Việc không có con khiến tôi thấy mình may mắn. Tôi không thích có con nhưng lại thích có cháu. Tuy vậy, tôi luôn tôn trọng mọi quyết định, lựa chọn của chị dâu: chị không muốn sinh con cũng được, sinh một bé cũng được hay hai bé, ba bé đều được, sinh con trai hay con gái gì cũng được hết. Nói chung là tôi tôn trọng mọi lựa chọn trong việc sinh con của chị ấy.
Ở tuổi U45, tôi không thích có con bởi việc có con sẽ khiến tôi bị ràng buộc về mặc cảm xúc và tôi không thích điều này. Tôi thích cuộc sống tự do, thích gì làm nấy nhưng phải thượng tôn pháp luật. Lựa chọn sống tự do nhưng vi phạm pháp luật như cặp bồ với đàn ông đang có vợ chính là hành vi được xem là vô cùng ngu ngốc. Tôi yêu tự do, vì thế không sợ cô đơn và cũng chẳng có nhu cầu nuôi chó mèo, bởi một khi đã chọn nuôi chó mèo, cuộc sống tự do vốn đã không còn rồi.
Việc ai đó thích có con là sở thích cá nhân, việc ai đó không thích có con cũng là sở thích cá nhân, chúng ta nên tôn trọng sở thích của nhau. Tuy vậy, một khi đã chọn sinh con, hãy chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Đừng sinh con ra để rồi sau đó vu vạ rằng vì con nên mẹ phải chịu đựng hôn nhân địa ngục. Đừng đóng vai nạn nhân khi chính bạn đã lựa chọn sinh con. Vậy nên trước khi sinh con, hãy hỏi bản thân một chút, rằng mình sinh con vì điều gì? Vì mình thích mình muốn, vì chồng thích hay vì xã hội ai ai cũng sinh con nên mình cũng phải sinh con cho giống thiên hạ.
Sinh con mà không phải do mình thích, mình muốn chính là vô trách nhiệm với bản thân và với con trẻ; còn sinh con là do mình thích, mình muốn thì hà cớ gì lại đổ thừa vì con nên mẹ không thể ly hôn với người chồng vũ phu, cờ bạc, trăng hoa? Rồi luôn ca bài ca hi sinh vì con, rằng mẹ chọn hôn nhân địa ngục, tất cả là vì sự xuất hiện của con trong đời.
Tôi lấy chồng hơn 3 năm. Trong mắt tôi, anh là người chồng tốt, yêu thương vợ con. Trước khi đến với tôi, anh có mối tình gần chục năm, đó cũng là tình đầu. Hồi đó do công việc của cả hai xa quá nên họ chia tay nhưng tình cảm vẫn còn, ngoài ra thi thoảng họ vẫn hẹn nhau đi khách sạn. Đến khi anh quen tôi, mọi chuyện với người cũ mới chấm dứt hoàn toàn. Tôi biết anh không còn tình cảm gì với chị ấy từ khi xác định quen tôi nhưng không chấp nhận được việc họ vẫn hẹn nhau đi khách sạn khi đã chia tay.
Tôi hay suy nghĩ đến chuyện cũ của chồng, rồi nghĩ dù gì cũng là chuyện đã qua, không nên để tâm mãi, chỉ khổ mình. Thế nhưng, hôm rồi tôi phát hiện tin nhắn người cũ gửi cho anh, rủ đi chơi qua đêm cùng vài người bạn học cũ, kèm những câu tình tứ với anh. Tôi biết nếu họ đi chơi cùng nhau như vậy, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Chồng tôi từ chối dứt khoát về chuyến đi đó.
Thế nhưng, sau đó tôi tò mò họ từng chát những gì, nên âm thầm xem lại tin nhắn, biết hóa ra sau khi cưới tôi vài tháng, chị đã rủ anh đi khách sạn để "làm lễ chia tay chính thức", anh đồng ý. Tôi đau khổ và cảm thấy coi thường chồng vô cùng. Tôi cần lời khuyên sáng suốt của các bạn để biết mình cần làm gì, chân thành cảm ơn.
Gần ba năm độc thân sau mối tình cũ, tôi quyết định mở lòng với anh. Anh hơn tôi hai tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng, biết quan tâm và luôn tỏ ra là người đàn ông chín chắn. Anh bảo từng trải nên chỉ muốn tìm một mối quan hệ nghiêm túc để tính chuyện lâu dài. Chính sự điềm đạm ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Thời gian đầu yêu nhau, anh không bao giờ đòi hỏi điều gì trực tiếp. Nhưng mỗi lần đi ngang cửa hàng quần áo, anh lại nói: "Chiếc áo này đẹp quá, tiếc là anh chưa nỡ mua". Thấy vậy, tôi mua tặng. Rồi đến giày, nước hoa, balô, đồng hồ... Anh đều khéo léo gợi ý bằng những câu nói nửa đùa nửa thật. Mỗi lần nhận quà, anh cảm ơn rất ngọt ngào, thể hiện sự hạnh phúc rằng đồ người yêu tặng là vô giá, người khác sẽ ghen tị khi thấy anh được người yêu quan tâm. Và đôi lần anh cũng đưa tôi đi mua sắm hoặc mua tặng những thứ đồ nhỏ xinh.
Dần dần, tôi nhận ra hầu như mọi dịp đặc biệt đều là tôi chuẩn bị. Sinh nhật anh, lễ, Tết hay khi anh đạt thành tích gì trong công việc, anh đều nhắc khéo rằng "có quà kỷ niệm chắc sẽ vui và ý nghĩ hơn". Trong khi đó, những lần sinh nhật tôi hay kỷ niệm yêu nhau, anh chỉ tặng một bó hoa nhỏ hoặc dẫn tôi đi ăn rồi nói anh không tinh tế lắm, sợ chọn quà không khéo nên chỉ tìm cách thể hiện bằng tình cảm. Vì yêu nên tôi thấy rất hạnh phúc, cảm thấy anh chân thành.
Đỉnh điểm là trước sinh nhật năm nay, anh liên tục nhắc đến mẫu điện thoại mới ra mắt. Anh bảo điện thoại cũ chậm, làm việc bất tiện rồi cười nói nửa đùa nửa thật: "Nếu người yêu tặng thì hạnh phúc biết mấy, mỗi lần dùng lại nhớ là người yêu tặng mình". Thậm chí anh còn gửi cho tôi đường link sản phẩm và nói đúng màu mình thích. Lúc đó tôi mới giật mình nhìn lại, từ khi yêu nhau đến nay, giá trị những món quà tôi dành cho anh đã lên tới vài chục triệu đồng.
Tôi không tiếc tiền vì người mình yêu nhưng buồn là cảm giác anh xem việc tôi tặng quà như điều bình thường, còn tình cảm của tôi dường như được đo bằng giá trị món quà. Tôi từ chối mua chiếc điện thoại ấy thì anh tỏ ra giận lẫy. Liệu có phải tôi đang bị lợi dụng không hay là tôi tính toán quá? Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi là tác giả bài viết: "Chồng tôi gần 40 tuổi nhưng ăn gì, mặc gì vẫn do mẹ quyết định". Trước nay tôi luôn muốn giữ một gia đình trọn vẹn cho con, nhưng không phải mình cứ muốn là được. Tôi có công việc ổn định với mức thu nhập khá, đủ lo cuộc sống hai mẹ con. Về ngoại hình, mọi người đều nhận xét tôi trẻ hơn tuổi nhiều và khá dễ nhìn. Tôi dắt con ra ngoài sống đã được 4 năm, năm nay con 11 tuổi. Tháng trước, chồng ra nhà tôi nói em họ sắp kết hôn, bảo tôi phải về. Tôi có nói đợt đó phải đi công tác, nếu về sớm sẽ đi dự. Chỉ có vậy mà anh ta nói tôi coi thường nhà chồng, rồi lao vào đánh tôi.
Trước nay, các công việc nhà chồng, tôi đều tham gia lo chu toàn, trong khi công việc bên ngoại anh không để tâm. Mẹ chồng cũng không muốn con trai sang nhà vợ. Bốn năm trước, em trai tôi kết hôn. Mẹ chồng tôi dẫn anh sang ăn cỗ đúng hai tiếng xong là về ngay, như khách chứ không giống kiểu người nhà.
Sau khi đánh tôi, tôi nói thẳng với chồng là ly hôn, không thể sống tiếp cuộc sống như này nữa. Anh ta nói không ký đơn, bao giờ con trưởng thành mới chấp nhận ly hôn. Thật sự tôi rất mệt mỏi và không muốn tiếp tục cuộc sống như này nữa.