Cơ duyên của anh Dương Bá Hưng với màu áo xanh tình nguyện của chương trình Tiếp sức mùa thi không bắt đầu từ vai trò một người hỗ trợ, mà từ chính trải nghiệm của một sĩ tử “lều chõng” đi thi.
Ngược dòng thời gian về kỳ thi đại học, cao đẳng năm 2013, chàng trai trẻ Dương Bá Hưng cùng cha từ quê lên Hà Nội ứng thí. Giữa không khí lo lắng và bỡ ngỡ nơi bến xe Giáp Bát, hình ảnh những anh chị sinh viên tình nguyện trong màu áo xanh đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng anh.
Dù lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa công việc họ làm, nhưng anh đã vô cùng cảm phục trước sự nhiệt tình, trách nhiệm khi thấy các anh chị không quản ngại nắng hè oi ả để phân luồng giao thông, hỗ trợ tại các quầy nước miễn phí và giúp đỡ các thí sinh. Hình ảnh đẹp đẽ và đầy cảm hứng đó đã gieo vào lòng anh một hạt mầm thiện nguyện.
Ngay sau khi đỗ vào Viện đại học Mở Hà Nội, anh đã không ngần ngại tìm hiểu và đăng ký tham gia đội tình nguyện của trường. Từ một người được giúp đỡ, anh đã chính thức trở thành người trao đi sự hỗ trợ, khoác lên mình màu áo xanh mà anh từng ngưỡng mộ.
Mùa thi năm 2014, với tư cách là sinh viên năm hai, anh lần đầu tiên tham gia chương trình. Chính cuộc gặp gỡ tình cờ và đầy ý nghĩa tại bến xe năm xưa đã mở ra hành trình hơn 1 thập kỷ cống hiến, biến ký ức về những “thiên thần áo xanh” trở thành một phần quan trọng và không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Nhớ lại những ngày đầu khoác lên mình chiếc áo xanh, anh Hưng bồi hồi kể về mùa Tiếp sức mùa thi năm 2014. Đó là những ngày mà cả đội thức dậy từ 5 giờ sáng, vượt quãng đường 15 – 17 km từ nội thành đến tận điểm thi ở Tây Mỗ.
Dù phải đi từ tờ mờ sáng và đối mặt với nhiều vất vả, nhưng không khí trong đội lúc nào cũng hừng hực khí thế. Các tình nguyện viên chia nhau mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với địa phương và nhà trường để hỗ trợ vòng ngoài cho kỳ thi.
Một trong những kỷ niệm khiến anh Hưng nhớ mãi là khoảnh khắc giao lưu cùng các bậc phụ huynh. Đứng đợi con trước cổng trường thi, tâm lý chung của các cha mẹ là sự lo âu, bồn chồn, nét mặt ai nấy đều căng thẳng.
Thế nhưng, bằng sự chân thành và sức trẻ, các tình nguyện viên đã đến trò chuyện, mời nước và động viên. Từ những người xa lạ ngồi lặng lẽ ở một góc, các bậc phụ huynh đã hòa mình vào không khí của tuổi trẻ, cùng vỗ tay, cùng hát vang những bài ca sinh viên với đội tình nguyện.
Những lời khen ngợi, động viên từ các cô chú phụ huynh chính là món quà tinh thần vô giá, giúp anh Hưng nhận ra công việc mình đang làm thực sự có ý nghĩa và mang lại giá trị nhân văn to lớn cho cộng đồng.
Thông thường, với nhiều người, công tác tình nguyện thường khép lại khi họ rời ghế nhà trường, bắt đầu guồng quay của công việc và cuộc sống mưu sinh. Thế nhưng, với anh Dương Bá Hưng, ngọn lửa đam mê chưa bao giờ tắt.
Sau khi tốt nghiệp, anh không chọn cách dừng lại mà quyết định tiếp tục gắn bó với phong trào thanh niên của thành phố. Anh tham gia và hiện đang đảm nhiệm vai trò Phó chủ nhiệm thường trực Câu lạc bộ Tình nguyện viên thủ đô.
Từ năm 2015 đến nay, khi kỳ thi chuyển đổi hình thức sang thi tốt nghiệp THPT quốc gia tại các địa phương, công tác Tiếp sức mùa thi cũng có nhiều thay đổi. Không còn tập trung giải tỏa áp lực ở các bến xe lớn, đội hình của anh Hưng chuyển hướng sang hỗ trợ trực tiếp tại các điểm thi.
Với vai trò ban chủ nhiệm, anh Hưng cùng các cộng sự không ngừng đổi mới các hoạt động để hỗ trợ thiết thực nhất cho thí sinh. Các đội hình được tổ chức bài bản hơn: từ phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự, đến việc thành lập các đội “xe ôm miễn phí” sẵn sàng đưa đón những thí sinh gặp sự cố, quên giấy tờ hay đi lạc đường.
Bên cạnh đó là những gian hàng cung cấp nước uống, đồ dùng học tập, quạt mát và cả những món quà handmade nhỏ xinh kèm lời chúc may mắn để cổ vũ tinh thần cho các sĩ tử.
“Có những em học sinh đi thi trong tâm trạng rất lo lắng, phụ huynh cũng bối rối không biết xử lý tình huống ra sao khi quên đồ. Những lúc ấy, sự có mặt và hỗ trợ kịp thời của tình nguyện viên giúp họ giải tỏa tâm lý rất nhiều. Nhìn thấy các em bước ra khỏi phòng thi với nụ cười rạng rỡ, chạy òa về phía tình nguyện viên để khoe làm được bài, kể những câu chuyện trong phòng thi…, cảm giác ấy thực sự rất hạnh phúc”, anh Hưng chia sẻ.
12 năm – 12 mùa thi đi qua, thứ mà anh Dương Bá Hưng nhận lại được không phải là vật chất, mà là sự trưởng thành của bản thân và một mạng lưới những người bạn chung chí hướng. Anh tự hào vì qua mỗi mùa thi lại thấy được sự lan tỏa mạnh mẽ của tinh thần thiện nguyện.
Điều khiến anh Hưng tâm đắc nhất là tính “kế thừa” của chương trình. Rất nhiều bạn học sinh từng là sĩ tử được các anh chị tình nguyện viên giúp đỡ, động viên trong những ngày thi căng thẳng, để rồi vài năm sau, lại khoác lên mình màu áo xanh, đứng tại vị trí đó để tiếp sức cho thế hệ đàn em. Vòng tuần hoàn của sự tử tế ấy cứ thế được tiếp nối, tạo nên một giá trị bền vững cho xã hội.
Chị Hoàng Thị Mai (35 tuổi, ngụ Đà Lạt) từng theo học ngành điện tử viễn thông tại Trường ĐH Đà Lạt và tốt nghiệp vào năm 2014. Chị kể trong thời gian chờ xin việc đã làm thêm tại một cửa hàng hoa đất sét vì yêu thích đồ handmade.
"Ban đầu làm thử để trải nghiệm cho biết, nhưng dần thấy mê quá nên tôi làm tiếp. Gắn bó tại cửa hàng được 3 năm, sau đó thì làm riêng tại nhà. Hiện tại, tôi đã theo bộ môn làm hoa đất này được hơn 10 năm", chị Mai chia sẻ.
Tuy nhiên, hành trình theo đuổi công việc này không hề dễ dàng. Chị Mai kể thời gian đầu gặp không ít áp lực khi làm trái ngành học, thu nhập lại không cao. Điều đó khiến chị từng ngại ngùng khi bạn bè hoặc người khác hỏi về công việc. "Nhưng vì đam mê nên tôi cố gắng theo đuổi", chị nói.
Sau khi quyết định làm riêng, chị Mai cảm thấy thoải mái hơn khi được tự do sáng tạo và chủ động về kinh tế. Trải qua nhiều năm gắn bó, chị đã làm được nhiều loại hoa từ đất sét như: ly, cát tường, sen, mẫu đơn, cẩm tú cầu, cúc, hồng, lay ơn, thủy tiên…
Theo chị Mai, không có loại hoa nào là dễ hay khó hơn, bởi để làm ra được "cái hồn" của hoa thì loại nào cũng đòi hỏi sự tỉ mỉ và công phu. Với chị, đây không chỉ là đam mê mà còn là công việc mang lại thu nhập chính, vì vậy chị ưu tiên làm theo yêu cầu của khách hàng, đồng thời dành thời gian nghiên cứu thêm những loại hoa mới mình yêu thích.
Để hoàn thiện một sản phẩm, chị Mai cho biết thời gian không cố định vì phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó có cả tâm trạng. "Có những ngày tâm trạng tốt thì làm rất năng suất, nhưng cũng có ngày không có cảm hứng thì gần như không làm được gì", chị chia sẻ.
Theo chị Mai, quy trình làm hoa đất sét gồm nhiều công đoạn: cán đất, dùng khuôn cắt tạo hình, ép gân để tạo đường nét giống hoa thật, sau đó tạo dáng, tô màu, ráp bông và lên cành. Ngoài ra còn nhiều công đoạn nhỏ khác đòi hỏi sự tỉ mỉ.
"Với mỗi loại hoa mới, tôi phải thu thập tài liệu, tìm hiểu cấu trúc, hình dáng, màu sắc để mô phỏng sao cho chính xác nhất. Mỗi loài hoa lại có kỹ thuật riêng, buộc người làm phải quan sát và điều chỉnh phù hợp", chị cho biết.
Theo chị Mai, để tạo nên một bông hoa "có hồn", hai yếu tố quan trọng nhất là hình dáng và màu sắc. "Cánh hoa phải mềm mại, tự nhiên, không bị rập khuôn, trong khi màu sắc cần được phối trộn tinh tế để giống hoa thật. Hoa sau khi hoàn thiện còn được phủ lớp sơn bảo vệ giúp bền màu, hạn chế bám bụi và dễ vệ sinh. Nếu bảo quản tốt, hoa có thể giữ được màu sắc từ 5–7 năm", chị cho biết.
Những sản phẩm của chị sau khi đăng tải lên mạng xã hội đã nhận được nhiều lời khen và sự yêu thích, có nhiều người không tin đó là hoa thật. "Tôi rất vui vì công sức được công nhận, đồng thời cũng nhận được góp ý để hoàn thiện hơn", chị nói.
Từ đam mê ban đầu, chị Mai dần kết hợp kinh doanh, nhận đặt hàng và quảng bá sản phẩm. Mỗi cành hoa đất sét có giá từ 350.000 – 700.000 đồng. Sau nhiều năm theo nghề, chị cho biết thu nhập hiện tại khá ổn định, dù không quá cao so với nhiều ngành khác nhưng đổi lại là sự chủ động về thời gian và thoải mái trong công việc.
Là khách hàng từng đặt mua hoa mẫu đơn hồng của chị Mai, chị Nguyễn Mai Hằng (39 tuổi, ngụ Hải Phòng, trước đây là Hải Dương), chia sẻ đã rất bất ngờ khi nhận sản phẩm. "Ban đầu nhìn hoa của Mai làm qua mạng xã hội tôi rất thích, không nghĩ là hoa giả. Khi nhận tận tay còn ngỡ ngàng hơn vì hoa y như thật, mềm mịn và có độ rủ rất đẹp, chưng lên bình thì sinh động hơn cả hoa thật vì mình có thể tạo được dáng đứng cho hoa theo ý thích. Nếu không nhìn kỹ phần cành và gân lá thì khó ai biết đây là hoa đất sét", chị Hằng chia sẻ.
Những câu chuyện thời hoa lửa - Ký ức sống mãi không chỉ là một tập hợp ký ức chiến tranh. Đây là cuốn sách của lòng trung thành với Đảng, của khát vọng độc lập dân tộc, của đức hy sinh vô điều kiện, của những con người bình dị đã làm nên dáng hình đất nước. Mỗi bài viết là một lát cắt chân thật mà tuổi trẻ VN xem Tổ quốc là điều thiêng liêng hơn cả sự sống.
Cuốn sách được thực hiện từ các bài viết đăng tải trên Báo Thanh Niên, trân trọng dành tặng các đại biểu tham dự Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, nhiệm kỳ 2026 - 2031. Đây không chỉ là món quà tinh thần, mà còn là lời nhắn gửi giữa các thế hệ: tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình là nhờ có biết bao người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Đọc những câu chuyện trong cuốn sách này, chúng ta sẽ hiểu vì sao một người chiến sĩ bị kết án tử hình vẫn có thể cất lên "khúc ca tự do", giữ vững niềm tin son sắt với cách mạng. Ta sẽ lặng người trước những chiến sĩ mở đường Trường Sơn năm xưa - dấu tích của bom đạn và lao động khắc nghiệt nhưng cũng là chứng tích bất tử của lòng yêu nước.
Có những con người bước ra khỏi chiến tranh mà mảnh đạn vẫn còn nằm trong cơ thể, như trong "Dấu đạn còn trong người lính già". Có những người phụ nữ cả đời chỉ sống cho lý tưởng, như "Nữ anh hùng 2 lần dựng đền thờ Bác Hồ", hay "Thiếu nữ thép của tuyến lửa" - những biểu tượng đẹp đẽ của phụ nữ VN trong chiến tranh. Họ không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng một niềm tin mãnh liệt rằng dân tộc nhất định sẽ giành được tự do.
Nhiều câu chuyện trong sách khiến người đọc xúc động bởi sự hy sinh quá lớn của thế hệ đi trước. Đó là "Người có 2 lần truy điệu", là "81 ngày đưa đò trên dòng sông máu", là "Lời thề sắt đá giữa bão đạn", hay "Đi hết một lời thề". Những con người ấy đã sống đúng với lời hứa của mình với Đảng, với đồng đội và với nhân dân - kể cả khi phải đánh đổi bằng tính mạng.
Chiến tranh khốc liệt nhưng không thể dập tắt tình yêu và vẻ đẹp con người. "Chuyện tình phía sau cuộc chiến", "Chuyện tình đẹp từ trong bom đạn", "Đám cưới của hạ sĩ quan", "Câu hát chèo nên duyên" hay "Cuốn nhật ký tình yêu chưa từng công bố" cho thấy giữa lằn ranh sinh tử, con người vẫn giữ được những cảm xúc đẹp nhất. Chính tình yêu ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ bước tiếp qua mưa bom bão đạn.
Đặc biệt, hình ảnh những người mẹ trong phần "Những người mẹ bất diệt" là những trang viết lay động sâu xa nhất. "Mẹ vẫn đợi con về", "Tiếng gọi mẹ sau 37 năm", hay "Mẹ giữ hộ một mùa xuân"… là những câu chuyện khiến người đọc hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của người lính mà còn lấy đi tuổi xuân của những người mẹ VN. Có những người mẹ chờ con suốt cả cuộc đời. Có những mái nhà mãi mãi khuyết đi một bóng người. Nhưng trong đau thương ấy vẫn sáng lên phẩm chất cao quý của người mẹ VN: chịu đựng, bao dung và bất khuất.
Điều đáng quý nhất của cuốn sách không nằm ở việc kể lại chiến tranh, mà ở chỗ khơi dậy trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay. Phần "Người trẻ đền ơn đáp nghĩa bằng trái tim trách nhiệm" cho thấy truyền thống uống nước nhớ nguồn vẫn đang được tiếp nối mạnh mẽ. Những câu chuyện như "Bữa cơm tri ân", "Mỗi ngọn nến thắp lên…", "Ngọn lửa tri ân trong tim người trẻ", hay "Phục dựng ký ức, nối dài tri ân" chứng minh rằng lịch sử không nằm yên trong quá khứ. Lịch sử đang sống trong hành động của thế hệ trẻ hôm nay.
Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII diễn ra trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với nhiều cơ hội lớn nhưng cũng không ít thử thách. Đất nước hôm nay không còn tiếng bom rơi, nhưng vẫn cần những con người biết sống có lý tưởng, biết dấn thân, biết phụng sự cộng đồng và giữ vững khát vọng cống hiến.
Thế hệ trẻ hôm nay có thể không phải đối diện với chiến hào, nhưng đang đứng trước những "mặt trận" mới: chuyển đổi số, đổi mới sáng tạo, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng, phát triển kinh tế xanh, xây dựng văn hóa, giữ gìn bản sắc dân tộc và nâng tầm vị thế VN trong thời đại toàn cầu hóa. Mỗi đại biểu dự Đại hội Đoàn lần này chính là những người mang theo khát vọng ấy.
Cuốn sách này cần được đọc bằng lòng biết ơn, bằng sự suy ngẫm và bằng tinh thần hành động. Những con người trong Những câu chuyện thời hoa lửa - Ký ức sống mãi đã trao cho chúng ta một di sản lớn nhất: niềm tin rằng tuổi trẻ VN ở bất kỳ thời đại nào cũng có thể làm nên những điều phi thường khi biết sống vì Tổ quốc và nhân dân.
Mỗi câu chuyện trong sách là một ngọn lửa. Có ngọn lửa của lòng yêu nước. Có ngọn lửa của đức hy sinh. Có ngọn lửa của niềm tin son sắt với Đảng. Và cũng có ngọn lửa của trách nhiệm mà thế hệ hôm nay cần tiếp tục giữ gìn, bồi đắp.
Xin được cúi đầu tri ân những người đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi xuân của mình.
Xin được trân trọng những người mẹ, người lính, những thanh niên xung phong, những chiến sĩ biệt động, quân báo, dân công hỏa tuyến… đã làm nên dáng hình Tổ quốc VN.
Và xin được gửi gắm tới các đại biểu Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII một niềm tin: nếu thế hệ cha anh từng làm nên kỳ tích trong khói lửa chiến tranh, thì tuổi trẻ VN hôm nay cũng hoàn toàn có thể viết tiếp những kỳ tích mới trong hành trình dựng xây đất nước hùng cường, văn minh và giàu mạnh.
Để ngọn lửa của một thời hoa lửa sẽ mãi không bao giờ tắt.
Theo báo cáo mới nhất từ iPOS.vn và Nestlé Professional, mức chi cho bữa sáng bên ngoài của người Việt đang dịch chuyển rõ rệt lên các ngưỡng cao hơn so với năm 2024. Đáng chú ý, nhóm chi từ 21.000 đồng - 40.000 đồng ghi nhận mức tăng mạnh. Tại TP.HCM, xu hướng bữa ăn của người trẻ ở bên ngoài cao do đặc thù công việc và nhịp sống.
Đoàn Phú Thành (27 tuổi, diễn viên tự do), sống tại khu phố 7A, P.Long Bình, TP.Biên Hòa, Đồng Nai, mỗi ngày đều di chuyển lên TP.HCM từ sớm. Lịch trình dày khiến việc nấu ăn buổi sáng của Thành gần như không khả thi.
"Ăn ngoài vừa tiết kiệm thời gian, vừa đỡ phải dọn dẹp. Với mình, dưới 50.000 đồng cho một bữa sáng là hợp lý trong mặt bằng giá hiện tại, miễn là ăn ngon và đủ chất", Thành nói. Với anh, bữa sáng không chỉ là ăn cho no mà là để có năng lượng cho cả ngày làm việc kéo dài.
Không chỉ riêng Thành, nhiều người trẻ đang dần xem việc ăn ngoài là thói quen khó thay đổi. Anh Đào Minh Long (26 tuổi), ngụ ở đường Nguyễn Thượng Hiền, P.Bình Lợi Trung, TP.HCM, mỗi ngày di chuyển đến nơi làm việc khoảng 42 km bằng xe trung chuyển của công ty. Với quỹ thời gian buổi sáng hạn hẹp, Long chọn các món nhanh, rẻ như bánh mì, xôi với giá 15.000 đồng – 20.000 đồng. "Chủ yếu là nhanh với tiện, chứ để ngồi ăn sáng lâu thì không có thời gian", Long chia sẻ.
Ở nhóm sinh viên, câu chuyện chi tiêu cho bữa sáng còn mang tính "cân đo đong đếm" rõ rệt hơn. Phan Thái Thúy An, sinh viên Trường đại học Công nghiệp TP.HCM, cho biết mỗi bữa sáng của An với khoảng 20.000 đồng – 25.000 đồng, chủ yếu mua trước cổng trường.
"Nếu hôm nào muốn ăn món giá cao hơn mức bình thường, em sẽ cắt bữa trưa hoặc tối để dành tiền ăn bữa đó. Kiểu bớt cảm giác tội lỗi khi chi tiêu lố", An nói. Việc "bù trừ" giữa các bữa ăn đang trở thành một cách quen thuộc để nhiều bạn trẻ kiểm soát chi tiêu.
Không phải ai cũng chọn ăn ngoài thường xuyên. Anh Võ Nguyễn Trường Giang (30 tuổi, kỹ sư xây dựng), ở P.An Phú Đông, TP.HCM, ưu tiên tự nấu ăn để đảm bảo sức khỏe. "Mình dậy sớm nấu ăn sáng và chuẩn bị luôn bữa trưa mang theo. Vừa kiểm soát được thực phẩm, vừa tiết kiệm lại có thời gian ăn cùng gia đình", anh Giang nói.
Tuy nhiên, trong những ngày bận rộn, anh vẫn chọn các bữa ăn nhanh và tiện lợi như bánh mì khoảng 20.000 đồng hoặc cơm phần 30.000 đồng – mức giá được xem là phổ biến hiện nay.
Ở góc nhìn người đã đi làm lâu năm, chị Lê Quỳnh Hương (32 tuổi, sống tại chung cư Phú Đông Sky Garden, số 24 An Bình, P.Dĩ An, TP.HCM), cho rằng chi tiêu ăn uống giờ đây cần tính toán kỹ hơn. Mỗi bữa sáng của chị dao động từ 50.000 – 60.000 đồng cho cả phần ăn lẫn cà phê. Nếu chi nhiều vào buổi sáng, chị sẽ chủ động giảm các bữa còn lại. "Có hôm ăn sáng hơn 40.000 đồng thì trưa chị không ăn nữa, kiểu bù qua sớt lại. Với mức lương văn phòng so với chi phí hiện tại, nếu không cân đối thì rất dễ hụt", chị Hương chia sẻ.
Từ những câu chuyện trên, có thể thấy bữa ăn của người trẻ chi nhiều hơn cho bữa sáng không đơn thuần là thay đổi khẩu vị hay nâng cấp chất lượng sống. Tuy nhiên, dưới góc nhìn dinh dưỡng, việc chi nhiều hơn chưa chắc đồng nghĩa với ăn tốt hơn. Thạc sĩ – bác sĩ Hồ Ngọc Lợi, giảng viên Đại học Y Dược TP.HCM, nhận định xu hướng này phản ánh cả việc giá tăng lẫn nhu cầu tiện lợi, chứ không thể hiểu đơn giản là chất lượng dinh dưỡng đã tốt hơn.
Theo bác sĩ Lợi, nhiều người trẻ vẫn ưu tiên các món nhanh, rẻ, no như xôi, bánh mì. Nếu bữa sáng chủ yếu là tinh bột tinh chế, kèm thịt chế biến, nhiều chất béo nhưng ít rau và trái cây, bữa ăn dễ rơi vào tình trạng thừa năng lượng nhưng thiếu vi chất cần thiết. Vì vậy, dù chi tiêu tăng, chất lượng dinh dưỡng chưa chắc được cải thiện tương ứng.
Bác sĩ - CK1 Trần Thị Minh Nguyệt, Viện trưởng Viện Nghiên cứu dinh dưỡng TP.HCM khuyến nghị trên website của viện này rằng bữa sáng nên cung cấp khoảng 1/4 – 1/3 năng lượng trong ngày, đồng thời đảm bảo đủ các nhóm thực phẩm cơ bản. Do vậy, việc bỏ bữa hoặc ăn qua loa nếu kéo dài có thể ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí làm tăng nguy cơ các bệnh tim mạch và rối loạn chuyển hóa.
Trong bối cảnh chi tiêu phải tính toán kỹ, các chuyên gia cho rằng người trẻ không nhất thiết phải ăn sáng "đắt tiền", mà quan trọng là ăn đúng và đủ.
Bác sĩ Lợi gợi ý, một bữa sáng hợp lý nên có tối thiểu các nhóm: tinh bột, đạm, chất béo, rau hoặc trái cây. Với mức chi vừa phải, người trẻ vẫn có thể chọn những phương án đơn giản như bánh mì trứng thêm rau, bún hoặc phở ít nhưng nhiều rau, hoặc kết hợp thêm sữa chua và trái cây. "Đừng chỉ ăn mỗi tinh bột cho no bụng. Chỉ cần thêm một nguồn đạm và một phần rau hoặc trái cây là chất lượng bữa ăn đã khác hẳn", bác sĩ nói.