Tôi kết hôn được hai năm. Chồng là người tốt, hiền lành, lo làm ăn, biết phụ giúp vợ việc nhà. Cuộc sống của chúng tôi nhìn chung hạnh phúc dù thỉnh thoảng có những bất đồng. Cưới ở tuổi ngoài 30 nên vợ chồng tôi đều mong có con luôn. Hơn thế, ông bà hai bên đều lớn tuổi, cũng mong cháu. Chúng tôi đang lý do là cố gắng thăng tiến trong sự nghiệp rồi một, hai năm nữa có con. Thực tế, tôi có điều khó nghĩ. Tôi bị bệnh buồng trứng đa nang từ lúc mới dậy thì, kinh nguyệt vốn không đều và cho đến bây giờ chồng không biết vấn đề này.
Năm tôi 25 tuổi, kinh nguyệt gần như mất hẳn. Tôi bị suy buồng trứng và những dấu hiệu của bệnh mãn kinh sớm ngày càng rõ ràng. Tôi đi khám và uống thuốc nhiều nơi, đông tây y kết hợp nhưng không tiến triển. Sau khi lấy chồng, tôi ngưng uống thuốc vì sợ anh phát hiện, hy vọng sinh hoạt vợ chồng đều đặn có thể khiến bệnh tiến triển tốt hơn. Có điều, hai năm qua, tôi hoàn toàn không thấy tín hiệu tốt.
Tôi có ích kỷ khi giấu chồng chuyện này không? Kịch bản xấu nhất là chúng tôi phải chia tay, cũng có thể anh đồng ý cùng tôi điều trị. Tuy nhiên việc điều trị căn bệnh của tôi không đơn giản, có khi phải kéo dài chưa biết đến lúc nào. Tôi sợ là gánh nặng cho chồng, sợ sự thương hại của anh. Tôi cũng rất sợ hạnh phúc sẽ mất đi. Giờ tôi phải làm sao?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết "Chồng không theo ba mẹ con tôi bỏ phố về quê". Tôi lớn lên ở Bình Phước, sinh năm 1988, đi học ở Sài Gòn, quen và lấy chồng. Lúc đó kiểu như dân núi ra phố chỉ quen mình anh ta học cùng khóa từ thời sinh viên, ra trường đi làm rồi cưới, dù nghe nói gia cảnh anh ta khó khăn, xa xôi nhưng cũng chẳng nghĩ gì. Anh là người Nam Trung Bộ.
Lý do tôi bỏ phố về quê: Sau khi sinh bé thứ hai, công việc thay đổi, áp lực, có hai bé rồi chúng tôi không dư được là bao. Mỗi năm không thể tiết kiệm được 100 triệu đồng. Thu nhập hai vợ chồng 35-37 triệu đồng mỗi tháng, trước đây ít hơn, rất khó để mua được nhà ở. Tôi biết ở thành phố, mọi điều kiện tốt hơn ở quê nhưng tôi không đủ tự tin cho con điều kiện học hành tốt. Vài năm sau hay 10 năm nữa có tuổi rồi, công ty sa thải thì tôi sẽ khó khăn.
Tôi nhìn hoàn cảnh gia đình chồng là thấy rất sợ. Mẹ chồng 60 tuổi, 10 năm nay không lao động nữa, sức khỏe yếu, chỉ ở nhà nội trợ và đưa đón lo cho hai cháu ăn học cấp hai của em trai chồng. Vợ của em ấy đã bỏ, em trai chồng lập gia đình khi 18 tuổi. Em ấy đi làm nhiều lúc còn không đủ chi phí lo cho hai con. Theo mẹ chồng tôi kể vậy. Ba chồng làm việc tự do, ở nhà nhiều hơn đi làm và ông không có chí cầu tiến, gần đây bị đổ bệnh. Có được ngôi nhà ở chủ yếu là công sức của mẹ chồng trước đây.
Tôi cảm nhận nhà chồng luôn dựa vào con, khi cần gì, việc lớn nhỏ hay đi đâu đều gọi cho chồng tôi. Anh là người con vô cùng hiếu thảo và yêu mẹ hết lòng, mẹ cần gì luôn cố gắng vì mẹ, mẹ có sức ảnh hưởng lớn nhất với anh, tôi còn cảm thấy ganh tị. Còn gia đình tôi hoàn toàn khác, thật may mắn bố mẹ tôi có điều kiện và chịu khó làm lụng, không bao giờ muốn phiền hà con cái.
Việc tôi về quê, nhiều người không ủng hộ, bảo rằng đi học bao năm giờ về làm nông. Nhưng tôi nghĩ ở thành phố mà tiền bạc eo hẹp không dư dả, đồng lương chia năm sẻ bảy thì tích cóp kiểu gì? Ngược lại chồng không phản đối nhưng để tôi làm vài năm xem sao, nếu tôi làm ổn, sau này sẽ về trên đó dù anh ta không làm nông.
Nhà ngoại lúc đó có một khoản tiền nên tôi đã mượn thêm và mua đất nông nghiệp làm cách ngoại 60 km. Mười năm sau dù tôi không còn sức khỏe để làm vườn thì tôi vẫn thuê được người làm, tôi cũng đã có đất vườn. Tôi không làm được nhưng cây vẫn lớn. Còn nếu lúc đó không làm được công ty thì không có thu nhập. Tiện thể có sẵn mảnh đất để làm nhà gần nhà ngoại nên tôi đã quyết định như thế.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là con trai út trong gia đình, trên có ba người chị gái. Bố tôi mất sớm, giờ mẹ trên 70 tuổi. Tuy bà lớn tuổi thế nhưng tôi chỉ mới 30, bố mẹ kiểu ráng kiếm đứa con trai đúng theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Đối với tôi, mẹ hơi lạc hậu và tôi cũng rất khó hiểu cách nghĩ và làm của mẹ. Tôi chưa vợ, một phần bị ám ảnh bởi gia đình và nghĩ đến cuộc sống độc thân. Tôi làm content trên web kiếm tiền, làm việc tại nhà, ít ra ngoài. Ngoại hình tôi có chút dị biệt, điều này ám ảnh tôi từ bé đến lớn nên sống cô lập. Mẹ tôi chỉ chăm chăm kiếm tiền, chẳng quan tâm gì mấy khiến tôi phát triển bé hơn so với người bình thường. Chỉ mới 30 tuổi nhưng tôi toàn mang bệnh của người già.
Trước đây tôi làm công việc chân tay nhưng sức khỏe không cho phép nên chuyển sang làm online. Công việc này khá phù hợp với tôi và cũng giúp tôi có một khoản tiết kiệm nho nhỏ. Thế nhưng mấy người hàng xóm cứ bàn tán, gán cho tôi cái mác "làm cờ bạc online", dù thực tế hoàn toàn không phải. Có lẽ vì trong xóm từng có vài người nghiện cờ bạc, bán cả đất đai, nhà cửa nên họ nhìn ai làm việc trên mạng cũng nghi ngờ. Tôi không chấp, nhưng điều khiến tôi buồn nhất là ngay cả mẹ cũng nghĩ như vậy.
Mẹ thường xuyên càm ràm, so sánh tôi với các chị gái. Bà lúc nào cũng bênh các chị vì thỉnh thoảng họ biếu bà chút tiền. Còn tôi không đưa tiền mặt cho mẹ, bởi gần như mọi chi phí trong nhà như điện, nước, ăn uống, sinh hoạt đều do lo rồi. Tôi cũng mua sắm những thứ cần thiết cho gia đình. Vậy mà trong mắt mẹ, tôi vẫn là người hoang phí. Tôi không thể sống quá tiết kiệm như mẹ. Tôi nghĩ ăn uống đầy đủ, tối bật đèn, trời nóng bật quạt là những nhu cầu rất bình thường. Thế nhưng mẹ luôn cho rằng tôi tiêu xài lãng phí.
Điều khiến tôi mệt mỏi hơn là hai người chị thứ hai và thứ ba thường xuyên tác động đến suy nghĩ của mẹ. Họ hay nói những điều khiến mẹ càng có thành kiến với tôi, dẫn đến hai mẹ con thường xuyên cãi vã. Chỉ có chị thứ tư là suy nghĩ thoáng hơn một chút. Có lúc bực quá, tôi nói mẹ cứ sang ở với các chị thì hơn. Nghe vậy, mẹ mắng tôi bất hiếu, mất dạy. Thật sự sống chung trong bầu không khí như vậy khiến tôi rất áp lực và mệt mỏi về tinh thần.
Tôi đang tính thuê một nơi khác để ở, tạm thời tránh xa môi trường này. Nhà chỉ có hai mẹ con mà lúc nào cũng căng thẳng. Cũng vì hoàn cảnh gia đình như vậy nên đến giờ tôi vẫn chưa dám nghĩ tới chuyện lập gia đình. Năm nay tôi đã 30 tuổi, cũng khao khát có một mái ấm riêng, nhưng không muốn kéo thêm một người phụ nữ vào cuộc sống đầy mâu thuẫn này. Nhiều người nghe chuyện gia đình tôi cũng e ngại.
Đôi lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện sau này sẽ cô đơn nếu không lập gia đình, rồi lại nghĩ đến áp lực phải có con trai để nối dõi, để hàng xóm khỏi bàn tán. Nhưng tôi hiểu rằng sinh con không phải để đáp ứng kỳ vọng của người khác; một đứa trẻ cũng có cuộc đời, niềm vui, nỗi buồn của riêng mình. Mẹ tôi chỉ quan tâm đến chuyện tích cóp tiền và mua vàng để dưỡng già. Trong khi đó, nhà cửa thì xuống cấp, sinh hoạt rất sơ sài. Ngày trước, lúc còn sống, bố tôi thường than rằng đồ ăn mẹ nấu không thể ăn nổi, nghĩ lại tôi chỉ thấy ngán ngẩm. Hai người chị vẫn thường khuyên mẹ phải giữ tiền để dưỡng già. Tôi nghĩ khi còn khỏe nên sống thoải mái hơn, chăm lo sức khỏe, ăn uống đầy đủ. Chẳng lẽ cứ tiết kiệm đến lúc nằm viện mới đem tiền ra tiêu?
Nhiều khi tôi có cảm giác các chị sợ sau này tôi không chăm mẹ nên cứ liên tục nói những điều khiến mẹ đề phòng tôi. Tôi cũng nghĩ, nếu các chị thương mẹ như vậy thì sao không đón mẹ về ở cùng? Thực tế mẹ từng ở với họ vài tháng rồi lại quay về. Mẹ bảo ở đó phải trông cháu, dọn dẹp nhiều nên mệt.
Điều khiến tôi chạnh lòng là lúc còn khỏe, mẹ sẵn sàng cho các chị mượn tiền mua đất, mua nhà. Chỉ cần các chị gửi chút tiền lãi hay biếu vài đồng là mẹ khen con hiếu thảo. Còn tôi, ngày trước khó khăn, cần vay ít vốn làm ăn thì mẹ không giúp. Bây giờ tôi lo gần như toàn bộ sinh hoạt trong nhà nhưng chỉ cần mua đồ ăn ngon hơn một chút cũng bị mẹ chê là phung phí.
Tôi biết nếu ra ở riêng thì hàng xóm, họ hàng sẽ lại nói tôi bỏ mẹ. Nhưng nếu tiếp tục sống chung, tôi cảm thấy tinh thần của mình ngày càng kiệt quệ. Có những lúc tôi chỉ mong mẹ sang sống với các chị để cả hai đều bớt căng thẳng. Thậm chí đã có lúc tôi tự hỏi không biết mình có thật sự được mẹ yêu thương hay không. Tôi rất bế tắc. Không biết nên tiếp tục chịu đựng, dọn ra ở riêng hay làm cách nào để mối quan hệ giữa hai mẹ con có thể tốt hơn. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, chồng tôi 40 tuổi, làm bên xây dựng cơ điện. Gia đình có hai bé đang học lớp hai và mầm non tại khu vực Long Biên, Hà Nội. Thu nhập của vợ chồng tôi tầm 60 triệu đồng một tháng. Chúng tôi đã có nhà đất trên Hà Nội trị giá 14 tỷ đồng. Chi phí cho giáo dục của hai bé học trường công và có học thêm tiếng Anh, bóng rổ dao động khoảng 8 triệu đồng. Phần lương của tôi là 30 triệu sẽ lo sinh hoạt của gia đình, lương của chồng dùng để trả góp ngân hàng mỗi tháng, cả gốc và lãi là 18 triệu đồng.
Gia đình tôi mua bảo hiểm nhân thọ chính cho hai vợ chồng, kèm y tế mở rộng cho hai bé, khoảng 33 triệu một năm. Phần thưởng và lợi nhuận đầu tư sẽ gom để trả trước ngân hàng. Hiện tại, chúng tôi có khoản vay ngân hàng 970 triệu đồng, lãi suất 8% trong ba năm từ 2025 để xây nhà và đang có 1,05 tỷ đồng đầu tư chứng khoán. Năm ngoái, hiệu suất là 18% cho danh mục dài hạn. Thị trường chứng khoán năm nay có khó khăn khi danh mục của chúng tôi đi ngang từ đầu năm. Nhà tôi dư ra một chút cũng mua tích lũy các cổ phiếu cơ bản.
Sắp tới, tôi biết các bé sẽ ăn học tốn hơn, cùng với việc bố mẹ già đi không có lương hưu. Tuổi của chúng tôi cũng cao nên hạn chế nhảy việc tìm vị trí tốt. Tôi xin tư vấn của các anh chị rằng chúng tôi có nên tiếp tục duy trì như hiện tại hay nên cơ cấu lại để trả bớt ngân hàng? Cùng với đó, nếu các anh chị có thời gian, cho tôi xin chia sẻ về việc gia tăng thu nhập thụ động cũng như phân bổ chi tiêu thế nào cho hợp lý. Tôi xin cầu thị và lắng nghe các tiền bối góp ý và chia sẻ. Tôi cảm ơn nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

