Tôi vừa tròn 40 tuổi. Ở cái tuổi mà người ta bảo là đứng bóng, lẽ ra phải bình yên nhất thì tôi lại đang rơi vào hố sâu không lối thoát. Sáu tháng nay, phòng ngủ của vợ chồng tôi im lặng đến phát sợ. Vợ đã biết hết chuyện ngoại tình của tôi. Nhưng thay vì làm ầm ĩ, trách móc hay đòi chia tay, cô ấy lặng lẽ chấp nhận cho tôi ở trong gia đình, không một lời oán trách. Cô ấy vẫn lo việc kinh doanh gia đình, chiều về cơm nước, vẫn chăm con chu đáo và đối xử tốt với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng chính sự im lặng và những lúc cô ấy ngồi thẫn thờ một mình trong bóng tối đã bóp nghẹt tim tôi. Và rồi, thời gian về với gia đình, bỏ tất cả sự giả dối cũng chính là lúc tôi rơi vào những đêm trắng mất ngủ vì tội lỗi.
Để có được vẻ ngoài lịch lãm, làm giám đốc này kia, tôi đã bước qua cuộc đời của nhiều người phụ nữ bằng sự tệ bạc đến tàn nhẫn. Tôi nhớ về mối tình đầu năm 18 tuổi. Ngày đó nhà tôi nghèo lắm. Cô ấy đã tháo cả bộ vòng vàng đang đeo, đem cầm cố hết lần này đến lần khác để có tiền cho tôi đi học đại học. Vậy mà vừa ra trường, thấy người ta cũ kỹ, tôi lập tức chia tay để theo đuổi một người khác trẻ đẹp hơn. Rồi đến cô sinh viên năm nhất hiền lành ở tỉnh. Chỉ vì muốn lên Sài Gòn tìm cơ hội mới với một nữ đồng nghiệp lương cao, tôi cắt đứt liên lạc không một lời giải thích. Tôi mặc kệ em rơi vào trầm cảm đến mức phải bỏ học một năm trời.
Đến người yêu tiếp theo, người đã bên tôi suốt năm năm thanh xuân, cùng tôi dành dụm từng đồng để mua vàng chuẩn bị cưới. Khi gặp được một cô gái trẻ trung, con nhà giàu có thể giúp tôi khởi nghiệp, tôi lại dở thói ăn nhậu, kiếm chuyện gây sự để cô ấy phải nản lòng mà bỏ đi. Đến giờ, cô ấy vẫn ở vậy, chưa yêu thêm một ai nữa. Tôi cứ đi từ cuộc tình này sang cuộc tình khác bằng sự toan tính. Ngay cả với vợ bây giờ, lúc bắt đầu, tôi cũng chỉ vì thấy em là con một nhà gia giáo, có điều kiện nên mới dồn sức chinh phục. Cưới được em rồi, có con trai rồi, tôi vẫn không dừng lại.
Năm năm qua, tôi lừa dối vợ để qua lại với nhiều người phụ nữ khác. Tôi tự tin là mình đủ giỏi để thao túng mọi thứ, che giấu mọi dấu vết. Cho đến khi cô nhân tình đứng ngay trước cửa nhà, đưa hết clip và hình ảnh cho vợ tôi xem, tôi mới biết mình chẳng là gì cả.
Lúc đó, tôi hèn nhát bỏ đi, để mặc vợ đối diện với sự thật nghiệt ngã. Giờ đây, tôi có tiền, có vị trí xã hội, có một người vợ bao dung nhưng lại mất đi sự thanh thản. Mỗi đêm nằm xuống, gương mặt của những người phụ nữ từng vì tôi mà khóc, mất đi tương lai cứ hiện lên. Ở tuổi 40, tôi nhận ra mình như kẻ trắng tay trong chính ngôi nhà của mình.
Vợ chồng tôi làm chung chỗ, cưới được 5 năm. Giai đoạn đầu về nhà chồng khá khó khăn, chủ yếu do mẹ chồng khó dễ, bà cư xử khi tốt khi xấu khiến tôi không hiểu tâm lý của bà. Xin kể vài điều.
Về mặt xấu: Một là vàng cưới, chồng nói đưa mẹ chồng giữ, tôi cũng đưa vì cảm thấy không quá quan trọng. Vàng do chồng tôi vay ngân hàng để mua, cha mẹ chồng không góp phần gì.
Hai là mẹ chồng nói bóng gió chuyện con dâu về giành của, trong khi tôi không hề nói gì đến của nả nhà chồng. Bà còn đặt điều nói với chồng tôi rằng tôi đòi bà chia đất. Điều đó làm chúng tôi mới cưới đã lạnh nhạt với nhau, hay cãi vã, có lúc muốn ly hôn. Tôi xin lại vàng cưới, bà dùng dằng, giận dỗi, làm to chuyện. Ở chung, bà nói tôi lạm quyền, thế nhưng không muốn chúng tôi ra riêng, ở cùng để còn lo hương khói sau này (chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà).
Ba là tính tôi ít nói, nội tâm, không quan tâm việc của người khác. Từ khi ở cùng và tiếp xúc với bà, tôi cảm thấy năng lượng cảm xúc tiêu hao kinh khủng. Bà hay kể việc con gái bà giàu có cỡ nào, nói con gái bà có của nên lấy chồng không ngán ai, không bị khi dễ. Tôi nghĩ bà nói bóng gió con dâu vì gia cảnh tôi không được tốt. Bà bắt lỗi con rể và thông gia nhiều thứ, muốn con gái và cháu ngoại được hưởng hết của bên chồng, trong khi bà không muốn cho con dâu (là tôi) thứ gì. Bà khéo léo, đi chùa và hay giúp người nên người ngoài nhìn vào đánh giá bà có đạo đức. Bà hay nói với tôi, nhà bà coi con trai con gái như nhau, chia tài sản đều, trong khi trước giờ tôi không hề nghĩ hay nói gì về tài sản nhà bà.
Bốn là bà hay để ý lời nói của tôi rồi hiểu sai, bắt lỗi tôi nhiều thứ, nhưng không nói trước mặt tôi mà nói xấu sau lưng. Bà hay kể xấu tôi với hàng xóm, dòng họ.
Về mặt tốt: Một là bà thương cháu nội, tôi sinh lần nào cũng về ở cữ bên nội, ông bà nội chăm cháu từng miếng ăn giấc ngủ. Bà cũng chủ động giữ cháu để tôi sinh hoạt cá nhân. Hai là lúc nhà tôi có việc, bà cũng qua đó ở qua đêm để phụ giúp, điều đó khiến tôi rất trân quý. Chồng tôi sau thời gian lạnh nhạt, cũng chủ động hàn gắn rồi kêu ra sống riêng. Đến nay chúng tôi ra riêng được một năm, thái độ của bà đối với tôi cũng dịu hơn. Khi tân gia, có người họ hàng nói đùa với bà rằng: "Con dâu có nhà rồi đó, đừng có cà chớn nữa nhé", có lẽ họ cũng hiểu tính bà. Tôi cảm thấy rất khó hiểu tâm lý của bà. Kính mong anh chị tư vấn giúp, nên suy nghĩ sao cho nhẹ lòng và cư xử như thế nào với bà cho phải.
Hôm nay tôi tự đi mua một bó hoa hồng trắng, loài hoa bản thân yêu thích, thêm một cuốn sách về tặng cho bản thân. Có chút gì đó cô đơn nhưng tôi từng nghe câu: "Đàn bà xấu không có quà", hơi chua xót. Tôi tự nhủ cần phải tự mang niềm vui đến cho mình, vậy mà vẫn rơi nước mắt...
Tôi tuổi Hợi, ai cũng nói tuổi này sướng, vậy mà số phận tôi lại vô cùng buồn thảm. Những năm tháng tuổi thơ, nhà tôi rất nghèo, bản thân vất vả. Ba mẹ tôi mong con cái học hành để sau này khỏi khổ nên lao vào làm ăn. Rồi mấy chị em tôi cũng ra trường đi làm thì ba mẹ lại bị bệnh nặng. Gia đình lại thêm một phen lao đao, may sao sau mấy năm bệnh tình của cha mẹ có tiến triển tốt.
Cuộc sống bây giờ của tôi khá tốt nhưng lại cô đơn. Trong khi bạn bè ai cũng có gia đình, tôi lại không chồng không con. Tôi ở một mình nên nhiều lúc buồn kinh khủng, muốn đi chơi cũng chẳng biết rủ ai vì bạn bè đều bận việc gia đình. Tính tôi trầm, không thích ồn ào, vì thế chỉ ở nhà sau giờ đi làm.
Đôi khi tôi nghĩ giá như mình xinh đẹp hơn, giỏi hơn, có lẽ sẽ thay đổi được gì chăng? Hay phải chăng hạnh phúc không dành cho mình? Đã có lúc tôi muốn làm mẹ đơn thân nhưng tiền bạc lại không cho phép, còn tìm người để kết hôn thì khó quá. Tôi cảm thấy bế tắc, cuộc đời cứ luẩn quẩn, mọi người cho tôi thêm niềm tin và sự chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tôi và bạn trai yêu nhau 5 năm, tình cảm ổn định, ít cãi vã. Anh quan tâm tôi, đối xử tử tế nhưng luôn né tránh chuyện cưới xin. Mỗi lần tôi nhắc đến tương lai, anh lảng tránh, nói chưa sẵn sàng hoặc muốn ưu tiên sự nghiệp. Tôi năm nay 33 tuổi, không còn quá trẻ để chờ đợi vô thời hạn. Bạn bè xung quanh đã yên bề gia thất, còn tôi vẫn lửng lơ trong một mối quan hệ không rõ đích đến.
Tôi yêu anh thật lòng nhưng bắt đầu dần lo lắng, sợ hãi, cảm thấy mông lung. Tôi băn khoăn không biết anh thật sự chưa sẵn sàng hay là không muốn kết hôn với tôi. Tôi có nên tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi vì tình yêu nhiều năm? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.