Ngày 2-4, Trường ĐH Công nghệ Thông tin – ĐHQG TP.HCM (UIT) và VNGGames (thuộc Tập đoàn VNG) ký kết triển khai chương trình đồng đào tạo phát triển game trên nền tảng Roblox.
Chương trình được thiết kế theo hướng gắn trực tiếp với đầu ra sản phẩm. Trong suốt quá trình học, sinh viên không chỉ học lý thuyết mà sẽ liên tục tiếp cận trực tiếp với vòng đời của sản phẩm, từ lên ý tưởng, xây dựng và phát hành sản phẩm, qua đó hình thành tư duy và năng lực của một nhà phát triển độc lập.
Kết thúc khóa học, mỗi nhóm sinh viên sẽ hoàn thiện một sản phẩm game của riêng mình và có cơ hội phát hành trực tiếp trên Roblox, sẵn sàng tiếp cận với người dùng ở quy mô toàn cầu.
PGS. TS. Nguyễn Tấn Trần Minh Khang, Phó hiệu trưởng UIT, cho biết: “Chương trình đồng đào tạo giữa UIT và VNGGames không đơn thuần là một hoạt động hợp tác mà đây còn là cam kết hai chiều giữa nhà trường và doanh nghiệp để cùng xây dựng hệ sinh thái đào tạo gắn liền với thực tiễn, nơi sinh viên được học bằng dự án thực tế, được dẫn dắt bởi chuyên gia doanh nghiệp, có lộ trình rõ ràng để trở thành những nhà sáng tạo game chuyên nghiệp.
Tình Yêu Giới Tính
Đà Nẵng chấm điểm lãnh đạo về lĩnh vực khoa học công nghệ, chuyển đổi số

Ngày 2-4, UBND TP Đà Nẵng đã triển khai phương án tạm thời chấm điểm hằng tháng đối với các sở, ban, ngành, UBND xã, phường và người đứng đầu trong thực hiện nhiệm vụ khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số.
Việc chấm điểm hướng đến mục tiêu đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ, hiệu quả triển khai, đồng thời gắn trách nhiệm người đứng đầu với kết quả thực hiện của cơ quan.
Phương án cũng tạo cơ sở để khen thưởng, đánh giá cán bộ, công chức, viên chức.
Theo quyết định này, phạm vi áp dụng gồm 15 cơ quan thuộc UBND thành phố Đà Nẵng và 93 UBND xã, phường.
Nguyên tắc chấm điểm sẽ được bảo đảm công bằng, thực chất, ưu tiên các chỉ số định lượng, dữ liệu tự động từ hệ thống thông tin, đồng thời có cơ chế quy đổi điểm trong trường hợp không phát sinh nhiệm vụ.
Khung chỉ số đánh giá được xây dựng trên thang điểm 100, trong đó 95 điểm từ các bộ chỉ số và 5 điểm khuyến khích cho sáng kiến đột phá.
Kết quả được phân loại thành 4 mức: Loại A xuất sắc từ 85-100 điểm, loại B tốt từ 70 đến 85 điểm, loại C khá, từ 50 đến 70 điểm và loại D dưới 50 điểm.
Các cơ quan đạt loại A sẽ được kiến nghị tuyên dương, khen thưởng tại cuộc họp UBND thành phố.
Điểm khuyến khích tối đa 5 điểm sẽ dành cho những sáng kiến đột phá trong tháng.
Để việc chấm điểm triển khai thực chất và hiệu quả, UBND thành phố Đà Nẵng giao Sở Khoa học và Công nghệ chủ trì tổng hợp số liệu, chấm điểm và công bố kết quả trên Hệ thống Giám sát, điều hành thông minh thành phố (IOC) vào ngày 2 hằng tháng.
Là địa phương được xếp hạng cao trong các bộ chỉ số về chuyển đổi số, việc chấm điểm lần này được kỳ vọng sẽ góp phần nâng cao chất lượng quản lý nhà nước và phục vụ người dân, doanh nghiệp tại Đà Nẵng.

Vợ lấy tôi khi mới 21 tuổi cho nên bây giờ cô ấy mới 25 tuổi mà con lớn đã lên 5, đứa nhỏ thì chưa đầy 6 tháng. Vợ tôi tính nết hơi đỏng đảnh, trẻ con nhưng được cái là nhanh nhẹn, yêu chồng, yêu con.
Đầu hè vừa rồi, tôi cãi vợ gửi con trai về quê chơi với ông bà nội. Quê tôi cách thành phố chưa đầy một tiếng đi xe nhưng hai vợ chồng ít về vì công việc bận rộn, con cái lại nhỏ.
Tuy nhiên, nghỉ hè thì không có lý gì mà không cho con về quê với ông bà. Bởi vậy, dù muốn hay không vợ cũng phải đồng ý. Ba tuần đầu mọi việc êm xuôi. Bố mẹ tôi vui vì có cháu đích tôn về chơi, thoải mái chăm bẵm. Vợ tôi thì có thời gian tập trung vào đứa nhỏ.
Nhưng vừa xong lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Bố tôi sơ ý để ấm nước nóng trên bàn và thằng con tôi đã làm đổ ấm nước lên người. Nghe được tin vợ chồng tôi hoảng hồn chạy xe về luôn.
Đứng giữa trạm y tế xã, vợ tôi xót con, sẵng giọng trách: "Bố nói "vô ý" cứ nhẹ như không. Đây gọi là thiếu trách nhiệm. Nhà có trẻ con mà cứ "vô ý" vài lần khéo chẳng còn gì để nói".
Trạm y tế đông người, bố tôi ngại, mặt mũi tím tái không nói thêm tiếng nào. Tôi vội cầm khuỷu tay vợ ngăn lại: "Nào, nói năng cẩn thận". Thế nhưng lời của tôi không khác gì châm lửa vào ngòi thuốc pháo.
Vợ tôi nước mắt tùm lum nói năng không kiêng nể: "Em đã bảo không cho về rồi. Lần nào về cũng có chuyện. Không muỗi đốt sưng người, gãi chằng chịt như ghẻ thì pha giọng quê líu lô. Lần này lại bỏng nặng, anh hả lòng chưa?".
Cô nhân viên y tế đứng gần đó trấn an vợ tôi: "Chị đừng căng thẳng, cháu chỉ bỏng nhẹ cổ tay, cũng may nước không nóng quá. Gia đình đừng lo".
Mẹ tôi nước mắt ngắn dài, cầm tay thằng cháu yêu xuýt xoa: "Tại ông bà, bà xin lỗi con, con có đau không?". Ngay lúc đó bố tôi có vẻ đã giận quá mức chịu đựng, nói rất lớn tiếng: "Vợ chồng chúng mày cút hết. Tao không có loại con hỗn hào vô phép như thế".
Nói rồi ông bỏ đi. Mẹ tôi chạy theo định ngăn bố lại. Vợ tôi cũng không vừa, quay ngoắt ra xe, một tay ôm thằng nhỏ, một tay dắt theo thằng con đang là bệnh nhân. Tôi vội thanh toán tiền rồi chạy theo hướng vợ dù trong lòng rất cáu.
Sau đó tôi có quay xe về nhà bố mẹ, định bụng bắt vợ vào xin lỗi nhưng cô ấy không chịu, còn dằn dỗi: "Chẳng có lỗi gì mà xin, đuổi càng mừng". Chỉ có mình tôi vào nhà nhưng bố đóng cổng không tiếp.
Suốt chặng đường trở về thành phố, tôi cứ âm thầm xót xa. Hình ảnh mẹ lúp xúp chạy theo bố, hai người già lủi thủi giữa trời nắng chang chang nhìn mà thương. Quay qua gương chiếu hậu thấy vợ ôm đứa nhỏ trong lòng, một tay kia không ngừng xoa lưng thằng lớn lại cũng thấy tội.
Tôi tức ứa gan mà không nỡ mắng. Tuy nhiên nói gì thì nói, sự việc lần này tôi thực sự giận vợ. Ông bà thương cháu còn không hết, đều là chuyện chẳng may nào ai mong muốn. Giá vợ tôi đủ trưởng thành hơn thì sẽ biết kiểm soát cảm xúc hơn.
Làm vợ mà không biết cư xử khéo léo, lại còn ăn nói hỗn hào thì chồng chỉ có nước mất mặt. Tôi gọi điện về nhà xin lỗi nhưng bố không chịu nghe máy. Mẹ bảo: "Bố mày giận lắm, đòi từ mặt cả đôi".
Thật sự, đứng vào vị trí của bố thì tôi cũng giận. Ai đời con dâu dám mắng bố chồng giữa chốn đông người. Đúng là không vướng con thì tôi ly hôn luôn cho nhẹ đầu. Lấy phải vợ trẻ con trước sau gì cũng rước bực.
Chưa hết, từ hôm đấy vợ tôi còn bày đặt giận lây sang chồng, một câu không nói huống hồ gì chịu nghe khuyên nhủ. Đã gây chuyện lại còn dám mặt nặng, mày nhẹ, khó chịu vô cùng.
Tôi hiện giờ cứ loay hoay đứng giữa, cũng chưa biết phải làm sao để tạ lỗi bố mẹ cho gia đình trở lại ấm êm. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
6 năm không có con, tôi bàng hoàng phát hiện sự thật về chồng

Ngồi trong căn phòng khách sạn lạ lẫm ở vùng ngoại ô, nhìn tờ kết quả siêu âm và tờ giám định ADN nhàu nát trên tay, tôi vẫn không thể tin được bi kịch đang bủa vây lấy tôi.
Tôi sinh năm 1994, hiện đang là nhân viên của một ngân hàng tại Hà Nội. Sáu năm trước, định mệnh sắp đặt cho tôi gặp anh khi anh đến quầy của tôi để mở thẻ, đó thực sự là tiếng sét ái tình.
Sự điềm đạm, nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp của anh đã hạ gục tôi ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Chúng tôi yêu nhau say đắm và tiến tới hôn nhân chỉ một năm sau đó.
Chồng tôi vốn là một đứa trẻ mồ côi. Anh bị bỏ rơi trước cổng một trung tâm bảo trợ xã hội ở một tỉnh giáp biên giới khi mới chỉ hơn 1 tuổi.
Thời điểm đó, vùng biên giới đầy rẫy những câu chuyện xót xa, và những đứa trẻ bơ vơ như anh không hề hiếm. Anh đã mạnh mẽ tự mình lớn lên, bươn chải qua đủ thứ nghề mà không có lấy một chút ý niệm nào về gia đình, cha mẹ hay nguồn cội của bản thân.
Vượt qua nghịch cảnh khắc nghiệt, anh nỗ lực học hành không ngừng nghỉ và trở thành một giáo viên tiếng Nhật tại một trung tâm lớn ở Hà Nội với mức lương khá ổn định. Có lẽ vì tuổi thơ quá thiếu thốn tình thương, anh trân trọng tôi hơn mọi thứ trên đời.
Khi về làm rể, anh chăm sóc, hiếu kính với bố mẹ tôi và yêu thương mọi người trong gia đình tôi hết mực. Tôi từng nghĩ, ông trời đã bù đắp cho anh một mái ấm và cho tôi một người chồng hoàn hảo.
Nhưng ông trời dường như lại quá khéo trêu ngươi. Kết hôn 5 năm, tình yêu của chúng tôi vẫn mặn nồng, nhưng khao khát làm cha làm mẹ lại trở thành một nỗi ám ảnh đầy nước mắt. Tôi đã mang thai tổng cộng 4 lần, nhưng chưa một lần nào được ôm trọn hình hài bé nhỏ của con.
Hai lần đầu, thai không có tim. Lần thứ 3, tim thai thoi thóp rồi mất hẳn ở tuần thứ 9. Nhưng vết thương sâu hoắm và đau đớn nhất là lần thứ 4, thai nhi bị dị tật nặng nề, buộc phải đình chỉ thai kỳ khi đã ở tuần thứ 22. Cảm giác nằm trên giường bệnh, cảm nhận từng cơn gò ép đưa đứa con chưa kịp chào đời ra khỏi cơ thể, tôi như chết đi sống lại. Anh cũng gục ngã, ôm chặt lấy tôi mà khóc như một đứa trẻ.
Sau chuỗi ngày đen tối ấy, chúng tôi quyết định tìm đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm với hy vọng y học hiện đại sẽ mang con đến. Thế nhưng, kết quả thăm khám chuyên sâu lại mở ra một hố sâu mới: Sức khỏe sinh sản của cả hai vợ chồng đều rất tốt, hoàn toàn có thể mang thai tự nhiên, nhưng kết quả kiểm tra gen cho thấy chúng tôi mang quá nhiều gen lặn giống nhau.
Khi biết anh là trẻ mồ côi, ánh mắt bác sĩ bỗng trùng xuống. Ông từ tốn ẩn ý rằng chúng tôi nên "kiểm tra thêm" về huyết thống. Anh lập tức gạt đi. Sự hoảng loạn xẹt qua mắt anh. Anh kiên quyết bảo bác sĩ cứ tiến hành làm IVF và sàng lọc phôi luôn, kiểu gì cũng sẽ chọn được một vài phôi khỏe mạnh.
Nhưng tôi không thể sống trong sự hoang mang, thấp thỏm cả đời. Tôi không muốn nhắm mắt làm ngơ để rồi những đứa trẻ sinh ra phải gánh chịu rủi ro khôn lường. Bằng tất cả sự dằn vặt, tôi lén lấy mẫu tóc của anh đem đi xét nghiệm cùng với mẫu của ông ngoại và bố đẻ tôi.
Ngày nhận kết quả, đất trời dưới chân tôi như sụp đổ. Báo cáo ghi rõ: Anh có quan hệ huyết thống theo dòng nam với ông ngoại tôi.
Tôi chết lặng, nước mắt không thể rơi mà lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Để mọi thứ rõ ràng, tôi quyết định thử thêm một lần cuối. Tôi có 3 người cậu ruột, trong đó người khả nghi nhất là cậu thứ 2, một tài xế lái xe tải đường dài dọc các tỉnh biên giới năm xưa. Tôi lén lấy sợi tóc của cậu thứ 2, đem đi giám định quan hệ cha con với chồng tôi.
Sự thật tàn nhẫn và trần trụi hiện ra trên mặt giấy: Chồng tôi chính là con trai ruột của ông cậu. Trớ trêu thay, người đàn ông tôi yêu thương sâu đậm suốt 6 năm qua, người đầu ấp tay gối, lại chính là... anh họ của tôi.
Trong lúc tôi còn chưa biết phải đối diện với hiện thực kinh hoàng này ra sao, thì tôi phát hiện cơ thể có những dấu hiệu khác lạ. Tôi có thai. Trớ trêu thay, lại là mang thai tự nhiên. Cái thai đã được khoảng 8 tuần và qua siêu âm, tim thai đang đập mạnh mẽ, hiện tại chưa phát hiện bất thường gì.
Tôi giấu nhẹm mọi chuyện, không thông báo với bất kỳ ai, chỉ tìm đến một bác sĩ quen để xin tư vấn. Lời bác sĩ như những nhát dao cứa vào tâm trí: Với tình trạng cận huyết thống của hai vợ chồng, y học không thể nói trước được cả thai kỳ này có ổn hay không. Thậm chí, dẫu cho quá trình mang thai có suôn sẻ, cũng chưa chắc đứa trẻ sinh ra và lớn lên sẽ phát triển bình thường về cả thể chất lẫn trí tuệ. Bác sĩ khuyên tôi nên cân nhắc thật kỹ, quyết định sớm khi thai còn nhỏ để bớt đau đớn cho cả mẹ lẫn con.
Từ phòng khám bước ra, tôi không về nhà. Tôi nói dối chồng và bố mẹ là đi du lịch xa vài ngày để giải tỏa tâm lý, nhưng thực chất là thuê một phòng khách sạn ở ngoại thành. Hơn một tuần nay, tôi tự nhốt bản thân trong bốn bức tường, phát rồ phát dại, gào khóc thật to cho thỏa những uất nghẹn mà không một ai hay biết.
Nghĩ đến đứa trẻ đang mang trong bụng mà vợ chồng tôi đã khao khát đến kiệt quệ 5 năm qua, giờ đang có nhịp đập, tôi không nỡ tước đi mạng sống của con. Nhưng làm sao tôi dám đánh cược tương lai của con vào một xác suất nghiệt ngã của cận huyết?
Còn người chồng tôi yêu sâu sắc, người đàn ông đã chịu quá nhiều bất hạnh, tổn thương từ nhỏ, nếu biết sự thật người vợ anh yêu thương nhất lại là em họ, người cậu ruột hay đến nhà ăn cơm chính là người cha đã bỏ rơi anh, anh sẽ sống tiếp thế nào?
Tôi đang đứng giữa ngã tư của bi kịch, nơi mà bất kỳ quyết định nào cũng rỉ máu và để lại vết thương không bao giờ liền sẹo. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

