.
Tương tự, gia đình anh Lê Minh Quốc phải lập di chúc sớm và thỏa thuận dồn tài sản cho người đứng tên trên giấy khai sinh. Nguyên nhân là nếu anh Quốc qua đời, tài sản sẽ được chuyển về gia đình nội ngoại theo luật định thay vì chuyển cho bạn đời để tiếp tục nuôi con. Ngược lại, nếu anh Huy gặp rủi ro, tài sản của anh không thể chuyển cho ba đứa trẻ do không có ràng buộc huyết thống hay con nuôi hợp pháp.
Để giải quyết vấn đề này, đại biểu Dương Minh Ánh kiến nghị bổ sung ba nội dung vào dự thảo luật. Thứ nhất, ghi nhận đầy đủ cha, mẹ cùng giới trên khai sinh dựa theo quan hệ pháp lý, không phụ thuộc giới tính. Thứ hai, xây dựng cơ chế công nhận quyền như cha mẹ cho người không cùng huyết thống nhưng thực tế có chăm sóc, nuôi dưỡng trẻ ổn định, lâu dài. Thứ ba, nghiêm cấm phân biệt đối xử về giới trong đăng ký hộ tịch nhằm bảo vệ lợi ích tốt nhất của trẻ.
Thạc sĩ luật Lương Thế Huy, chuyên gia chính sách về giới, đánh giá đề xuất trên phù hợp với thực tế. Ông Huy dẫn chứng các trường hợp nhận con nuôi, hỗ trợ sinh sản bằng tinh trùng/phôi hiến tặng, mang thai hộ cho thấy cha mẹ hợp pháp trên giấy tờ không phải lúc nào cũng cùng huyết thống.
Trước những ý kiến cho rằng đề xuất này là bước đệm công nhận hôn nhân cùng giới, ông Huy phân tích việc ghi nhận cha mẹ trên giấy khai sinh nhằm bảo vệ tư cách pháp lý của trẻ, còn công nhận hôn nhân là tư cách pháp lý của người lớn. Theo chuyên gia, đề xuất này tuân thủ Khoản 4, Điều 69 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, quy định không phân biệt đối xử với con theo tình trạng hôn nhân của cha mẹ.
Để chính sách khả thi, ông Huy kiến nghị cần xác lập tiêu chí cha mẹ rõ ràng, đồng bộ hóa với luật y tế, giáo dục, thừa kế, đồng thời xây dựng cơ chế giải quyết tranh chấp quyền giám hộ nếu gia đình đổ vỡ.
Trở lại câu chuyện của những phụ huynh đang “vô hình” trên giấy tờ, anh Hiếu mong mỏi sự đa dạng gia đình sớm được ghi nhận đồng bộ, nhất là trong môi trường giáo dục. Khi nhà trường chấp nhận hai người cha hoặc hai người mẹ trên hồ sơ học sinh hay trong các cuộc họp phụ huynh, trẻ sẽ được sống với tâm lý lành mạnh và tự tin về tổ ấm của mình.
“Luật pháp chính là công cụ giáo dục và định hướng dư luận mạnh mẽ nhất. Khi luật pháp công bằng, thái độ của xã hội đối với sự đa dạng sẽ tự khắc trở nên bao dung hơn”, anh nói.
Theo báo Shin Min Daily News, Hội đồng Y khoa Singapore (SMC) đã có biện pháp kỷ luật đối với bác sĩ gia đình Lim Geok Leong, người có hơn 40 năm kinh nghiệm trong ngành y.
Theo nội dung quyết định của hội đồng kỷ luật, vụ việc bắt đầu vào ngày 11/4/2022 khi bệnh nhân đến khám tại phòng khám của bác sĩ Lim thuộc Central Medical Group.
Bác sĩ Lim chẩn đoán người đàn ông bị viêm mô tế bào nặng ở bàn chân phải. Xét nghiệm đường huyết cũng cho thấy bệnh nhân mắc tiểu đường nặng.
Mặc dù tình trạng bệnh khá nghiêm trọng, bác sĩ Lim đã kê đơn thuốc kháng sinh đường uống và hẹn tái khám sau 4 ngày thay vì chuyển bệnh nhân đến bệnh viện hoặc bác sĩ chuyên khoa.
Bệnh nhân đã quay lại tái khám thêm 4 lần vào các ngày 14, 25 và 30/4, cũng như ngày 9/5/2022.
Theo các tài liệu của tòa án, bác sĩ Lim ghi nhận rằng không có sự cải thiện nào về mặt lâm sàng ở bàn chân của bệnh nhân trong suốt các lần khám này. Tuy nhiên, ông vẫn tiếp tục kê đơn thuốc kháng sinh đường uống và các loại thuốc khác mà không khuyến nghị điều trị khẩn cấp hoặc chăm sóc chuyên khoa.
Tòa án cũng phát hiện ra rằng bác sĩ Lim đã không tiến hành đánh giá bắt buộc về bệnh động mạch ngoại biên (PAD) trước khi quyết định không chuyển bệnh nhân đến bác sĩ chuyên khoa.
Vào ngày 10/5/2022, bệnh nhân đã đến một phòng khám khác để thăm khám. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán ông bị "hoại tử ướt" nghiêm trọng ở bàn chân phải. Theo báo cáo, tổn thương mô đã lan từ ngón chân thứ ba đến ngón chân thứ hai và khắp mu bàn chân.
Phòng khám lập tức đưa người đàn ông đến bệnh viện để điều trị khẩn cấp.
Sau khi nhập viện, bệnh nhân phải trải qua nhiều ca phẫu thuật khi nhiễm trùng tiếp tục lan rộng lên phía trên. Cuối cùng, các bác sĩ phẫu thuật buộc phải cắt cụt phần chân cao hơn, khiến bệnh nhân vĩnh viễn không thể đi lại.
Trước đó, bác sĩ Lim đã thừa nhận hai cáo buộc, bao gồm việc không chuyển bệnh nhân đến khoa cấp cứu kịp thời và không sắp xếp chuyển bệnh nhân đến bác sĩ chuyên khoa đúng lúc mà không tiến hành các xét nghiệm PAD trước đó.
Khi phóng viên báo Shin Min Daily News liên hệ với Central Medical Group vào sáng thứ Bảy (16/5), một nhân viên đã xác nhận rằng bác sĩ Lim không còn làm việc tại phòng khám sau vụ việc.
Đó là quan điểm của bạn đọc Sao Xẹt để lại trong bình luận bài viết CV đẹp ngời ngời mà sao xin việc hoài vẫn rớt?
Bài viết trên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc Sao Xẹt cho rằng ứng viên tự cho mình đã giỏi, CV của cá nhân rất đẹp nên không định vị được mình là ai.
“Bởi thế, vị trí cao, thích, mà chưa làm được, còn vị trí thấp thì không muốn, cũng chưa làm bao giờ”, bạn đọc này thẳng thắn.
Bạn đọc này nói thêm pháp nhân cần người tạo ra giá trị, không cần người khoe CV. CV đẹp chỉ là điều kiện đủ, còn điều kiện cần là ứng viên sẵn sàng hợp tác làm việc cho pháp nhân.
Bạn đọc Hải Âu cho rằng nhiều người có CV đẹp nhưng lại dùng một bản CV để nộp hàng loạt công ty, không quan tâm mình có thật sự phù hợp với vị trí hay văn hóa doanh nghiệp hay không nên dễ bị loại.
Bạn đọc có nickname Vietroad phân tích, thứ nhất, người học giỏi thường nặng về tính học thuật, ít tập trung vào kỹ năng thực tế. Đôi khi công việc không thể theo lý thuyết suông.
“Thứ hai, người học giỏi thường đề cao giá trị bản thân. Hai người cùng vị trí thì người học giỏi hơn thường đòi hỏi quyền lợi cao hơn nên thường bị đánh rớt hơn. Đôi khi, giết gà không cần dao mổ trâu”, bạn đọc này nói.
Thứ ba, nhiều người thường trau chuốt CV rất đẹp như khi phỏng vấn thì rất kém, khiến cho nhà tuyển dụng thất vọng và có cái nhìn không thiện cảm.
Bạn đọc Quỳnh Như nói CV chỉ là một phần. Nhân sự khi phỏng vấn còn đánh giá thái độ, tính cách xem có phù hợp với văn hóa doanh nghiệp không nữa.
“Nhiều khi ở nơi này bạn hướng nội vẫn có thể hoàn thành tốt công việc. Nhưng nếu sang doanh nghiệp mới, họ không thích người hướng nội thì dù bạn giỏi chuyên môn bạn cũng có thể bị từ chối như thường”, Như nói.
Bạn đọc có địa chỉ email kenj*@gmail.com thẳng thắn nói nhiều bạn trẻ ảo tưởng về năng lực bản thân, thiếu kỹ năng và kinh nghiệm, lười biếng lại ngại khổ, cũng là thực trạng nêu trong bài báo.
Bạn đọc Phạm Thị Nguyệt đồng tình với chuyên gia Nguyễn Thanh Phương trong bài báo trên, khi nhiều bạn kỳ vọng lương cao trong khi năng lực chưa tương xứng.
Nhưng nhìn ở góc độ thực tế rằng, một bạn trẻ ở TP.HCM cần ít nhất 8-10 triệu đồng/tháng để tự trang trải chi phí cơ bản. Doanh nghiệp muốn trả lương theo năng lực, còn người lao động cần lương đủ sống - mâu thuẫn này ngày càng gay gắt khi giá cả leo thang, phải chăng cả hai bên đều nên điều chỉnh kỳ vọng?
Bạn đọc Như Như chỉ ra thực tế cho thấy đại học vẫn nặng về lý thuyết, nhẹ về kỹ năng làm việc. Sinh viên ra trường được dạy "biết cái gì" nhưng chưa được dạy "làm cái đó như thế nào".
Đây là lỗ hổng hệ thống, không thể đổ hết cho người trẻ thiếu chuẩn bị. Đến khi doanh nghiệp phàn nàn thì khoảng cách đã quá xa.
Bạn đọc Minh Tuyền bày tỏ lời khuyên tìm một người cố vấn có kinh nghiệm và có tâm là cực kỳ quý giá.
“Nhiều bạn trẻ chật vật chỉ vì thiếu một người dẫn đường chỉ lối. Hy vọng các anh chị đi trước sẵn sàng mở lòng chia sẻ, và các bạn trẻ đừng ngại mở lời hỏi han”, Tuyền nói.
Bạn đọc Kim Ngân thích nhất câu "thất nghiệp không đáng sợ nếu bạn biết làm những điều này". Thay vì ủ rũ lo sợ, mình tranh thủ đăng ký các khóa học kỹ năng cũng như tham gia các buổi workshop về nghề nghiệp mà mình quan tâm.
“Khoảng thời gian tìm việc cũng là lúc mình hiểu bản thân nhất, miễn là đừng để nỗi sợ làm tê liệt. Cố lên các bạn trẻ, ai rồi cũng sẽ tìm được nơi phù hợp!”, Ngân nói.
Bạn đọc có địa chỉ email deco****@gmail.com kể đang trong quá trình xin việc, dù đã 15 năm trong ngành. Bạn đọc này nhận xét mặt bằng lương đang hạ, ngược lại với xu thế xã hội như vật giá tăng.
Bên cạnh đó, hiện có tình trạng là tuyển dụng “Tôn Ngộ Không”, nghĩa là 1 người ôm hết việc của 1 phòng hay dự án. Hơn 15 năm đi làm, anh chưa từng thấy doanh nghiệp tự chủ động tăng lương bù trượt giá, họ chỉ tăng khi người lao động muốn rời đi.
Những ngày cuối tháng 3, dòng người đổ về các trạm xăng ở Dhaka từ khi mặt trời chưa mọc. Dưới không khí đặc quánh mùi xăng và bụi đường, hàng dài xe máy tắt động cơ, đứng san sát nhau. Trên nhiều khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những giờ chờ đợi vô vọng.
8h sáng, dòng xe trước trạm xăng trên đường Mirpur đã kéo dài qua vài dãy nhà. Nhiều người cho biết họ đã xếp hàng hơn một tiếng, trong khi số khác kể hôm qua đành ra về tay không.
Anh Parvez Ashraf, chủ một xưởng nhựa nhỏ, đã có mặt từ tờ mờ sáng. Trải qua nhiều giờ phơi mình dưới nắng nóng, anh mua được lượng xăng trị giá 300 Taka (khoảng 62.000 đồng), đủ dùng trong một, hai ngày.
Cảnh tượng tương tự lan rộng khắp thủ đô, từ Mohammadpur đến Jatrabari. Các trạm xăng bắt đầu áp dụng chính sách bán nhỏ giọt theo định mức, đẩy người đi làm, nhân viên giao hàng và giới tài xế vào "cuộc chiến" giành giật từng lít nhiên liệu.
Sự khan hiếm này được các chủ trạm xăng lý giải là do đứt gãy chuỗi cung ứng vì căng thẳng ở Trung Đông. Cuộc khủng hoảng tác động trực tiếp đến Bangladesh, quốc gia vốn phải nhập khẩu tới 63% năng lượng từ khu vực vùng Vịnh. Dù chính quyền liên tục trấn an rằng lượng dự trữ trong nước đủ dùng cho nhiều tuần tới, song thực tế trên đường phố Dhaka lại cho thấy điều ngược lại.
"Tôi cần xăng hàng ngày để đi lại mưu sinh", anh Rafiqul Alam, một nhân viên bán hàng, thở dài khi đứng tựa vào chiếc xe máy mới nhích được chưa đến nửa mét sau 30 phút. "Nếu hôm nay không đổ được xăng, ngày mai tôi đành nghỉ làm tiếp. Tình cảnh này không thể kéo dài mãi được", anh nói.
Giới tài xế là những người chịu đòn giáng nặng nề nhất. Các chủ xe buýt và phương tiện chạy khí nén (CNG) chật vật duy trì hoạt động. Sultan Ahmed, một tài xế công nghệ của hãng Pathao, bộc bạch rằng những lao động tự do như anh không thể sống sót nếu xe nằm bờ. "Chỉ cần không đổ đầy bình hôm nay, tôi coi như mất trắng thu nhập cả tuần", anh nói.
Về phía cung ứng, các chủ trạm xăng cũng đang chịu áp lực cực hạn. Truyền thông địa phương ghi nhận một số cây xăng cạn kiệt nguồn hàng ngay từ giữa ngày, buộc những người đến muộn lâm vào cảnh mắc kẹt. Ông Md Nazmul Haque, Chủ tịch Hiệp hội các chủ trạm xăng Bangladesh, cho biết chính tình trạng phân phối nhỏ giọt đã kích hoạt tâm lý hoảng loạn, khiến người dân càng đổ xô đi mua tích trữ.
Tại trạm xăng Mirpur, dòng người mướt mát mồ hôi vẫn nhích từng chút một. Cuộc chờ đợi kéo dài không hồi kết, và niềm tin vào sự ổn định nguồn cung cũng dần cạn kiệt theo những chiếc bình xăng trống rỗng.
"Họ lên tivi thông báo là xăng còn đủ, vậy tại sao chúng tôi phải đứng chôn chân ở đây cả ngày?", một người dân bức xúc nói.