Tôi thật sự thấy buồn khi đọc những bình luận dưới bài viết: “Tôi lỡ có bầu với chồng người ta”. Có những bình luận được rất nhiều người đồng tình, nhưng lại là khuyên người phụ nữ ấy bỏ thai. Họ nói rằng: “Vì tương lai của đứa trẻ, nếu không thể lo chu toàn thì bỏ sớm cũng là một giải pháp”. Tôi hiểu, mỗi người đều có cách nhìn riêng, thế nhưng trong lòng tôi vẫn trăn trở một câu hỏi: “Nếu ngay từ đầu đứa trẻ còn chưa có cơ hội được sống thì “tương lai hạnh phúc” đó sẽ bắt đầu từ đâu. Đứa trẻ ấy không có quyền lựa chọn mình sẽ đến với thế giới này trong hoàn cảnh như thế nào.
Thật ra, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ quyết định đó lại chính là một sinh linh chưa kịp cất tiếng nói. Tôi nghĩ, đằng sau những lựa chọn khó khăn như vậy thường là rất nhiều nỗi sợ: sợ ánh nhìn của người khác, sợ hành trình làm mẹ một mình sẽ quá vất vả, sợ tương lai trở nên chông chênh hơn. Những nỗi sợ đó là hoàn toàn có thật, cũng rất dễ hiểu. Thế nhưng có một điều khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: Giá như mình có thể đối diện với những nỗi sợ đó sớm hơn, trước khi một sinh linh bắt đầu hiện diện.
Tôi là một người cha, có đứa con 6 tuổi và vợ đang mang thai bé thứ hai. Những khoảnh khắc cảm nhận con đạp, con cựa mình… thật sự rất đặc biệt. Nó là một dạng hạnh phúc mà chỉ khi trải qua rồi, mình mới hiểu hết được. Vì vậy, nếu được nói một điều với bạn, người đang đứng trước lựa chọn rất khó khăn này, đó là: Khi trong bạn vẫn còn một chút phân vân, hãy cho mình thêm thời gian để suy nghĩ thật kỹ. Nếu có thể, hãy cố gắng giữ lại con.
Tôi không nói điều đó là dễ. Có thể bạn sẽ phải đi qua một quãng đường không hề đơn giản, có thể sẽ có áp lực, có mệt mỏi, có những lúc cảm thấy rất cô đơn. Trước khi đưa ra quyết định, có lẽ bạn nên chuẩn bị sẵn tâm thế để đối diện với những nỗi sợ và khó khăn có thể xảy ra. Khi mình nhìn thẳng vào nó và chuẩn bị từ trước, mọi thứ sẽ bớt bất ngờ hơn, mình cũng có thể vững vàng hơn khi thật sự phải bước qua. Rồi sẽ có một ngày, khi bạn được nhìn thấy con, ôm con vào lòng, sẽ hiểu vì sao có những người, dù khó khăn đến đâu, vẫn chọn giữ lại.
Cuộc sống không dừng lại sau một sai lầm, bạn vẫn có thể bắt đầu lại, có thể gặp một người đủ bao dung để đồng hành cùng bạn và con. Con đường đó có thể không dễ dàng nhưng không có nghĩa là không thể đi. Tôi không dám nói ai đúng, ai sai, mỗi người đều có hoàn cảnh riêng, câu chuyện riêng. Tôi chỉ mong rằng trước khi đưa ra quyết định, bạn hãy lắng nghe thật sâu chính mình. Hãy chọn điều mà sau này, khi nhìn lại, bạn có thể nhẹ lòng.
Tôi 33 tuổi, yêu mấy người nhưng đều không đi đến hôn nhân. Hơn một năm trước tôi quen anh, hơn 3 tuổi. Lúc đầu cả hai chỉ nhắn tin tâm sự vì đồng cảm với cuộc sống của nhau, rồi có tình cảm lúc nào không hay. Anh ly thân vợ hơn hai năm rồi, mình anh sống cách gia đình hơn 100 km. Vợ anh ngoại tình, anh từng tha thứ nhưng chị ấy vẫn tái phạm. Anh đi làm xa rồi gửi tiền về nuôi con, chỉ liên lạc với vợ vì con, còn lại tình cảm đã hết từ lâu rồi. Đó là những gì tôi được nghe từ anh.
Cuộc sống của anh khó khăn, đi làm vất vả để có tiền trang trải mọi thứ, tôi rất khâm phục và càng có cảm tình với anh. Ngoài ra anh hiền lành, nhiệt tình với mọi người, sống không bon chen. Trước khi yêu anh, tôi từng hỏi anh sống như vậy không khổ tâm à, sao anh chị không ly dị để tìm cuộc sống mới. Anh bảo vợ không đồng ý ly hôn, gia đình vợ cũng không tán thành việc đó, anh lành quá nên cũng không ý kiến gì nữa.
Tôi biết mình yêu anh như này là sai về mặt pháp luật vì anh chưa phải người độc thân. Tôi cũng sợ vợ anh biết sẽ đánh ghen vì anh bảo chị ghê gớm lắm. Tôi suy nghĩ nhiều về việc này. Gia đình anh đã tan vỡ từ lâu, không ai còn tình cảm với nhau, giờ chúng tôi có tình cảm với nhau nhưng về mặt pháp luật tôi và anh đều sai. Tôi phải làm thế nào đây? Là gia đình anh tan vỡ từ trước chứ không phải tôi xen vào phá vỡ hạnh phúc của họ. Mong được các anh chị chia sẻ cùng tôi.
Tôi 32 tuổi, chồng 36 tuổi, lấy nhau được 4 năm, có hai con gái. Chúng tôi quen nhau qua một người bạn, khi đó tôi đang buồn vì chia tay mối tình đầu 5 năm, anh vừa chia tay bạn gái. Chắc cùng tâm trạng thất tình nên chúng tôi nói chuyện rất hợp. Chúng tôi nói chuyện qua mạng một tháng rồi đi chơi, tìm hiểu nhau. Sau nửa năm, thấy anh là người tốt, có thể làm chỗ dựa cho mình, tôi quyết định nhận lời cầu hôn của anh. Cưới được nửa năm thì tôi mang thai, càng ngày càng yêu anh hơn khi thấy anh rất yêu thương và quan tâm mẹ con tôi.
Sau 6 tháng sinh con, tôi quyết định nghỉ làm ở nhà chăm con vì bé hay ốm vặt, lại lười ăn, hay quấy. Vợ chồng con cái ở cùng ông bà nội nhưng không ai giúp trông bé tôi. Tôi vừa chăm con vừa cơm, làm mọi việc ở nhà chồng, ít có thời gian nghỉ ngơi sau sinh. Khi con được hơn 2 tuổi, tôi quyết định cho bé đi nhà trẻ để đi làm, chồng cũng chuyển việc để có thu nhập tốt hơn lo cho gia đình. Anh phải đi công tác nhiều, có khi xa nhà vài tháng mới về. Cuộc sống của tôi khá hạnh phúc, chồng yêu vợ con và có trách nhiệm. Anh hay phải đi công tác, thời gian ở khách sạn còn nhiều hơn ở nhà nhưng tôi chưa bao giờ thiếu sự tin tưởng anh.
Có một điều tôi không vui là anh với tình cũ vẫn liên lạc thường xuyên. Anh bảo với cô ấy giờ chỉ là tình bạn, cô ấy là người tốt và đàng hoàng, không yêu nữa anh vẫn muốn hai người là bạn. Họ thường nhắn tin hỏi thăm, chia sẻ với nhau. Mỗi khi cô ấy buồn lại tìm chồng tôi nói chuyện. Tôi cũng nói rõ với chồng chỉ nên xã giao với người cũ, đừng tâm sự nhiều quá. Chồng không nghĩ như thế, anh cho rằng không yêu vẫn có thể là bạn, họ cần thì mình giúp đỡ trong khả năng là chuyện bình thường. Có lần anh hẹn đưa mẹ con tôi đi dã ngoại một ngày, đúng hôm đó cô kia lại có việc nhờ nhưng anh không giúp được, anh cứ lăn tăn mãi. Vợ chồng tôi vì chuyện này mà cãi nhau, anh giải thích rằng xưa khi chia tay, cô ấy từng có ý định dại dột nên anh rất sợ mình không thể giúp khi cô ấy có việc gì đó cần nhờ. Tôi tin anh nên lại bỏ qua.
Gần đây tôi vào trang cá nhân của anh, phát hiện anh thường xuyên nói chuyện với một đồng nghiệp nữ làm việc ở chi nhánh Sài Gòn. Trong tin nhắn có lần anh rủ cô ấy đi khách sạn, cô ấy từ chối vì anh đã có gia đình, không muốn làm gì có lỗi với vợ con anh, dù thực lòng cũng có tình cảm với chồng tôi. Nếu cô ấy đồng ý, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chồng tôi. Theo tin nhắn, họ chat với nhau vài tháng rồi, mỗi lần chồng tôi đi công tác đều rủ cô ấy đi cà phê trong một khách sạn, còn thực tế họ có làm chuyện đó hay không thì tôi không dám chắc.
Anh giải thích đó chỉ là lời trêu đùa với cô kia, hai người quý mến nhau nên chát tự nhiên và thân thiết vậy thôi. Họ từng vào khách sạn rồi nhưng chỉ là vào quán cà phê ở sảnh khách sạn thôi, anh không làm gì có lỗi với vợ con. Anh an ủi, động viên tôi nhiều, nhưng khi thấy tôi chưa tin tưởng lắm, anh lại đổi giọng, trách tôi không hiểu tâm lý chồng, không có lòng vị tha để giữ gia đình hạnh phúc. Chẳng nhẽ tôi "xấu tính" thế? Tôi mong chồng không đùa cợt với người khác giới là sai sao? Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Cảm ơn nhiều.
Hôm nay tôi viết bài viết này là để thừa nhận lỗi lầm của mình. Tôi 33 tuổi, biết một chàng trai qua mạng, ngoại trừ facebook thì tôi không biết gì về thông tin của anh nữa.
Cho đến một ngày chúng tôi đột ngột mất liên lạc, tôi đã làm một hành động sai lầm, đó là cố tình tìm hiểu và gửi một lá thư đến nhà anh. Anh nhận được đã vô cùng sốc, không hiểu tại sao tôi lại có thông tin về anh. Thật lòng tôi chỉ cố gắng duy trì kết nối. Dù biết hành động đó sẽ khiến đối phương không thoải mái nhưng tôi không có cách liên lạc nào khác.
Anh cho rằng tôi đang đe dọa và vượt quá giới hạn của một mối quan hệ, tôi hiểu điều này. Anh thậm chí muốn cắt đứt mối quan hệ với tôi vì sợ hãi, nghĩ rằng tôi đang cố tình làm hại đến anh và gia đình. Tôi biết bản thân làm sai và xin lỗi anh rất nhiều nhưng anh không bỏ qua. Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, làm cách nào để anh có thể nguôi ngoai và tha thứ cho tôi không?