Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu “để vợ con đỡ khổ” và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không…
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Giữa biển trời Trường Sa, lời bài hát ngân nga trong nắng gió ngàn trùng như thấm vào da thịt. Để rồi ai cũng thấy bùi ngùi trong giờ chia tay những chiến sĩ "áo vằn cánh sóng" đang làm nhiệm vụ nơi đầu sóng ngọn gió.
Sau khi thăm một số đảo, đoàn công tác số 6 đến đảo Sinh Tồn khi mặt trời đứng bóng. Đảo Sinh Tồn - hòn đảo nhỏ yêu thương mà 37 năm trước đã kiên cường chiến đấu trước họng súng xâm lăng để bảo vệ chủ quyền biển đảo trong "sự kiện chủ quyền 1988".
Cuối tháng 3 mùa biển lặng nhưng gió vẫn thổi ràn rạt đến rát mặt người. Cái nắng tưởng chừng như cháy da cháy thịt. Tranh thủ lúc lãnh đạo đoàn công tác kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của đảo, đội văn nghệ xung kích nhanh chóng triển khai dàn âm thanh dã chiến. Ở đó những cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn đã chờ sẵn cho buổi giao lưu văn nghệ giữa đất liền và lính đảo xa.
Đội trưởng đội văn nghệ xung kích Nguyễn Thành Trung cầm mic hô lớn: "Cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn ơi, hôm nay chúng ta hãy hát, hãy múa hết mình, hát thật hay, múa thật say nhé. Tình cảm đất liền được chúng ta gửi trong điệu múa, bài ca. Xin mời hãy hát múa cùng chúng tôi".
Tiếng pháo tay giòn giã vang lên. Các chiến sĩ cũng đồng thanh hô vang "chào đón đất liền, chào đón đất liền". Không chịu thua, các thành viên đội văn nghệ xung kích từ đất liền ra thăm đảo cũng đáp lại tình cảm của bộ đội Trường Sa, cũng hô lớn "yêu mến Trường Sa, yêu mến Sinh Tồn".
Mở màn, nữ ca sĩ Hoài Thương cất giọng: "Từ ngọn sóng Trường Sa, em gặp anh ở đảo, biết nói sao cho vơi, vẫn bên anh nơi đảo Sinh Tồn". Bài hát Gặp anh trên đảo Sinh Tồn dẫu quá quen với cán bộ, chiến sĩ trên đảo mà sao bỗng nghe da diết thế! Những cánh tay chiến sĩ trẻ đưa cao quá đầu nhịp nhàng theo hình sóng biển, nhiều bạn hát theo.
Giọng Hoài Thương run run, cô cầm tay một chiến sĩ trẻ, nhìn sâu vào mắt, giọng hát vẫn da diết như thế: "Đảo ơi phải vì cách trở trùng khơi, phải vì máu đổ anh ơi, nên bảo thương đảo vẫn Sinh Tồn gặp anh". Khá bất ngờ, bạn chiến sĩ trẻ ấy xin nhường mic và nối tiếp bài hát: "Như cây phong ba vững vàng ngoài khơi xa, đời anh như cây phong ba vững vàng giữa đảo Trường Sa". Khoảnh khắc ấy như không còn khoảng cách, giọng hát giữa đảo và bờ như quyện vào nhau trong tiếng pháo tay của cả trăm người có mặt.
Tình cảm của đất liền với Trường Sa bao giờ cũng đong đầy. Chiến sĩ Vương Thái Quốc thay lời cho những người lính trẻ đang làm nhiệm vụ trên đảo Sinh Tồn kể mỗi lần nghe có đoàn công tác ra thăm đảo rồi có văn công biểu diễn là cả đảo có khi mấy đêm mất ngủ. "Chúng tôi không chỉ được giao lưu, được hát, được múa cùng khách từ đất liền ra thăm mà hát với văn công, được cầm tay con gái có khi niềm vui kéo dài vài tháng", Quốc cười.
Buổi giao lưu gần kết thúc, trước khi tạm biệt đảo Sinh Tồn để tiếp tục hành trình đến với nhà giàn DK1, mọi người bám vai nhau nối thành vòng tròn như chẳng muốn rời. Rồi tất cả đồng thanh hát vang "Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ, ta ca vang triền miên qua tháng ngày, lượn bay trên núi rừng biên cương tới nơi đảo xa..." trong bài hát rất đỗi quen thuộc Hát mãi khúc quân hành.
Giữa mênh mông biển trời Tổ quốc, lời hát vọng vang nơi hòn đảo xa bờ mà mỗi người đều như cảm được yêu thương thấm vào trong tim mình. Như đáp lại ân tình của những giọng hát từ đất liền ra thăm đảo, hạ sĩ Bành Văn Ni (quê Bình Thuận cũ) cầm trái bàng vuông giấu sau vai áo bước đến trước ca sĩ Hoàng Yến. Anh lính trẻ quỳ xuống rồi nói: "Xin tặng em tình yêu của người lính đảo".
Quá bất ngờ, Hoàng Yến thoáng chút bẽn lẽn, đôi má hơi ửng hồng chỉ biết nói lời cảm ơn. Rồi như quên hết ngại ngùng, hai bạn choàng tay ôm nhau như đã quen từ lâu lắm trong giây phút chia tay với nhiều ánh mắt ngỡ ngàng song đầy niềm vui cùng trao về hai bạn trẻ.
Những cái siết tay thật chặt rồi cũng phải rời ra. Tàu rời đảo. Những cánh tay vẫy mãi không thôi, cả những câu la lớn "hẹn gặp lại" tan vào gió biển. Tiếng hát cứ như chưa kịp dứt, vẫn vang lên đâu đó trong từng góc đảo dẫu tàu mỗi lúc cách đảo một xa hơn.
Giữa trùng khơi, tiếng hát đã ở lại với đảo, vẫn vang lên trong lòng người lính đảo cùng tình cảm theo con tàu trở về đất liền. Bởi tiếng hát từ đất liền mỗi lần vượt ngàn sóng gió đến với đảo không chỉ để nghe mà còn là niềm tin được gửi đi, được giữ lại nơi đầu sóng ngọn gió.
Tôi là con trai cả trong gia đình trí thức, tốt nghiệp đại học loại giỏi, khả năng giao tiếp tốt, kinh tế vững vàng. Tôi từng cưới vợ và ly hôn sau 2 năm sống chung. Hôn nhân thất bại để lại cho tôi kinh nghiệm "sống còn" về cách nhìn nhận một người phụ nữ.
Họ dường như có thể trở thành hai người khác nhau khi yêu và lúc sống chung. Bởi vậy, đừng trách tôi mang tâm lý đề phòng và cẩn trọng khi bước vào một mối quan hệ. Nói thế để thấy việc tôi tiếp cận và ngỏ lời yêu Khuyên hoàn toàn không phải kiểu hời hợt, vội vàng.
Khuyên thực sự là cô gái khiến tôi yêu thích. Em có nhiều ưu điểm: Có học thức, giỏi chuyên môn, thân thiện, nhẹ nhàng, vừa dí dỏm, vừa biết quan tâm người khác. Tôi đặc biệt trân trọng và có ý định tiến tới một mối quan hệ cam kết lâu dài với Khuyên.
Thế nhưng, vừa mới hôm qua, tôi quyết định dừng lại.
Sau khi nghe em kể chuyện về người yêu cũ, tự dưng tôi không muốn tiếp tục nữa. Khuyên có mối tình kéo dài 6 năm với một bạn học chung đại học.
Chỉ còn cách ngày cưới chừng vài tháng, cậu ta đề nghị chia tay vì lý do không hợp. Đổ vỡ đột ngột khiến Khuyên bị tổn thương tâm lý nặng nề. Suốt thời gian dài Khuyên chìm trong đau khổ, có khi còn định tự tử.
Khuyên bị trầm cảm, di chứng nặng tới mức hiện tại dù đã hồi phục hoàn toàn nhưng lâu lâu vẫn phải uống thuốc duy trì. Nghe tâm sự của em mà tôi không tin được. Bảo sao em nhẹ nhàng mà lại duyên dáng, sâu sắc như vậy. Người từng mang tổn thương thường rất trưởng thành.
Hỏi tôi có thương Khuyên không? Có. Có đồng cảm không? Có. Nhưng lấy Khuyên làm vợ thì tôi chịu. Tôi rất chia sẻ với nỗi đau Khuyên đã trải qua, nhưng nói thật, thương thì ít mà sợ và e ngại thì nhiều.
Chỉ vì một cuộc tình không thành mà phải uống thuốc trầm cảm đến giờ? Cuộc sống này còn biết bao nhiêu thử thách, liệu em chịu được tới đâu? Vì một người đàn ông không ra gì mà ra như vậy. Khuyên có nghĩ cho bố mẹ, người thân, gia đình mình không? Sau này em sẽ dạy con em thế nào? Tôi không muốn cưới một người vợ thiếu nội hàm tinh thần như thế. Càng không biết liệu có ảnh hưởng tới những đứa con sau này không?
Tôi đã có một cuộc hôn nhân sai lầm do tuổi trẻ chưa nhìn thấu, hiểu rõ. Tôi không cho phép mình đặt cược hạnh phúc vào một sai lầm khác được.
Công việc của tôi là kinh doanh, đủ trải nghiệm để hiểu con đường mình đi sẽ có lúc không thuận buồm xuôi gió. Đàn ông chúng tôi cần một người phụ nữ đủ bình yên để trở về, nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa khi sóng to, gió cả.
Tôi không mất nhiều thời gian để nghĩ lý do chia tay. Chỉ có điều khá ngạc nhiên là trái với tưởng tượng của tôi, nghe xong Khuyên không khóc, cũng không níu kéo. Tôi cứ nghĩ chắc Khuyên sẽ đau khổ lắm hoặc sẽ có phản ứng làm tôi khó xử. Nhưng không. Em hiểu chuyện tới mức đau lòng.
Tôi rất áy náy, mong em hiểu rằng tôi vẫn trân quý và tôn trọng em. Nhưng thương là một chuyện, còn chung đường dài lâu lại là chuyện khác. Thà dứt khoát sớm còn hơn dây dưa bi lụy về sau. Tôi thực sự xin lỗi em, Khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trưa 1-4, tuyển Iraq đã giành chiến thắng 2-1 trước Bolivia ở trận play-off liên lục địa tranh vé đến World Cup 2026. Kết quả này giúp đại diện châu Á chính thức trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sau 40 năm vắng bóng.
Bước vào trận đấu mang tính chất "sống còn", Iraq có lợi thế về mặt thể lực khi được vào thẳng trận đấu này, trong khi Bolivia phải trải qua trận bán kết vất vả trước Suriname.
Sự chủ động được hai đội thể hiện ngay sau tiếng còi khai cuộc. Và đại diện châu Á là những người được ăn mừng trước.
Phút thứ 10, từ một tình huống phạt góc bên cánh phải, Amir Al Ammari có đường treo bóng chuẩn xác vào vòng cấm để Ali Al Hamadi bật cao đánh đầu mở tỉ số 1-0 cho Iraq.
Sau bàn thua, trận đấu trở nên vô cùng căng thẳng với nhiều pha va chạm quyết liệt ở khu vực giữa sân.
Phút 38, may mắn đã mỉm cười với Bolivia. Cú sút xa từ ngoài vòng cấm của Ramiro Vaca đập đất khó chịu, vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo để tài năng trẻ Moises Paniagua chớp thời cơ dứt điểm gỡ hòa 1-1.
Bàn gỡ giúp Bolivia thi đấu thanh thoát hơn hẳn. Thống kê trong 45 phút đầu tiên cho thấy đại diện Nam Mỹ lấn lướt hoàn toàn khi kiểm soát bóng lên tới gần 60%, tung ra 8 pha dứt điểm (gấp đôi con số 4 của Iraq).
Bước sang hiệp 2, ban huấn luyện tuyển Iraq cho thấy khả năng ứng biến nhanh khi việc điều chỉnh nhân sự đã ngay lập tức mang lại khác biệt.
Phút 53, cầu thủ vừa được tung vào sân Marko Lawk Farji có pha thoát xuống và căng ngang cực kỳ thuận lợi từ hành lang cánh phải cho Ayman Hussein, dứt điểm 1 chạm tinh tế tung lưới Bolivia.
Một lần nữa bị đẩy vào thế rượt đuổi, Bolivia không còn cách nào khác ngoài việc dốc toàn lực tấn công.
Tuy nhiên, đại diện Nam Mỹ lại vấp phải hàng phòng ngự dày đặc của Iraq và bất lực hoàn toàn trong những phút thi đấu còn lại.
Chiến thắng lịch sử này không chỉ giúp Iraq trở lại World Cup từ năm 1986, mà còn giúp châu Á có đến 9 đại diện tham dự Vòng chung kết FIFA World Cup 2026.