Nguyễn Khánh Huyền, 27 tuổi, quê Hải Phòng, lớn lên trong gia đình bố mẹ ly hôn, từ nhỏ sống cùng ông bà ngoại. Ở tuổi 18, cô kết hôn nhưng sớm đổ vỡ. Huyền đi học tiếng Hàn Quốc, trở thành phiên dịch viên.
Năm 2022, Huyền quyết định đi bước nữa nhưng ngay trước ngày cưới, cô phát hiện chồng tương lai có người khác. Cùng lúc, công việc thất bại khiến cô mất sạch tài chính lẫn niềm tin. “Tôi đột ngột thành kẻ tay trắng”, Huyền kể.
Sau những tổn thương liên tiếp, cô dồn toàn bộ thời gian để xây dựng sự nghiệp, bỏ qua chuyện yêu đương.
Tháng 6/2025, Kim Ji Hoon, 41 tuổi, nhà sáng lập một doanh nghiệp về sức khỏe tại Hàn Quốc, sang Việt Nam tìm cơ hội kinh doanh. Hai người gặp nhau trong một sự kiện ra mắt sản phẩm, nơi Huyền làm cố vấn marketing.
Huyền gây ấn tượng mạnh với Ji Hoon bởi thẳng thắn và am hiểu thị trường. ”Cô ấy tự tin và giàu năng lượng. Tôi nghĩ có người phụ nữ này ở bên sẽ rất tốt”, anh nói.
Người đàn ông Hàn Quốc trúng tiếng sét ái tình, nhưng Huyền luôn tìm cách giữ khoảng cách. Để anh nản lòng mà từ bỏ, cô chủ động kể về quá khứ ly hôn và lần bị phản bội.
“Dù hoàn cảnh không như ý, em vẫn thật mạnh mẽ. Điều đó khiến anh muốn được bảo vệ em hơn bao giờ hết”, Ji Hoon nói sau khi nghe hết câu chuyện.
Khi Huyền tuyên bố cần tách bạch tình cảm và công việc, Hoon dừng hợp tác. Anh vẫn nhắn tin hỏi han mỗi ngày, dù nhiều lần không nhận được hồi âm.
Tháng 9/2025, Huyền lấy cớ bị ốm để từ chối một cuộc hẹn. Tin lời cô, Ji Hoon liên tục gọi điện và nhắn tin quan tâm, đề nghị được đến thăm. Huyền áy náy, bắt đầu chia sẻ nhiều hơn. Cô ngạc nhiên khi thấy họ hợp nhau từ quan điểm sống đến cách làm việc.
Ji Hoon có thói quen gọi điện trò chuyện cùng bố mẹ và em gái mỗi ngày. Chứng kiến sự gắn kết của anh với người thân, Huyền, vốn lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn, thấy ngưỡng mộ. “Tôi bắt đầu muốn được là một thành viên trong gia đình của anh”, cô nói.
Sau thời gian tìm hiểu, Ji Hoon về Hải Phòng ra mắt gia đình Huyền. Đầu năm 2026, bố mẹ anh mời cô sang Hàn Quốc thăm nhà. Dù nhận được sự quan tâm của bạn trai, Huyền vẫn giữ tâm thế thận trọng và chưa đặt niềm tin hoàn toàn vào mối quan hệ lâu dài.
Tuy nhiên, thái độ này dần thay đổi trong một tháng cô lưu lại xứ sở kim chi.
Ngay trên chuyến bay sang Hàn Quốc, Huyền nhận được những tin nhắn hỏi thăm từ bố mẹ Ji Hoon. Chuyến đi trùng vào dịp sinh nhật của cô. Gia đình anh đã âm thầm chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ. Trong khi bà Kim Young Suk, 67 tuổi, vào bếp nấu ăn, ông Kim Do Hwan, 70 tuổi, tự tay trang trí nhà cửa, còn Ji Hoon đi mua bánh kem. Với cô gái Việt, đó là bữa tiệc sinh nhật ấm áp nhất trong đời.
Buổi tối đầu tiên xuống phố, thấy Huyền chưa quen với thời tiết, ông Kim mang khăn quàng cổ cho con dâu tương lai. Ji Hoo chuẩn bị cho cô áo khoác. Bà Kim cũng thường hỏi cô về khẩu vị và những điều bất tiện trong sinh hoạt.
Một buổi tối, khi đang đi dạo cùng gia đình, các thành viên bất ngờ dừng lại để Ji Hoon đưa bạn gái rẽ hướng khác. Tại một nhà hàng đã chuẩn bị sẵn, dưới ánh nến, anh quỳ gối cầu hôn cô. “Em biết mình đã đủ niềm tin để trở thành gia đình của anh”, cô nói, nước mắt rơi vì hạnh phúc.
Ngày cô về nước, bố chồng ra ga Seoul tiễn. Ông đợi cho đến khi Huyền lên tàu, dúi vào tay cô một khoản tiền nhỏ, dặn ”con thích gì thì mua”. “Tôi thấy mình như đứa con gái được bố yêu thương”, Huyền kể.
Sau chuyến đi Hàn Quốc, bố mẹ Ji Hoon sang Việt Nam thăm gia đình Huyền. Trong lần về quê ngoại con dâu tương lai, chứng kiến đại gia đình quây quần, ông Kim lặng hồi lâu rồi nói: “Nhà con ai cũng có đôi có cặp. Con sống một mình ở đây chắc hẳn rất cô đơn”. Ji Hoon ôm lấy bạn gái, trấn an: “Từ nay em đã có một gia đình mới. Anh sẽ luôn ở bên em”.
Ông Kim cho biết từng lo ngại khác biệt về văn hóa và ngôn ngữ sẽ là rào cản cho hạnh phúc của các con. Tuy nhiên, sau thời gian tiếp xúc, vợ chồng ông dần yên tâm. “Huyền sống chân thành và luôn quan tâm đến mọi người. Từ khi quen con dâu, con trai tôi cũng thay đổi, sống trách nhiệm và biết nghĩ cho gia đình nhiều hơn”, ông nói.
Đầu tháng 5/2026, Ji Hoon và Huyền tổ chức lễ Hằng thuận tại một ngôi chùa ở Hải Phòng. Trước đó, vợ chồng ông Kim sang Việt Nam để cùng các con chuẩn bị cho ngày trọng đại. Trong suốt buổi lễ ngày 2/5, ông dùng máy ảnh ghi lại những hình ảnh của con trai và con dâu.
Trong làn khói hương trầm tại ngôi chùa ở Hải Phòng, Huyền khẽ nhìn người chồng Hàn Quốc đang thành kính chắp tay, rồi nhìn sang bố mẹ chồng đang lau nước mắt vì hạnh phúc.
Cô chợt nhận ra vết sẹo năm xưa không còn nhói đau. Trái tim cô gái Hải Phòng đã được vá lành, không chỉ bằng tình yêu của một người đàn ông, mà bằng hơi ấm của cả một gia đình.
“Từ nay, cuộc đời tôi sang trang mới, khởi đầu của một tổ ấm đúng nghĩa”, Huyền nói.
Không thể phủ nhận mạng xã hội mang lại nhiều tiện ích cho việc học tập, tra cứu thông tin, kết nối bạn bè hay giải trí. Nhưng phía sau những lợi ích đó là vô số nội dung độc hại đang từng ngày len lỏi vào đời sống của trẻ em và thanh thiếu niên.
Những video câu view, ngôn ngữ tục tĩu, hình ảnh bạo lực, nội dung lệch chuẩn hay các trào lưu nguy hiểm xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội giống như những "viên thuốc độc bọc đường". Chúng hấp dẫn, dễ gây nghiện nhưng có thể để lại tác động lâu dài lên nhận thức và tâm lý của trẻ.
Ngày nay, nhiều gia đình sắm điện thoại thông minh cho con để tiện liên lạc và phục vụ học tập. Thực tế, môi trường giáo dục hiện đại cũng đòi hỏi học sinh sử dụng thiết bị số như một công cụ học tập quen thuộc.
Nhưng chính chiếc điện thoại ấy lại trở thành "cánh cửa" đưa trẻ tiếp xúc với game online, phim ảnh bạo lực, nội dung người lớn hay những giá trị lệch lạc khi các em chưa đủ khả năng phân biệt đúng - sai, dễ bị tác động tâm lý và có xu hướng bắt chước để khẳng định bản thân.
Ở một lớp học thêm gần nhà, tôi đã giật mình khi nghe mấy cô bé chỉ học lớp 6, lớp 7 nói chuyện với nhau mà liên tục chửi thề bằng những từ ngữ tục tĩu.
Đi tập thể dục công viên, tôi cũng từng gặp những cô cậu học sinh của một trường cấp 2 gần đó trốn học, đứa thì miệng phì phèo thuốc lá, không ngớt văng tục, chửi thề, có cặp đưa nhau vào chỗ vắng, ôm nhau, hôn hít như tình nhân trên phim. Ở xóm tôi, một bé gái học lớp 8 quan hệ với bạn trai cùng lớp đến có bầu, phải bỏ học nửa chừng...
Đáng lo hơn, nhiều chuyên gia cho rằng sự lan truyền của các nội dung bạo lực trên mạng xã hội, phim ảnh và game online đang góp phần làm gia tăng tình trạng bạo lực học đường. Khi trẻ chứng kiến quá nhiều cảnh đánh nhau, xúc phạm người khác mà không thấy hậu quả thực tế, các em dễ xem đó là điều bình thường và học theo như một cách thể hiện "bản lĩnh".
Tình trạng tội phạm ngày càng trẻ hóa cũng đang gia tăng đáng báo động. Theo thống kê, tỉ lệ trẻ dưới 14 tuổi gây án chiếm 5,2%, từ 14 đến dưới 16 tuổi là 24,5% và cao nhất là nhóm 16 - 18 tuổi, chiếm 70,3%.
Ngoài nguyên nhân từ môi trường gia đình và tâm lý lứa tuổi, việc tiếp xúc quá sớm với nội dung độc hại trên không gian mạng được xem là một yếu tố đáng lo ngại.
Tôi biết một em học sinh lớp 6, là con ngoan, trò giỏi, từng đoạt giải cấp huyện, cấp thành phố. Ba mẹ mua cho một chiếc điện thoại, cứ nghĩ để em có phương tiện, có điều kiện học tập tốt hơn, cũng là phần thưởng cho con.
Vì công việc làm ăn tất bật, ba mẹ cũng không có thời gian quản lý con xem những gì trên điện thoại. Đang học hành giỏi giang, cô bé học cứ xuống dần, người lúc nào cũng mệt mỏi, đờ đẫn. Ba mẹ nghĩ con mình lo học nhiều quá nên sinh ra như vậy.
Cho đến một ngày, con nói với mẹ: "Mẹ ơi, con thấy sao cuộc đời này chán quá. Con không muốn sống nữa!". Ba mẹ hoảng hồn đưa con đi bác sĩ tâm lý. Sau một buổi thăm khám, tiếp xúc, chuyện trò với cháu, bác sĩ kết luận: "Cháu bị ảnh hưởng bởi những cuốn phim, những câu chuyện bi lụy trên mạng xã hội nên mới sinh ra tư tưởng chán đời như vậy. Ba mẹ phải lưu ý đừng để con tự ý tiếp xúc với mạng xã hội, mà phải có kiểm tra, kiểm soát, cái nào cho cháu xem và cái nào phải hạn chế".
Thật may, sau một thời gian điều trị tích cực của bác sĩ và sự quan tâm của gia đình, cháu đã dần trở lại bình thường, sống tốt, học giỏi như xưa.
Các bác sĩ tâm lý từng cảnh báo trẻ vị thành niên rất dễ bị ảnh hưởng bởi những nội dung bi lụy, tiêu cực hay kích động cảm xúc trên mạng xã hội. Nếu thiếu sự quan tâm và định hướng từ gia đình, trẻ có thể rơi vào khủng hoảng tâm lý mà người lớn không kịp nhận ra.
Mạng xã hội cũng đang tác động mạnh đến lối sống và hệ giá trị của giới trẻ. Thay vì thần tượng những tấm gương tích cực, một bộ phận thanh thiếu niên lại chạy theo sự nổi tiếng ảo, các trào lưu gây sốc hay những hình mẫu lệch chuẩn lan truyền trên mạng.
Ngày 21/4, ông Wang Chuanqiang gặp lại con trai Wang Guanguan dưới sự hỗ trợ của cảnh sát Thượng Hải. Kết quả đối chiếu ADN trước đó một ngày khẳng định quan hệ huyết thống giữa hai người.
"Lúc đó tôi chỉ ôm chặt lấy con khóc để thỏa nỗi nhớ", ông Wang kể.
Người con Wang Guanguan mất tích ngày 20/4/1993 khi mới 4 tuổi. Theo ông Wang, cậu bé biến mất sau khi ra ngoài chơi vào buổi sáng. Suốt thời gian dài, gia đình tìm kiếm quanh khu vực cư trú và các vùng lân cận nhưng không có kết quả.
Từ ngày con mất tích, ông Wang làm nhiều công việc làm thuê, di chuyển khoảng 500.000 km qua nhiều tỉnh thành bằng xe ba gác và xe tải nhỏ để tìm kiếm. Ước nguyện duy nhất của ông trên hành trình này là tìm lại con.
Trong khi đó, Guanguan sống tại khu Phố Đông, cách địa điểm mất tích ban đầu khoảng 30 km. Biết mình là con nuôi, Guanguan đã chủ động cung cấp mẫu ADN cho cơ quan chức năng, dẫn đến kết quả trùng khớp với dữ liệu của ông Wang.
"Tôi tìm con khắp nơi suốt 33 năm nhưng không ngờ con sống cách nơi mất tích chỉ 30 km", ông Wang nói.
Hiện tại, người cha chờ ý kiến của con trai để quyết định việc tổ chức lễ nhận thân tại quê nhà Sơn Đông. Câu chuyện đoàn tụ của gia đình ông Wang thu hút sự quan tâm từ cộng đồng mạng Trung Quốc.
Nhiều gia đình có con mất tích cũng gửi lời chúc mừng đến ông Wang, đồng thời hy vọng con của họ cũng sớm trở về.
Lối đi dành cho nhân viên phía sau siêu thị RT-Mart ở quận Dương Phổ, Thượng Hải, trở thành nơi ông tá túc hàng đêm. Dù giống người vô gia cư, ông không ăn xin hay gây rối.
Đêm đến, ông mang theo tiền mặt, máy tính xách tay, tai nghe Bluetooth và máy ảnh cầm tay. Đến 4h30, ông thức dậy dọn dẹp sạch sẽ để không ảnh hưởng hoạt động của siêu thị. Ban ngày, ông ăn uống, sinh hoạt quanh đây, thời gian rảnh thì lướt web hoặc xem phim truyền hình.
Ông có căn hộ rộng khoảng 20 m2 tại khu phố Kongjiang số 5 do mẹ đẻ để lại. Sau khi ly hôn năm 2000, vợ và con trai cắt đứt liên lạc, ông ngày càng ám ảnh với cảm giác cô độc. "Tôi sợ mình sẽ giống những người già báo chí thường nhắc tới, chết một mình mà không ai phát hiện", ông nói. Sự náo nhiệt ở siêu thị giúp ông an tâm và vui vẻ hơn.
Cuộc sống bất tiện khiến ông luôn trong tình trạng luộm thuộm, tóc bết và râu dài. Mọi thứ chỉ thay đổi vào tháng 5/2021, khi cô Huang Lanxia, lao động nhập cư từ Sơn Đông, xuất hiện.
Cô Huang làm nghề giúp việc, thường đẩy một cụ già ngồi xe lăn đến siêu thị dạo chơi. Thấy ông Qiang Ming sống khắc khổ, cô chủ động bắt chuyện, giúp ông gội đầu, giặt quần áo. Suốt hơn ba năm, cô đều đặn mang cơm nước đến chăm sóc ông.
Ông Qiang Ming đề nghị giao tài sản cùng thẻ hưu trí cho cô Huang, nhờ chăm sóc và lo hậu sự với tư cách con gái nuôi. Cuối năm 2024, ông chuyển đến sống cùng cô tại một căn hộ thuê. Tuy nhiên, khi hai người đến văn phòng công chứng để chuyển giao tài sản mới phát hiện trong thỏa thuận ly hôn căn hộ ở khu phố Kongjiang số 5 được xác định thuộc về vợ cũ của ông.
Ông Qiang Ming cho rằng đó chỉ là "ly hôn giả", song vì vợ cũ đã qua đời nên nội dung không thể thay đổi. Sau đó, tòa án phán quyết căn nhà thuộc quyền sở hữu của con trai ông.
Người con cho biết cha mẹ ly hôn do mâu thuẫn kéo dài. Anh từng đề nghị sửa sang nhà để bố quay về sống nhưng ông từ chối. Anh cũng lo ngại cha bị lợi dụng, đồng thời cam kết ông vẫn có quyền ở căn nhà này đến cuối đời. Dù vậy, ông Qiang Ming vẫn không quay về.
Câu chuyện của ông là một lát cắt về thực trạng già hóa dân số và sự cô đơn của người cao tuổi tại Trung Quốc.
Hồi tháng 1, Thượng Hải bắt đầu nghiên cứu cơ chế giám sát, chỉ định giám hộ cho người già sống đơn độc. Trong đó các tổ chức chuyên nghiệp (trung tâm bảo trợ, viện dưỡng lão) được kỳ vọng sẽ tạo cầu nối hài hòa hơn giữa tình cảm, lợi ích của người cao tuổi.