Bố chồng tôi năm nay đã 67 tuổi, mẹ chồng mất đã gần chục năm. Từ ngày bà mất, ông sống lặng lẽ như cái bóng. Sáng tưới cây, chiều nghe radio, tối ôm cái võng nằm nhìn ra sân. Ông ít nói đến mức nhiều hôm chẳng mở miệng quá 10 câu.
Thế nên, chuyện ông đòi lấy vợ khiến cả nhà sốc thật sự. Hôm ấy đang ăn cơm, bố chồng bất ngờ đặt bát xuống rồi bảo: “Chắc bố phải lấy vợ thôi”. Chồng tôi nghe xong thì suýt sặc canh. Anh nhìn bố trân trân như không tin những lời tai mình vừa nghe thấy.
Còn tôi ngồi cạnh mà tim cứ nhảy tưng tưng. Người già tái hôn đâu có gì sai, nhưng chuyện ấy xảy ra trong nhà mình lại khác…
Mà nói cho đúng, mọi chuyện bắt đầu từ cái lần tôi gây tai nạn ấy. Hôm đó, tôi chạy xe máy đi nhập hàng ngoài chợ đầu mối về. Trời mới tờ mờ sáng mà đường đông nghịt xe tải. Đến đoạn cua gần cây xăng, tôi bất ngờ va phải một bà đi xe đạp băng ngang.
Tiếng ngã đánh “rầm” làm tôi lạnh cả sống lưng. Bà ấy nằm dưới đường, đầu gối rướm máu, tay trầy xước hết. Tôi sợ đến mức bật khóc ngay tại chỗ. Người đi đường bu lại đông nghịt. Có người trách tôi chạy nhanh. Có người bảo do bà sang đường không quan sát.
May mà bà không bị gì nặng. Bác sĩ bảo chỉ chấn thương phần mềm nhưng vẫn phải nằm viện theo dõi hơn chục ngày. Tôi áy náy lắm. Ngày nào cũng chạy vào viện chăm nom, mua cháo, thay quần áo cho bà. Chồng tôi cũng tranh thủ ghé viện sau giờ làm khiến cuộc sống đảo lộn hết cả.
Cuối cùng tôi đánh liều nhờ bố chồng vào trông giúp vài hôm. Chỉ cần ông vào đó cho có người thôi, không cần làm gì cả. Ông nghe xong nhăn mặt ngay. Ông bảo già rồi còn bắt ông đi chăm người khác. Nhưng thấy tôi xoay sở không nổi, ông cũng miễn cưỡng đồng ý. Hôm đi còn lầm bầm rằng đúng là tai bay vạ gió.
Ngày đầu tiên về, ông kể bà kia khó tính lắm. Cháo không vừa miệng cũng chê. Quạt mạnh quá cũng càm ràm. Tôi nghe mà lo. Ai dè mấy hôm sau, tự nhiên thấy ông thay đổi hẳn. Sáng chưa ai nhắc đã tự dậy đi mua cháo đem vào viện.
Có hôm trời mưa lớn, tôi bảo để tôi vào thay thì ông gạt đi. Ông nói tụi trẻ còn phải kiếm tiền, để ông già rảnh rỗi đi cũng được. Tôi nghe mà vừa biết ơn vừa thấy lạ. Từ ngày mẹ mất, hiếm khi tôi thấy ông nhiệt tình với ai như thế.
Một bữa nọ tôi đem quần áo vào viện cho bà kia thì thấy bố chồng đang ngồi gọt táo. Cái dáng ông cúi lom khom bên giường bệnh làm tôi suýt bật cười. Bà ấy còn vừa ăn vừa chê ông gọt xấu. Ông cãi lại bảo đàn ông thế là khéo rồi.
Rồi tôi bắt đầu nghe ông nhắc về bà ấy ở nhà. Ông bảo bà tên Lành, chồng chết lâu rồi, con trai đi làm xa. Bà sống một mình, bán rau ngoài chợ. Nói xong ông còn thở dài rằng người già sống cô độc khổ lắm, đau ốm chẳng biết gọi ai.
Lúc ấy tôi vẫn chưa nghĩ xa xôi gì. Tôi chỉ mừng vì bố vui vẻ hơn trước. Ai ngờ đến ngày bà xuất viện, ông lại đích thân chở bà về nhà. Mấy hôm sau bà còn mang cá kho sang biếu. Hôm khác ông lại qua sửa quạt cho bà tới tối mịt mới về.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Tôi sợ bố chồng tự ái nên không dám nhắc. Nhưng lạ là ông chẳng nổi nóng như mọi khi. Có hôm, ông còn ngồi soi gương tự cắt tóc gọn gàng trước khi sang nhà bà Lành.
Và giờ ông tuyên bố muốn tái hôn.
Vợ chồng tôi đã có cuộc trò chuyện dài. Chồng tôi ban đầu ngại lắm. Anh sợ thiên hạ dị nghị, rồi sợ anh em họ hàng bàn ra tán vào. Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi thấy thương bố nhiều hơn. Người già cũng cần có người bầu bạn chứ đâu thể cô độc mãi được.
Tôi nhớ có lần nửa đêm bố bị đau khớp, tự lọ mọ đi lấy thuốc rồi ngồi một mình ngoài hiên đến sáng. Khi ấy tôi mới thấy cái cảnh góa bụa tuổi già buồn thật. Con cái thương mấy cũng còn bao nỗi lo, không thể cận kề chia sẻ tâm tư người già hết được.
Vài hôm sau, chính tôi là người khuyên chồng nên ủng hộ bố đi bước nữa. Khi nghe tôi hỏi: “Bố xem chọn ngày nào đẹp, con đi chợ làm mâm cơm báo với mẹ là bố đã có bạn tuổi già cho mẹ đỡ lo nhé”. Không ngờ nghe xong, ông quay mặt đi rất nhanh. Sau này tôi mới biết, hôm ấy ông khóc.
Tôi kể câu chuyện này vì từng chứng kiến nhiều gia đình con cái phản đối chuyện bố mẹ già muốn tái hôn. Thật ra, không ai sống thay ai được dù thương đến mấy. Người già đã đi qua đủ thăng trầm của cuộc sống, điều cuối cùng họ sợ nhất chính là sự cô đơn. Vậy nên, con cái thương cha mẹ thì đừng ích kỷ giữ họ sống trong cảnh cô độc những năm tháng cuối đời.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Sở Xây dựng Hà Nội vừa có văn bản số 7006 gửi các đơn vị, liên quan tới thông tin lan truyền việc TP sắp miễn phí vé xe buýt cho người dân.
Theo sở, qua công tác rà soát thông tin báo chí, Sở Xây dựng Hà Nội nhận thấy trên một số phương tiện đại chúng có xuất hiện nội dung với tiêu đề "Hà Nội lên phương án miễn phí xe buýt".
Về thông tin này, Sở Xây dựng khẳng định nội dung này chưa được phản ánh đúng, gây hiểu nhầm trong dư luận về chủ trương, chính sách của thành phố.
Theo sở này, hiện nay Hà Nội chưa có chủ trương miễn tiền vé sử dụng xe buýt cho mọi người.
"Hà Nội chỉ đang thực hiện chính sách miễn tiền vé đi phương tiện công cộng đối với "người có công, người khuyết tật, người cao tuổi, trẻ em dưới 6 tuổi, nhân khẩu thuộc hộ nghèo" - Sở Xây dựng thông tin.
Cũng theo sở, hiện Hà Nội đang khẩn trương hoàn thiện các thủ tục để trình Quốc hội xem xét ban hành nghị quyết thông qua Luật Thủ đô sửa đổi. Sau khi Luật Thủ đô sửa đổi được ban hành và có hiệu lực, Hà Nội sẽ cụ thể hóa các nội dung của luật.
Trong đó có việc cập nhật, bổ sung các chính sách hỗ trợ, khuyến khích người dân sử dụng các phương tiện giao thông công cộng để góp phần giảm ùn tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, theo Sở Xây dựng Hà Nội.
Nếu quay lại 5 năm trước, có lẽ chính tôi cũng khinh thường loại đàn ông như mình bây giờ. Tôi từng có một gia đình yên ổn. Một người vợ tảo tần. Một đứa con ngoan. Một mái nhà mà nhiều người mơ ước.
Vợ tôi không đẹp nổi bật. Cô ấy cũng không biết nói những lời ngọt ngào. Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn với công việc, bếp núc và con cái. Nhiều lúc nhìn vợ, tôi thấy cuộc sống của mình giống một cốc nước đun sôi để nguội.
Rồi tôi gặp Lan. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 7 tuổi, biết ăn mặc, biết cách khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng bằng những lời khen tặng ngọt ngào. Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều cười rất tươi. Một nụ cười thoải mái mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy ở nhà.
Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ là vài tin nhắn hỏi thăm. Sau đó, những bữa cà phê, những cuộc gặp riêng ngày càng nhiều. Tôi biết mình đang làm điều sai trái. Nhưng con người ta thường rất giỏi tìm lý do để bao biện cho bản thân.
Tôi đã tự nhủ rằng mình chỉ là có thêm một người bạn. Tôi tự nhủ rằng mình vẫn yêu gia đình. Nhưng sự thật là tôi đang bước từng bước vào một mối quan hệ ngoài luồng.
Lan luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng. Cô ấy lắng nghe những lời than phiền của tôi về công việc, về những áp lực của đàn ông. Trong mắt tôi khi ấy, Lan gần như hoàn hảo. Cô ấy đẹp hơn vợ, tâm lý hơn vợ, biết chiều chuộng hơn vợ. Tôi bắt đầu so sánh 2 người phụ nữ mà không nhận ra sự bất công của mình.
Mối quan hệ ngoài luồng kéo dài gần 1 năm thì bị phát hiện. Hôm đó, vợ tôi cầm điện thoại của tôi trên tay. Cô ấy không khóc, không gào thét và chỉ ngồi lặng đi rất lâu. Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy sợ hơn bất kỳ trận cãi vã nào.
Nhưng thay vì thức tỉnh, tôi lại chọn sai thêm lần nữa. Tôi nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Tôi nghĩ Lan mới là người phụ nữ dành cho mình. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân hiện tại chỉ còn là sự ràng buộc. Tôi đề nghị ly hôn.
Ngày ký đơn, vợ tôi chỉ hỏi đúng 1 câu: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?". Tôi trả lời rất dứt khoát. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng của cô ấy hôm đó.
Sau ly hôn, phần lớn tài sản thuộc về vợ và con theo thỏa thuận. Tôi rời khỏi căn nhà từng sống hơn 10 năm với 1 chiếc vali và khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là Lan không còn vui vẻ như trước.Cô ấy bắt đầu hỏi về căn nhà. Hỏi về số tiền tôi nhận được sau ly hôn. Những câu hỏi mà trước đây cô ấy chưa từng đề cập. Tôi cố gắng gạt đi. Tôi nghĩ đó chỉ là sự lo lắng cho tương lai. Tôi vẫn tin vào tình yêu của mình.
Cho đến một buổi tối, Lan ngồi trước mặt tôi rất lâu. Sau đó, cô ấy nói chúng tôi nên dừng lại. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Người phụ nữ mà tôi vừa đánh đổi cả gia đình để theo đuổi lại chủ động muốn rời đi.
Tôi hỏi lý do. Lan im lặng một lúc rồi nói rằng, cô ấy cần một người đàn ông có thể mang lại sự ổn định, một chỗ dựa vững chắc. Cô ấy không muốn bắt đầu cuộc sống với một người vừa mất tất cả sau ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có ai vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt mình.
Hóa ra người tôi tưởng yêu mình nhất lại là người quay lưng nhanh nhất. Hóa ra thứ tôi đánh đổi cả gia đình để giữ lấy chỉ là một ảo tưởng được tô vẽ bằng những lời ngọt ngào.
Tôi đứng một mình trong căn phòng thuê chật hẹp. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi mở lại những bức ảnh cũ của gia đình. Trong đó có người vợ mà tôi từng chê là khô khan. Có đứa con luôn chạy ra cửa đón bố mỗi chiều.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, đôi khi con người không mất gia đình vì thiếu hạnh phúc. Họ mất gia đình vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn để quay đầu.
Đã nhiều lần tôi cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tôi muốn gọi cho vợ. Tôi muốn nói rằng mình đã sai. Tôi muốn xin cô ấy một cơ hội để sửa chữa tất cả. Nhưng rồi tôi lại sợ. Sợ những tổn thương tôi gây ra quá lớn. Sợ cánh cửa mà chính tự tay tôi đóng sập sẽ không bao giờ mở lại nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi đang mang bầu con thứ 2 với người chồng mới. Chồng đầu của tôi bị tai nạn giao thông qua đời khi con lớn tôi mới hơn 1 tuổi. Giai đoạn đó nếu không có sự yêu thương, chăm sóc của mẹ chồng cũ chắc tôi không đủ mạnh mẽ vượt qua.
Tôi gắn bó với bà tới mức tin rằng tôi sẽ ở vậy thay chồng phụng dưỡng mẹ và nuôi con khôn lớn. Nhưng chính bà là người khích lệ tôi tìm hiểu người chồng hiện tại. Bà bảo tôi đưa anh về chơi. Chứng kiến người đàn ông này kiên nhẫn với tôi ra sao, bà tìm cách tác thành.
Tôi nhớ như in một buổi tối, tôi đứng trước bàn thờ của chồng để lòng được tĩnh lặng. Mẹ chồng ra ngồi với tôi nói chuyện rất lâu. Bà bảo: "Người mất thì đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tiếp. Con còn trẻ, cần có hạnh phúc riêng chứ không thể ôm đau khổ mãi. Có người thương mình thật lòng thì con đừng bỏ lỡ".
Bà nói chuyện với bố mẹ đẻ của tôi để tác động, khuyến khích tôi đi bước nữa. Bà còn tốt tới mức xin phép bố mẹ tôi cho bà được cùng đứng ra lo liệu tổ chức đám cưới cho tôi lấy chồng.
Kể chuyện này ra chỉ để tâm sự với mọi người rằng, trong lòng tôi có sự trân quý đặc biệt dành cho mẹ chồng cũ. Bà tuy chỉ là phụ nữ thôn quê nhưng vô cùng hiểu biết, bao dung. Tôi coi bà không khác gì người đẻ ra mình, thậm chí có đôi khi còn cảm thấy bà gần gũi hơn bất kì ai.
Hôm vừa rồi thời tiết nóng 40 độ C, tôi ngồi điều hòa mát rượi chợt nhớ thương bà. Kiểm tra camera thấy bà lui cui bê mâm cơm từ bếp lên nhà qua khoảng hiên toàn nắng. Bóng mẹ già đơn độc liêu xiêu khiến tôi bật khóc.
Càng nghĩ càng không đành lòng, tôi bàn với chồng đón bà lên ở cùng. Để tránh cho chồng khỏi lấn cấn, tôi cũng tìm cách nói khéo rằng tôi mang bầu sắp sinh, có bà lên đỡ đần coi như mẹ con tôi có người chăm sóc, tiện thể bà cũng bớt cô đơn vì bà chỉ có một mình.
Tuy nhiên, trái với nét hiền lành thông thường, phản ứng của chồng khiến tôi bật ngửa. Anh hỏi tôi suy nghĩ kĩ chưa? Chúng tôi đều còn bố mẹ hai bên đầy đủ mà chưa chăm sóc nổi, nghĩ sao đưa mẹ chồng cũ lên bắt anh phụng dưỡng?
Anh nói, bản thân thừa biết tôi vẫn nặng lòng nhớ thương chồng cũ. Việc tôi mãi loay hoay với quá khứ khiến anh khó chịu, tổn thương. Anh buộc tội tôi vô tâm, không biết tôn trọng người bên cạnh, thấy anh không nói lại được đà lấn tới.
Anh ghét chuyện lấy vợ phải cưới luôn cả quá khứ của tôi, không khác gì hôn nhân lúc nào cũng có người thứ ba tồn tại. Rằng nếu tôi vẫn ám ảnh về chồng cũ thì không cần cố, tốt nhất là ly hôn.
Tôi không ngờ người chồng hằng ngày hiền lành, ít nói lại tức giận đến vậy. Chỉ mỗi chuyện muốn đưa mẹ chồng cũ lên ở cùng thôi mà tôi bị buộc tội như kẻ không suy nghĩ, không biết điều
Cái cách anh tự coi mình là nạn nhân khiến tôi bực bội. Có vẻ như tôi đã cưới lầm phải người ích kỷ. Rõ ràng anh ta đang tranh chấp, ghen tuông với một người đã khuất. Khi ngồi viết những dòng này, tâm trạng của tôi không hề vui vẻ.
Mấy ngày vừa qua tôi cảm nhận rõ khoảng cách vô hình với chồng hiện tại. Việc đón mẹ chồng cũ lên sống chung, cùng chăm con và chia sẻ cuộc sống với tôi đâu có gì quá đáng? Giúp một người già cô độc bớt cô đơn thì sai sao?
Nhân tiện nói rõ là bố mẹ đẻ của tôi và bố mẹ đẻ của người chồng hiện tại đều đang sống vui vẻ, khỏe mạnh, tự thoải mái chăm nhau. Cho nên tôi cho rằng phản ứng của chồng tôi là rất quá đáng! Tôi suy nghĩ như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.