Nhịp sống ngày càng vội vã nhưng lòng người có vẻ như đang chạy nhanh hơn những bước chân trở về nhà.
Tôi trở lại quê vào một chiều dịp lễ, khi mặt trời chỉ còn treo một vệt mỏng trên mái ngói. Mẹ đang cặm cụi rửa mớ rau bên cái chum nước quen thuộc. Nghe tiếng tôi gọi, mẹ ngẩng lên, nụ cười nở rất chậm, như sợ nếu cười nhanh quá sẽ làm khoảng cách bao năm bỗng trở nên rõ rệt.
Mẹ đặt rổ rau xuống, đi về phía tôi bằng những bước nhỏ chậm rãi, nhưng vòng tay thì mở rộng từ lúc còn cách tôi cả mấy mét.
“Về là được rồi” – mẹ nói, giọng run nhẹ như hơi lạnh thấm vào da.
Tôi ôm lấy mẹ, nhận ra mẹ gầy đi quá nhiều. Mùi áo mẹ vẫn vậy. Một thứ mùi phảng phất của nắng phơi ngoài hiên, của mồ hôi đã quen với gió đồng, của những đêm mẹ thức làm việc.
Mùi ấy, tôi đi xa bao nhiêu lâu cũng không thể tìm lại ở bất kỳ căn phòng ấm máy điều hòa nào.
Mọi thứ ngăn nắp đến quen thuộc. Tôi cởi áo khoác, chụp nhanh vài tấm ảnh định đăng mạng xã hội.
Nhưng tôi sững lại một chút. Thời công nghệ số đúng là tiện, nhưng cũng dễ làm người ta quên những chậm rãi thân thuộc. Khi mọi thứ chỉ còn là nội dung để đăng tải, những kỷ niệm đôi khi hóa thành đường truyền nhanh, sáng, nhưng không để lại hơi ấm.
Tối đó, cơm canh còn chưa dọn xong, điện thoại tôi đã liên tục đổ chuông. Tin nhắn công việc, tin từ bạn bè. Mẹ im lặng, chỉ ngồi xới cơm, cẩn thận gắp vào chén cho tôi những miếng ngon nhất.
“Con cứ làm việc đi” mẹ nói. Nhưng tôi thấy ánh mắt mẹ trôi về phía cửa sổ. Ánh mắt ấy buồn một cách hiền lành, như chấp nhận cả sự xa cách lẫn mong chờ.
Khi tôi vừa trả lời xong tin cuối thì mẹ đã dọn bữa xong từ lâu. Tôi vội xin lỗi. Mẹ chỉ đặt bàn tay gầy lên vai tôi: “Không sao đâu con. Thời nay ai cũng bận. Miễn là con còn nhớ đường về”.
Tin nhắn đến bằng những âm thanh điện tử. Điện thoại tôi lại sáng. Tôi định trả lời tin nhắn thì mẹ gọi í ới: “Ra sân ngồi với mẹ chút”.
Bên hiên, trời tối và thấp, bóng đêm như sắp rơi xuống mái nhà hàng xóm. Mẹ kéo tôi ngồi cạnh, đôi tay nắm lấy bàn tay tôi, lạnh nhưng vững chãi.
“Ngày xưa lúc con còn bé, cứ tối đến là cứ bám lấy mẹ, đòi bế hoài,” mẹ kể, giọng chìm vào gió. “Giờ lớn rồi, mẹ biết con có nhiều thứ phải lo. Nhưng mẹ vẫn thích có con ngồi bên cạnh”.
Tôi nhìn sang, thấy trong mắt mẹ loang loáng nước. Tôi lại trở về ký ức những ngày tôi còn nhõng nhẽo bên mẹ.
Hình như mẹ chẳng cần những lời chúc dài dòng, chẳng cần những món quà đắt giá, chẳng cần tấm hình lung linh để khoe với ai. Mẹ chỉ cần tôi ngồi cạnh, để mẹ biết mình vẫn còn giữ được một phần quan trọng nhất của cuộc đời.
Tôi bỏ điện thoại vào túi, tắt âm, rồi gối đầu lên vai mẹ như ngày còn bé. Mẹ cười, đôi vai khẽ run lên vì xúc động.
Tiếng thông báo tin nhắn vẫn rung từ túi áo, nhưng tôi không mở nữa. Điều duy nhất tôi muốn giữ lại, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ.
Làm sao mọi thứ có thể thay được cảm giác được truyền từ lòng bàn tay mẹ, ấm, run, và đầy tình thương?
Buổi chiều, tôi phụ mẹ thắp nhang lên bàn thờ. Mẹ đứng cạnh, miệng khấn rất chậm. Giọng mẹ run theo từng hạt bụi hương rơi xuống. Tôi biết mẹ đang xin cho con cái bình an, xin cho căn nhà này còn chỗ để chứa tiếng cười của tôi dù mai kia tôi lại đi làm xa mấy trăm cây số.
Tôi đặt tay lên vai mẹ. Mẹ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng sáng rỡ.
“Lễ này con ở lại thêm với mẹ mấy ngày nhé?” mẹ hỏi.
Tôi gật đầu không cần nghĩ. Có những điều không thể dời sang dịp khác, cũng không thể chờ lúc rảnh rỗi. Tình thương của mẹ không chờ thông báo đến mới mở ra. Nó ở đó, lặng lẽ, như ngọn đèn dầu mẹ thắp mỗi cuối năm, không sáng chói, nhưng đủ để soi một đoạn đời người.
Trong căn nhà nhỏ của mẹ, hơi ấm không đến từ sóng Wi-Fi, mà đến từ bàn tay nắm rất chặt, từ nồi nước mùi già ủ lửa qua đêm, từ câu “về là được rồi” mà mẹ nói bằng cả một đời thương nhớ.
Giữa muôn vàn âm thanh điện tử, giữa những ánh sáng màn hình cứ nhấp nháy không ngừng, tôi hiểu ra một điều, rằng thế giới có thể đổi thay. Nhưng mẹ thì chỉ có một mong muốn duy nhất là được ôm lấy con mình, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nghỉ lễ.
Và đó là điều mà không một kết nối công nghệ nào có thể thay thế.
Ngày 12/5/2008, trận động đất 8.0 độ Richter khiến bệnh viện phụ sản tại thành phố Thập Phương, tỉnh Tứ Xuyên hư hại nặng. Hơn 30 sản phụ và thai phụ rơi vào cảnh không nơi cư trú. Nhận được lời nhờ cậy từ giám đốc bệnh viện, sư Tố Toàn, trụ trì chùa La Hán, quyết định mở cổng chùa làm nơi lánh nạn.
Sư thầy sinh năm 1967, quê ở Thành Đô, tốt nghiệp Đại học Điện tử Tây An, từng là công chức trước khi xuất gia. Thời điểm thảm họa xảy ra, ông quay về chùa hỗ trợ người dân.
Ông triệu tập 40 tăng sĩ cùng 30 cư sĩ trong chùa, nói: "Thấy chết không cứu là điều kiêng kỵ lớn nhất của người xuất gia, các quy tắc khác lúc này không còn quan trọng".
Bà Gui Fengchun, Giám đốc Bệnh viện Bảo vệ Sức khỏe Phụ nữ và Trẻ em Thập Phương, kể lại lúc tòa nhà bệnh viện có nguy cơ sụp đổ. Dù biết việc đưa phụ nữ vào sinh nở - mang theo máu huyết - là điều đại kỵ làm ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của không gian thờ cúng, sư Tố Toàn vẫn lập tức cho 18 sản phụ cùng hơn 20 thai phụ vào tá túc.
Để đảm bảo sức khỏe cho các bà mẹ, sư Tố Toàn tiếp tục phá vỡ giới luật cấm ăn mặn và sát sinh của Phật giáo, cho phép người nhà sản phụ nấu thịt ngay trong khuôn viên chùa. Mùi thức ăn mặn ban đầu khiến nhiều nhà sư rất khó chịu, buồn nôn do ăn chay trường, nhưng vị trụ trì vẫn giữ nguyên quy định mới.
Trong đêm mưa, nhà sư huy động tăng ni dựng lều bạt, khiêng giường cho sản phụ. Khi khu vực mất điện, các bác sĩ dùng đèn pin chiếu sáng, ghép ba chiếc ghế thiền làm bàn mổ.
Sáng 13/5/2008, em bé đầu tiên chào đời. Để tránh mưa cho trẻ sơ sinh, sư Tố Toàn tự tay dời lều đang che tượng Phật sang cho các sản phụ. Khi có người can ngăn, ông nói: "Cứu người sống quan trọng hơn chăm lo tượng đất".
Sự việc thu hút nhiều diễn viên nổi tiếng như Ngô Kinh, Châu Tấn đến hỗ trợ sữa bột. Các nhà sư tạm gác việc tụng kinh, trở thành "vú em" chăm sóc trẻ sơ sinh. Trong thời gian này, 108 em bé lần lượt chào đời tại chùa. Bé thứ 108 ra đời đúng ngày cuối cùng trước khi các bệnh nhân chuyển đi, tạo thành một con số mang ý nghĩa viên mãn trong văn hóa Phật giáo.
Ba năm sau thảm họa, cha mẹ của 108 đứa trẻ cùng nhau làm một món quà tri ân. Họ cắt mỗi người một mảnh khăn trải giường của con mình lúc mới sinh, khâu thành chiếc áo cà sa bách nạp tặng sư Tố Toàn.
Hiện nay, 108 đứa trẻ được truyền thông và người dân địa phương gọi là những "Em bé La Hán". Vào các dịp kỷ niệm 10 năm và 15 năm sau trận động đất, nhiều gia đình đã đưa các em trở lại thăm ngôi chùa.
Trong số 108 em, từng có những bé sinh ra với dị tật bẩm sinh do tác động ngoại cảnh hoặc thiếu thốn y tế. Tuy nhiên, nhờ sự lan tỏa từ câu chuyện ở chùa La Hán, các quỹ từ thiện đã tài trợ toàn bộ chi phí phẫu thuật ngay những năm đầu đời. Hiện tại, các em đều đã bình phục và có cuộc sống bình thường.
Vị trí dựng lều bạt làm phòng hộ sinh trong khuôn viên chùa La Hán năm xưa nay được cải tạo thành một hồ phóng sinh. Cạnh đó nhà chùa dựng một tấm bia đá khắc tên đầy đủ của 108 "em bé La Hán" để lưu giữ câu chuyện lịch sử này.
Dù sư Tố Toàn cho biết sự đền đáp lớn nhất là thấy các em trưởng thành và biết giúp đỡ người khác, nhiều "em bé La Hán" vẫn nhận vị trụ trì làm cha nuôi và thường xuyên về chùa làm tình nguyện viên trong các kỳ nghỉ.
Cuối tháng 3 vừa qua, đoạn video thu hút trên mạng xã hội chia sẻ nội dung về phong cách sống xa xỉ ở Dubai thuộc Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, nhận được hàng chục nghìn lượt tương tác.
Video nhanh chóng thu hút sự chú ý khi ghi lại hình ảnh một người phụ nữ khoác trên mình trang phục như áo giáp, được tạo thành bởi những mảnh kim loại vàng óng ánh phủ từ đầu tới chân.
Điều khiến cộng đồng đặc biệt quan tâm đó là "khối lượng vàng" lớn xuất hiện trong video. Trang phục gồm vương miện, giáp ngực, đai lưng và các chi tiết bọc ngón tay, tạo cảm giác như được chế tác hoàn toàn từ vàng nguyên khối.
Tuy nhiên, nhiều người bày tỏ hoài nghi về đoạn video này. Một số ý kiến cho rằng nếu thực sự là vàng thật, trọng lượng của bộ trang phục sẽ lớn đến mức người mặc khó có thể di chuyển.
Sau đó, nhân vật chính trong video được xác định là Oleve Love - nhà sáng tạo nội dung người Indonesia. Người này cũng lên tiếng xác nhận về nguồn gốc của video.
Hình ảnh phía sau hậu trường của đoạn video do cô gái người Indonesia đăng tải cho thấy bộ trang phục không chỉ gồm những tấm kim loại màu vàng, còn có những "miếng vàng" dạng thẻ còn nguyên trong bao bì.
Trên thực tế, những đám cưới ở khu vực Trung Đông vốn gắn liền với hình ảnh của vàng. Món kim loại quý này là một trong những vật phẩm không thể thiếu trong văn hóa cưới hỏi của người dân địa phương.
Sức hút của vàng đến từ thực tế rằng, Dubai từ lâu được mệnh danh là "thành phố vàng".
Trong nhiều nền văn hóa Trung Đông và Nam Á, vàng không chỉ là trang sức mà còn là biểu tượng của sự giàu có, địa vị và an toàn tài chính. Đây cũng là phần quan trọng trong sính lễ (mahr) mà chú rể dành cho cô dâu.
Tại các khu chợ nổi tiếng như Deira Gold Souk, các cô dâu tương lai thường lựa chọn những bộ trang sức cầu kỳ, có thể nặng tới vài cân vàng.
Câu chuyện về ông Hứa 51 tuổi, Trung Quốc, người từng được hàng xóm xem là hình mẫu sống khỏe đã khiến nhiều người bàng hoàng khi ông bất ngờ tử vong vì biến cố tim mạch ngay trong lúc chạy bộ buổi sáng.
Theo thông tin từ gia đình và người dân địa phương, ông Hứa duy trì thói quen chạy khoảng 6km mỗi ngày, thường bắt đầu từ trước 5 giờ sáng. Nhiều năm liền, ông gần như không bỏ buổi tập nào, bất kể thời tiết hay thể trạng. Với ông, chạy bộ không chỉ là rèn luyện sức khỏe mà còn là cách giữ gìn sự dẻo dai ở tuổi ngoài 50.
Sáng ngày xảy ra sự việc, ông cảm thấy hơi mệt nhưng vẫn ra ngoài sớm hơn thường lệ. Trong quá trình chạy, ông không khởi động kỹ và giữ tốc độ như thường ngày. Khi hoàn thành khoảng 5km, ông bắt đầu có dấu hiệu tức ngực, khó thở nhưng cho rằng chỉ do thiếu ngủ nên vẫn cố tiếp tục.
Ngay sau khi về gần đến nhà, ông bất ngờ ngã quỵ. Dù được đưa đi cấp cứu khẩn cấp, ông không qua khỏi. Kết quả xác định nguyên nhân là biến cố tim mạch cấp tính xảy ra trong lúc vận động.
Từ trường hợp này, các chuyên gia tim mạch cảnh báo rằng việc tập thể dục thường xuyên là tốt cho sức khỏe, nhưng không phải lúc nào cũng an toàn nếu tập sai cách, đặc biệt ở người trung niên.
Ở độ tuổi ngoài 50, hệ mạch máu đã giảm độ đàn hồi, trong khi các mảng xơ vữa có thể hình thành âm thầm. Khi vận động quá sức hoặc không đúng cách, nguy cơ nhồi máu cơ tim và rối loạn nhịp tim có thể tăng cao đột ngột.
Dưới đây là 5 sai lầm phổ biến khi chạy bộ có thể gây nguy hiểm:
Buổi sáng là thời điểm cơ thể dễ xảy ra biến động tim mạch. Nếu chạy khi chưa ăn gì, cơ thể thiếu năng lượng, tim dễ bị quá tải.
Không khởi động khiến tim chưa kịp thích nghi. Dừng đột ngột có thể gây tụt huyết áp, chóng mặt hoặc ngất xỉu.
Tức ngực, khó thở, chóng mặt là những dấu hiệu cảnh báo nguy hiểm nhưng thường bị bỏ qua khi đang tập luyện.
Việc liên tục ép cơ thể theo tốc độ cao có thể gây quá tải cho tim, đặc biệt ở người trung niên.
Ô nhiễm không khí, nắng nóng hoặc lạnh sâu đều làm tăng áp lực lên tim và hệ hô hấp, làm tăng nguy cơ biến cố.
Bác sĩ khuyến cáo người trên 50 tuổi nên duy trì vận động ở mức vừa phải, khởi động đầy đủ, theo dõi nhịp tim và tránh tập luyện khi cơ thể không khỏe hoặc điều kiện môi trường không phù hợp.
Trường hợp của ông Hứa được xem là lời cảnh tỉnh rằng ngay cả thói quen tốt cũng có thể trở thành nguy cơ nếu thực hiện sai cách.
Tập thể dục thường xuyên mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe thể chất và tinh thần như cải thiện tim mạch, kiểm soát cân nặng, ổn định đường huyết, nâng cao chất lượng giấc ngủ và cải thiện tâm trạng. Tuy nhiên, thời điểm tập luyện trong ngày không quan trọng bằng việc duy trì đều đặn.
Theo các chuyên gia không có "khung giờ vàng" cố định cho tất cả mọi người. Thời điểm tốt nhất để tập thể dục là thời điểm phù hợp với lịch sinh hoạt, thể trạng và giúp bạn duy trì đều đặn lâu dài. Quan trọng nhất không phải tập khi nào, mà là có duy trì vận động mỗi ngày hay không.