Ngày 2-4, UBND TP Đà Nẵng đã triển khai phương án tạm thời chấm điểm hằng tháng đối với các sở, ban, ngành, UBND xã, phường và người đứng đầu trong thực hiện nhiệm vụ khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số.
Việc chấm điểm hướng đến mục tiêu đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ, hiệu quả triển khai, đồng thời gắn trách nhiệm người đứng đầu với kết quả thực hiện của cơ quan.
Phương án cũng tạo cơ sở để khen thưởng, đánh giá cán bộ, công chức, viên chức.
Theo quyết định này, phạm vi áp dụng gồm 15 cơ quan thuộc UBND thành phố Đà Nẵng và 93 UBND xã, phường.
Nguyên tắc chấm điểm sẽ được bảo đảm công bằng, thực chất, ưu tiên các chỉ số định lượng, dữ liệu tự động từ hệ thống thông tin, đồng thời có cơ chế quy đổi điểm trong trường hợp không phát sinh nhiệm vụ.
Khung chỉ số đánh giá được xây dựng trên thang điểm 100, trong đó 95 điểm từ các bộ chỉ số và 5 điểm khuyến khích cho sáng kiến đột phá.
Kết quả được phân loại thành 4 mức: Loại A xuất sắc từ 85-100 điểm, loại B tốt từ 70 đến 85 điểm, loại C khá, từ 50 đến 70 điểm và loại D dưới 50 điểm.
Các cơ quan đạt loại A sẽ được kiến nghị tuyên dương, khen thưởng tại cuộc họp UBND thành phố.
Điểm khuyến khích tối đa 5 điểm sẽ dành cho những sáng kiến đột phá trong tháng.
Để việc chấm điểm triển khai thực chất và hiệu quả, UBND thành phố Đà Nẵng giao Sở Khoa học và Công nghệ chủ trì tổng hợp số liệu, chấm điểm và công bố kết quả trên Hệ thống Giám sát, điều hành thông minh thành phố (IOC) vào ngày 2 hằng tháng.
Là địa phương được xếp hạng cao trong các bộ chỉ số về chuyển đổi số, việc chấm điểm lần này được kỳ vọng sẽ góp phần nâng cao chất lượng quản lý nhà nước và phục vụ người dân, doanh nghiệp tại Đà Nẵng.
Tình Yêu Giới Tính
Sự thật trong két sắt khiến tôi đệ đơn ly hôn chồng ngay trong đêm

Tôi năm nay 34 tuổi, hiện là giám đốc kinh doanh khu vực của một tập đoàn nước ngoài. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm việc tại một viện nghiên cứu. 7 năm kết hôn, trong mắt bạn bè và họ hàng, tôi là người phụ nữ viên mãn.
Nếu xét về thu nhập, lương của tôi gấp khoảng 6-7 lần lương của anh. Mỗi tháng, tôi mang về không dưới 100 triệu đồng. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ lấy sự chênh lệch đó làm cớ để tự cao hay thiếu tôn trọng chồng.
Ngược lại, tôi luôn biết ơn anh vì nghĩ rằng anh là hậu phương vững chắc, điềm đạm, không rượu chè cờ bạc, giúp tôi yên tâm dốc sức cho sự nghiệp. Thế nhưng, mâu thuẫn âm ỉ nhất giữa chúng tôi lại luôn xoay quanh một chữ… tiền.
Dù tôi kiếm được nhiều tiền, cuộc sống của tôi lại vô cùng ngột ngạt bởi tính cách chi li, tằn tiện đến mức cực đoan của chồng. Anh luôn tự nhận mình là người biết nhìn xa trông rộng, lo nghĩ cho tương lai của các con, trong khi gán cho tôi cái mác đàn bà nông nổi, tiêu hoang.
Bất cứ món đồ nào tôi mua về nhà, từ chiếc váy mới, thỏi son, cho đến hộp thực phẩm chức năng biếu bố mẹ hai bên, anh đều nhăn mặt: “Em lại ném tiền qua cửa sổ đấy à? Kiếm được bao nhiêu xào hết bấy nhiêu thì sau này ốm đau lấy gì mà lo?”.
Để xoa dịu chồng và giữ hòa khí gia đình, tôi đồng ý với quy tắc do anh đề ra: Mỗi tháng, tôi giữ lại 30 triệu đồng để lo sinh hoạt phí toàn bộ gia đình và chi tiêu cá nhân, phần còn lại (khoảng 70-80 triệu đồng) sẽ chuyển khoản sang cho anh để gửi tiết kiệm vào một quỹ tương lai. Anh cẩn thận mua một chiếc két sắt lớn đặt trong phòng ngủ để cất giữ sổ tiết kiệm, vàng miếng và các giấy tờ quan trọng. Mật khẩu két sắt chỉ mình anh giữ vì lý do “để anh quản lý cho chặt”.
Suốt 5 năm ròng rã, tôi tin tưởng tuyệt đối. Tôi cắm mặt vào làm việc, đi sớm về khuya, dạ dày thường xuyên đau thắt vì những bữa ăn vội vàng trên xe để chạy kịp doanh số. Mỗi lần kiệt sức, tôi lại tự an ủi mình với ý nghĩ hai vợ chồng đang có một khoản tích lũy lớn. Tương lai của các con đã được bảo đảm.
Mọi chuyện có lẽ sẽ mãi chìm trong lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy nếu như tháng trước, bố ruột tôi không đột ngột phát hiện mắc bạo bệnh. Bác sĩ yêu cầu phải phẫu thuật gấp và sử dụng phác đồ điều trị tiên tiến nhất với chi phí dự kiến lên tới gần 1 tỷ đồng.
Gia đình bên ngoại neo người, tôi là chị cả nên dĩ nhiên phải đứng ra lo liệu. Tối hôm đó, tôi nói với chồng muốn rút 1 tỷ đồng để cứu bố. Đáp lại sự cuống quýt, lo âu của tôi, anh bỗng nhiên tái mặt, ấp úng lảng tránh: “Tiền... anh vừa gửi kỳ hạn dài rồi, giờ rút ra mất hết lãi. Em xem có vay mượn bạn bè được tạm không, vài tháng nữa đáo hạn rồi anh tính”.
Sự lạnh lùng của anh khiến tôi sững sờ. Bố tôi đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, vậy mà anh lại xót vài chục triệu đồng tiền lãi? Lần đầu tiên trong mấy năm lấy chồng, tôi nổi điên, gào lên yêu cầu anh mở két sắt để tôi tự cầm sổ tiết kiệm ra ngân hàng thế chấp. Anh kiên quyết từ chối, thậm chí lấy cớ tôi đang mất bình tĩnh rồi bỏ đi uống bia với bạn đến tận khuya.
Linh tính của một người phụ nữ mách bảo tôi có điều gì đó không ổn. Bằng mọi giá, tôi phải biết trong chiếc két sắt đó đang chứa thứ gì.
Sáng hôm sau, nhân lúc anh đi làm, tôi thuê thợ khóa chuyên nghiệp đến nhà. Lấy lý do làm mất mật khẩu, tôi yêu cầu thợ dò mã mở két. Giây phút cánh cửa sắt nặng nề hé mở, tim tôi đập thình thịch.
Bên trong không có bất kỳ cuốn sổ tiết kiệm nào mang tên hai vợ chồng như tôi vẫn đinh ninh, cũng không có vàng miếng. Chỉ có vài cuốn sổ đỏ, hợp đồng vay vốn và một xấp giấy tờ chuyển tiền.
Tay tôi run lẩy bẩy khi lật từng trang giấy. Tất cả số tiền mồ hôi nước mắt tôi gửi anh 5 năm qua, tổng cộng hơn 4 tỷ đồng, đã được anh dùng để mua 2 mảnh đất ở ngoại thành. Cay đắng là, cả 2 cuốn sổ đỏ đều đứng tên mẹ ruột anh và em trai anh. Tuyệt nhiên không có một chữ nào dính dáng đến tên tôi.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, cảm giác bị phản bội, bị lợi dụng bóp nghẹt lấy cổ họng. Tôi đã nai lưng ra làm việc, chi li từng đồng mua sắm cho bản thân, nhẫn nhịn để anh chê bai là tiêu hoang, chỉ để anh mang tiền của tôi đi xây đắp cơ ngơi cho nhà nội.
Tối đó, khi anh về nhà và thấy chiếc két sắt mở toang, anh khựng lại. Không một lời xin lỗi, anh lập tức thay đổi thái độ, chuyển sang trách ngược tôi: “Cô tự tiện phá đồ của tôi? Tiền đó là do tôi quản lý, tôi mang đi đầu tư sinh lời cho nhà này chứ cho ai! Đất đứng tên mẹ tôi thì trước sau gì chả là của vợ chồng mình, cô tính toán ích kỷ thế à?”.
Ngay đêm hôm đó, tôi thu dọn hành lý, bế 2 đứa con rời khỏi ngôi nhà mà tôi đã từng dốc lòng vun vén. Đơn ly hôn đã được tôi ký sẵn để lại trên bàn, cùng với một tờ giấy ghi chú: “Tôi có thể tiêu hoang, nhưng tôi không bao giờ tiêu phí cuộc đời mình cho một kẻ ích kỷ và dối trá thêm một giây phút nào nữa”.
Giờ đây, khi ngồi trong bệnh viện chăm sóc bố đang hồi phục sau ca phẫu thuật (tôi đã vay mượn bạn bè và thế chấp căn hộ riêng của mình trước khi cưới để lo chi phí), tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Cuộc chiến pháp lý đòi lại tài sản chắc chắn sẽ còn nhiều gian nan, nhưng tôi không sợ hãi. Tôi kiếm được tiền, tôi sẽ làm lại được. Quan trọng nhất là tôi đã mua được một bài học vô giá về sự tỉnh táo trong hôn nhân.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Bố chồng tôi năm nay đã 67 tuổi, mẹ chồng mất đã gần chục năm. Từ ngày bà mất, ông sống lặng lẽ như cái bóng. Sáng tưới cây, chiều nghe radio, tối ôm cái võng nằm nhìn ra sân. Ông ít nói đến mức nhiều hôm chẳng mở miệng quá 10 câu.
Thế nên, chuyện ông đòi lấy vợ khiến cả nhà sốc thật sự. Hôm ấy đang ăn cơm, bố chồng bất ngờ đặt bát xuống rồi bảo: “Chắc bố phải lấy vợ thôi”. Chồng tôi nghe xong thì suýt sặc canh. Anh nhìn bố trân trân như không tin những lời tai mình vừa nghe thấy.
Còn tôi ngồi cạnh mà tim cứ nhảy tưng tưng. Người già tái hôn đâu có gì sai, nhưng chuyện ấy xảy ra trong nhà mình lại khác...
Mà nói cho đúng, mọi chuyện bắt đầu từ cái lần tôi gây tai nạn ấy. Hôm đó, tôi chạy xe máy đi nhập hàng ngoài chợ đầu mối về. Trời mới tờ mờ sáng mà đường đông nghịt xe tải. Đến đoạn cua gần cây xăng, tôi bất ngờ va phải một bà đi xe đạp băng ngang.
Tiếng ngã đánh “rầm” làm tôi lạnh cả sống lưng. Bà ấy nằm dưới đường, đầu gối rướm máu, tay trầy xước hết. Tôi sợ đến mức bật khóc ngay tại chỗ. Người đi đường bu lại đông nghịt. Có người trách tôi chạy nhanh. Có người bảo do bà sang đường không quan sát.
May mà bà không bị gì nặng. Bác sĩ bảo chỉ chấn thương phần mềm nhưng vẫn phải nằm viện theo dõi hơn chục ngày. Tôi áy náy lắm. Ngày nào cũng chạy vào viện chăm nom, mua cháo, thay quần áo cho bà. Chồng tôi cũng tranh thủ ghé viện sau giờ làm khiến cuộc sống đảo lộn hết cả.
Cuối cùng tôi đánh liều nhờ bố chồng vào trông giúp vài hôm. Chỉ cần ông vào đó cho có người thôi, không cần làm gì cả. Ông nghe xong nhăn mặt ngay. Ông bảo già rồi còn bắt ông đi chăm người khác. Nhưng thấy tôi xoay sở không nổi, ông cũng miễn cưỡng đồng ý. Hôm đi còn lầm bầm rằng đúng là tai bay vạ gió.
Ngày đầu tiên về, ông kể bà kia khó tính lắm. Cháo không vừa miệng cũng chê. Quạt mạnh quá cũng càm ràm. Tôi nghe mà lo. Ai dè mấy hôm sau, tự nhiên thấy ông thay đổi hẳn. Sáng chưa ai nhắc đã tự dậy đi mua cháo đem vào viện.
Có hôm trời mưa lớn, tôi bảo để tôi vào thay thì ông gạt đi. Ông nói tụi trẻ còn phải kiếm tiền, để ông già rảnh rỗi đi cũng được. Tôi nghe mà vừa biết ơn vừa thấy lạ. Từ ngày mẹ mất, hiếm khi tôi thấy ông nhiệt tình với ai như thế.
Một bữa nọ tôi đem quần áo vào viện cho bà kia thì thấy bố chồng đang ngồi gọt táo. Cái dáng ông cúi lom khom bên giường bệnh làm tôi suýt bật cười. Bà ấy còn vừa ăn vừa chê ông gọt xấu. Ông cãi lại bảo đàn ông thế là khéo rồi.
Rồi tôi bắt đầu nghe ông nhắc về bà ấy ở nhà. Ông bảo bà tên Lành, chồng chết lâu rồi, con trai đi làm xa. Bà sống một mình, bán rau ngoài chợ. Nói xong ông còn thở dài rằng người già sống cô độc khổ lắm, đau ốm chẳng biết gọi ai.
Lúc ấy tôi vẫn chưa nghĩ xa xôi gì. Tôi chỉ mừng vì bố vui vẻ hơn trước. Ai ngờ đến ngày bà xuất viện, ông lại đích thân chở bà về nhà. Mấy hôm sau bà còn mang cá kho sang biếu. Hôm khác ông lại qua sửa quạt cho bà tới tối mịt mới về.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Tôi sợ bố chồng tự ái nên không dám nhắc. Nhưng lạ là ông chẳng nổi nóng như mọi khi. Có hôm, ông còn ngồi soi gương tự cắt tóc gọn gàng trước khi sang nhà bà Lành.
Và giờ ông tuyên bố muốn tái hôn.
Vợ chồng tôi đã có cuộc trò chuyện dài. Chồng tôi ban đầu ngại lắm. Anh sợ thiên hạ dị nghị, rồi sợ anh em họ hàng bàn ra tán vào. Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi thấy thương bố nhiều hơn. Người già cũng cần có người bầu bạn chứ đâu thể cô độc mãi được.
Tôi nhớ có lần nửa đêm bố bị đau khớp, tự lọ mọ đi lấy thuốc rồi ngồi một mình ngoài hiên đến sáng. Khi ấy tôi mới thấy cái cảnh góa bụa tuổi già buồn thật. Con cái thương mấy cũng còn bao nỗi lo, không thể cận kề chia sẻ tâm tư người già hết được.
Vài hôm sau, chính tôi là người khuyên chồng nên ủng hộ bố đi bước nữa. Khi nghe tôi hỏi: “Bố xem chọn ngày nào đẹp, con đi chợ làm mâm cơm báo với mẹ là bố đã có bạn tuổi già cho mẹ đỡ lo nhé”. Không ngờ nghe xong, ông quay mặt đi rất nhanh. Sau này tôi mới biết, hôm ấy ông khóc.
Tôi kể câu chuyện này vì từng chứng kiến nhiều gia đình con cái phản đối chuyện bố mẹ già muốn tái hôn. Thật ra, không ai sống thay ai được dù thương đến mấy. Người già đã đi qua đủ thăng trầm của cuộc sống, điều cuối cùng họ sợ nhất chính là sự cô đơn. Vậy nên, con cái thương cha mẹ thì đừng ích kỷ giữ họ sống trong cảnh cô độc những năm tháng cuối đời.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Nếu quay lại 5 năm trước, có lẽ chính tôi cũng khinh thường loại đàn ông như mình bây giờ. Tôi từng có một gia đình yên ổn. Một người vợ tảo tần. Một đứa con ngoan. Một mái nhà mà nhiều người mơ ước.
Vợ tôi không đẹp nổi bật. Cô ấy cũng không biết nói những lời ngọt ngào. Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn với công việc, bếp núc và con cái. Nhiều lúc nhìn vợ, tôi thấy cuộc sống của mình giống một cốc nước đun sôi để nguội.
Rồi tôi gặp Lan. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 7 tuổi, biết ăn mặc, biết cách khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng bằng những lời khen tặng ngọt ngào. Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều cười rất tươi. Một nụ cười thoải mái mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy ở nhà.
Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ là vài tin nhắn hỏi thăm. Sau đó, những bữa cà phê, những cuộc gặp riêng ngày càng nhiều. Tôi biết mình đang làm điều sai trái. Nhưng con người ta thường rất giỏi tìm lý do để bao biện cho bản thân.
Tôi đã tự nhủ rằng mình chỉ là có thêm một người bạn. Tôi tự nhủ rằng mình vẫn yêu gia đình. Nhưng sự thật là tôi đang bước từng bước vào một mối quan hệ ngoài luồng.
Lan luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng. Cô ấy lắng nghe những lời than phiền của tôi về công việc, về những áp lực của đàn ông. Trong mắt tôi khi ấy, Lan gần như hoàn hảo. Cô ấy đẹp hơn vợ, tâm lý hơn vợ, biết chiều chuộng hơn vợ. Tôi bắt đầu so sánh 2 người phụ nữ mà không nhận ra sự bất công của mình.
Mối quan hệ ngoài luồng kéo dài gần 1 năm thì bị phát hiện. Hôm đó, vợ tôi cầm điện thoại của tôi trên tay. Cô ấy không khóc, không gào thét và chỉ ngồi lặng đi rất lâu. Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy sợ hơn bất kỳ trận cãi vã nào.
Nhưng thay vì thức tỉnh, tôi lại chọn sai thêm lần nữa. Tôi nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Tôi nghĩ Lan mới là người phụ nữ dành cho mình. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân hiện tại chỉ còn là sự ràng buộc. Tôi đề nghị ly hôn.
Ngày ký đơn, vợ tôi chỉ hỏi đúng 1 câu: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?". Tôi trả lời rất dứt khoát. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng của cô ấy hôm đó.
Sau ly hôn, phần lớn tài sản thuộc về vợ và con theo thỏa thuận. Tôi rời khỏi căn nhà từng sống hơn 10 năm với 1 chiếc vali và khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là Lan không còn vui vẻ như trước.Cô ấy bắt đầu hỏi về căn nhà. Hỏi về số tiền tôi nhận được sau ly hôn. Những câu hỏi mà trước đây cô ấy chưa từng đề cập. Tôi cố gắng gạt đi. Tôi nghĩ đó chỉ là sự lo lắng cho tương lai. Tôi vẫn tin vào tình yêu của mình.
Cho đến một buổi tối, Lan ngồi trước mặt tôi rất lâu. Sau đó, cô ấy nói chúng tôi nên dừng lại. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Người phụ nữ mà tôi vừa đánh đổi cả gia đình để theo đuổi lại chủ động muốn rời đi.
Tôi hỏi lý do. Lan im lặng một lúc rồi nói rằng, cô ấy cần một người đàn ông có thể mang lại sự ổn định, một chỗ dựa vững chắc. Cô ấy không muốn bắt đầu cuộc sống với một người vừa mất tất cả sau ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có ai vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt mình.
Hóa ra người tôi tưởng yêu mình nhất lại là người quay lưng nhanh nhất. Hóa ra thứ tôi đánh đổi cả gia đình để giữ lấy chỉ là một ảo tưởng được tô vẽ bằng những lời ngọt ngào.
Tôi đứng một mình trong căn phòng thuê chật hẹp. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi mở lại những bức ảnh cũ của gia đình. Trong đó có người vợ mà tôi từng chê là khô khan. Có đứa con luôn chạy ra cửa đón bố mỗi chiều.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, đôi khi con người không mất gia đình vì thiếu hạnh phúc. Họ mất gia đình vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn để quay đầu.
Đã nhiều lần tôi cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tôi muốn gọi cho vợ. Tôi muốn nói rằng mình đã sai. Tôi muốn xin cô ấy một cơ hội để sửa chữa tất cả. Nhưng rồi tôi lại sợ. Sợ những tổn thương tôi gây ra quá lớn. Sợ cánh cửa mà chính tự tay tôi đóng sập sẽ không bao giờ mở lại nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

