Tôi năm nay 35 tuổi, đã ly hôn. Tôi sống cùng con gái 7 tuổi trong một căn hộ chung cư cũ ở Hà Nội. Căn hộ chưa tới 50m2 nhưng hai mẹ con sống vui vẻ bên nhau.
Tôi học ngành du lịch, từng làm lễ tân cho một khách sạn ở gần Hồ Gươm, trung tâm Thủ đô. Chồng cũ hơn tôi 4 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty thực phẩm nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau trong một lần công ty anh tổ chức hội nghị khách hàng tại khách sạn nơi tôi làm việc.
Ngày đó, anh theo đuổi tôi nồng nhiệt, chân thành. Tôi nhớ có lần tan ca lúc gần nửa đêm, trời mưa lớn, anh đứng đợi trước sảnh đợi mấy tiếng đồng hồ để đưa tôi về. Một cô gái ngoài 20 tuổi như tôi khi ấy rất dễ rung động trước cảm giác được chăm sóc.
Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm thì cưới. Đám cưới không quá lớn nhưng ấm cúng. Hai vợ chồng thuê nhà, bắt đầu cuộc sống giản dị như bao gia đình khác. Chúng tôi từng trải qua nhiều khó khăn, thăng trầm cùng nhau để giữ gìn tổ ấm. Có giai đoạn khó khăn đến mức hai vợ chồng phải tiết kiệm, đi xe buýt, ăn mì tôm để trả tiền góp nội thất cho căn hộ nhỏ. Nhưng ngày đó tôi thấy rất hạnh phúc.
Sau khi sinh con gái, tôi nghỉ việc. Ban đầu tôi chỉ định nghỉ vài tháng, nhưng rồi công việc của chồng ngày càng bận, con lại hay ốm nên tôi ở nhà luôn. Suốt 7 năm, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh chuyện chợ búa, cơm nước và chăm con.
Chồng tôi thì ngược lại. Công việc kinh doanh khiến anh thường xuyên gặp khách hàng, đi tiếp đối tác, ăn nhậu liên miên. Anh cũng thăng tiến nhanh, trở thành phó giám đốc kinh doanh của công ty.
Tôi thương chồng hay bị đau dạ dày nên tối nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ trong bếp, để khi anh về liền có đồ ăn luôn. Món tôi thường nấu nhất là cháo thịt nạc, bỏ thêm chút mộc nhĩ và gừng cho ấm bụng. Mỗi lần về khuya, anh ăn món này thường cảm thấy dễ chịu, đỡ đau dạ dày hơn.
Bạn bè thấy tôi chăm chồng đều khen tôi đảm đang, khéo vun vén gia đình. Chúng tôi vốn là một cặp hạnh phúc trong mắt người ngoài.
Cho đến ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình với một cô nhân viên cấp dưới trong công ty. Cô ấy trẻ hơn tôi gần 10 tuổi, ngoại hình nổi bật, ăn mặc sành điệu và rất biết cách lấy lòng đàn ông.
Ngày bị tôi phát hiện, chồng tôi xin lỗi, tỏ ra hối hận. Nhưng anh không thể dứt ra khỏi người phụ nữ kia, hai người vẫn lén lút sau lưng tôi. Cuối cùng tôi đã quyết định ly hôn, dù khi đó tôi chẳng có gì, không công việc, không rõ tương lai.
Khi ra tòa ly hôn, tôi hỏi anh, vì sao phụ bạc mình, anh bảo: “Anh quá áp lực, ngột ngạt trong nhà”.
Tôi thấy mình thật nực cười. Hóa ra mỗi ngày tôi cặm cụi nấu nướng, chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, ấm áp, lo lắng cho hai bên nội ngoại, nhiều năm không dám mua nổi thỏi son đắt tiền vì muốn tiết kiệm cho gia đình… lại là nguyên nhân khiến anh “ngột ngạt”.
Sau chuyện đó, tôi dứt khoát quên đi quá khứ, làm lại cuộc đời. Tôi vay bố mẹ ruột vài trăm triệu đồng, gộp chung với số tiền được chia sau ly hôn để mua lại căn hộ chung cư cũ, một mình nuôi con dù khi ấy chẳng có công việc lẫn tiền tiết kiệm.
Nhưng phụ nữ nhiều khi đến đường cùng lại học được cách mạnh mẽ. Tôi bắt đầu bán đồ ăn online. Ban đầu chỉ là vài hộp cháo dinh dưỡng cho trẻ con ở chung cư. Không ngờ khách ngày càng đông vì nhiều người khen đồ ăn vừa miệng, sạch sẽ.
Sau hơn 1 năm, tôi đã mở được một quán cháo nhỏ ngay dưới tòa nhà, thu nhập đủ để hai mẹ con sống ổn định. Tôi cũng bắt đầu học cách chăm sóc bản thân. Gần đây, tôi thường tập yoga, trang điểm nhẹ. Ai cũng khen tôi xinh đẹp hơn sau ly hôn.
Trong khi đó, chồng cũ chuyển ra sống với người phụ nữ kia. Tôi nghe bạn bè kể thường xuyên thấy họ đăng ảnh check-in nhà hàng sang trọng, đi du lịch cùng nhau. Tôi cũng không mấy để tâm.
Cho đến cách đây vài tuần, tôi nghe tin chồng cũ nhập viện vì xuất huyết dạ dày. Một người quen làm cùng công ty kể rằng hôm đến thăm anh nằm viện, anh hỏi: “Có quán nào bán cháo thịt nạc giống vợ cũ tôi nấu không?”.
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa thấy chua chát. Nhưng tôi vẫn nghĩ “chuyện chẳng liên quan đến mình”, cho tới cách đây vài hôm, anh bắt đầu đến quán của tôi ăn cháo. Có hôm anh lại lấy cớ sang thăm con, xem tôi nấu ăn rồi nói vu vơ: “Lâu rồi anh chưa được ăn món em nấu, hay là cho anh qua đây ăn cơm “ké” nhé”.
Tôi im lặng. Tôi biết anh đang hối hận. Nhưng điều anh nhớ có lẽ không hẳn là tôi, mà là cảm giác được một người phụ nữ tận tâm chăm sóc vô điều kiện. Vì vậy tôi nói thẳng: “Món cháo này dễ nấu, tôi dạy anh, anh có thể tự làm”.
Anh tỏ ra lúng túng rồi tìm cớ lẳng lặng ra về… Tôi ứng xử với người cũ như vậy có quá đáng không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi là trai tỉnh lẻ, nhà nghèo. Vợ tuy không phải "cành vàng lá ngọc" thế nhưng cũng thuộc kiểu phụ nữ "chất lượng cao": Xinh đẹp, hát hay, tính tình hiền thục.
Nhà cô ấy chỉ có hai mẹ con nên sau khi cưới, tôi ở rể và rất được mẹ vợ yêu thương. Bà còn tốt tới mức 3 năm trước đã ra phòng công chứng làm hợp đồng sang tên căn nhà đang ở cho vợ chồng tôi.
Khó khăn của chúng tôi chủ yếu dồn vào việc phải đi làm kiếm tiền để chạy chữa vô sinh, làm thụ tinh ống nghiệm. Sóng gió ập đến là khi mẹ vợ bị ung thư, còn tiền chạy chữa theo phương pháp mới nhất vô cùng tốn kém.
Vợ chồng tôi không nề hà, đồng tình bán nhà đang ở để dồn tiền chữa bệnh cho mẹ, nhưng tiếc là cũng không giúp bà sống thêm với chúng tôi được bao lâu. Mẹ vợ qua đời, nhà không còn, con không có, tôi thương vợ nên cố giữ tinh thần cày cuốc kiếm tiền.
Ngoài giờ làm tại công ty, tôi đăng ký chạy xe công nghệ để kiếm thêm thu nhập. Tôi thường về muộn nhưng nhiều hôm vợ còn về muộn hơn cả tôi, bếp núc lạnh tanh không ai nấu.
Tôi hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, thái độ cũng lặng lẽ hơn. Tôi thông cảm vì nghĩ vợ cần làm gì đó bận rộn để khuây khỏa nỗi buồn nhớ mẹ. Nhưng vài ngày, vài tháng thì được chứ cả năm sống trong cảnh lạnh nhạt, tôi sinh ra cáu gắt.
Mắng vợ thì không nỡ, cãi nhau cũng không đành, tôi đành nuốt tất cả vào trong. Hai vợ chồng hầu như không có thời gian nói chuyện với nhau. Tôi bận, cô ấy càng bận hơn. Bữa cơm đầy đủ, ấm cúng gần như thiếu vắng.
Đi làm về đã quá sức mệt mỏi, chỉ mong có vợ ở nhà mở cửa, nấu cho bữa cơm. Thế nhưng, chào đón tôi chỉ là căn phòng trọ tối đèn. Tôi tức giận, cáu, dỗi, cảm thấy bị bỏ quên, tự ái và tổn thương vì vợ chỉ biết nhớ mẹ mà hoàn toàn bỏ quên sự hiện diện của chồng.
Tôi vất vả, bận rộn và cố gắng để lo cho gia đình. Tôi cũng biết buồn, cũng cô đơn, cũng cần vợ chăm sóc, dựa dẫm. Nhưng đáp lại nỗ lực của tôi chỉ là mệt mỏi, là sự gắng gượng không có chút năng lượng nào từ vợ.
Một mình tôi ngột ngạt với đủ mọi áp lực, từ việc đi ở thuê, con cái không, tiền của không, rồi đến có vợ cũng như không. Nhân một ngày vợ lại về rất muộn, bao nhiêu ấm ức, khó chịu kìm nén trong lòng tôi dâng trào. Tôi nói chuyện ly hôn.
Bỏ mặc ánh mắt sững sờ của vợ, tôi chỉ nói và nói, liên tục chê trách vợ đủ điều. Cô ấy im lặng rất lâu, sau đó nặng nề lên tiếng.
"Mấy tháng nay em nhận lời đi hát buổi tối cho quán cà phê và một quán nhậu. Em biết chắc anh không đồng ý nên mới không nói. Em chỉ muốn phụ anh kiếm thêm, đủ để vợ chồng mình đi thụ tinh nhân tạo đợt này. Nhưng ly hôn cũng tốt, đỡ phải áp lực đẻ con, mua nhà", cô ấy nói.
Sống mũi cay cay, tôi bật khóc. Vừa xót vợ, vừa giận bản thân vì thấy mình quá tệ. Hóa ra chúng tôi không hề đơn độc trên chặng hành trình vất vả này, chỉ là không nỡ để người kia khổ nên lại vô tình làm tổn thương nhau.
Trong khi vợ vì tôi, âm thầm lao lực kiếm tiền thì tôi chỉ biết trách giận. Tôi ngượng cho sự ích kỷ ngớ ngẩn của mình. Từ bữa đó, tôi không dám nhắc đến đơn ly hôn một lần nào nữa.
Tôi đủ khôn ngoan để giữ chặt người phụ nữ này như báu vật của mình. Kiếm đâu ra người vợ vừa chân thành vừa chỉ muốn những điều tốt đẹp cho tôi như vậy? Tới giờ phút này, tôi còn chẳng dám buồn, đi làm mặt mũi hớn hở còn hơn cả được yêu lần đầu.
Tôi tôn trọng vợ, vả lại biết cản không được, tôi đành để vợ đi hát nhưng giới hạn số lượng quán, phòng khi cô ấy quá ham kiếm thêm. Vài lần tôi chạy xe qua, lén lút vào quán xem vợ hát. Thấy người ta vỗ tay, tôi không khỏi tự hào, hãnh diện.
Thôi thì chấp nhận cuộc sống này cần thực tế, cũng coi như một nghề tay trái hợp pháp, hợp sở trường. Hết giờ làm, tôi lại lao ra đường, còn vợ lên sân khấu.
Nói thì dễ dàng vậy nhưng tôi cũng phải vật vã mãi để đấu tranh với suy nghĩ tiêu cực trong đầu, làm đàn ông không lo được cho vợ, tôi thấy mình kém cỏi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hát và đứng trên sân khấu cũng là sở thích, niềm vui của vợ, tôi không thể cản.
Việc của tôi là chăm chỉ, yêu thương và quan tâm đúng cách, cho cô ấy cuộc sống yên vui, cố gắng có con rồi khắc mua được nhà, "thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn" đúng không?
Nghĩ lại cũng may hôm đó tôi nói ra được tích tụ trong lòng, dù ích kỷ, không vui, nhưng là dịp để cả hai bộc bạch hết suy nghĩ. Chứ cứ âm thầm khó chịu, mệt mỏi thì chắc chắn im lặng đã giết chết hôn nhân của tôi mất.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Gia đình tôi vốn bình thường, mẹ tôi là giáo viên cấp một đã về hưu, quen với bảng đen, phấn trắng. Bố tôi chạy xe tải đường dài, cả đời rong ruổi, hiếm khi ăn trọn một bữa cơm nhà.
Tôi may mắn có ngoại hình ưa nhìn và một công việc tử tế, làm giáo viên theo con đường của mẹ. Người ta bảo tôi có nhiều lựa chọn, mà đúng thật, cũng có vài người theo đuổi. Nhưng tôi không vội, bản thân tin vào thứ tình cảm đến chậm mà chắc, như cách mẹ tôi chờ bố về sau mỗi chuyến xe dài.
Tôi gặp anh trong một buổi liên hoan của trường với doanh nghiệp địa phương. Anh không quá nổi bật về lời nói, nhưng ánh mắt thì thẳng thắn, có gì đó rất thật. Nghe đâu, anh là con trai của gia đình giàu nhất làng, bố là giám đốc công ty vận tải lớn, đất đai không thiếu.
Anh hiện làm việc trong công ty của bố. Nghe thì có vẻ như một con đường được dọn sẵn, nhưng anh không tỏ ra kiêu ngạo. Anh nói chuyện với tôi như một người bình thường, hỏi han những điều nhỏ nhặt, từ học sinh đến giờ giấc dạy học khiến tôi thấy dễ chịu.
Chúng tôi quen nhau không ồn ào, cũng không vội vàng. Những buổi gặp mặt giản dị ở một quán cà phê nhỏ, vài câu chuyện về gia đình, về công việc. Tình cảm cứ thế dần lớn lên.
Khi anh nói muốn cưới tôi, tôi đã không do dự quá lâu. Trong lòng tôi khi ấy có một niềm tin rất rõ ràng, rằng đây là bến đỗ an toàn và ổn định. Và anh là người tôi đã chờ đợi bấy lâu nay.
Nhưng cuộc đời hình như không bao giờ đơn giản như những gì ta nghĩ. Một buổi chiều, khi tôi vừa tan lớp, mẹ anh đứng chờ ở cổng trường. Bà ăn mặc chỉnh tề, nụ cười nhẹ nhàng nói muốn trò chuyện cùng tôi.
Bà nói rằng bà tin tôi đến với con trai bà vì tình cảm. Câu nói ấy khiến tôi thấy nhẹ lòng, như được công nhận. Nhưng rồi bà đặt lên bàn một tờ giấy. Bà giải thích, rất chậm rãi, rằng đó là tờ cam kết tôi sẽ từ chối nhận tài sản từ gia đình chồng sau này.
Tôi im lặng, nghe bà vẽ ra một tương lai. Rằng sau khi cưới, vợ chồng tôi sẽ có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống đủ đầy. Nhưng tất cả sẽ đứng tên con trai bà, vì đó là tài sản do bố mẹ anh làm ra. Bà chỉ muốn một sự rõ ràng, để tránh tranh chấp nếu sau này không còn hạnh phúc.
Cách bà nói nhẹ nhàng đến mức tôi không thể phản ứng. Bà không ép buộc, chỉ “mong tôi hiểu”. Nhưng chính sự lịch sự ấy lại khiến tôi bối rối hơn. Tôi tự hỏi, nếu đã tin tôi đến với anh vì tình cảm, tại sao lại cần một tờ giấy như vậy.
Tôi mang câu chuyện ấy về, nhưng không kể với anh. Tôi muốn tự mình hiểu cảm xúc của mình trước đã. Tôi không tham tài sản của ai, điều đó tôi biết rõ. Nhưng việc bị yêu cầu ký một tờ giấy như thế, lại khiến tôi thấy mình như một người đang bị cân đo. Cuộc hôn nhân như mơ, trong phút chốc khiến tôi hoang mang, do dự.
Tôi nghĩ đến bố mẹ mình. Họ cả đời làm lụng, chưa từng nghĩ đến chuyện ký kết gì trong hôn nhân. Tình yêu của họ có thể không hoàn hảo, nhưng nó thật. Còn tôi, trong một mối quan hệ tưởng như rất đẹp, lại phải đối diện với một tờ giấy lạnh lùng.
Có phải người giàu đều như vậy, coi tiền của mình là quan trọng hơn tất thảy? Hay chỉ là tôi đang quá ngây thơ khi nghĩ rằng tình yêu có thể tồn tại mà không cần đến những ràng buộc kiểu này? Tôi không dám khẳng định mình đúng, cũng không chắc họ sai.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bạn gái tôi sở hữu một vẻ đẹp rạng rỡ, thanh thoát và một trái tim vô cùng ấm áp. Trong công việc, cô ấy thể hiện sự bản lĩnh và sáng tạo, luôn là tâm điểm của sự chú ý nhờ cách ứng xử tinh tế và duyên dáng.
Ở bên cạnh cô ấy, tôi luôn cảm nhận được sự chăm sóc ân cần. Cô ấy biết cách lắng nghe, chia sẻ và luôn dành cho tôi những sự quan tâm ngọt ngào nhất trong cuộc sống thường nhật.
Bạn bè và gia đình tôi đều dành cho cô ấy những lời khen ngợi chân thành. Mọi người thường nói tôi là một người đàn ông vô cùng may mắn khi có được người bạn đồng hành vẹn toàn đến vậy. Bản thân tôi cũng luôn nâng niu và trân trọng mối quan hệ này, thầm nghĩ rằng đây chính là mảnh ghép hoàn hảo nhất cho bức tranh gia đình tương lai của mình.
Thế nhưng, khi mùa World Cup đến, cũng mở ra một khía cạnh hoàn toàn mới mẻ ở người phụ nữ tôi yêu. Cô ấy dành một tình yêu vô cùng to lớn cho trái bóng tròn.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là một sở thích giải trí thông thường, một cách để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng. Nhưng sự say mê ấy lớn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Cô ấy thuộc nằm lòng chiến thuật của các đội tuyển, tên của từng cầu thủ, và sẵn sàng thức trắng đêm để theo dõi trọn vẹn những trận cầu đỉnh cao. Cô ấy thường xuyên tụ tập xem bóng đá, tổ chức những buổi ăn uống, bình luận chiến thuật cùng một hội bạn thân… toàn là nam giới.
Đó là những người bạn đã đồng hành cùng cô ấy từ lâu, những người cùng chung một tần số đam mê cuồng nhiệt với bóng đá. Mỗi đêm có trận đấu lớn, phòng khách của người yêu tôi lại rộn ràng tiếng bình luận, tiếng chạm cốc chúc mừng và những tràng vỗ tay không ngớt.
Họ có một sự thấu hiểu sâu sắc về những đường chuyền, những pha ghi bàn. Đó là một thế giới mà tôi, một người không quá am hiểu về thể thao, khó lòng chạm tới.
Chính trong những khoảnh khắc ngồi lặng lẽ quan sát cô ấy tỏa sáng, cười nói vui vẻ và chia sẻ sự đồng điệu tuyệt đối với những người bạn khác giới ấy, một cảm giác chênh vênh bắt đầu len lỏi trong tâm trí tôi.
Tôi suy nghĩ, trăn trở khi nghĩ về hôn nhân. Hôn nhân, theo góc nhìn của tôi, đòi hỏi sự hòa hợp sâu sắc và những nền tảng chung vững vàng để xây dựng tổ ấm.
Một mặt, người yêu tôi xinh đẹp và có nhiều đức tính tốt đẹp. Mặt khác, tôi phải đối diện với một phong cách sống vô cùng phóng khoáng, những đêm thức trắng và sự gắn kết bền chặt với những người bạn khác giới.
Liệu phong cách sống này có thể dung hòa với hình ảnh của một gia đình nhỏ trong tương lai? Khi những đứa trẻ ra đời, khi những trách nhiệm chung cần được sẻ chia, liệu đam mê mãnh liệt và những buổi tụ tập đến sáng này có trở thành một khoảng cách khó lấp đầy giữa hai vợ chồng?
Tôi tôn trọng sở thích cá nhân của cô ấy, nhưng việc tìm kiếm một tiếng nói chung để dung hòa giữa đam mê tự do và sự gắn kết gia đình lại là một thử thách lớn. Nhiều người có thể cho rằng tôi đang suy nghĩ quá xa, hoặc chưa đủ bao dung để hòa mình vào thế giới của người yêu.
Tôi băn khoăn giữa tình yêu sâu sắc dành cho cô ấy và những trăn trở về một tương lai xa hơn. Việc giữ gìn một tình yêu đẹp và đồng thời xây dựng một nền tảng hôn nhân hài hòa đang là một câu hỏi lớn mà tôi cần tìm lời giải đáp.
Bạn nghĩ sao về ranh giới giữa việc tôn trọng đam mê cá nhân của đối phương và việc bảo vệ sự gắn kết cốt lõi để chuẩn bị cho một cuộc hôn nhân lâu dài?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.