Thông tin được nêu trong báo cáo thường niên 2025 của Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam – ACV.
ACV cho biết ngoài việc giá vé tăng, các hãng bay nội địa đang ưu tiên khai thác các trục đường bay lớn như Hà Nội – Đà Nẵng – TP.HCM và các đường bay quốc tế. Đồng thời các hãng tiến hành dồn chuyến, tối ưu hệ số lấp đầy và tạm dừng các chuyến bay khung giờ đêm (0h – 5h sáng).
Một trong những thách thức dẫn đến tình trạng trên, nổi bật là khủng hoảng nhiên liệu bay Jet A1. Nguyên nhân xuất phát từ xung đột tại Trung Đông khiến nguồn cung bị đứt gãy, giá nhiên liệu liên tục tăng cao. Mức phụ thu vật lý đã đạt đỉnh 39,6 USD/thùng, tăng gấp 20 lần.
Nguồn cung Jet A1 trong nước hiện chỉ đáp ứng khoảng 20% nhu cầu, phần còn lại phụ thuộc vào nhập khẩu từ các quốc gia như Trung Quốc, Thái Lan, Hàn Quốc, trong khi các nước đang có xu hướng hạn chế xuất khẩu.
Thậm chí, một số đối tác đã thông báo trì hoãn giao hàng trong tháng 4-2026 và có khả năng áp dụng điều khoản bất khả kháng do đứt gãy chuỗi cung ứng.
Trước áp lực chi phí, nhiều hãng hàng không quốc tế đã chuyển sang chế độ “phòng thủ”. Cụ thể, United Airlines và Delta cắt giảm 5 – 10% sản lượng ghế trong quý 2 và 3-2026; Qatar Airways hủy hàng loạt chuyến bay từ tháng 3-2026…
Đồng thời các hãng cơ cấu lại mạng bay, đặc biệt các chuyến bay Á – Âu phải bay vòng, kéo dài thêm 2-3 giờ, làm mức tiêu hao nhiên liệu tăng 15 – 20%.
Ngoài ra, các hãng cũng áp dụng phụ thu nhiên liệu linh hoạt theo tuần, dao động từ 20 – 200 USD/vé tùy chặng, như Air India hay Qantas.
ACV cho biết tại Việt Nam, các hãng hàng không cũng điều chỉnh chiến lược khai thác theo hướng tương tự. Ngoài việc ưu tiên các đường bay trục chính và quốc tế, các hãng giảm tần suất hoặc tạm dừng một số đường bay địa phương.
“Việc dồn chuyến và tối ưu hệ số lấp đầy khiến số lượt cất, hạ cánh tại các sân bay thuộc ACV giảm đáng kể” – ACV nêu trong báo cáo.
Theo thống kê của ACV, giá vé nội địa tăng trung bình 15 – 20%, chủ yếu do các hãng đóng các dải vé giá rẻ. Điều này kéo theo sự sụt giảm nhu cầu đi lại, đặc biệt ở phân khúc du lịch nghỉ dưỡng.
Bên cạnh khủng hoảng năng lượng, ACV nhận định ngành hàng không còn đối mặt với nhiều rủi ro khác như biến động tỉ giá, lãi suất và bối cảnh kinh tế quốc tế khó lường, ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả khai thác.
Ngoài ra, các yêu cầu về phát triển bền vững và chuyển đổi xanh, như giảm phát thải và sử dụng nhiên liệu hàng không bền vững (SAF), cũng đặt ra áp lực chi phí đầu tư lớn và buộc các hãng phải thay đổi mô hình vận hành.
Trong năm 2026, ACV dự kiến triển khai các chính sách kích cầu, thu hút hãng bay, đặc biệt trong giai đoạn đầu khai thác Cảng hàng không quốc tế Long Thành. Đồng thời đẩy mạnh phát triển dịch vụ phi hàng không tại các cảng trọng điểm như Long Thành, T3 Tân Sơn Nhất và T2 Nội Bài nhằm gia tăng doanh thu và biên lợi nhuận.
ACV cũng hướng tới đa dạng hóa mô hình kinh doanh, áp dụng hình thức nhượng quyền, phát triển dịch vụ cao cấp phục vụ hành khách quốc tế và nhóm khách có khả năng chi trả cao.
Song song đó là việc phối hợp với cơ quan quản lý để rà soát, cập nhật quy hoạch các cảng hàng không theo hướng đồng bộ, hiện đại và linh hoạt.
Về tài chính, doanh nghiệp sẽ cân đối nguồn vốn tự có, đồng thời xây dựng các phương án huy động vốn như vay thương mại hoặc hợp tác đầu tư với các đối tác trong nước để triển khai các dự án dịch vụ.
Năm 2025, ACV đạt doanh thu hơn 25.530 tỉ đồng và lợi nhuận trước thuế 13.472 tỉ đồng, tăng lần lượt 12% và 6% so với năm trước.
Tổng lượng hành khách qua các cảng hàng không đạt 120,3 triệu lượt, tăng 9,4%, trong đó khách quốc tế tăng 14% lên 47,1 triệu lượt.
Đối với dự án Cảng hàng không quốc tế Long Thành, ACV đặt mục tiêu hoàn thành xây dựng trong quý 3 và đưa vào khai thác thương mại từ quý 4-2026. Doanh nghiệp cũng đã ký hợp đồng tư vấn với liên danh Incheon Airport nhằm hỗ trợ hoàn thiện kế hoạch vận hành thử nghiệm và chuyển giao khai thác.
Theo dự thảo Nghị định hướng dẫn Luật Thuế thu nhập cá nhân, người nộp thuế được giảm trừ chi phí y tế và giáo dục, đào tạo cho bản thân và người phụ thuộc. Mức giảm trừ đề xuất tối đa 23 triệu đồng mỗi năm với chi phí y tế và 24 triệu đồng với giáo dục, đào tạo.
Tuy nhiên, Bản tổng hợp, tiếp thu, giải trình ý kiến góp ý dự thảo cho biết, nhiều đơn vị cho rằng việc quy định một con số cố định có thể nhanh chóng lạc hậu trước biến động của giá cả và chi phí sinh hoạt.
Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam đề xuất xây dựng cơ chế điều chỉnh tự động dựa trên các chỉ tiêu như chỉ số giá tiêu dùng (CPI), mức chi tiêu bình quân hoặc các chỉ số kinh tế vĩ mô khác.
Tương tự, một số địa phương như Huế, Đồng Nai cùng doanh nghiệp tư vấn thuế Deloitte cũng đề nghị không ấn định mức giảm trừ cố định trong nhiều năm. Chẳng hạn, UBND TP Huế cho rằng mức giảm trừ nên được tính theo một tỷ lệ tham chiếu với chỉ số như lương cơ sở hoặc giảm trừ gia cảnh, để bảo đảm phù hợp với biến động giá cả theo thời gian.
UBND Đồng Nai đề nghị có cơ chế điều chỉnh định kỳ theo biến động giá cả và mức sống của người dân. Việc này nhằm bảo đảm tính thực chất của chính sách, tăng khả năng hỗ trợ người nộp thuế, phù hợp với xu hướng quốc tế.
Góp ý cụ thể hơn, Deloitte cho rằng việc ấn định một mức cố định trong Nghị định, trong khi các yếu tố kinh tế - xã hội tác động đến chi phí y tế và giáo dục - đào tạo luôn biến động theo thời gian, có thể làm hạn chế tính linh hoạt của chính sách.
"Thực tế, cơ chế điều chỉnh các mức cố định trong Nghị định thường không theo kịp diễn biến thị trường, dẫn đến nguy cơ không phản ánh sát thực tế khi điều kiện kinh tế - xã hội thay đổi", hãng tư vấn thuế nêu.
Theo số liệu Điều tra mức sống cư dân, chi tiêu bình quân cho y tế năm 2024 của mỗi người là 3,5 triệu đồng một năm, nội trú 10,2 triệu, giáo dục - đào tạo 9,6 triệu. Bộ Tài chính tính toán hiện mức chi tiêu của một người phụ thuộc và chính bản thân người nộp thuế khoảng 20 triệu đồng mỗi năm cho y tế và 21 triệu đồng cho giáo dục - đào tạo.
Bộ Tài chính cho biết mức giảm trừ y tế tối đa được tính toán gấp 2,3 lần và giáo dục - đào tạo gấp 2,5 lần mức chi tiêu bình quân cho giáo dục - đào tạo của cá nhân trong năm 2024. Theo đó, người nộp thuế có thu nhập trên 28,63 triệu đồng một tháng mới phải nộp thuế với mức thuế suất bắt đầu từ 5%. Quy định này giúp giảm nghĩa vụ thuế cho tất cả người nộp thuế có chi phí y tế, giáo dục - đào tạo. Đồng thời, những người nộp thuế ở các bậc thấp sẽ được giảm với tỷ lệ cao hơn.
Thực tế, đa số ý kiến đồng tình với phương án này của Bộ Tài chính. Nhóm ủng hộ gồm Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, VCCI, Canon Việt Nam cùng nhiều địa phương như Sơn La, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Ninh, Bắc Ninh, Đà Nẵng, Lâm Đồng, Cà Mau, Lai Châu và Điện Biên.
Các đơn vị cho rằng chi phí khám chữa bệnh, học tập và đào tạo đã tăng đáng kể trong những năm gần đây. Việc nâng mức giảm trừ sẽ phản ánh sát hơn chi phí thực tế của người dân, góp phần giảm gánh nặng thuế và khuyến khích sử dụng hóa đơn điện tử.
Tuy nhiên, có ý kiến đề nghị các mức áp dụng cụ thể cao hơn hoặc thay đổi cách tính phù hợp.
Hiệp hội Thương mại Mỹ tại Việt Nam (AmCham) cho rằng dự thảo đang có sự khác biệt giữa các khoản chi do doanh nghiệp và cá nhân tự chi trả. Theo dự thảo, các khoản chi chăm sóc sức khỏe, điều trị bệnh hiểm nghèo hoặc đào tạo do người sử dụng lao động chi trả cho người lao động được miễn thuế thu nhập cá nhân và không bị khống chế về giá trị hay tần suất chi trả. Trong khi đó, chi phí y tế, giáo dục - đào tạo do chính người nộp thuế hoặc người phụ thuộc chi trả lại chỉ được giảm trừ trong phạm vi nhất định.
Do đó, AmCham đề nghị bỏ quy định về mức giảm trừ tối đa hoặc nâng trần giảm trừ với các khoản chi y tế, giáo dục - đào tạo do người lao động tự chi trả, đặc biệt trong những trường hợp phát sinh chi phí lớn như điều trị bệnh hiểm nghèo.
Liên quan đến chi phí y tế, Hiệp hội Các nhà sản xuất ôtô Việt Nam (VAMA) đề nghị không áp dụng mức trần với người mắc bệnh hiểm nghèo để thể hiện sự chia sẻ của Nhà nước với hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Theo đề xuất này, người nộp thuế được giảm trừ theo chi phí thực tế sau khi đã trừ phần được bảo hiểm y tế chi trả.
VAMA cũng kiến nghị tăng mức giảm trừ giáo dục theo từng cấp học, với mức cao hơn với bậc phổ thông (30-40 triệu đồng) và đại học (50 triệu đồng) để phản ánh chi phí thực tế của các hộ gia đình. Theo Hiệp hội này, học phí đại học hiện theo cơ chế tự chủ rất cao, do đó mức 21 triệu đồng không còn phản ánh đúng thực tế.
Một số ý kiến cũng đặt vấn đề về tính công bằng của mức giảm trừ đang được đề xuất. UBND TP Hải Phòng cho rằng nếu quy định một mức giảm trừ cố định cho chi phí y tế và giáo dục thì người có một người phụ thuộc và người có nhiều người phụ thuộc đều được hưởng mức giảm như nhau.
Cùng quan điểm, Canon Việt Nam đề xuất xây dựng cơ chế giảm trừ theo từng người phụ thuộc thay vì áp dụng mức trần chung cho cả hộ gia đình. Họ cũng cho rằng việc áp dụng mức giảm trừ chi phí y tế, giáo dục cào bằng giữa khu vực đô thị và nông thôn chưa đảm bảo tính thực tế.
Song Bộ Tài chính tiếp tục bảo lưu quan điểm. Theo cơ quan này, mức giảm trừ đề xuất đã được tính toán trong tổng thể chính sách và bảo đảm cân đối giữa mục tiêu hỗ trợ người nộp thuế với khả năng của ngân sách nhà nước.
Theo báo cáo thị trường quý 1-2026 vừa được Công ty Dịch vụ bất động sản Cushman & Wakefield công bố, tổng nguồn cung mặt bằng cho thị trường bán lẻ tại Hà Nội đã đạt khoảng 1,43 triệu m², sau khi thị trường đón thêm hơn 51.000m² mới chỉ trong ba tháng đầu năm.
Động lực tăng trưởng chủ yếu đến từ các trung tâm thương mại khu vực rìa trung tâm và các khối đế bán lẻ tại phía tây Hà Nội. Trung tâm thương mại tiếp tục chiếm ưu thế với khoảng 85% tổng nguồn cung toàn thị trường.
Đáng chú ý, nguồn cung mới không còn tập trung chủ yếu ở lõi trung tâm, mà đang dịch chuyển mạnh ra các khu vực ngoài trung tâm, nơi quỹ đất lớn hơn và tốc độ đô thị hóa nhanh hơn.
Xu hướng này phản ánh sự thay đổi trong hành vi tiêu dùng, khi người dân ngày càng ưu tiên các mô hình mua sắm tích hợp ăn uống, giải trí và trải nghiệm cộng đồng.
Bà Hoàng Nguyệt Minh, Tổng giám đốc Cushman & Wakefield Việt Nam, nhận định các dự án có định vị rõ ràng, sở hữu tệp cư dân ổn định và chiến lược quản lý chủ động sẽ có lợi thế lớn trong giai đoạn cạnh tranh mới.
Dù nguồn cung tăng mạnh, tỉ lệ lấp đầy trung bình của thị trường bán lẻ Hà Nội trong quý 1 vẫn đạt 86,5%, chỉ giảm nhẹ 0,6 điểm phần trăm so với quý trước.
Theo đơn vị nghiên cứu, nguyên nhân chủ yếu đến từ việc một số dự án mới chưa vận hành hoàn toàn do khách thuê còn trong giai đoạn hoàn thiện nội thất. Nhu cầu thuê tiếp tục được dẫn dắt bởi nhóm ngành F&B và giải trí.
Thị trường cũng ghi nhận thêm nhiều cửa hàng flagship mới của các thương hiệu như Phúc Long và Skechers.
Trong bối cảnh thương mại điện tử tiếp tục mở rộng ảnh hưởng, nhiều chủ đầu tư đang chuyển hướng sang mô hình "destination retail" - biến trung tâm thương mại thành điểm đến trải nghiệm thay vì chỉ mua sắm đơn thuần.
Các không gian cộng đồng, khu vui chơi, tổ hợp ẩm thực và hoạt động tương tác đang trở thành yếu tố quan trọng để kéo dài thời gian lưu lại của khách hàng.
Giá thuê tầng trệt trung bình tại Hà Nội trong quý 1-2026 đạt khoảng 51,4 USD/m²/tháng, tăng hơn 9% so với quý trước và tăng hơn 10% so với cùng kỳ năm ngoái. Mức tăng này chủ yếu đến từ các dự án mới tại khu vực rìa trung tâm với mặt bằng giá chào thuê cao hơn thị trường hiện hữu.
Trong khi đó các vị trí trung tâm vẫn duy trì sức hút nhờ lợi thế thương hiệu, lưu lượng khách ổn định và khả năng nhận diện cao. Những dự án được vận hành tốt tiếp tục giữ giá thuê tích cực, bất chấp áp lực cạnh tranh ngày càng lớn.
Theo Cushman & Wakefield, từ nay đến năm 2028, Hà Nội dự kiến có thêm khoảng 314.000m² mặt bằng bán lẻ mới gia nhập thị trường, phần lớn nằm ở khu vực phía tây và ngoại thành.
Việc nguồn cung tăng nhanh có thể khiến thời gian lấp đầy kéo dài hơn và buộc chủ đầu tư phải linh hoạt hơn về chính sách cho thuê. Tuy nhiên các dự án có lợi thế dân cư đông đúc và định vị rõ ràng vẫn được kỳ vọng duy trì hiệu suất tốt hơn mặt bằng chung.
Theo thống kê của phóng viên báo Dân trí, trong tháng 4, có hơn 30 ngân hàng thương mại đồng loạt giảm lãi suất huy động. Hầu hết ngân hàng đều điều chỉnh mức giảm từ 0,5 điểm phần trăm đến 1 điểm phần trăm. Các ngân hàng giảm lãi suất sau cuộc họp với Thống đốc Ngân hàng Nhà nước về việc giảm lãi suất hỗ trợ người dân, doanh nghiệp.
Sang tháng 5, số ngân hàng điều chỉnh giảm lãi suất thưa dần, gồm Sacombank, MBV, MB, Saigonbank, ACB, LPBank.
Hiện tại, lãi suất trên thị trường đã dần hạ nhiệt. Số ngân hàng chạy chương trình cộng lãi suất giảm đáng kể so với tháng trước, mức ưu đãi cũng thấp hơn khoảng 0,5 điểm phần trăm. Dù vậy, một số nhà băng vẫn có ưu đãi 7-8%/năm cho khách gửi tiết kiệm kỳ hạn từ 6-12 tháng trở lên tại quầy, với điều kiện số tiền từ vài chục hoặc vài trăm triệu đồng.
Chỉ còn một số ngân hàng công khai niêm yết lãi suất huy động trực tuyến từ 7%/năm trở lên trên website, nhưng mức này chỉ được áp dụng cho tiền gửi kỳ hạn dài sau 12 tháng (ngoại trừ MBV niêm yết từ kỳ hạn 6 tháng).
Đến thời điểm hiện tại, các ngân hàng duy trì niêm yết mức lãi suất tiền gửi trực tuyến từ 7%/năm cho một hoặc một vài kỳ hạn gồm: VIB, Saigonbank, Sacombank, Bac A Bank, PGBank, OCB, MBV, LPBank, MB và MSB. Tuy nhiên, phần lớn mức lãi suất từ 7%/năm đi kèm điều kiện về kỳ hạn dài, số dư lớn hoặc chương trình ưu đãi riêng.
Gửi tiền ngân hàng nào nhận lãi cao nhất?
Ở kỳ hạn 1 tháng, lãi suất huy động trực tuyến được các ngân hàng niêm yết trong khoảng 1,6-4,75%/năm. Mức cao nhất 4,75%/năm thuộc về nhóm Big 4 (Agribank, BIDV, VietinBank, Vietcombank) cùng một số ngân hàng thương mại cổ phần như BaoVietBank, BVBank, MSB, OCB... Phần lớn các ngân hàng thương mại cổ phần duy trì lãi suất kỳ hạn ngắn trong khoảng 4,2-4,75%/năm.
Đối với kỳ hạn 3 tháng, mặt bằng lãi suất dao động từ 1,9% đến 7%/năm. MBV dẫn đầu thị trường với mức 7%/năm, cao hơn đáng kể so với phần còn lại. Nhóm ngân hàng có lãi suất từ 4,75%/năm gồm Agribank, BIDV, VietinBank, Vietcombank, BaoVietBank, BVBank, MSB, Nam A Bank, NCB, OCB, PGBank và Saigonbank.
Tại kỳ hạn 6 tháng, chênh lệch lãi suất giữa các ngân hàng được nới rộng hơn. MBV là ngân hàng duy nhất niêm yết mức 7%/năm. Nhóm lãi suất cao tiếp theo gồm LPBank, PGBank với 6,9%/năm; Bac A Bank đạt 6,85%/năm; BVBank là 6,7%/năm. Trong nhóm ngân hàng quốc doanh, Agribank, VietinBank và Vietcombank cùng niêm yết 6,6%/năm, cao hơn BIDV ở mức 5,8%/năm.
Ở kỳ hạn 9 tháng, mặt bằng lãi suất dao động từ 5,8%/năm đến 7%/năm. MBV tiếp tục đứng đầu với mức 7%/năm. LPBank và PGBank cùng niêm yết 6,9%/năm, trong khi Bac A Bank đạt 6,85%/năm. Nhóm ngân hàng quốc doanh gồm Agribank, VietinBank và Vietcombank duy trì mức 6,6%/năm, còn BIDV ở mức 5,8%/năm.
Tại kỳ hạn 12 tháng - kỳ hạn được nhiều người gửi tiền lựa chọn - lãi suất huy động trực tuyến trải rộng từ 5,9%/năm đến 7%/năm. Mức cao nhất thuộc về LPBank, MBV, PGBank và VIB với cùng mức 7%/năm. Bac A Bank và OCB theo sau với 6,9%/năm. Nhóm ngân hàng quốc doanh gồm Agribank, VietinBank và Vietcombank cùng niêm yết 6,8%/năm, BIDV ở mức 5,9%/năm.
Đối với kỳ hạn dài 18 tháng, LPBank là ngân hàng niêm yết mức cao nhất thị trường với 7,1%/năm. MBV duy trì mức 7%/năm, trong khi Nam A Bank đạt 6,9%/năm. Agribank, VietinBank, Vietcombank, OCB và PGBank cùng niêm yết từ 6,8%/năm.